Vào trong hoang dã: Một cách tìm ý nghĩa cuộc sống


Hãy bước ra thế giới ngoài kia, dấn thân và mạo hiểm, bạn sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống. Muốn vậy, hãy sống đời sống tự do, nhất là tâm trí bạn.

Tìm kiếm gian nan, thử thách

“Tôi đã có một cuộc sống hạnh phúc” là lời từ biệt ngắn gọn của Christopher Johnson McCandless vào ngày 18/8/1992, sau 112 ngày bước chân vào nơi hoang dã và cũng là ngày cậu ra đi mãi mãi khi ở tuổi 24.

Một trong những hành động cuối cùng của cậu là chụp chân dung chính mình. Trong bức ảnh, cậu đứng gần chiếc xe buýt dưới bầu trời Alaska cao vời vợi, một tay cầm lời từ biệt chĩa vào ống kính máy ảnh, tay kia giơ cao như chào tạm biệt với vẻ hạnh phúc. Khuôn mặt cậu hốc hác nhưng sự đau khổ, cô đơn, thất vọng không thể hiện trong bức ảnh. Cậu đang mỉm cười và ánh mắt cậu trông thanh thản, bình an.

Chris McCandless tự đặt cái tên mới sau khi đốt bỏ mọi thứ: Alexander Supertramp (Siêu Lang Thang). Lớn lên ở vùng ngoại ô giàu có thuộc Washington, Mỹ trong một gia đình khá giả với cha là nhà khoa học làm việc cho NASA, mẹ là một nhà kinh doanh thành đạt, cậu học hành giỏi giang và từng là vận động viên chạy bộ cừ khôi. Sau khi tốt nghiệp loại ưu Đại học Emory, McCandless liền bỏ đi biệt tăm, đổi tên và tặng toàn bộ 24.000 Mỹ kim trong tài khoản tiết kiệm cho một quỹ từ thiện, bỏ lại chiếc ô tô và hầu hết tài sản, đốt hết tiền mặt trong ví. Rồi cậu tự gây dựng cuộc sống mới, đi lang thang khắp Bắc Mỹ để tìm kiếm những trải nghiệm sống động và phi thường. Gia đình không hề biết cậu ở đâu, làm gì cho tới khi thi thể của cậu được phát hiện ở Alaska.

Là một thanh niên vô cùng mạnh mẽ, có lý tưởng sống kiên định, một kiểu lý tưởng không dễ gì ăn nhập vào lối sống hiện đại. McCandless say mê tác phẩm của Lev Tolstoy và đặc biệt là cách mà nhà văn Nga vĩ đại ấy từ bỏ cuộc sống giàu có và quyền quý để mong sống những ngày cuối đời trong yên bình và cô đơn. Khi tiến về rừng rậm và băng giá Alaska – chuyến đi mà theo McCandless là “hành trình vĩ đại” cuối cùng, cậu ý thức rất rõ và không hề mang chút ảo tưởng nào rằng mình đang đi tới một vùng đất đầy mật ngọt. Gian nan, thử thách mới chính là điều mà cậu tìm kiếm.

Cái chết của Siêu Lang Thang trở thành một đề tài gây tranh cãi tại Mỹ. Một bên là sự ngưỡng mộ vì lòng quả cảm và lý tưởng sống, bên còn lại là sự nổi giận, xem cậu như một gã “chập mạch”, một gã ái kỷ bỏ mạng vì ngạo mạn và xuẩn ngốc.

Người đọc, trước khi theo chân hành trình của McCandless và có thể cả khi gấp cuốn sách lại, sẽ có quan điểm riêng về McCandless. Câu hỏi không phải là điều gì đã xảy ra, mà là đoạn kết ấy có ý nghĩa gì.

Sống đã là cuộc hành trình tìm kiếm ý nghĩa của nó

Con người thường luôn trong một hành trình nào đó, dù ý nghĩa hay vô vị. Những người hùng tâm thì tìm kiếm hành trình vĩ đại, cống hiến cho nhân loại, tìm cách bù đắp cho những điều còn thiếu sót của tạo hóa đặt trong những người yếu thế, khiếm khuyết. Những kẻ tầm thường thì tìm kiếm lợi ích cá nhân, thỏa mãn cái tôi. Dẫu gì, với mỗi kiểu người, hành trình đó luôn có ý nghĩa. Và vì nó ý nghĩa, nó thôi thúc hành động dù ngu ngốc hay thông minh. Gọi là gì thì tùy thuộc vào nhận thức, lối sống và quan điểm từng người. Tôi đã có một cuộc sống ý nghĩa, hay cuộc đời này là vô vị, cõi tạm lại không phụ thuộc vào tiêu chuẩn nào cả.

Tác giả Jon Krakauer bị ám ảnh bởi những chi tiết về cuộc đời của McCandless, cũng như những nét tương đồng giữa ông và chàng trai trẻ, đã dành hơn một năm lần theo dấu vết từ những dòng nhật ký, những người đã gặp McCandless để phục dựng lại hành trình của chàng trai mà ông thấy rất đặc biệt này.

Chắp nối những dữ liệu đó và thực hiện rất nhiều cuộc phỏng vấn, tìm hiểu rất nhiều tài liệu khoa học, tâm lý học và chính tác giả cũng là một nhà leo núi nổi tiếng đã đặt mình vào hàng trăm tình huống nguy hiểm trong những nơi hoang dã, có kiểu suy nghĩ về gia đình giống McCandless, như về đạo đức người cha để rồi kết luận rằng McCandless không phải là gã trai ngu xuẩn, ích kỷ. Trên hết, đấy là người khát khao tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống một cách cực đoan và nồng nhiệt. Cậu ấy dũng cảm hơn chúng ta vì đã hành động. Còn chúng ta, hằng ngày ngồi đó, làm việc làng nhàng, suy nghĩ nông cạn, và bị bao thứ cám dỗ che mờ quyết tâm và lòng khao khát đi tìm ý nghĩa cuộc sống.

Rốt cuộc ý nghĩa cuộc sống là gì?

Thành Cát Tư Hãn sau mỗi trận thắng được các tướng dưới quyền tung hô, đã nói rằng: “Không có thứ gì tốt đẹp cho đến khi thật sự kết thúc”. Thứ tốt đẹp nhất theo ông là sau chiến thắng của một cuộc chiến, nơi vó ngựa của đoàn quân ông trải dài từ Á sang Âu, ông và binh lính được về nhà, nơi mà “đàn bà, con gái, rượu, sữa, hay còn gọi là gia đình đang chờ với niềm kiêu hãnh về những kẻ chinh phạt thế giới”.

Người ta đã tổng hợp những trang nhật ký của McCandless để nhận ra rằng cậu không phải vào nơi hoang dã để thỏa mãn một loại sở thích, mà chính nhờ sống trong hoang dã, cậu đã tìm được ý nghĩa đích thực của cuộc sống. Đấy là chân thành, giản đơn và gia đình. Những câu hỏi về cuộc sống đã thưa thớt dần giai đoạn về sau, thay vào đó là gạch dưới những đoạn văn mà cậu tâm huyết trong những cuốn sách mang theo.

Chẳng hạn, McCandless gạch dưới đoạn văn trong tác phẩm Hạnh phúc gia đình của Lev Tolstoy: “Anh ấy đã đúng khi nói rằng niềm hạnh phúc đích thực trên đời này là sống vì người khác. Trên tất cả, tôi cần em với tư cách là người bạn đời và nếu được là cả những đứa con. Trái tim người đàn ông còn có thể mong muốn điều gì hơn thế nữa”. Và McCandless đã quyết định tìm đường quay lại. Cậu đã học cách tha thứ, khoan dung và bắt đầu chấp nhận người khác. Cậu đã sẵn sàng về với thế giới văn minh.

Con người, trên tư cách là một giống loài có nhận thức, nhưng lại không phải sàn sàn một kiểu như nhau. Số phận mỗi người lại nằm trong nhận thức và hành động. Điều đó phân biệt giữa người này với người kia, giữa người tâm trí bao la hay nhỏ nhen ích kỷ, giữa người thấy đời đáng sống và cơ hội lồng lộng với kẻ chán ghét tất thảy mọi thứ.

McCandless đã viết cho Ron Franz – một ông cụ tốt bụng, sống cô độc, an nhàn, đã rất mến thương và lo lắng cho cậu, khuyên cậu hãy sống với cuộc sống xã hội: “Cháu muốn nhắc lại lời khuyên cháu đã từng nói với ông, rằng cháu nghĩ ông nên thay đổi hẳn cách sống và bắt đầu làm những việc táo bạo mà trước đó ông không bao giờ nghĩ đến, hoặc lưỡng lự chưa muốn làm. Nhiều người sống thật nhàm chán nhưng lại không có ý định thay đổi bởi quá quen với sự ổn định, với sự phục tùng và thói bảo thủ. Những thứ đó có vẻ đem lại sự yên ổn, nhưng trên thực tế không gì phá hủy khát khao khám phá hơn là một tương lai bảo đảm”.

Hãy bước ra thế giới ngoài kia, dấn thân và mạo hiểm, bạn sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống. Muốn vậy, hãy sống đời sống tự do, nhất là tâm trí bạn.

Theo DNSG

Phim hoạt hình Soul và những bài học vô giá về cuộc sống


Bộ phim hoạt hình mới nhất của Pixar chuyển tới người xem những thông điệp vô cùng ý nghĩa.

Soul (tựa Việt: Cuộc sống nhiệm màu), bộ phim hoạt hình mới nhất của Pixar đã được ra mắt khán giả toàn cầu vào dịp Lễ Giáng Sinh vừa qua. Soul nhanh chóng nhận được những lời khen từ giới phê bình cũng như sự đồng cảm sâu sắc từ người xem. 

Phim kể về câu chuyện của Joe Gardner, một giáo viên dạy nhạc kiêm một nghệ sĩ nhạc jazz đang tìm kiếm cơ hội của mình tại New York. Tuy nhiên sau khi nhận được lời mời trình diễn cho một đêm nhạc danh giá, Joe lại bất ngờ… qua đời.

Đến từ đạo diễn kỳ cựu của Pixar, Pete Docter, Soul tiếp nối thành công của những tác phẩm trước của ông (Up, Monsters, Inc., Inside Out), đưa người xem một thế giới với những ý tưởng lạ kỳ, mong muốn truyền tải những thông điệp nhỏ nhưng cũng vô cùng quý giá.

Chúng ta rất dễ trở thành những “linh hồn lạc lối”

Nổi tiếng với việc hình tượng hoá những khái niệm trừu tượng như các cảm xúc chi phối con người, Pete Docter trở lại với bộ phim Soul kể về cậu chuyện làm sao để một linh hồn có được tính cách và sở thích. 

Không những thế, các nhà làm phim của Pixar còn đưa ra một hình ảnh vô cùng quen thuộc trong xã hội hiện đại, bệnh trầm cảm, thông qua hình tượng linh hồn lạc lối. Tại Cõi sau, Joe đã đụng độ với những linh hồn lạc lối với hình thù màu đen và xúc tu vươn dài đáng sợ. Bộ phim giải thích đây là linh hồn của những cá nhân trên Trái Đất đang bị mắc kẹt trong guồng quay của cuộc sống, hoặc trở nên ám ảnh với việc thực hiện ước mơ của mình.

Phim hoạt hình Soul và những bài học vô giá về cuộc sống - Ảnh 1.
Những linh hồn lạc lối màu đen lang thang ở vùng đất tăm tối

Sống với đam mê của mình là một điều đáng được khích lệ, tuy nhiên bạn sẽ rất dễ “bị lạc hướng” nếu chỉ mãi theo đuổi một mục tiêu vô thường. Hãy quan tâm đến cách chúng ta phân bổ thời gian cho công việc và đừng để nó chiếm lấy toàn bộ cuộc sống của mình.

Ước mơ có thể thất bại, nhưng mọi chuyện vẫn sẽ ổn thôi

Joe luôn nghĩ rằng ước mơ của người bạn Dez là trở thành một thợ cắt tóc, vì đó là tài năng của cậu ta. Dez chia sẻ rằng ban đầu cậu mong muốn trở thành một bác sĩ thú y. Tuy nhiên, sau khi con trai của Dez bị bệnh, kế hoạch của Dez thay đổi vì học nghề cắt tóc sẽ tiết kiệm hơn. Cuộc đời không phải lúc nào cũng đi theo kế hoạch, và Dez đã thích nghi với sự thay đổi và tìm được một đam mê mới cho mình.

Phim hoạt hình Soul và những bài học vô giá về cuộc sống - Ảnh 2.

Kemp Powers, đồng đạo diễn và viết kịch bản của Soul, chia sẻ đây là một trong những phân đoạn yêu thích nhất của ông. Điện ảnh thường hay lãng mạn hoá việc theo đuổi ước mơ, tuy nhiên với Soul, tất cả mọi công việc đều có vẻ đẹp riêng và bạn không nhất thiết phải “thực hiện ước mơ” để có một cuộc sống hạnh phúc.

Hãy trân trọng những điều nhỏ bé

Trong chuyến ghé thăm Trái Đất lần đầu tiên, linh hồn 22 (Tina Fey lồng tiếng) đã tìm được hạnh phúc từ những điều tưởng chừng như bình thường nhất đối với Joe. Cô hào hứng đu đưa trên chuyến tàu điện nhàm chán. Cô thưởng thức hương vị của những miếng pizza và bánh mì rẻ tiền. Cô nhìn thấy vẻ đẹp của một chiếc lá rẽ quạt rơi, giai điệu của nhạc sĩ bên đường, thậm chí cả việc đi bộ bằng chân.

Phim hoạt hình Soul và những bài học vô giá về cuộc sống - Ảnh 3.
Phim hoạt hình Soul và những bài học vô giá về cuộc sống - Ảnh 4.

Trong Soul, đôi lúc những khoảnh khắc nhỏ bé, bình dị, đời thường lại quý giá nhất. Cuộc chạy đua để đạt được danh vọng, các giá trị vật chất cuối cùng vẫn là vô nghĩa khi chúng ta qua đời. Điều duy nhất còn sót lại sẽ chỉ là những kí ức đẹp, tình yêu và sự bao dung.

Và đừng quên những khoảnh khắc trọng đại

Một trong những phân đoạn ấn tượng nhất của Soul là khi Joe hoàn thành đêm diễn jazz trong mơ của mình và bỗng hỏi “Giờ thì sao?”. Dorothea Williams kể cho ông nghe câu chuyện về một chú cá nhỏ đi tìm đại dương. Đến khi chú ta đã bơi ra biển, chú vẫn nghĩ rằng đây chỉ là nước, không phải đại dương.

Phim hoạt hình Soul và những bài học vô giá về cuộc sống - Ảnh 5.

Soul khai thác một góc nhìn rất thực tế, khi chạm đến mục tiêu của cuộc đời mình rồi – chúng ta sẽ làm gì tiếp theo. Đôi lúc chúng ta mãi tập trung vào mục tiêu cuối cùng mà quên tận hưởng những niềm vui trên cuộc hành trình đến đích.

Đam mê của bạn không phải là mục đích sống của bạn

Mục đích tồn tại của mỗi người là gì? Câu hỏi vĩ đại mà Soul muốn cùng người xem tìm câu trả lời. Xuyên suốt bộ phim, Joe đã luôn nghĩ tìm kiếm được đam mê của 22 chính là chìa khoá để giúp 22 nhận ra lẽ sống. Tuy nhiên, theo Soul, tài năng hay đam mê chỉ là một phần trong giá trị của mỗi con người.

Phim hoạt hình Soul và những bài học vô giá về cuộc sống - Ảnh 6.

“Rất nhiều người trong chúng ta lớn lên được dạy rằng phải tìm cách để trở nên có giá trị”, đạo diễn Pete Docter chia sẻ. “Đó là lý do đôi lúc, một vài ước mơ trở thành đường cùng đối với nhiều người. Một trong những thông điệp chính màSoul muốn nhắn nhủ chính là: chỉ cần bạn sống, bạn đã có giá trị. Tất cả chúng ta đều xứng đáng tận hưởng những điều cuộc sống này mang lại”.

Kim Minh / VTV.vn

—-

Siêu phẩm hoạt hình “Soul” của Pixar có gì để giới phê bình khen tới tấp?

Bộ phim hoạt hình này hiện được trang phê bình phim Rotten Tomatoes chính thức chức nhận “100% cà chua tươi” với 49 lời nhận xét từ các tờ báo lớn…

Sự trở lại của đạo diễn Pete Docter

Đảm nhận cương vị đạo diễn và kịch bản của Soul không ai khác chính là Pete Docter, vị đạo diễn lừng danh của Pixar đứng đằng sau những siêu phẩm kinh điển như Up, Inside Out và Wall-E.

Siêu phẩm hoạt hình Soul của Pixar có gì để giới phê bình khen tới tấp? - Ảnh 1.

Gắn bó cùng Pixar ngay từ những ngày đầu tiên với vai trò họa sĩ, Docter đã 8 lần nhận đề cử Oscar và được vinh danh 2 lần cho thành tựu đạo diễn và kịch bản xuất sắc nhất. Sau thành công của Inside Out năm 2015, Docter đã được giao trọng trách Giám đốc sáng tạo của Pixar và điều hành sản xuất những bom tấn như Toy Story 4.

Sau 5 năm vắng bóng, cuối cùng thì vị đạo diễn tài năng này cũng đã trở lại và chia sẻ dự án tâm huyết nhất của mình đến với khán giả toàn cầu.

Ý tưởng mới lạ, độc đáo hơn cả Inside Out

Các dự án của Pixar, dù là phim điện ảnh hay phim ngắn, luôn mang đến cho người xem những nhân vật, câu chuyện và góc nhìn mới lạ về cuộc sống. Và Soulcũng không phải ngoại lệ. Đồng thời Soul cũng là bộ phim Pixar đầu tiên có nhân vật chính là một người da màu. “Đây là một bước ngoặt lớn của Pixar”, Pete Docter chia sẻ.

Soul theo chân Joe Gardner, một giáo viên dạy nhạc ở trường trung học có niềm đam mê cháy bỏng với nhạc jazz. 

“Joe không mong muốn gì hơn ngoài việc được trở thành một nhạc công chơi nhạc jazz chuyên nghiệp” – đạo diễn Pete Docter giới thiệu – “Vì thế, khi có được cơ hội chỉ tới một lần trong đời để được chơi nhạc với một trong số những nhạc công vĩ đại nhất, Joe có cảm giác như thể mình đã được đứng trên đỉnh của một ngọn núi hùng vĩ”.

Nhưng một bước đi sai lầm đã đưa anh từ những con phố sầm uất của New York hoa lệ để tới Cõi Trước – một vùng đất kỳ ảo nơi mà các linh hồn nhận tính cách và sở thích của họ trước khi tới với Trái đất.

Tuy nhiên Joe lại cảm thấy mình không thuộc về mảnh đất của những linh hồn này. Quyết tâm quay trở lại cuộc sống bình thường, anh đã hợp tác với một linh hồn bất hảo mang tên 22, một người chưa bao giờ hiểu được sự hấp dẫn của cuộc sống loài người. Và Joe vô tình đã trở thành cố vấn của 22. Joe hiểu rằng nếu giúp đỡ 22, anh ấy có thể sẽ quay trở về trái đất kịp để tham gia buổi biểu diễn để đời của mình…

Nhạc jazz, linh hồn không thể thiếu của bộ phim

Không chỉ đồ họa được trau chuốt tỉ mỉ từ đội ngũ họa sĩ Pixar, bộ phim còn sở hữu phần nhạc phim với âm hưởng đậm chất jazz sản xuất bởi bộ đôi nhạc sĩ nổi tiếng Trent Reznor và Atticus Ross.

Reznor là người đồng sáng lập của Nine Inch Nails, nhóm nhạc rock với hơn 30 triệu đĩa nhạc được bán ra toàn cầu. Vào năm 2008, Reznor đã bắt tay với Ross trong The Social Network – dự án đã mang về cho bộ đôi 2 giải thưởng Oscar và Quả cầu Vàng. Reznor và Ross tiếp tục góp sức thực hiện hàng loạt các dự án điện ảnh và truyền hình, và mới đây họ đã nhận thêm 2 đề cử Emmy với phần nhạc phim của loạt truyền hình Watchmen phát sóng trên kênh HBO.

Tổng hợp từ VTV.vn