Vào trong hoang dã: Một cách tìm ý nghĩa cuộc sống


Hãy bước ra thế giới ngoài kia, dấn thân và mạo hiểm, bạn sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống. Muốn vậy, hãy sống đời sống tự do, nhất là tâm trí bạn.

Tìm kiếm gian nan, thử thách

“Tôi đã có một cuộc sống hạnh phúc” là lời từ biệt ngắn gọn của Christopher Johnson McCandless vào ngày 18/8/1992, sau 112 ngày bước chân vào nơi hoang dã và cũng là ngày cậu ra đi mãi mãi khi ở tuổi 24.

Một trong những hành động cuối cùng của cậu là chụp chân dung chính mình. Trong bức ảnh, cậu đứng gần chiếc xe buýt dưới bầu trời Alaska cao vời vợi, một tay cầm lời từ biệt chĩa vào ống kính máy ảnh, tay kia giơ cao như chào tạm biệt với vẻ hạnh phúc. Khuôn mặt cậu hốc hác nhưng sự đau khổ, cô đơn, thất vọng không thể hiện trong bức ảnh. Cậu đang mỉm cười và ánh mắt cậu trông thanh thản, bình an.

Chris McCandless tự đặt cái tên mới sau khi đốt bỏ mọi thứ: Alexander Supertramp (Siêu Lang Thang). Lớn lên ở vùng ngoại ô giàu có thuộc Washington, Mỹ trong một gia đình khá giả với cha là nhà khoa học làm việc cho NASA, mẹ là một nhà kinh doanh thành đạt, cậu học hành giỏi giang và từng là vận động viên chạy bộ cừ khôi. Sau khi tốt nghiệp loại ưu Đại học Emory, McCandless liền bỏ đi biệt tăm, đổi tên và tặng toàn bộ 24.000 Mỹ kim trong tài khoản tiết kiệm cho một quỹ từ thiện, bỏ lại chiếc ô tô và hầu hết tài sản, đốt hết tiền mặt trong ví. Rồi cậu tự gây dựng cuộc sống mới, đi lang thang khắp Bắc Mỹ để tìm kiếm những trải nghiệm sống động và phi thường. Gia đình không hề biết cậu ở đâu, làm gì cho tới khi thi thể của cậu được phát hiện ở Alaska.

Là một thanh niên vô cùng mạnh mẽ, có lý tưởng sống kiên định, một kiểu lý tưởng không dễ gì ăn nhập vào lối sống hiện đại. McCandless say mê tác phẩm của Lev Tolstoy và đặc biệt là cách mà nhà văn Nga vĩ đại ấy từ bỏ cuộc sống giàu có và quyền quý để mong sống những ngày cuối đời trong yên bình và cô đơn. Khi tiến về rừng rậm và băng giá Alaska – chuyến đi mà theo McCandless là “hành trình vĩ đại” cuối cùng, cậu ý thức rất rõ và không hề mang chút ảo tưởng nào rằng mình đang đi tới một vùng đất đầy mật ngọt. Gian nan, thử thách mới chính là điều mà cậu tìm kiếm.

Cái chết của Siêu Lang Thang trở thành một đề tài gây tranh cãi tại Mỹ. Một bên là sự ngưỡng mộ vì lòng quả cảm và lý tưởng sống, bên còn lại là sự nổi giận, xem cậu như một gã “chập mạch”, một gã ái kỷ bỏ mạng vì ngạo mạn và xuẩn ngốc.

Người đọc, trước khi theo chân hành trình của McCandless và có thể cả khi gấp cuốn sách lại, sẽ có quan điểm riêng về McCandless. Câu hỏi không phải là điều gì đã xảy ra, mà là đoạn kết ấy có ý nghĩa gì.

Sống đã là cuộc hành trình tìm kiếm ý nghĩa của nó

Con người thường luôn trong một hành trình nào đó, dù ý nghĩa hay vô vị. Những người hùng tâm thì tìm kiếm hành trình vĩ đại, cống hiến cho nhân loại, tìm cách bù đắp cho những điều còn thiếu sót của tạo hóa đặt trong những người yếu thế, khiếm khuyết. Những kẻ tầm thường thì tìm kiếm lợi ích cá nhân, thỏa mãn cái tôi. Dẫu gì, với mỗi kiểu người, hành trình đó luôn có ý nghĩa. Và vì nó ý nghĩa, nó thôi thúc hành động dù ngu ngốc hay thông minh. Gọi là gì thì tùy thuộc vào nhận thức, lối sống và quan điểm từng người. Tôi đã có một cuộc sống ý nghĩa, hay cuộc đời này là vô vị, cõi tạm lại không phụ thuộc vào tiêu chuẩn nào cả.

Tác giả Jon Krakauer bị ám ảnh bởi những chi tiết về cuộc đời của McCandless, cũng như những nét tương đồng giữa ông và chàng trai trẻ, đã dành hơn một năm lần theo dấu vết từ những dòng nhật ký, những người đã gặp McCandless để phục dựng lại hành trình của chàng trai mà ông thấy rất đặc biệt này.

Chắp nối những dữ liệu đó và thực hiện rất nhiều cuộc phỏng vấn, tìm hiểu rất nhiều tài liệu khoa học, tâm lý học và chính tác giả cũng là một nhà leo núi nổi tiếng đã đặt mình vào hàng trăm tình huống nguy hiểm trong những nơi hoang dã, có kiểu suy nghĩ về gia đình giống McCandless, như về đạo đức người cha để rồi kết luận rằng McCandless không phải là gã trai ngu xuẩn, ích kỷ. Trên hết, đấy là người khát khao tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống một cách cực đoan và nồng nhiệt. Cậu ấy dũng cảm hơn chúng ta vì đã hành động. Còn chúng ta, hằng ngày ngồi đó, làm việc làng nhàng, suy nghĩ nông cạn, và bị bao thứ cám dỗ che mờ quyết tâm và lòng khao khát đi tìm ý nghĩa cuộc sống.

Rốt cuộc ý nghĩa cuộc sống là gì?

Thành Cát Tư Hãn sau mỗi trận thắng được các tướng dưới quyền tung hô, đã nói rằng: “Không có thứ gì tốt đẹp cho đến khi thật sự kết thúc”. Thứ tốt đẹp nhất theo ông là sau chiến thắng của một cuộc chiến, nơi vó ngựa của đoàn quân ông trải dài từ Á sang Âu, ông và binh lính được về nhà, nơi mà “đàn bà, con gái, rượu, sữa, hay còn gọi là gia đình đang chờ với niềm kiêu hãnh về những kẻ chinh phạt thế giới”.

Người ta đã tổng hợp những trang nhật ký của McCandless để nhận ra rằng cậu không phải vào nơi hoang dã để thỏa mãn một loại sở thích, mà chính nhờ sống trong hoang dã, cậu đã tìm được ý nghĩa đích thực của cuộc sống. Đấy là chân thành, giản đơn và gia đình. Những câu hỏi về cuộc sống đã thưa thớt dần giai đoạn về sau, thay vào đó là gạch dưới những đoạn văn mà cậu tâm huyết trong những cuốn sách mang theo.

Chẳng hạn, McCandless gạch dưới đoạn văn trong tác phẩm Hạnh phúc gia đình của Lev Tolstoy: “Anh ấy đã đúng khi nói rằng niềm hạnh phúc đích thực trên đời này là sống vì người khác. Trên tất cả, tôi cần em với tư cách là người bạn đời và nếu được là cả những đứa con. Trái tim người đàn ông còn có thể mong muốn điều gì hơn thế nữa”. Và McCandless đã quyết định tìm đường quay lại. Cậu đã học cách tha thứ, khoan dung và bắt đầu chấp nhận người khác. Cậu đã sẵn sàng về với thế giới văn minh.

Con người, trên tư cách là một giống loài có nhận thức, nhưng lại không phải sàn sàn một kiểu như nhau. Số phận mỗi người lại nằm trong nhận thức và hành động. Điều đó phân biệt giữa người này với người kia, giữa người tâm trí bao la hay nhỏ nhen ích kỷ, giữa người thấy đời đáng sống và cơ hội lồng lộng với kẻ chán ghét tất thảy mọi thứ.

McCandless đã viết cho Ron Franz – một ông cụ tốt bụng, sống cô độc, an nhàn, đã rất mến thương và lo lắng cho cậu, khuyên cậu hãy sống với cuộc sống xã hội: “Cháu muốn nhắc lại lời khuyên cháu đã từng nói với ông, rằng cháu nghĩ ông nên thay đổi hẳn cách sống và bắt đầu làm những việc táo bạo mà trước đó ông không bao giờ nghĩ đến, hoặc lưỡng lự chưa muốn làm. Nhiều người sống thật nhàm chán nhưng lại không có ý định thay đổi bởi quá quen với sự ổn định, với sự phục tùng và thói bảo thủ. Những thứ đó có vẻ đem lại sự yên ổn, nhưng trên thực tế không gì phá hủy khát khao khám phá hơn là một tương lai bảo đảm”.

Hãy bước ra thế giới ngoài kia, dấn thân và mạo hiểm, bạn sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống. Muốn vậy, hãy sống đời sống tự do, nhất là tâm trí bạn.

Theo DNSG

Mẹ ơi đừng làm thế nữa!


Tôi khao khát được sống cuộc đời của riêng tôi, nhưng tôi chưa đủ can đảm. Tôi khao khát được sống đúng với đam mê của mình, nhưng tôi sợ làm bố mẹ buồn. Minh họa: Kim Duẩn

1. Vậy là đã hơn một tháng rồi, kể từ khi tôi trở về từ chuyến trekking lên Everest Base Camp và nhận cuộc điện thoại đầu tiên từ mẹ, rồi từ đó hai mẹ con chính thức không nói chuyện với nhau.

Đó cũng là lần đầu tiên tôi nói ra toàn bộ suy nghĩ của mình, rằng bao năm qua bố mẹ đã bao bọc tôi quá rồi, rằng bố mẹ đã sai khi luôn cho rằng thế giới ngoài kia luôn đáng sợ, luôn đầy rẫy hiểm nguy và không dành cho một đứa như tôi khám phá, rằng là tôi tự thấy mình không làm gì sai để phải nghe những lời nhiếc móc nặng nề khó nghe 
từ mẹ.

Tôi thấy mình vẫn là một đứa sống có trách nhiệm. Tôi có thể độc lập về kinh tế, tôi làm việc chăm chỉ và không phung phí. Mỗi một tháng tôi lại chia ra khoản nào dành cho gia đình, khoản nào cho chi tiêu hằng ngày, khoản nào để làm vốn kinh doanh và khoản nào để thực hiện “những ước mơ của tuổi trẻ”.

Vậy mà mẹ vẫn cứ giày vò và nhiếc móc tôi chỉ vì một chuyến đi mà tôi đã mơ ước từ lâu.

“Đừng hoang phí khi bố mẹ còn cực khổ”… Những câu nói của mẹ khiến tôi thật sự bị ức chế tâm lý.

Tôi nói: “Con không biết phải sống sao cho vừa lòng tất cả. Rất lâu rồi con không mua quần áo mới, không mua mỹ phẩm và ra tiệm làm tóc. Chỉ là con không đam mê những thứ đó, thứ mà con đam mê là những con đường, những miền đất mới lạ, những nền văn hóa mới”.

Tôi nói điều đó với mẹ. Bản thân tôi tin rằng tôi không làm gì sai. Tôi tin những giấc mơ của mình đều là những giấc mơ đẹp dù nó có một chút mạo hiểm, một chút điên rồ và không phải là những điều bố 
mẹ muốn.

Tôi nhận ra rằng chính vì cảm giác bất lực trong việc đối thoại với bố mẹ đã khiến tôi càng trở nên lầm lì và ngang bướng. Tôi có cách nghĩ của tôi, mẹ có cách nghĩ của mẹ.

2. Tôi thích làm báo tự do, thích khám phá, trải nghiệm những vùng đất mới lạ bằng cách đi làm tình nguyện viên quốc tế và vùng vẫy đó đây. Tôi không thích cả cuộc đời của mình chỉ gắn với một thành phố, một ngôi nhà, một con đường từ nơi ở đến cơ quan. Còn bố mẹ tôi thì chỉ mong tôi có một công việc nhàn nhã, sớm cưới chồng, sinh con và ổn định.

Mặc dù không phải là ước mơ của tôi nhưng suốt những năm tháng đại học tôi luôn tự nhủ mình phải cố gắng học tập và sống theo ý bố mẹ để bố mẹ vui lòng. Và rồi nỗ lực của tôi đã được đền đáp, tôi là sinh viên báo chí duy nhất của ngành báo chí được trường giữ lại làm việc.

Đó hẳn là một tin khiến gia đình tôi vô cùng vui mừng và tự hào. Chính bản thân tôi cũng không đủ can đảm để từ chối một cơ hội tốt như vậy. Ai cũng nói tôi được đi trên một “con đường trải hoa hồng”, mọi thứ đến với tôi thuận lợi.

Nhưng rồi tôi nhận ra chẳng có con đường nào là màu hồng. Tôi thật sự giống như một kẻ thất bại khi làm việc ở đây. Tôi – từ một đứa sinh viên ưu tú, niềm tự hào của thầy cô và gia đình – trở thành một “kẻ thất bại” đúng nghĩa khi làm việc ở đây.

Hai năm qua tôi chẳng có một dấu ấn gì trong công việc. Ngòi bút của tôi tụt dốc trầm trọng vì ngày qua ngày tôi chỉ viết tin theo một môtip hội nghị.

Tôi không được rèn giũa, không được lăn xả, không được trau dồi và ngày càng trở nên ù lì trên chiếc ghế văn phòng công sở.

Rồi tôi sẽ ra sao? Tôi khao khát được sống cuộc đời của riêng tôi, nhưng tôi chưa đủ can đảm. Tôi khao khát được sống đúng với đam mê của mình, nhưng tôi sợ làm bố mẹ buồn.

Và rồi tôi lại tiếp tục sống trong những tháng ngày bế tắc của tuổi trẻ… Bởi vì tôi đã bất lực trong việc đối thoại với bố mẹ tôi.

Theo TTCT

Hãy trở thành một trader giao dịch tài chính


Hay tro thanh mot trader
hình minh hoạ trader

Chúng ta đều có thể đồng ý với nhau, công việc giao dịch dễ làm ta nản lòng ở rất nhiều thời điểm. Kể cả những traders chuyên nghiệp với hàng chục năm kinh nghiệm vẫn mất tiền vào những lệnh thua trong hàng tháng trời. Vậy nên đừng khắt khe quá với bản thân khi bạn chưa đạt được những thành quả như mình hằng mong muốn và trông đợi.

Tôi nghĩ rằng bài viết này sẽ là một điều tốt khi chúng ta cần nhìn lại những lí do vì sao tôi và bạn chọn công việc này. Tôi sẽ viết và liệt kê những điểm tích cực nhất nhằm giúp bạn có cảm hứng hơn, tập trung hơn vào công việc giao dịch của mình.

Chúng ta đã có rất nhiều những bài viết về những khó khăn khi giao dịch, những vấn đề mà bạn sẽ gặp phải khi vào lệnh , … Quả thực, trading rất khó và đa phần những người tham gia mất tiền. Nhưng nếu bạn nằm trong con số ít ỏi những người thành công với công việc này, bạn cũng có thể tưởng tượng ra cuộc sống sẽ tuyệt vời như thế nào. Bạn có rất nhiều thời gian cho gia đình và sở thích cá nhân, bạn chỉ cần 1 chiếc máy tính và mạng internet để làm việc, bạn có nhiều tiền để mua những gì bạn thích hay tặng bạn bè, người thân, bạn tự do về tài chính và thời gian … Dưới đây là những lí do khiến cho việc trở thành một trader thành công hấp dẫn hơn rất nhiều những chuyên môn nghề nghiệp khác:

SỰ TỰ DO VỀ TÀI CHÍNH

Cụm từ “tự do tài chính” có nghĩa nhiều hơn là việc bạn có đủ tiền để trang trải cho những hóa đơn và những vấn đề cần đến tiền của cuộc sống, nó có nghĩa là tự do thật sự.

Hãy nghĩ đến việc bạn có khả năng kiếm đủ (thừa) tiền để có một cuộc sống thoải mái ở khắp nơi trên thế giới, ở những nơi đắt nhất, thưởng thức những món ăn ngon nhất, sử dụng những dịch vụ xa xỉ nhất, … Trong khi cần câu cơm của bạn chỉ cần một chiếc laptop với kết nối internet. Đó chắc hẳn là ước mơ của hầu hết những ai đặt chân vào thị trường ngoại hối này.

Trở thành một trader thành công, nó không chỉ mang ý nghĩa rằng bạn có thể kiếm được rất nhiều tiền, nó còn ý nghĩa về sự tự do. Bạn có rất nhiều thời gian và tự do làm những việc mình thích, ở nơi mình muốn, với ai mình thích. Điều đấy giá trị hơn tiền bạc rất nhiều.

THỜI GIAN DÀNH CHO GIA ĐÌNH

Vâng, gia đình là điều tuyệt vời nhất thì ai cũng chắc chắn. Nhưng nào có mấy ai dành được nhiều thời gian mà họ muốn để bên cạnh gia đình mình. Nếu bạn có con, là một trader giúp bạn là triệu phú thời gian để chơi – chăm sóc con. Việc đi làm 8-10 tiếng trong một ngày khiến bạn lỡ đi ít nhất một nửa tuổi thơ của con cái. Nếu cha mẹ bạn đã lớn tuổi, bạn sẽ có thời gian để chăm sóc 2 cụ. Những điều này tiền bạc chẳng có ý nghĩa gì khi đặt cạnh chúng.

Trở thành một trader tại gia giúp bạn giải quyết vấn đề này.

BẠN RẤT “KHÁC BIỆT”

Traders với tôi, là những con người tìm kiếm một lối đi khác với mọi người trong thời đại ngày nay. Họ thoát ra vòng quay luẩn quẩn của việc đi làm từ 8h sáng đến 5h chiều. Chẳng có ai muốn mình phải thức khuya dậy sớm để làm thuê kiếm tiền cho người khác phải không? Cũng không ai muốn những trận bia rượu thiết đãi, những luồn cúi nịnh nọt, những “vân vân và vân vân” chuyện tồn tại trong một xã hội đang phát triển như Việt Nam, … Có lẽ bạn cũng đang rất muốn thoát khỏi cái vòng xoay khốn khổ ấy.

Là một trader, bạn có cách nghĩ khác so với phần đông mọi người. Tôi có thể hình dung trader giống như một con sói đơn độc, 1 mình đứng ra ngoài thế giới và bạn mặc xác người ta nghĩ gì về mình. Có rất nhiều người ngạc nhiên khi không thấy tôi đi làm công việc gì, chắc hẳn họ nghĩ cuộc sống của tôi đều do thừa hưởng từ gia đình và sự chu cấp hết sức rộng rãi của cha mẹ. Vâng, tôi chẳng có gì để giải thích.

Hồi tôi mới bước chân vào trading, rất nhiều anh chị đã khuyên tôi đừng “chơi”, mặc dù họ còn chưa “chơi” 1 ngày nào. Tất cả những gì họ biết là nghe từ những chuyện mất tiền của người khác. Họ, chính là số đông. Những con cừu được ru ngủ bởi hệ thống quản lý xã hội của những kẻ cầm đầu, tạo cho họ ( những con cừu ) 1 cảm giác hài lòng với cuộc sống.

Nếu bạn đã, đang, hoặc sẽ dám trở thành 1 trader (chưa cần là trader thành công), bạn là thiểu số và có cách nghĩ khác với đám đông ngoài kia. Tôi không biết ai đúng ai sai, nhưng bạn dám bước vào con đường chông gai này để thực hiện những ước mơ, thì tôi xin chúc bạn may mắn.

BẠN LÀ NGƯỜI RA QUYẾT ĐỊNH

Là một trader, bạn luôn luôn là người ra lệnh. Bạn tự định đoạt những quyết định của mình trong việc giao dịch lẫn cả ở cuộc sống bên ngoài. Nếu một sáng bạn thức dậy mà chẳng muốn làm việc, cứ việc ngủ tiếp cho khỏe. Bạn đâu cần đến “nơi làm việc” để nghe mệnh lệnh từ sếp mình hay đi gặp gỡ những khách hàng “quan trọng” cùng những trận nhậu tới bến. Bạn là người ra luật lệ.

Hai trong số những điều tuyệt vời nhất của trading với cá nhân tôi, đó là du lịch và phong cách tối giản – đơn giản hóa. Tôi chọn phương pháp giao dịch đơn giản hóa trong giao dịch ngoại hối và cả phong cách tối giản với cuộc sống của mình. Tôi thích sống cuộc sống của 1 người bình thường, không hào nhoáng xa hoa, và tôi rất thích đi du lịch – chụp ảnh.

Trading cho tôi cơ hội để du lịch bất cứ nơi đâu, vào bất cứ khoảng thời gian nào mà tôi mong muốn. Tất cả những gì tôi cần cho công việc là một chiếc laptop, đôi khi là Ipad, để theo dõi biểu đồ và vị trí lệnh. Những điều này còn giúp cho đầu óc tôi luôn cảm thấy thanh thản, dễ chịu và nó thực sự giúp ích cho công việc giao dịch rất nhiều. Như bạn biết đấy, kiểm soát được tâm trí và cảm xúc mới là phần khó nhất và quan trọng nhất của trading, chứ không phải những thứ còn lại.

THOÁT KHỎI “GIỜ HÀNH (LÀ) CHÍNH”

Cuộc sống của 1 trader toàn thời gian giúp bạn có 1 cuộc sống rất thoải mái và chủ động, ít nhất là về mặt thời gian. Ngồi ở một bãi biển nào đó, ở Nha Trang chẳng hạn, uống cốc nước dừa và xem biểu đồ, “rình” cơ hội. Viễn cảnh đó thật tuyệt vời chứ?

Bạn không cần phải báo cáo công việc với cấp trên, vất vả với những mệnh lệnh, thức khuya dậy sớm, bia bọt quà cáp, … Trading cho bạn cơ hội để thoát khỏi những công việc ấy. Thành công với giao dịch ngoại hối thật khó, nhưng ít ra nó cho bạn 1 cơ hội thật sự để làm chủ cuộc sống của mình.

SỰ LINH HOẠT

Sự linh hoạt và chủ động mà bạn có được từ trading thật .. kỳ diệu. Bạn không cần lo lắng về deadline, về núi công việc khổng lồ nếu bạn đang muốn đi thăm / đi chơi với một người bạn hay đang trong kỳ nghỉ lễ.

Bạn là người tự tạo ra lịch sinh hoạt, lịch công việc cho chính bản thân, du lịch đến bất kì nơi đâu, vào bất kì khoảng thời gian nào bạn muốn. Với cá nhân tôi, việc không phải sống theo “luật” và lịch của người khác (sếp) là một trong những điều thích thú nhất khi trở thành một trader.

BẠN HIỂU VỀ THẾ GIỚI HƠN

Trở thành một trader giúp bạn hiểu rõ hơn về sự khác biệt sức mạnh giữa các nền kinh tế trên thế giới. Là một nhà giao dịch tiền tệ, bạn biết rõ về những diễn biến giá, tỉ lệ đổi giữa từng cặp tiền tệ, từ đó có cái nhìn tổng quan về nền kinh tế các quốc gia ấy.

Bạn hiểu thế giới một cách rõ ràng và mật thiết hơn ở tầm vĩ mô, hiểu hơn nhiều so với những người không làm công việc này.

BẠN CÓ THỂ GIAO DỊCH CHO ĐẾN KHI … BƯỚC SANG THẾ GIỚI BÊN KIA

Khi trở thành trader, bạn không có khái niệm “về hưu”, trừ phi bạn đã thấy quá đủ vật chất và dành thời gian cho việc tu tập Phật pháp hoặc một tôn giáo nào đó chẳng hạn. Bạn có thể giao dịch trọn đời, công việc này không đòi hỏi gì mấy về sức khỏe và chúng ta có thể (thường là) giao dịch tại nhà.

Nếu bạn là một trader giỏi, cho dù đến tuổi 70, bạn vẫn kiếm được rất nhiều tiền, để mua quà cho những đứa cháu.

GIÚP ĐỠ MỌI NGƯỜI

Trở thành một trader thành công, bạn có nhiều tiền và thời gian để giúp đỡ người khác, chắc chắn rồi. Không chỉ cho họ “những con cá”, bạn hoàn toàn có thể dạy họ cách câu cá nếu như bạn muốn. Đây cũng là một trong những ý nghĩ thúc đẩy tôi viết blog này.

Chúng ta ai cũng muốn mình có thể là một “siêu nhân” giúp đỡ mọi người. Hãy trau dồi thật tốt và biết đâu một ngày nào đó không xa, bạn sẽ được gọi là siêu nhân. Thật may mắn khi cũng có một vài người gọi tôi bằng cách trìu mến như vậy.

Tham khảo: giaodichtaichinh

KHÁM PHÁ MỘT NGÀY LÀM VIỆC TRADER TOÀN THỜI GIAN TẠI GIA


Khám phá một ngày làm việc trader toàn thời gian tại gia

Giao dịch là một nghề nghiêm túc và nên được xem là một nghề nghiêm túc chứ không phải là cái sới bạc để mặc cho mọi người ai muốn vào thì vào, ai muốn ra thì ra. Trader toàn thời gian là một công việc mang tính đào thải rất cao, bạn không thể mang tư duy tự do tài chính, thu nhập thụ động, hoặc hên xui may rủi vào trong thị trường để đánh cược bằng chính số tiền mồ hôi nước mắt của mình. Thị trường Đầu tư đòi hỏi bạn phải có kiến thức thật sự và kinh nghiệm được đúc kết qua năm qua tháng.

Do Trading là một nghề bình thường như bao nghề khác nên các Trader cũng có một ngày làm việc như vậy, họ cũng phải lao động rất vất vả, vắt trí tuệ của mình ra để kiếm tiền.

Những ai có ý định muốn nghỉ việc hiện tại để chuyển sang làm Trader Full-time (toàn thời gian) thì nên xem xét lại liệu mình đã đủ điều kiện để làm như vậy chưa. Bài viết ngày hôm là dành cho những trader có ý định như vậy. Tôi sẽ mô tả lại một ngày làm việc trong cuộc đời sự nghiệp của một trader toàn thời gian.

BẮT ĐẦU MỘT NGÀY LÀM VIỆC CỦA TRADER TOÀN THỜI GIAN KHÔNG PHẢI LÀ BUỔI SÁNG MÀ LÀ NỬA ĐÊM

Khi chuông báo thức reng lên, đang say xưa ngủ thì tôi ngồi bật dậy. Đôi mắt lim dim vẫn còn ngái ngủ, tôi lẩn thẩn ngồi vào bàn máy tính và mở máy lên.

Tôi đã quen với những điều này, nên nhanh chóng tỉnh ngủ và nhìn ngay vào màn hình máy tính. Đồ thị giao dịch khung thời gian 5 phút đã sẵn sàng. Lúc này là 2 giờ 10 sáng, thông tin về cuộc họp quan trọng đã được công bố. Thị trường đã rớt xuống mức đáy của ngày hôm đó.

Tôi click vào tiêu đề, đọc bản tóm tắt để biết vài thông tin của cuộc họp. Sau đó tôi mở lại đồ thị và chờ tiếp chuyển động của giá để tìm điểm mua bán sau tin.

Nhưng dường như mã này để hết lực giảm, cũng chưa có dấu hiệu của việc tăng giá lại. Do đó, tôi tắt máy và đi ngủ.

BUỔI SÁNG

2.

Ngủ chưa được bao nhiêu thì trời đã sáng mất rồi. Tôi bắt đầu ngày mới với bữa ăn sáng, trước mắt vẫn là màn hình máy tính. Các bạn biết để làm gì không? Tôi theo dõi cùng lúc chuyển động giá của 4 mã mà tôi thường xuyên giao dịch BTC , ETH, EURUSD, và GBPUSD. 4 mã này là thứ tôi sẽ kiểm tra đầu tiên nhất vào mỗi buổi sáng.

Sau đó, tôi lướt nhanh qua các trang tin tức để xem hôm nay có tin gì nổi bật liên quan đến cặp tiền mà tôi giao dịch không. Lâu lâu có một đống thông tin để đọc, có lúc thì không có gì để xem.

Tôi phân tích dựa trên các bài báo cáo và đồ thị hiện tại thì đã có manh mối. Tôi vẽ vài mức hỗ trợ kháng cự trước vì theo phân tích của tôi, giá sẽ di chuyển trong biên độ hẹp chứ không bứt phá đâu. Đồng thời, tôi đặt các lệnh chờ sẵn tại các mức đó.

Tôi thì đang chờ đợi một cú tăng / giảm giá thật mạnh ở các cặp tiền, nhưng hầu như đúng như tôi nhận định, giá chẳng dao động nhiều, có thể là do tin ra vài giờ trước đó.

Thị trường chán ngắt. Công việc của tôi bây giờ là lôi sách ra đọc, lên tradeboxx lướt lướt để học hỏi kiến thức mới.

BUỔI TRƯA

Buổi trưa là thời điểm quan trọng nhất, vì đó là lúc tôi đi ăn cơm. Nhưng vừa đúng lúc tôi thay đồ đi ăn cơm với bạn, thì thấy thị trường bỗng nhiên tăng giá lên gần mức kháng cự mà tôi vẽ, gần đó có một lệnh SELL được đặt sẵn, rất có thể sẽ khớp.

Như một thói quen, tôi nhanh chóng check tin tức để xem có tin gì tác động không? Nhưng hình như chuyển động không phải do tin tức chi phối.

Giá đã gần chạm tới lệnh của tôi, chỉ còn một chút nữa là tới. Tôi gọi điện cho bạn nói nó ăn một mình, tôi bận rồi. Bây giờ là lúc tập trung 100% vào màn hình.

Đột nhiên, giá không tăng nữa mà rớt xuống. Vậy là tôi đã lỡ tàu. Giá rớt tới đáy, nếu nó lên 1 chút nữa thì tôi đã có thể có được lợi nhuận đầu tiên trong ngày. Nhưng thôi, giá rớt rồi thì thôi, tôi không có thói quen đuổi giá.

Đang suy nghĩ thì đột nhiên giá tăng trở lại và lệnh SELL của tôi được khớp. Vậy ngon rồi. Nhưng bây giờ tôi lại lo là giá liệu có breakout khỏi kháng cự mà tôi vẽ để tăng lên hay không. Giá tăng lên 5 điểm rồi đến 10 điểm. Hiện tại là đang lỗ, nhưng tôi chưa lo lắm vì giá chưa breakout kháng cự.

QUÁ GIỜ ĂN TRƯA

Có vẻ như lực giảm đã cạn. Tôi đoán các trader khác cũng bắt đầu muốn nhảy vào SELL nó. Lệnh của tôi trở lại mức hòa vốn.

Tôi đi lấy bịch snack (bim bim) ra ngồi ăn thay cơm trong lúc theo dõi giá lên xuống. Thỉnh thoảng thì đi vệ sinh, đi ra vườn dạo vài vòng, rồi lại quay về dán mắt vào màn hình.

Tôi đặt chuông đồng hồ đến giờ đó thì báo để tôi có thể làm việc khác ngoài trading. Thường thì tôi làm được nhiều việc lắm, đọc sách, viết sách, làm việc nhà… Có như thế, tôi mới không cảm thấy chán và tránh được bệnh tật khi phải ngồi máy tính từ ngày này qua ngày khác như vậy.

Hết trưa thì chuông đồng hồ reo lên, tôi quay lại với thị trường, lúc này thì giá giảm mạnh và gần chạm vào take profit của tôi rồi. Có lẽ các bigboys đã chốt lệnh BUY của mình nên giá mới giảm vậy. Cũng không chừng ! Vậy là trong vòng nửa giờ đồng hồ, tôi đã chốt được lệnh với một lợi nhuận đã đặt trước.

CUỐI NGÀY

Tôi tiếp tục tìm kiếm các cơ hội khác dựa trên kỹ năng phân tích và nguyên tắc của mình.

Lệnh của tôi nghe có vẻ dễ ăn, nhưng vì tôi chủ yếu chỉ kể hoạt động của mình chứ chưa kể chi tiết mình giao dịch như thế nào. Dĩ nhiên, lệnh sell phải được phân tích thật kỹ lưỡng dựa trên kỹ năng và kinh nghiệm của bản thân. Tôi biết xác suất cao giá sẽ rớt, tuy nhiên có lúc giá lên 1 chút thì cũng không ảnh hưởng gì đến cuộc sống hàng ngày của tôi. Tôi vẫn có thể dành thời gian để làm những công việc khác ngoài trading.

Đối với tôi, trading là niềm vui chứ không phải trở ngại. Tôi có thể sắp xếp được mọi thứ, nhưng nó mất một khoảng thời gian dài để tôi có thể thích nghi được công việc toàn thời gian này vào cuộc sống của mình.

Cho đến bây giờ thì cuộc sống của tôi vẫn rất ổn, tôi vẫn kiếm sống được với nghề.

Trên đây là chia sẻ một một trader toàn thời gian. Hy vọng câu chuyện này có thể giúp ích được cho các bạn trader những ai đang có ý định muốn lấy giao dịch làm công việc toàn thời gian.

Tham khảo : forexprocenter

Thuật toán phán quyết tự do hay tù đầy


Một cô bé 14 tuổi từng ăn cắp một chiếc xe đạp trẻ em, nhưng nhiều năm sau một phần mềm máy tính của cơ quan tư pháp Hoa Kỳ vẫn buộc cô là một tên tội phạm. Giới chuyên gia đã gióng lên hồi chuông báo động vì trí tuệ nhân tạo đang được sử dụng để phán quyết về số phận của một con người ngày càng nhiều.


Steven Spielberg là người có linh cảm nhạy bén, thường phát hiện được những câu chuyện hay, thú vị. Năm 2002 ông đã làm bộ phim “Minority Report”, kể về một gã đàn ông làm việc trong cơ quan tiền tội phạm, ở đây có nhiều người có năng lực tiên đoán những kẻ có thể gây tội ác trong tương lai. Nhân vật chính trong phim đã phát hiện tên tội phạm tiềm năng kịp thời, y đã bị tóm trước khi có hành vi phạm tội. Trong thực tế, ở ngoài đời thực, truyện trong phim Hollywood đã được áp dụng từ lâu rồi: Khoảng mươi năm nay cơ quan tư pháp ở Hoa Kỳ đã áp dụng kỹ thuật tiên đoán để ngăn tội ác không diễn ra trong tương lai. Phần mềm Compas giúp cơ quan tư pháp tạo hồ sơ tội phạm và xem xét liệu trong tương lai tên tội phạm đó có gây ra tội ác mới hay không.

Từ nhiều năm nay trí tuệ nhân tạo đã can dự vào nhiều lĩnh vực trong cuộc sống hàng ngày. Nó quyết định về độ tin cậy đối với vay tín dụng, về đầu tư cổ phiếu, thậm chí cả về chuyện mua gì tặng nhân dịp tết. Sức mạnh của trí tuệ nhân tạo tăng lên rất nhanh: máy tính được sử dụng ngày càng nhiều vào việc xem xét các vấn đề có thể có tác động quyết định đến cuộc đời mai sau của con người ta như thế nào. Thí dụ nó khuyến nghị về việc có nên đăng ký tham gia phỏng vấn xin việc hay không hay ai đó có khả năng theo học đại học không. Vấn đề cần hỏi là dùng máy tính để phán xét những vấn đề như thế này có phải là một ý tưởng tốt đẹp hay không?

Các nhà khoa học và nhiều tổ chức ở Đức đang nghên cứu về vấn đề này. “Chúng ta phải quy trách nhiệm cho trí tuệ nhân tạo (AI) và đặt những câu hỏi về nó“, nhà nghiên cứu Katharina Zweig, tại Đại học Kỹ thuật Kaiserslautern nói. Bà quan sát ảnh hưởng của phần mềm từ góc độ đặc biệt: đó là tin học xã hội. Cùng với các chuyên gia tâm lý học, các luật sư và các nhà khoa học xã hội khác, bà tập trung nghiên cứu máy tính có thể giúp hiểu xã hội đầy phức tạp này một cách đầy đủ hơn không. Kết quả cho thấy, phần mềm Compas không giúp ích gì nhiều.

Thuật toán với những định kiến 

Máy tính có thể xử lý một số việc tốt hơn nhiều so với con người: chúng có thể lưu, phân tích và phân loại dữ liệu với một khối lượng lớn mà con người khó có thể kham nổi. Máy tính còn có ưu điểm là không có cảm giác bị tổn thương, cũng không biết bực tức. 

Phần mềm Compas của hãng Northpointe được cho là sẽ giúp hệ thống tư pháp tránh được định kiến trước khi kết án. Đó là lý do vì sao mọi tính toán đều dựa trên cơ sở truy vấn dữ liệu hết sức trung lập. Thí dụ khi đánh giá lý lịch của tội phạm AI có khi còn xem xét cả tiền án nếu có của những người họ hàng gần. Ngân hàng dữ liệu cũng tự động bị truy vấn về các dữ liệu liên quan đến lạm dụng ma túy hay rượu  bia đối với những người trong gia đình, liệu có nợ nần hay không, có hay nhảy việc và thay đổi chỗ ở hay không. 

Bên cạnh đó phần mềm còn nêu 137 câu hỏi đối với đương sự như: trong tình huống như thế nào thì đương sự cho rằng việc ăn cắp là đúng? Tình trạng hôn nhân của bố mẹ đương sự ? Trên cơ sở các câu trả lời phần mềm lập dự báo về tội phạm và xã hội, nhằm cung cấp cho các thẩm phán thông tin cơ bản  về nguy cơ tái phạm của tội phạm. Các yếu tố như mầu da hay nguồn gốc xuất  thân không được đề cập  – Compas giúp ra phán quyết hợp lý và không phân biệt mầu da. 

Tuy nhiên điều ngược lại đã xảy ra, theo nghiên cứu của Propublica, một tổ chức của Hoa Kỳ về điều tra của báo chí. Sau đây là một ví dụ, cô Brisha Borden, năm nay 18 tuổi, năm 2014 đã ăn cắp một xe đạp trẻ em trên đường phố có giá 80 đôla. Compas đánh giá cô ta 8 điểm –  và cho rằng cô này có nhiều khả năng tái phạm. Cũng trong năm đó, môt người đàn ông 41 tuổi, tên là Vernon Prater đã ăn cắp trong cửa hàng một thiết bị điện có giá 87 đôla. Prater từng bị tù 5 năm vì tội cướp có vũ trang và có liên quan đến một số tội phạm khác. Tuy nhiên gã này lại chỉ bị Compas đánh giá 3 điểm. 

Tại sao Compas lại có sự đánh giá khác nhau đến như vậy đối với hai kẻ phạm tội coi như tương đương nhau? Brisha Borden thì da đen còn Vernon Prater da trắng. Trong năm 2016 Propublica đã kiểm tra hàng nghìn trường hợp khác và so sánh với những gì đã diễn ra trong thực tế. Một điều nổi bật là Compas thường dự đoán những người phạm tội da đen sẽ tái phạm tuy nhiên trong thực tế dự báo đó lại thường không đúng.  

Zweig giải thích “Có giả định rằng một cái máy bao giờ cũng ra quyết định hợp lý hơn và không có định kiến như con người”. Nhiều người cho rằng trí tuệ nhân tạo có một loại ma lực, có sức hiểu biết hơn hẳn bộ óc con người  – và do đó về cơ bản có sự đánh giá hơn hẳn khả năng của con người. Thậm chí còn có cả một thuật ngữ về điều này: chủ nghĩa xô vanh kỹ trị (Technochauvinismus). 

Nhưng nghiên cứu đã chỉ ra rằng: Máy tính cũng hoàn toàn không ít định kiến hơn con người. Các hệ thống trí tuệ nhân tạo tuy xử lý các vấn đề thông qua tự học từ các tập dữ liệu. Nhưng con người lập trình cho máy tính, con người quyết định dùng tập dữ liệu nào làm tài liệu học tập. Do những người hoạt động trong lĩnh vực tin học và công nghệ chủ yếu da trắng và là nam giới cho nên AI thường “tư duy” như một người đàn ông da trắng. 

Tuy nhiên Compas không hỏi về mầu da – vậy tại sao hệ thống lại biết Brisha Borden là người da đen? “Nghiêm túc mà nói thì Compas thật sự không biết, nhưng mầu da của cô bé này được thể hiện ở nhiều đặc tính khác mà Compas đã từng thu thập”, Dietmar Hübner nói. Vị giáo sư triết học thuộc Đại học Hannover này cùng với các nhà tin học và luật học nghiên cứu về phân biệt đối xử thông qua máy tính. Hệ thống thu hút nhiều yếu tố để đánh giá: tình hình nhà ở, học vấn, tình trạng gia đình. “Những yếu tố này quan trọng đối với dự báo về tội phạm. Nhưng ở Hoa Kỳ những yếu tố này cũng liên quan nhiều đến mầu da – và nhiều khi hậu quả xã hội của nó là phân biệt chủng tộc và sự tách biệt.”

Nói một cách khác: thực tế xã hội cho thấy, khi nói đến người da đen ở Hoa Kỳ thường có xu hướng nghĩ ngay tới những người có những đặc điểm tiêu cực, xấu xa. “Thuật toán không làm mất đi những định kiến này, chúng thậm chí còn bảo tồn và duy trì các định kiến”, Hübner nói. “Thêm vào đó là có tình trạng người Mỹ gốc Phi thường bị theo dõi, giám sát nhiều hơn và dễ dàng bị bắt giữ hơn so với người da trắng”. Điều này làm cho dữ liệu bị biến dạng, mà các hệ thống tựa như Compas lại học từ các dữ liệu này – do đó các hệ thống này lại tiếp tục đẻ ra các dự báo sai lệch, méo mó.

Cho đến nay Northpointe, hãng chế tạo ra Compas chưa đưa ra được bằng chứng rằng phần mềm này ổn. Nhà nghiên cứu người Đức, bà Zweig đã làm công việc này: “Về các loại tội phạm nghiêm trọng, Compas đánh giá sai tới 75%”. Điều này có nghĩa là, trong số những kẻ bị thuật toán xếp vào loại nhóm có nguy cơ cao phạm tội nghiêm trọng, thì chỉ có một phần tư số người thực sự phạm loại tội này. Với tỷ lệ này thì độ chính xác của phần mềm hầu như không chính xác hơn dự đoán của những người được tuyển chọn ngẫu nhiên và có hiểu biết về thống kê tái phạm.  

Cạm bẫy của lập trình

Điều này làm nổi bật lên những vấn đề cơ bản, có tính pháp lý: Làm sao để thuật toán phục vụ nhân loại được tốt hơn?

“Điều quan trọng là, người sử dụng phải hiểu rõ về các hệ thống“, Kathrin Hartmann nói. Nhà khoa học chính trị thuộc Đại học Kỹ thuật Kaiserslautern đi đến Quận Eau Claire County thuộc địa phận Wisconsin (Hoa Kỳ), đây là nơi cơ quan tư pháp đã sử dụng Compas từ mười năm nay. 

Nhà khoa học này đã phỏng vấn các thẩm phán, luật sư và các nhà quản lý. “Ấn tượng của tôi là, nhiều người không nhận thức được rằng, Compas chỉ là một phương tiện hỗ trợ để ra quyết định”, bà nói. 

Vì về cơ bản phần mềm được thiết kế để có được một dự báo xã hội về bị can. Các thẩm phán cũng như nhân viên tư pháp thuộc các vị trí khác nhau thuộc ngành tư pháp có thể sử dụng dự báo này như một thiết chế để ra quyết định. Ví dụ nếu khả năng rủi ro cao, thẩm phán sẽ không tán thành quyết định cho bị cáo tạm tha mà sẽ thiên về quyết định tống giam  để phòng ngừa.   

Tuy nhiên theo Hartmann thì có nguy cơ các thẩm phán không coi các dự báo này là một lời khuyên mà coi đây là một bản án được chuẩn bị sẵn. Không có các cuộc tập huấn thường xuyên hay định kỳ. 

Tổ chức AlgorithmWatch có thông tin về các hệ thống ra quyết định trên cơ sở thuật toán cũng yêu cầu tăng cường tính minh bạch. “Các doanh nghiệp tư nhân thì muốn bán phần mềm của họ và các tổ chức nhà nước thì sử dụng chúng mà không có bất kỳ một sự can thiệp nào“, người phát ngôn Matthias Spielkamp nói. Điều này chứa đựng nhiều nguy cơ to lớn – và xét cho cùng thì là một sự mê hoặc. Cần có các quá trình dân chủ: “Chúng ta phải quyết định dành bao nhiêu tự do của chúng ta cho các hệ thống”. 

Trong nghiên cứu của mình Katharina Zweig cũng gặp phải một vấn đề bất ngờ, “khi chúng ta muốn đánh giá các quyết định tự động, thì phải biết rõ về các tiêu chuẩn đối với con người”. Ai chê trách thuật toán không khách quan, thì cũng phải kiểm tra các quyết định của con người. 

Thí dụ một nghiên cứu ở Israel cho thấy: sau một bữa ăn trưa các thẩm phán tuyên án thường nhẹ nhàng hơn so với trước đó. “Có lẽ đây là thời điểm tốt hơn để nêu câu hỏi, quyết định của con người thực ra tốt đến mức độ nào? Và chúng ta có thể làm thế nào để các quyết định đó được tốt hơn?” Có lẽ máy móc sẽ là tấm gương tốt đẹp hơn cho chúng ta.

Xuân Hoài dịch / Tạp Chí Tia Sáng


Nguồn: https://www.welt.de/wissenschaft/plus219024580/Kuenstliche-Intelligenz-Dieser-Algorithmus-entscheidet-ueber-Freiheit-oder-Knast.html