MỸ : Một người yêu xe Nhật vượt qua 13 bang, hết 16 bình xăng và 5 đêm vạ vật để lái về chiếc Mitsubishi Delica hàng hiếm.

Điều gì xảy ra khi chiếc xe mơ ước của bạn được bán ở Florida (bờ Đông), bạn sống ở Oregon (bờ Tây, cách 5.000 km) và dịch bệnh hoành hành khắp nước Mỹ ?

Hẳn nhiên không phải là các điều kiện lý tưởng cho một chuyến đi phượt, nhưng chồng tôi, Andy, và tôi đã chạy một quãng đường dài vào cuối tháng trước tới Fort Myers, rồi lái về Portland trên chiếc van Mitsubishi Delica 1994 tay lái nghịch, và quan sát đất nước đối phó theo nhiều cách khác nhau với dịch bệnh đã giết chết hàng nghìn người và đặt hàng triệu người vào cảnh thất nghiệp. Mercedes Lilienthal kể lại với NYtimes.

[ảnh 1] Đỗ xe qua đêm ở một trạm nghỉ tại thành phố Brigham, Utah. Ảnh: Mercedes Lilienthal
Đỗ xe qua đêm ở một trạm nghỉ tại thành phố Brigham, bang Utah. Ảnh: Mercedes Lilienthal

Chúng tôi đi qua 13 bang trong 6 ngày, và sẵn sàng cho việc gặp gỡ nhiều người trên suốt quãng đường. Nỗi lo khiến việc lên kế hoạch mất nhiều thời gian hơn cả khi đi hơn 10.000 km, lượt đi bay trên trời và lượt về dưới đất. Trang bị đầy đủ nước rửa tay, khẩu trang, khăn lau và găng tay dùng một lần, chúng tôi bắt đầu hành trình.Trên máy bay, mọi người được yêu cầu đeo khẩu trang, nhưng một số ngay lập tức tháo bỏ khi vào chỗ ngồi, số khác chỉ che miệng.

Kellyn Karr sở hữu Karr Automotive, một xưởng sửa chữa ở Fort Myers. Dù chuyên về các loại xe thông thường, anh ta cũng nhập khẩu và bán Delica hàng nội địa Nhật như một thú vui.

“Hồi còn nhỏ tôi thường xuyên tới Canada bởi bố tôi có quốc tịch kép”, Karr nói. “Tôi đã thấy đủ loại xe nội địa Nhật ở đấy bởi Canada có chính sách hạn chế nhập khẩu lỏng lẻo hơn”. Kể từ đó Karr nghiện xe Nhật.

Kellyn Karr tại Karr Automotive ở Florida đang đảm bảo để chiếc Mitsubishi Delica sẵn sàng cho chuyến đi dọc đất nước về nhà. Ảnh: Mercedes Lilienthal.
Kellyn Karr tại Karr Automotive ở Florida đang đảm bảo chiếc Mitsubishi Delica sẵn sàng cho chuyến đi dọc đất nước về nhà. Ảnh: Mercedes Lilienthal

Anh sửa soạn tỉ mỉ chiếc van cho quãng đường đi xuyên quốc gia. “Những người mua loại van này là những thành phần ngầu nhất trong xã hội, và các câu chuyện thì dường như vô tận”, anh nói. “Đây là điều mà tôi thích nhất”.

Cơ quan đăng ký xe của Florida vẫn đóng cửa vào ngày chiếc van được mang đi đăng ký và hoàn thiện giấy chứng nhận quyền sở hữu; chúng tôi rời đi mà không có gì ngoài giấy tờ nhập khẩu, hoá đơn bán hàng và những lời cầu nguyện.Không đăng ký nghĩa là không có biển số. Giấy phép đi lại tạm thời chúng tôi xin ở Oregon vẫn đang trên đường đến Florida.

Thậm chí trước khi rời sân bay ở Oregon, chúng tôi đã gọi tới sở chỉ huy cảnh sát tuần tra cao tốc ở mọi bang trên tuyến đường mà chúng tôi đã lên kế hoạch kỹ lưỡng là sẽ đi qua, để chắc chắn rằng chúng tôi có thể lái xe hợp pháp với mớ giấy tờ. Đủ các cấp độ chấp thuận phải lưu ý, nhưng hầu hết các cảnh sát bang đều rộng lượng trong vấn đề xe nội địa Nhật, vì dịch bệnh đã khiến nhiều cơ quan phải đóng cửa.

Trong một túi đồ là đồ ăn vặt và nước khử trùng, túi còn lại chứa đầy khẩu trang dự trữ. Ảnh: Mercedes Lilienthal.
Trong một túi đồ là đồ ăn vặt và nước khử trùng, túi còn lại chứa đầy khẩu trang dự trữ. Ảnh: Mercedes Lilienthal

Đấy mới là phần dễ. Với chìa khoá và giấy tờ nhập khẩu trong tay (đã khử trùng), phần khó hơn của hành trình bắt đầu.

Joanna Holston, một tài xế xe tải đường dài, cho chúng tôi lời khuyên qua Instagram. “Chỉ cần cẩn thận, chú ý vào quãng đường và đeo đồ bảo hộ cá nhân”, cô lưu ý. Cô cũng chia sẻ một số mẹo khi ngủ ở các trạm nghỉ cho xe tải, và cần phải đề phòng những gì khi đỗ xe ngủ qua đêm ở những nơi như vậy.

Holston đang chở nhiều đồ bảo hộ cá nhân từ Minneapolis tới Atlanta cho Cơ quan Quản lý Tình trạng khẩn cấp Liên bang. Cô cũng trang bị đầy đủ khẩu trang, nước rửa tay và găng tay cho mình.

Ngày 24/5, từ Florida tới Georgia (hơn 600 km)

Florida: 50.859 ca nhiễm và 2.236 người chết.
Georgia: 41.344 ca nhiễm, 1.902 người chết.

Dịch bệnh ảnh hưởng tới các bang ở nhiều mức độ khác nhau, một số nơi tê liệt và một số khác chỉ thoáng qua. Tính đến 24/5, khoảng 24.000 người chết ở New York. Nhiều bang nơi chúng tôi đi qua, cho tới nay, không bị ảnh hưởng gì nhiều.

Lần đầu tiên sau hơn hai tháng, chúng tôi mạo hiểm đi mua thức ăn ở một quầy đồ ăn sẵn. Mọi người ở đây đều trong trạng thái tưng bừng, đi giày cao gót và ăn mặc như đi dự tiệc. Khẩu trang và giãn cách xã hội không còn. Chúng tôi cảm thấy bản thân đeo khẩu trang và găng tay trông thật lạc lõng và lố bịch.Ở Geogia, cũng như Kansas và Colorado, bảng điện tử giữa các tiểu bang nhấp nháy báo hiệu về tình hình virus: rửa tay, che miệng khi ho, tránh tiếp xúc với nhóm trên 10 người, và tốt hơn hết là ở nhà.

Bert, bạn đồng hành của chúng tôi trong chuyến đi. Ảnh: Mercedes Lilienthal
Bert, bạn đồng hành trong chuyến đi. Ảnh: Mercedes Lilienthal

Trạm nghỉ Love’s Travel Stops như một ngôi nhà xa xứ của chúng tôi, đủ rộng rãi và an toàn. Phần đuôi của Delica rất hoàn hảo cho mục đích cắm trại trên xe. Hầu hết nhân viên đeo khẩu trang và đứng phía sau tấm nhựa mica mới được dựng lên. Ở các trạm nghỉ của Love’s ở Waco, Georgia, nhân viên ở đây từ chối phỏng vấn, nhưng khi được hỏi về virus một người đáp, “Chúng tôi đang cố vượt qua”. Các khách hàng tán gẫu về những chuyện xảy ra trong ngày, một số có khẩu trang nhưng đa số là không đeo.

Các tài xế chạy ra chạy vào, cầm thức ăn và vật dụng thiết yếu cho một đêm nghỉ ngơi nơi bến xe hiu quạnh.

Ngày 25/5, từ Georgia tới Oklahoma (hơn 1.600 km)

Alabama: 14.986 ca nhiễm, 566 người chết.
Mississippi: 13.731 ca, 652 người chết.
Tennessee, 20.960 ca, 339 người chết.
Arkansas, 6.180 ca, 119 người chết.
Oklahoma: 6.137 ca, 318 người chết.

Một ngày bắt đầu và kết thúc ở Love’s Travel Stop. Những bóng cây sum sê xếp hàng trên cao tốc Alabama gọi mời chúng tôi quên đi dịch bệnh. Tuy nhiên, chúng tôi không bao giờ mất cảnh giác. Tại một trạm xăng tỉnh lẻ, nơi hiếm có người đeo khẩu trang và găng tay, chúng tôi lại thu hút sự chú ý.

Chúng tôi trang bị bảo hộ tận răng: vài bình nước rửa tay trong hộc đựng  găng tay và hộc đựng cốc, bình dự trữ còn nhiều hơn, khăn ống hoặc khăn trùm đầu mới để che mặt mỗi ngày. Khẩu trang trên mặt, xe đầy xăng, đồ ăn, thức uống; chúng tôi trở lại hành trình và lại khử trùng mọi thứ. Karr đã nhận được giấy phép đi lại từ Oregon. Anh scan và gửi qua email cho chúng tôi. Nhờ có chuỗi trạm nghỉ và cửa hàng tiện lợi Love’s Travel Stop ở Tuscumbia, Alabama, chúng tôi in và dán giấy phép lên bửng nâng sau xe. Thở phào nhẹ nhõm!

Ban ngày, Delica thồ đồ dự trữ cho cả tuần. Ban đêm, nó biến thành một chiếc xe cắm trại ấm cúng. 
Ban ngày, Delica thồ đồ dự trữ cho cả tuần. Ban đêm lại biến thành một chiếc xe cắm trại ấm cúng. Ảnh: Mercedes Lilienthal

Trong khi hầu hết các bang mở cửa trở lại ở các mức độ khác nhau, Arkansas chưa bao giờ có lệnh ở nhà chính thức. Vào 4/5, các rạp chiếu phim, phòng chơi bowling, sân vận động và các địa điểm ngoài trời khác ở Arkansas đã mở cửa trở lại. 

Đói bụng, chúng tôi dừng nghỉ ở một nhà hàng phục vụ bữa tối, lần đầu tiên sau 11 tuần. Ở Germantown, Tennessee, Commissary BBQ vẫn mở cửa trong khi các cửa hàng khác đã đóng. Kandyce Cheairs, một bồi bàn, vẫn đang làm việc. “Chúng tôi chưa bao giờ đóng cửa để bán đồ ăn mang về”, cô nói. “Chúng tôi vẫn mở cửa phục vụ ba tuần nay, nhưng bán rất chậm”.

Mặc dù các khoản tiền tip cho bồi bàn không còn, cô vẫn hỗ trợ các đơn hàng mang đi để có thu nhập. “Tôi không bảo rằng tôi đang sống chật vật”, Cheairs nói, nhưng có những ngày cô nghĩ “Tôi phải rời chỗ này và kiếm một công việc như nhân viên kho hoặc việc nào đó mà tôi có thể kiếm được ít tiền”.

Kandyce Cheairs, một bồi bàn ở Commissary BBQ. Chúng tôi vẫn mở cửa phục vụ ba tuần nay, nhưng bán rất chậm.
Kandyce Cheairs, một bồi bàn ở Commissary BBQ cho biết: “Chúng tôi vẫn mở cửa phục vụ ba tuần nay, nhưng bán rất chậm”. Ảnh: Mercedes Lilienthal

Ngày 26, 27/5, từ Oklahoma tới Colorado (1.200 km)

Kansas: 9.350 ca, 205 người chết.
Colorado: 24.775 ca, 1.393 người chết.

Ngày thứ 3, lại là một ngày hơn 12 tiếng di chuyển, kết thúc ở trạm nghỉ, lần này là bãi đỗ xe Sinclair ở Dumont, Colorado. Khí hậu mát mẻ vùng núi cao chào đón chúng tôi. Nhưng bộ phận chốt cửa trượt điện trên chiếc van không chốt được vào. Nhanh chóng tra Google rồi khắc phục thủ công, chúng tôi trượt cho cửa đóng vào và khoá từ bên trong. Chiếc xe cắm trại dễ dàng đi ra đi vào giờ đã không còn, đợi tới khi về nhà mới sửa được. Ngày thứ 4 chúng tôi đi chậm lại để nghỉ xả hơi một lát, rồi dừng ở khu cắm trại Steamboat Lake ở Colorado sau ba tiếng trên đường, dừng ở Frisco để mua quà lưu niệm.

Chủ cửa hàng Sunny Side Up Studio ở Frisco, Ashlie Weisel, nói rằng cô đã lĩnh hội được sức mạnh của tư duy tích cực khi các cửa hàng của cô bị đóng cửa. Một cái bị đóng vĩnh viễn và số còn lại là tạm thời. Weisel ngồi trên 20 thùng áo nỉ sặc sỡ cô thiết kế có chữ “mountain mamas”. “Phải đóng cửa hàng khiến tôi thực sự buồn”, cô nói. “Chúng tôi cần đưa số áo này tới cho những ai cần chúng nhất ngay bây giờ”. Cho nên cô giảm nửa giá, bán chúng trong một nhóm Facebook dành cho các bà mẹ ở địa phương và lái xe quanh bang để chuyển phát.

Cô đã bán được gần 2.000 chiếc áo, tìm ra cách giúp cửa hàng không bị thua lỗ. “Chúng tôi đoàn kết bằng sự ấm áp”, Weisel nói với một nụ cười trong nước mắt. “Tôi là người cung cấp sự tích cực”.

Ashlie Weisel, chủ cửa hàng Sunny Side Up Studio ở Frisco,  và con gái Rhein.
Ashlie Weisel, chủ cửa hàng Sunny Side Up Studio ở Frisco, và con gái Rhein. Ảnh: Mercedes Lilienthal

Ngày 28/5, từ Colorado tới Utah (hơn 600 km)

Wyoming: 876 ca, 15 người chết.
Utah: 9.274 ca, 107 người chết.

Tới điểm dừng nghỉ trong làn mưa phùn, chúng tôi gặp gỡ những gương mặt thân thiện trên chiếc Subaru Outback. Sau vài lời hỏi han về chiếc van của chúng tôi, người tài xế đưa chúng tôi một quyển sách về các loại virus. Cô ấy không bán gì cả, mà chỉ tuyên truyền ý tưởng rằng đại dịch virus toàn cầu có khả năng là do con người tạo ra để kiếm lợi cho các công ty dược.

Nhiệt độ tăng tới 32 độ C. Đột nhiên, cổng sạc 12V trên chiếc van mất điện, GPS và pin điện thoại cạn dần. Sau khi dừng gần Dinosaur, Colorado, chúng tôi phát hiện ra rằng một cái cầu chì 15A đã nổ. Chúng tôi đánh xe vào cửa hàng linh kiện ôtô Napa để mua cầu chì, rồi lái xe trở về nhà, nạp điện cho các thiết bị từ cổng sạc phía sau. Cổng sạc phía trước lại đành phải chờ vậy.

Ngày 29/5, Idaho tới Oregon (hơn 600 km)

Idaho: 2.804 ca, 82 người chết.
Oregon, 4.131 ca, 151 người chết.

Sau khi tốn 16 bình xăng và 5 đêm, chúng tôi đang ở chặng cuối của cuộc hành trình. Hành trình của chúng tôi đã đi qua 13 bang chịu ảnh hưởng nặng nề nhất của Covid-19 ở Mỹ, một vài người cảm thấy sợ hãi hơn những người khác. Một số người mặc quần áo cùng kính bảo hộ để tránh nhiễm virus; số khác cho rằng dịch bệnh chỉ là một trò hề hay một thủ đoạn chính trị. Hầu hết biểu lộ sự băn khoăn, dè dặt. Tiếng cười nói dường như không còn nữa. 

Tuy nhiên, tất cả đều đang tìm cho mình cách tồn tại trong một thế giới mới khó lường như bây giờ.

Mai Huyền (Theo The New York Times)