Cuộc sống không giới hạn: Hãy yêu con người vốn có của bạn


Chúng ta trở nên dễ bị tổn thương và rơi vào trạng thái chán nản, chán ghét bản thân khi chúng ta để cho cảm giác của mình phụ thuộc vào ý kiến của người khác hoặc vào sự so sánh bản thân mình với người khác.  

Trong một chuyến đi đến Đông Nam Á, tôi đã có buổi diễn thuyết trước hơn 300 doanh nhân hàng đầu ở Singapore. Khi kết thúc bài diễn thuyết và khi khán phòng đã bớt đông, một người đàn ông bước vội về phía tôi. Ông trông có vẻ rất thành đạt và đầy tự tin như tất cả những khán thính giả khác trong khán phòng này, nên những lời đầu tiên ông nói đã khiến tôi ngạc nhiên.

“Nick, hãy giúp tôi với”, ông van vỉ.

Thế rồi tôi được biết câu chuyện của ông, biết rằng người đàn ông thành đạt đó sở hữu tới ba ngân hàng, nhưng ông đến nhờ tôi giúp đỡ bởi vì sự giàu có về vật chất không thể bảo vệ ông khỏi nỗi muộn phiền.

“Tôi có một đứa con gái tuyệt vời mới mười bốn tuổi. Và vì một do khủng khiếp nào đó, cứ mỗi lần con tôi nhìn mình trong gương, nó lại nói rằng nó cảm thấy mình rất xấu xí”, ông nói. “Tôi buồn lắm bởi vì con bé không thể nhận ra rằng nó thực sự đẹp. Làm thế nào tôi có thể giúp con bé thấy được những gì tôi thấy đây?”.

 

Một căn bệnh tinh thần

cuocsong3

 

Điều khó chịu đựng nhất đối với cha mẹ chính là sự đau khổ của con. Vị doanh nhân này đang cố gắng giúp con gái vượt qua sự ghét bỏ bản thân, một điều cực kỳ quan trọng. Bởi vì nếu chúng ta không thể chấp nhận bản thân mình khi chúng ta còn khỏe mạnh và trẻ trung, thì chúng ta sẽ cảm thấy như thế nào về chính mình khi về già, khi phải trải qua bệnh tật, ốm đau? Và nếu chúng ta ghét bỏ bản thân vì một lý do vớ vẩn nào đó, thì chúng ta dễ dàng thay thế nó bằng hàng trăm cách phủ nhận bản thân vô căn cứ và tùy tiện khác.

Những sức ép mà các bạn trẻ sắp bước vào ngưỡng cửa của cuộc đời cảm thấy dường như rất phổ biến. Tôi đã được mời đến nói chuyện với các khán thính giả trẻ ở cả Trung Quốc và Hàn Quốc, bởi vì ở những nước đang phát triển một cách nhanh chóng đó trong những năm gần đây có tỷ lệ trầm cảm và tự tử cao.

Để chữa trị căn bệnh tinh thần này, thay vì chỉ chú ý đến khiếm khuyết, thất bại, sai lầm của mình, bạn hãy tập trung chú ý đến những món quà, những điều tốt đẹp, những điểm mạnh của bạn và những gì bạn có thể đóng góp cho cuộc đời – cho dù đó là tài năng, sự hiểu biết, sự sáng suốt, sự sáng tạo, sự chăm chỉ, hay một tâm hồn phong phú. Bạn không cần phải sống theo mong đợi của người khác. Bạn có thể tự định nghĩa sự hoàn hảo theo cách riêng của bạn.

Tỏa sáng từ tâm hồn

Nhà tâm lý học Elisabeth Kubler-Ross đã nói rằng con người giống như những cửa sổ bằng kính màu: “Những cánh cửa sáng lấp lánh khi ánh mặt trời chiếu vào, nhưng khi bóng tối kéo đến, vẻ đẹp của chúng chỉ bộc lộ khi có ánh sáng từ ngọn đèn ở bên trong”. Để sống một cuộc sống không giới hạn, đặc biệt để vượt ra khỏi bóng tối của sự chán nản, nghiện ngập, hoặc bất cứ thách thức lớn nào, bạn phải thắp ngọn đèn từ bên trong lên. Bạn phải tin vào vẻ đẹp và giá trị của chính mình bởi vì người nào có thể tạo ra ảnh hưởng thì người đó trở nên quan trọng.

Cuộc sống có thể rất tàn nhẫn. Trong cuộc sống có những người thiếu suy nghĩ hoặc tầm thường. Vậy nên bạn cần phải có khả năng tìm kiếm sức mạnh từ nội tâm để vượt qua và tỏa sáng.

Chấp nhận và yêu thương bản thân là điều quan trọng, nhưng ngày nay những khái niệm này lại bị hiểu sai. Có quá nhiều bạn trẻ đang ở tuổi mới lớn và không ít người trưởng thành tìm kiếm ý nghĩa hời hợt khi chìm đắm vào sự tự thần tượng bản thân và đam mê lạc thú. Điều này xảy ra một phần là do sự sùng bái sắc đẹp và sự nổi danh được cổ súy bởi các chương trình truyền hình, những bộ phim, đĩa nhạc. Khi xem các sản phẩm nói trên, bạn sẽ thấy thật dễ để quên rằng cuộc sống còn có một mục đích lớn lao hơn mục đích làm đẹp, sống trong cảnh xa hoa, cặp đôi với người này, người kia. Quá nhiều người trong số họ tôn thờ những vị thần không có thật của sự phù hoa, sự tự cao tự đại và sự ham muốn thiếu lành mạnh.

Khi bạn cảm thấy tinh thần suy sụp bởi vì bạn bị người khác làm tổn thương hoặc bị bắt nạt, bị miệt thị, hãy nhìn vào gương và tìm một nét đáng yêu ở bạn. Đó không nhất thiết phải là một nét đẹp về hình thức. Đó có thể là một tài năng, một đặc điểm, hoặc một điều gì khác khiến bạn cảm thấy tự tin về bản thân. Hãy chú ý đến điều đặc biệt đó trong một thời gian. Hãy cảm thấy mình may mắn vì có điều đặc biệt đó, và hãy ý thức rằng vẻ đẹp và giá trị của bạn bắt nguồn từ chính bạn, con người có một không hai mà Thượng đế tạo ra.

Bí mật của hạnh phúc

Tôi đã học để cười, bất chấp khuyết tật của mình và những phản ứng lạ lùng xuất phát từ những khiếm khuyết ấy, nhưng có một phương pháp tốt hơn để vượt qua mối hoài nghi về giá trị bản thân hoặc sự thiếu khả năng yêu và trân trọng bản thân mình. Thay vì chìm trong đau khổ, bạn hãy tìm đến để chia sẻ và xoa dịu nỗi đau của người khác. Hãy hướng sự chú ý và quan tâm của mình vào những người đang cần sự giúp đỡ.

Hãy làm tình nguyện viên tại một quán ăn phục vụ miễn phí những người nghèo cơ nhỡ. Hãy quyên tiền để giúp đỡ trẻ mồ côi. Hãy tổ chức một buổi biểu diễn từ thiện để gây quỹ giúp nạn nhân động đất. Hãy tìm các nhà tài trợ có thể tặng tiền nếu như bạn tham gia vào đi bộ, đua xe đạp hoặc buổi khiêu vũ từ thiện. Hãy thoát ra khỏi sầu muộn và tìm đến những người khó khăn để chia sẻ.

Một cuộc phẫu thuật nâng mũi không thể mang lại cho bạn niềm vui của cả cuộc đời. Một chiếc xe hiệu Ferrari không thể khiến bạn được hàng triệu người khâm phục. Bạn đã có sẵn những gì cần thiết để được yêu thương và coi trọng; vấn đề chỉ là giải phóng và tối ưu hóa tất cả những vốn quý đó trong con người bạn mà thôi. Không phải bạn lúc nào cũng hoàn hảo. Sự chưa hoàn hảo không có nghĩa là không hay, mà ngược lại, là cực kỳ tốt. Đạt được lý tưởng không phải là đạt được sự hoàn hảo trong suốt cuộc đời bạn, mà là tìm kiếm sự hoàn hảo. Luôn vươn tới hoàn hảo nghĩa là luôn thôi thúc mình trên con đường tự hoàn thiện bản thân.

Bạn hãy không ngừng vươn lên, không ngừng cống hiến tất cả những gì bạn cần phải cống hiến để, cuối cùng, khi nhìn lại những gì mình đã làm bạn có thể nói, mình đã cố gắng hết sức.

Ngay lúc này đây bạn hãy nhìn vào gương và nói: “Đây là chính mình, và mình chấp nhận mọi thách thức để trở thành người tốt nhất có thể”.

 

Nick Vujicic

Thanhnien online

Cuộc sống không giới hạn – Bạn cũng là một người đẹp


Những người bạn học thường cho rằng tôi vừa bị khiếm khuyết về thân thể lại vừa khuyết tật về tinh thần. Chúng thường xa lánh tôi trừ khi tôi lấy hết can đảm để bắt chuyện với chúng ở trong phòng ăn hoặc ngoài hành lang.

Tôi càng làm thế các bạn học càng dễ chấp nhận rằng tôi thực sự không phải là một người ngoài hành tinh bỗng dưng xuất hiện.

Không chỉ ngồi yên mà ao ước

Tôi phát hiện con đường dẫn đến mục đích sống của mình trong lúc cố tìm đến các bạn cùng học để tâm sự. Nếu bạn từng ở vào vị trí của một đứa trẻ đơn độc, thường lủi thủi ăn trưa một mình ở trường, thì bạn chắc hẳn hiểu được rằng làm một đứa trẻ đơn độc ngồi xe lăn còn khó khăn hơn gấp nhiều lần. Những lần gia đình tôi chuyển từ Melbourne đến Brisbane, đến Mỹ rồi lại quay về Brisbane khiến tôi vốn đã phải đương đầu với rất nhiều thách thức lại tiếp tục điều chỉnh để thích ứng với môi trường mới.

 

 dongcam
Sự trắc ẩn và lòng người đồng cảm là món quà lớn lao trong cuộc sống – Ảnh: TL

 

Bạn biết đấy, đôi khi Chúa mong đợi bạn tự cởi bỏ những gánh nặng. Bạn có thể ao ước. Bạn có thể mơ ước. Bạn có thể hy vọng. Nhưng bạn cũng phải hành động theo những ao ước, những ước mơ và hy vọng đó. Bạn phải nỗ lực vượt ra khỏi vị trí hiện tại của mình để vươn tới vị trí mà bạn khao khát. Tôi muốn tất cả mọi người ở trường học biết rằng tôi cũng có tâm hồn, có trái tim, và thế giới nội tâm giống như họ, nhưng tôi phải nỗ lực đấu tranh, phấn đấu để đạt được mong muốn đó chứ không chỉ ngồi yên mà ao ước. Tìm đến bạn bè để chia sẻ nỗi niềm với họ trong lúc khó khăn thường mang lại cho chúng ta những phần thưởng đáng kinh ngạc.

Những phần thưởng ban đầu

Nhờ tâm sự với các bạn học để chia sẻ kinh nghiệm đương đầu với một thế giới của những người có chân có tay mà tôi đã nhận được lời mời đi nói chuyện với học sinh, trẻ em ở nhà thờ và các tổ chức thanh thiếu niên khác. Có một sự thật tuyệt vời và tối quan trọng trong cuộc sống mà thật lạ là ở trường chúng ta lại không được dạy, đó là: Mỗi chúng ta đều được Chúa ban cho một món quà nào đó; một tài năng, một kỹ năng, một mẹo, một sở trường mang lại cho chúng ta sự thích thú, cuốn hút chúng ta, và con đường dẫn đến hạnh phúc của bạn thường nằm trong món quà đó.

Nếu bạn vẫn còn tìm kiếm, vẫn còn cố gắng xác định mình đang ở đâu và điều gì đáp ứng được lòng mong muốn của bạn thì tôi khuyên bạn nên thực hiện một cuộc tự đánh giá bản thân: Hãy ngồi xuống dùng một cây bút và một trang giấy hoặc sử dụng máy tính để lập một danh sách gồm những hoạt động mà bạn ưa thích. Bạn thấy mình có hứng thú thực hiện những việc gì? Việc gì mà bạn có thể dành nhiều giờ để làm một cách say sưa quên cả thời gian, không gian, và muốn thực hiện đi thực hiện lại? Điều mà người khác thấy ở bạn là gì? Họ có khen ngợi tài tổ chức của bạn hoặc các kỹ năng phân tích của bạn không? Nếu bạn không thực sự biết chắc chắn người khác nhìn thấy gì ở bạn, thì bạn hãy hỏi gia đình và bạn bè xem họ nghĩ bạn có thể thực hiện tốt nhất việc gì.

Đó là những đầu mối để tìm ra con đường của cuộc đời bạn, một con đường tồn tại một cách bí mật ở trong chính con người bạn. Tất cả chúng ta khi sinh ra trên cõi đời này đều thơ ngây và đầy hứa hẹn. Trong con người chúng ta chứa đựng những món quà đang chờ được mở. Khi tìm thấy việc gì đó cuốn hút đến mức bạn thực hiện nó một cách tự nguyện mỗi ngày và mọi ngày, thì bạn đã đi đúng hướng rồi đấy. Khi tìm được người nào đó sẵn sàng trả công cho bạn vì việc đó thì bạn đã có một sự nghiệp rồi đấy.

Ban đầu những cuộc nói chuyện thân mật giữa tôi và các bạn trẻ khác chỉ là cách để tôi đến với họ, để chứng minh rằng tôi cũng giống họ. Tôi được hướng vào nội tâm, cảm thấy biết ơn vì có cơ hội để chia sẻ thế giới của mình và được kết nối với mọi người. Tôi biết việc nói chuyện như thế có ích lợi gì cho bản thân mình, nhưng phải mất một thời gian tôi mới hiểu được rằng những điều tôi nói phải có tác động tích cực đến người khác.

“Bạn là một người đẹp!”

Một hôm tôi được mời đến nói chuyện trước khoảng 300 học sinh đang ở tuổi mới lớn, đó có lẽ là lượng khán giả lớn nhất mà tôi từng có vào lúc ấy. Tôi chia sẻ với họ những cảm xúc và niềm tin khi một điều gì đó tuyệt vời xảy đến. Thỉnh thoảng học sinh và giáo viên rơi lệ khi nghe tôi kể về những thách thức mà tôi phải đương đầu trong cuộc sống. Trong buổi nói chuyện đặc biệt đó, một nữ sinh bỗng nhiên bật khóc nức nở. Tôi không biết chắc điều gì đã xảy ra với cô bé – có lẽ tôi đã gợi lại một ký ức đau buồn nào đó trong cô. Tôi rất ngạc nhiên khi cô bé ấy lấy hết can đảm giơ tay xin phát biểu ý kiến mặc dù lúc đó vẻ mặt cô trông rất buồn và đầm đìa nước mắt. Một cách bạo dạn, cô hỏi rằng liệu cô có thể lên chỗ tôi và ôm tôi một cái được không. Ôi chao! Tôi bối rối quá.

Tôi mời cô bé lên chỗ tôi. Cô vừa bước lên vừa đưa tay lau nước mắt. Cô ôm tôi thật chặt, một trong những cái ôm đáng nhớ nhất trong đời tôi. Lúc ấy gần như mọi người trong phòng đều rơi lệ, tôi cũng vậy. Nhưng tôi hoàn toàn bất ngờ khi cô thì thầm vào tai tôi:

“Từ trước đến giờ không một ai nói với tôi rằng tôi đẹp. Không một ai từng nói với tôi rằng họ yêu tôi. Bạn đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Bạn cũng là một người đẹp.”

Trước đó tôi vẫn luôn đặt câu hỏi về giá trị của bản thân. Tôi cứ nghĩ mình chỉ là một người thực hiện những buổi nói chuyện không mấy quan trọng như một cách để tìm đến với bạn bè đồng trang lứa. Trước hết cô bé ấy nói rằng tôi “đẹp” (điều này nào có hại gì đâu), nhưng hơn bất cứ điều gì khác, cô bé ấy đã cho tôi một ý niệm xa xôi mà chân thực đầu tiên rằng, hoạt động diễn thuyết của tôi có thể giúp ích cho người khác: Cô bé đã làm thay đổi thế giới quan của tôi – Có lẽ tôi thực sự có điều gì đó để đóng góp cho người khác, cho cuộc đời này.

 

Nick Vujicic

Thanhnien online

 

Cuộc sống không giới hạn: Chấp nhận bản thân


 

 

Cuộc sống không giới hạn: Ngã 100 lần, đứng dậy 101 lần !


 

Bạn đừng bao giờ nghĩ vấp ngã của mình là thất bại chung cuộc, đừng bao giờ coi chúng tựa như dấu chấm hết, bởi thực tế cho thấy khi bạn đấu tranh vượt lên khó khăn chính là lúc bạn đang trải nghiệm cuộc sống. Bạn đã thực sự vào cuộc. Những thách thức mà chúng ta phải đối mặt có thể giúp chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn, tốt đẹp hơn, và được trang bị đầy đủ hơn cho sự thành công.

anh1
Không có chân, không có tay, Nick phải tì trán vào chỗ nào đó để dựng người dậy – Ảnh: T.L

Nếu không có tay lẫn chân, bạn có thể tự đứng lên khi ngã?

Tôi chắc chắn rằng: Có!

Bạn có thể hình dung, hồi bé tôi thường xuyên phải hứng chịu những cú ngã sấp mặt. Tôi phải chịu đựng không biết bao nhiêu những cú ngã như trời giáng từ trên bàn, từ trên ghế cao, trên giường, trên cầu thang, trên những con dốc. Không có tay để chống đỡ, tôi thường bị đập cằm xuống đất, ấy là chưa kể đến mũi và trán. Nhiều lần tôi bị ngã đau đến mức tưởng chừng không thể gượng dậy được nữa.

Nhưng tôi chưa bao giờ đầu hàng, chưa bao giờ cho phép mình được buông xuôi. Có một câu ngạn ngữ của người Nhật mô tả rất chính xác cách tôi đạt đến thành công, đó là: “Ngã bảy lần, đứng dậy tám lần”.

Trong các bài diễn thuyết, tôi đã chứng minh thuyết của tôi về sự thất bại bằng cách để mình ngã úp bụng và cứ tiếp tục nói chuyện với khán thính giả trong tư thế đó. Xét trên thực tế, tôi không có chân tay, bạn có thể sẽ nghĩ rằng tôi không thể tự gượng dậy được. Các khán thính giả cũng nghĩ như vậy.

Mọi người thường xúc động khi họ chứng kiến tôi đã phải vất vả như thế nào mới thực hiện được cái việc đơn giản là dựng người dậy từ tư thế nằm. Từ những gì chứng kiến, họ liên hệ đến cuộc đấu tranh vượt lên nghịch cảnh của tôi bởi con người chúng ta ai mà chẳng phải đấu tranh với nghịch cảnh. Bạn cũng có thể trở nên can đảm khi các kế hoạch bị bế tắc hoặc khi bạn gặp khó khăn. Những thử thách và gian khổ của bạn là một phần của cuộc sống mà con người chúng ta ai cũng gặp phải trên đường đời.

Những bài học từ thất bại

Nick Vujicic hiện là diễn giả nổi tiếng, Chủ tịch và CEO của Tổ chức quốc tế Life Without Limbs, vừa kết hôn với cô dâu xinh đẹp Kanae Miyahara vào tháng 2.2012. Câu chuyện diệu kỳ của “chàng trai đặc biệt nhất hành tinh” này vẫn tiếp tục, ngày càng lan truyền cảm hứng đến hàng triệu người đọc ở khắp các quốc gia trên thế giới. Cuốn sách đặc biệt xúc động Cuộc sống không giới hạn do First News – Trí Việt đấu giá thành công bản quyền ấn hành bản tiếng Việt, đến tay bạn đọc Việt Nam bắt đầu từ ngày 18.12.2012.

Có thể coi những thất bại của mình là một món quà bởi vì chúng thường là động cơ thúc đẩy bạn tạo ra đột phá. Vậy những lợi điểm mà chúng ta có thể có từ sự thất bại là gì? Tôi nghĩ ít nhất có bốn bài học quý giá mà thất bại mang đến cho chúng ta. Đó là:

1 Thất bại là một người thầy vĩ đại: Tại một trường học ở Brisbane, tôi bắt đầu bài diễn thuyết của mình một cách dở tệ. Có chuyện khiến tôi bị phân tán, và tôi không thể diễn đạt ý nghĩ một cách trôi chảy. Tôi căng thẳng đến mức toát mồ hôi; cứ lặp đi lặp lại lời mình đã nói một cách ngớ ngẩn. Tôi muốn độn thổ vì xấu hổ. Hôm ấy tôi đã diễn thuyết tồi đến nỗi tôi nghĩ tin đồn sẽ lan đi và từ đó về sau sẽ chẳng ai thèm mời tôi diễn thuyết nữa. Khi kết thúc bài diễn thuyết và rời khỏi trường học đó, tôi cảm thấy mình là một trò cười: danh tiếng thế là đi tong!

Nhưng buổi diễn thuyết dở tệ đó đã khiến tôi thậm chí tập trung hơn vào ước mơ của mình. Tôi tập diễn đạt và thuyết trình một cách chăm chỉ và đầy quyết tâm. Một khi bạn đã chấp nhận rằng sự hoàn hảo là mục tiêu để hướng tới, thì vấp ngã không phải là việc quá khó để kiểm soát. Mỗi bước đi sai lầm vẫn là một bước đi, thêm một bài học được ghi nhớ, thêm một cơ hội để lần sau làm tốt hơn.

Thất bại hình thành nên tính cách: Điều gì không hủy hoại bạn rất có thể sẽ khiến bạn trở nên mạnh mẽ hơn, tập trung hơn, sáng tạo hơn, và quyết tâm hơn trong hành trình theo đuổi những ước mơ. Bạn có thể đang nóng lòng muốn đạt đến thành công, và điều đó không có gì sai cả, nhưng kiên nhẫn cũng là một đức tính tốt, và thất bại chắc chắn sẽ giúp bạn phát triển đức tính đó. Hãy tin tôi đi, từ trải nghiệm của bản thân tôi đã hiểu được rằng kế hoạch của mình không nhất thiết phải nằm trong kế hoạch được thực hiện một sớm một chiều.

Thất bại thúc đẩy bạn tiến lên phía trước: Bạn không bao giờ biết được điều gì nằm ở chặng tiếp theo của hành trình. Đợi bạn ở phía trước có thể là câu trả lời cho những ước mơ. Vậy nên bạn phải hăng hái lên, mạnh mẽ lên, và tiếp tục cố gắng. Nếu thất bại, thì đã sao? Nếu bạn vấp ngã, thì đã sao? Edison cũng nói: “Mỗi trải nghiệm sai lầm bị loại bỏ đều bổ sung thêm một bước tiến về phía trước”.

Thất bại giúp bạn trân trọng thành công: Khi bạn toàn tâm toàn ý thực hiện mục tiêu và khi đã trải qua nhiều gian nan khổ cực trong hành trình phấn đấu, cảm giác về thành công tuyệt vời đến nỗi bạn muốn tiếp tục phát huy nó, đúng không? Tôi không nghĩ đó là một sự ngẫu nhiên. Đó là một trong những lý do chính khiến nhân loại phát triển và tiến hóa như ngày nay. Chúng ta ngợi ca những thắng lợi đạt được qua gian khổ không phải bởi chúng ta duy trì được sự nỗ lực mà bởi bản chất tự nhiên của chúng ta là không ngừng phát triển và tìm kiếm sự mãn nguyện ở mức cao hơn.

Nhìn lại tất cả những gì mình đã phải vượt qua trong thời thơ ấu – đau khổ, bất an, tổn thương, cô đơn – tôi không hề buồn. Tôi thấy tràn ngập cảm giác biết ơn bởi mình đã vượt qua được những thách thức đó, những thách thức đã khiến cho thành công của tôi thêm ngọt ngào và ý nghĩa.

Nick Vujicic

Thanhnien online

ĐỨC HIẾU SINH CỦA NGƯỜI LUYỆN VÕ



Trong võ cổ  truyền, hầu như mọi bài quyền hay binh khí đều bắt đầu và kết thúc với tư thế  Chấp thủ thần đồng. Khi võ sinh từ Lập tấn, khiêm nhu trầm mình, mắt trang trọng nhìn thẳng tới trước, đưa lòng bàn tay mở tựa lên bàn tay nắm để tả bái tổ sư và hữu kính huynh đệ, thì người ấy đã mở cửa thân tâm cho sự sống thẩm thấu và chuyển dịch trong từng hơi thở, từng động tác.

Sự kiện  ấy nói lên một thực tế ngàn đời rằng đức tính cơ bản và cao nhất của con nhà võ  là đức hiếu sinh. Thiếu đức hiếu sinh, người luyện võ không thể trang trọng bắt đầu, nuôi dưỡng đam mê, vượt thắng qua mọi gian khổ trên con đường hôm sớm trau dồi, và cũng chẳng thể liên tục đưa đẩy bản thân ngày càng tinh tiến.

Ðức của trời đất và người

Hiếu là yêu mến, ưa thích, ham muốn. Sinh là sự sống của mọi sinh linh và thiên nhiên, nguyên khí của vạn vật. Người có đức hiếu sinh biết quí trọng sự sống, mạng sống, tránh những hành động xâm phạm sự sống của con người, sinh linh và thậm chí cỏ cây. Qua đó, võ sinh mở rộng cửa lòng mình để sự sống rạt rào trong từng cử chỉ, hơi thở, từng đường gân sớ thịt. Cuối cùng, bản thân nhập làm một với sự sống.

Ðức hiếu sinh là  đức của trời, của đất, của người và nói rộng ra, của mỗi chúng sinh. Người lâm cảnh cực kỳ khốn khổ vẫn không muốn chết. Con giun đất biết quằn quại toàn thân khi bị ta vô tình dẫm phải. Ðến loài kiến cũng biết tìm đường chạy khi cảm thấy mạng sống của nó bị lâm nguy.

Ðối với người hiếu sinh, việc dụng binh hoặc dụng võ là tối kỵ. Mở  đầu thiên thứ nhất cuốn binh thư vô song của mình, Tôn Tử hạ bút: “Việc binh là việc lớn của quốc gia. Nó quan hệ mất còn của đất nước, không thể không xét kỹ.” Người luyện võ cũng thế, tránh tối đa những cuộc đối đầu bằng vũ lực, thậm chí việc sử dụng các đòn thế hung hiểm, vì họ thừa biết sinh mạng con người tuy vô cùng quí giá nhưng rất đổi mong manh, trong khi “đao kiếm vô tình, chân tay không mắt.” Có những môn võ mà môn đồ chỉ có thể động thủ hoặc phát huy tối đa tính diệu dụng của chúng trong điều kiện bị đối phương ra tay tấn công trước, như Nhu đạo, Hiệp khí đạo, Võ đang Thái cực quyền…

Thượng tôn sự sống

Ngày nay, loài người càng lúc càng quay về với khái niệm đạo lý  và công đạo thời nguyên thủy bằng các nỗ lực bảo vệ sinh khí của vạn vật và cư xử  với nhau nhân đạo hơn.

Ðã đi vào dĩ vãng thời kỳ hai võ sĩ chuẩn bị thượng đài với cỗ  áo quan kê sẵn dưới chân đài. Ðã ở hẳn trong “cải lương tuồng cổ” việc hai võ sĩ trao nhau “sinh tử trạng” trước khi giao đấu. Hành động của một võ sĩ nhằm cố tình hủy diệt sinh mạng đối thủ hoặc các cam kết cá nhân không phù hợp với khung luật pháp chung đều vô giá trị, và nếu liều lĩnh thực hiện, sẽ bị kết tội phạm pháp. Dù thượng đài chỉ để thi đấu thể thao, các võ sĩ cũng phải giữ đúng những qui định nghiêm ngặt theo từng môn võ.

Các phim ảnh có  quá nhiều cảnh đầu rơi máu chảy, trước khi trình chiếu, cũng phải chạy hàng chữ cảnh báo khán giả  và các bậc phụ huynh. Rồi đây, sẽ ngày càng ít những phim tàn sát ghê rợn như Thất Kiếm. Cũng sẽ ngày càng hiếm những cảnh vung đao bạt kiếm cho cây rừng xanh tươi bị vạt cụt từng mãng, lá trúc lá liễu và hoa đào tan tác, bay phất phới đầy trời theo đao phong kiếm khí như trong Ngọa hổ tàng long, Thập diện mai phục. Các thước phim “Mãn thiên hoa vũ” ấy tuy đẹp mắt nhưng khán giả không khỏi chạnh lòng khi thấy vì một chút giải trí mà con người thẳng tay tàn phá cỏ hoa vô tội.

Khoẻ  mạnh, sáng suốt và phong phú

Khang kiện thể  xác, minh mẫn tinh thần, phong phú tâm linh. Ðó là  mục đích cơ bản của người luyện võ. Ðuổi theo khát vọng tinh tiến, người luyện võ nhận ra rằng muốn thăng hoa trong luyện thuật thì không thể không luyện khí.

Khí chính là  sự sống của bản thân, của sinh linh. Khí luân lưu trong mọi người, mọi sinh vật, mọi cỏ cây chung quanh ta, bàng bạc từ lòng đất đen thẳm sâu tới trời cao xanh diệu vợi. Và cơ bản của luyện khí là tu dưỡng đức hiếu sinh, tôn trọng sinh mạng của muôn loài, bảo tồn nguyên khí của thiên nhiên, giữ gìn linh khí của vũ trụ.

Mọi sự trên thế gian đều quanh quẩn trong vòng nhân quả, nhưng có một cái duy nhất vượt hẳn ra ngoài, không bị tra vấn về nguyên nhân và chẳng thắc mắc về hậu quả vì tự thân nó không bao giờ bị biến thành một nguyên nhân xấu. Ðó là lòng từ bi bác ái. Nói cụ thể, đó chính là đức hiếu sinh, được thường trực thể hiện mọi nơi mọi lúc. Ðức hiếu sinh đi với người luyện võ như thuyền đi với nước. Vì thế, thật không lạ khi, theo truyền thuyết, chùa Thiếu Lâm xưa nay được đánh giá là linh địa của võ lâm, và các cao tăng quanh năm chỉ tu tập quanh quẩn trong chùa lại là người đạt tới cảnh giới võ thuật thượng thừa.

Thương thân mới biết thương người

Thương người như thể thương thân, có nghĩa, kẻ không biết thương bản thân mình thì chẳng bao giờ thật sự thương người khác. Trước khi tính chuyện “hành hiệp giúp đời”, kẻ luyện võ phải biết trân trọng sự sống trong mình, vì bản thân chính là nơi khởi đầu cho mọi tập luyện và tu dưỡng. Tập võ chính là tu dưỡng cho mình, cho sự sống của mình. Biến mình trở thành mảnh đất màu mỡ cho sự sống, và bằng tâm niệm, tu dưỡng đức hiếu sinh, chuẩn bi cho mình được nhập làm một với sự sống.

Võ thuật cũng là ký ức, di sản và nghệ thuật. Nó  là sự sống, sức sống và khát vọng chân thiện mỹ của người xưa để lại trong từng bài quyền hay bài binh khí. Ði một đường quyền, múa một ngọn roi, hoành một lưỡi đao… là bước đúng theo bộ vị và vũ bộ mà các bậc tôn sư anh kiệt từng cất chân, hoa tay.

Trong uy hùng và  uyển chuyển của bài Ngọc Trản, ta thấy lại khí  thế của chén rượu tiễn đưa buổi xuất quân vì dòng sống của dân tộc cả ngàn năm qua. Thiên nhiên được mô phỏng và thâm nhập vào từng bước tinh tế khi ta đi đường Lão Mai độc thụ. Sinh linh cùng quẫy lộn với võ sinh theo tiếng gọi Kim kê độc lập, Phượng hoàng tranh cước vĩ hay vung cùi chỏ Phượng dực. Hình ảnh tượng trưng và đầy ấn tượng  trong các câu thiệu Thái sơn áp đỉnh, Song long xuất hải, Song phi hồ điệp, v.v. đưa ta bay bổng trong một không gian tích nạp đầy khí lực của bản thân, thế sống của chúng sinh, sự sống của thiên nhiên và phiêu bồng cùng vũ trụ.

Hiếu sinh là  từ bi bác ái

Sức sống và  khí sống ấy chỉ có thể được cảm  ứng và thâm nhập vào những người tập võ có  con tim từ bi và niềm xác tín rằng luyện võ  cũng là một cách cụ thể luyện đức hiếu sinh cho mình và cho đời.

Ðức hiếu sinh được thể hiện bằng lòng từ bi, bác ái, nghiêm khắc với mình, bao dung với người, và đức ấy thường tràn ngập võ đường, thấm đẫm mỗi giờ cùng nhau tập luyện. Do đó, không lấy làm lạ rằng các võ đường đông đảo và hiệu quả nhất là nơi có các võ sư, huấn luyện viên và võ sinh yêu thương nhau, cư xử tận tình với nhau như thân nhân ruột thịt. Tiếng sư phụ đệ tử huynh muội vốn chan chứa tình cảm theo truyền thống văn hóa của dân tộc, giờ đây được củng cố sâu lắng hơn và nồng ấm hơn trong một võ đường thấm nhuần đức hiếu sinh. Mỗi lò võ là một lò hiếu sinh. Nó góp phần làm giàu bầu sinh khí của thế gian. Nó đào tạo cho đời những thanh niên thiếu nữ dũng cảm và hiền hòa, biết sống tích cực và góp sức làm cho thế giới tốt đẹp hơn để mọi người cùng sống.

Hiếu sinh là an nhiên và anh dũng

Dồi dào trong bản thân, đầy ắp nơi luyện võ rồi mang theo sâu chặt trong tâm khảm suốt đường đời xuôi ngược, người có võ với đức hiếu sinh không làm tổn thương thể xác hoặc tâm lý của người đời, không săn  đuổi giết chóc cầm thú và thậm chí không làm đau một bông hoa cọng cỏ, không gây tác hại cho môi sinh.

Ðức hiếu sinh giờ  đây đã hóa thành hơi thở và máu thịt, làm bản thân nên một với sự sống, khiến cho tinh thần và cơ thể mình chuyển động nhịp nhàng với sự sống. Ðể tâm tư bất hoại và có thể vận dụng nhuần nhuyển tứ chi quyền cước bất cứ chớp mắt nào cần tới. Người có võ lúc ấy sống bình an và thuần hậu, tử tế và tận tụy với con người, loài vật và thiên nhiên hoa cỏ.

Rồi nếu cần, vào một sát-na nào đó, sẽ không chút ngại ngần, sẵn sàng hy sinh bản thân vì những nguyên cớ cao cả. Một khi cùng sống với đức hiếu sinh, con nhà võ an nhiên thấy rõ rằng sự sống thì luân lưu cao trọng và rằng biết chết cao thượng cũng chính là biết trở về với cội nguồn sự sống và biết chuẩn bị cho mình một lần sống khác, trong phục sinh tuyệt vời giữa dòng sống tối thượng muôn đời của muôn loài.

 

Nguyễn Ước

Main Home