Tiền của người dân trên trái đất nhiều bao nhiêu ?


Thế giới có giá bao nhiêu?

Bất chấp kinh tế thế giới hậu khủng hoảng tài chính 2008 tăng trưởng chậm chạp và gần đây còn bị bồi thêm cú sốc virus corona, tổng tài sản trên toàn cầu và mức độ giàu có của loài người vẫn không ngừng gia tăng.

Để trả lời câu hỏi tổng tài sản quy ra tiền trên toàn thế giới hiện là bao nhiêu, Hãng tư vấn chiến lược McKinsey mới đây đã xây dựng bảng cân đối kế toán quy mô toàn cầu tính đến năm 2020. 

Trong đó bên trái là phần tài sản, gồm tất cả các loại tài sản thực (bất động sản, tài nguyên, máy móc, thiết bị…) và tài sản tài chính (cổ phiếu, trái phiếu, quỹ hưu trí, tiền mặt, tiền gửi tiết kiệm…) do doanh nghiệp và hộ gia đình nắm giữ. 

Bên phải bảng cân đối là phần nguồn vốn tài trợ, tức các khoản phải trả – nghĩa vụ nợ, từ đó suy ra của cải ròng (net worth), tức tổng tài sản trừ đi nghĩa vụ nợ, từ đó xác định sự giàu có của nhân loại.

Ảnh: fritsahlefeldt.com

Đu trên sợi dây “tăng trưởng thấp”

Kết quả nghiên cứu của McKinsey cho thấy bảng cân đối kế toán toàn cầu đã tăng hơn gấp ba lần từ năm 2000 đến năm 2020. 

Tài sản tăng từ 440 nghìn tỉ USD (tương đương khoảng 13,2 lần GDP) năm 2000 lên 1.540 nghìn tỉ USD (18 lần GDP) vào năm 2020, trong khi giá trị của cải ròng tăng từ 160 nghìn tỉ USD lên 510 nghìn tỉ USD (gấp 6 lần GDP) trong quãng thời gian tương ứng. 

Những con số lớn tới như vậy tất nhiên là rất khó hình dung. Để dễ so sánh, GDP của cả nước Mỹ năm 2020 là gần 21 nghìn tỉ USD, tức có thể hiểu đại khái là của cải ròng toàn cầu hiện lớn gấp hơn 24 lần tổng giá trị hàng hóa và dịch vụ mà nền kinh tế số 1 thế giới làm ra trong một năm. 

Của cải ròng bình quân đầu người là 66.000 USD, đồng nghĩa với việc mỗi người trên Trái đất trung bình đang có tài sản trừ đi các nghĩa vụ nợ khoảng 1,5 tỉ đồng. Tất nhiên, có sự khác biệt lớn giữa các nền kinh tế. Của cải ròng bình quân đầu người chỉ là 46.000 USD ở Mexico, nhưng lại là 351.000 USD ở Úc.

10 quốc gia hàng đầu trong mẫu khảo sát (chiếm 60% GDP thế giới) là Úc, Canada, Trung Quốc, Pháp, Đức, Nhật, Mexico, Thụy Điển, Anh, và Mỹ gần như không còn thấy sự liên kết lịch sử giữa tăng trưởng của cải ròng và tăng trưởng GDP nữa. 

Trong khi tài sản tăng lên vùn vụt, GDP lại tăng chậm chạp hơn nhiều (với ngoại lệ Trung Quốc): Dù kinh tế toàn cầu tăng trưởng èo uột suốt hai thập niên qua, bảng cân đối kế toán và của cải ròng của những quốc gia này đã tăng gấp 3 lần! 

Điều đó có nhiều lý do, mà quan trọng nhất có lẽ là sự “lạm phát” của các tài sản tài chính và bất động sản, vốn chủ yếu tập trung trong tay người giàu. 

Thực vậy, báo cáo của McKinsey cho thấy bất động sản chiếm tới 2/3 tài sản (chưa tính các nghĩa vụ nợ) và 46% tổng của cải ròng của nhân loại vào năm 2020. 

Nếu tính cả các bất động sản “công” như tòa nhà chính phủ, trụ sở doanh nghiệp…, thì tỉ lệ này tăng thêm 23 điểm phần trăm. 

Các tài sản cố định khác như cơ sở hạ tầng, cơ sở công nghiệp, máy móc và thiết bị, trữ lượng khoáng sản…, vốn là những gì thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, lại chỉ chiếm 1/5 tài sản thực và của cải ròng. 

Cần nói rõ, các tài sản thực này đóng vai trò then chốt với kinh tế toàn cầu. “Lợi nhuận” từ đó tạo ra khoảng 1/4 GDP toàn thế giới. Tăng trưởng của tài sản thực cũng hỗ trợ lao động trong việc thúc đẩy năng suất và từ đó tác động ngược lại tăng trưởng kinh tế.

Các tài sản vô hình như tri thức R&D và phần mềm ngày càng đóng vai trò quan trọng trong nền kinh tế hiện đại và luôn được hô hào đầu tư phát triển hóa ra lại có giá trị không lớn trên bảng cân đối kế toán. 

Dù một báo cáo vào năm 2015 của OECD cho thấy tài sản vô hình có lợi nhuận kỳ vọng là 24%, cao nhất trong các loại tài sản, chúng lại chỉ chiếm một tỉ lệ đáng buồn chỉ 4% tổng của cải ròng của thế giới và chưa bao giờ được coi là nơi “để dành” tài sản quan trọng, ít ra là theo các chuẩn mực kế toán hiện hành. 

Ảnh: ft.com

Nguyên nhân là do giá trị tài sản vô hình với hầu hết doanh nghiệp sẽ giảm nhanh do lỗi thời và cạnh tranh, mặc dù giá trị của chúng với xã hội có thể cực kỳ lâu dài và lớn lao. Đây cũng là một trong những mâu thuẫn cốt lõi của nền kinh tế hiện đại. 

Giá của tiền rẻ

Dữ liệu của McKinsey cho thấy của cải ròng kể từ năm 2000 đã tăng lên khi lãi suất giảm. Các ngân hàng trung ương duy trì môi trường lãi suất thấp và bơm hàng tấn tiền vào nền kinh tế đã làm tăng giá trị của các loại hình tài sản. 

Phân tích cho thấy có mối tương quan nghịch đảo mạnh mẽ giữa của cải ròng trung bình và lãi suất danh nghĩa sau năm 2000, tức lãi suất giảm thì của cải tăng. 

Một lần nữa, bất động sản là nơi phản ánh tiêu biểu mối quan hệ này, khi lãi suất giảm đóng vai trò quyết định khiến giá đất đai, nhà cửa tăng. Nguồn cung đất kém co giãn cũng có vai trò. Úc, Canada, Pháp và Anh là các nước có mức tăng trưởng giá trị bất động sản hộ gia đình cao nhất so với GDP.

Tất cả những phân tích trên cho thấy dấu hiệu bất ổn và thiếu cân bằng của bộ máy kinh tế toàn cầu hiện nay. 

Của cải ròng của loài người đã tăng gấp ba lần kể từ năm 2000, nhưng sự gia tăng này chủ yếu phản ánh mức tăng trong định giá tài sản, đặc biệt là bất động sản, hơn là đầu tư vào các tài sản hiệu quả thúc đẩy nền kinh tế.

Có nhiều cách khác nhau để nhìn nhận tình trạng của cải ròng quá lớn so với GDP hiện nay. Nó có thể đánh dấu sự thay đổi mô hình kinh tế từ từ, hoặc báo trước một cú sốc đột ngột trong thời gian tới.

Theo quan điểm thứ nhất, tức góc nhìn lạc quan, sự thay đổi mô hình kinh tế xảy ra khiến xã hội chúng ta trở nên giàu có hơn so với trước đây. 

Theo quan điểm này, các xu hướng toàn cầu bao gồm dân số già hóa, xu hướng tiết kiệm cao của những người ở mức thu nhập cao hơn, và việc chuyển sang đầu tư nhiều hơn vào những thứ vô hình là những yếu tố tiềm năng thay đổi cuộc chơi. 

Những điều này kết hợp với nhau có thể dẫn đến lãi suất thấp hơn một cách bền vững và kỳ vọng ổn định cho tương lai, do đó là cơ sở phù hợp để định giá tài sản cao hơn so với trước đây.

Ngược lại, nếu quan điểm thứ hai đúng, tức góc nhìn bi quan có lý, thì thời kỳ phân hóa dài hơi giữa tăng trưởng kinh tế thấp trong khi của cải ròng lại tăng chóng mặt sẽ phải kết thúc. 

Giá tài sản đang ở mức quá cao cuối cùng sẽ phải trở lại mối quan hệ dài hạn của chúng so với GDP, như đã từng thể hiện trong quá khứ. Tất nhiên, điều này sẽ dẫn đến một cú sốc, ví dụ giá bất động sản sẽ lao dốc, thị trường chứng khoán sụp đổ, vân vân và vân vân.

Lời khuyên báo cáo đưa ra là một nhận định kinh điển: “Trong khi hy vọng cho điều tốt đẹp nhất, hãy chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất”. 

Cách thông minh nhất để hướng về tương lai với các nhà quy hoạch chính sách là nhắm đến sự ổn định và đồng quy tương đối của tổng tài sản so với GDP bằng cách tăng GDP. 

Để đạt được điều đó, việc chuyển hướng vốn sang các mục đích sử dụng hiệu quả và bền vững hơn trở thành mệnh lệnh của thời đại, không chỉ để hỗ trợ tăng trưởng đồng đều và bảo vệ môi trường, mà còn để bảo vệ chính sự giàu có và hệ thống tài chính hiện hữu.

Chuyên gia “định giá hành tinh” có lẽ là đầu tiên trong hệ Mặt trời, Greg Laughlin, kiêm giáo sư thiên văn học và vật lý thiên văn ở Đại học California, Santa Cruz, đã phát triển một công thức đặc biệt để xác định giá trị quy ra tiền của cả Trái đất, bao gồm toàn bộ các tài nguyên thiên nhiên, chứ không chỉ những tài sản do con người sở hữu, như kiểu tính toán của McKinsey. Kết toán của ông: Trái đất có giá trị 5 triệu nghìn tỉ USD.

Tất nhiên, định giá này không có ý nghĩa với dân tài chính và giới làm chính sách kinh tế như tính toán mực thước bên trên. 

Chính Laughlin nói: “Công thức này chỉ nhằm giúp các bạn nhận ra Trái đất quý giá đến thế nào và tôi hy vọng chúng ta với tư cách một xã hội sẽ biết gìn giữ những gì mình đang sở hữu”. 

Mức định giá của ông, gồm một số 5 và 15 số 0, tương đương với GDP gộp lại cả một thế kỷ của toàn thế giới.

Những con số trăm tỉ nghìn tỉ, thậm chí triệu tỉ đôla dễ hiểu là có thể gây chóng mặt với hầu hết phàm nhân. Ta có thể so sánh để dễ hiểu hơn. 

Theo Diễn đàn Kinh tế thế giới, chỉ cần bỏ ra 160 đôla mỗi năm cho một người đang sống trong tình trạng nghèo cùng cực, thì nạn đói trên thế giới có thể bị loại bỏ vào năm 2030. 

Điều đó đồng nghĩa với việc 1 tỉ đôla có thể đưa được 6,25 triệu người nghèo cùng cực thoát khỏi tình trạng đói ăn. 

Thực ra, Liên Hiệp Quốc nói việc chuyển tiền mặt trực tiếp để giúp tất cả mọi người trên thế giới thoát cảnh nghèo cùng cực (theo định nghĩa của Ngân hàng Thế giới là có mức thu nhập dưới 1,25 đôla/ngày) sẽ tiêu tốn 116 tỉ đôla một năm, tương đương 0,001% tổng của cải ròng toàn cầu, theo tính toán của McKinsey. 

Cũng theo LHQ, hiện thế giới vẫn còn khoảng 800 triệu người thiếu ăn.

https://nguoidentubinhduong.com/2011/08/28/trẻm-em-chau-phi-va-cuộc-sống/

Tham khảo: TTCT

Bitcoin là tài sản cán mốc ‘nghìn tỷ đô’ nhanh nhất


Bitcoin trở thành tài sản nhanh nhất đạt mức vốn hoá thị trường nghìn tỷ đô sau 12 năm.Tâm lý nhà đầu tư với BTC đang ở mức cực kỳ lạc quan, khi đồng tiền ảo này có thêm khoảng 500 tỷ USD vốn hóa thị trường trong năm nay.

Bitcoin - nguoidentubinhduong.com

Tâm lý Bullish

Thị trường tiền ảo vốn trị giá 500 tỷ USD đã cán mốc “câu lạc bộ nghìn tỷ” vào đầu năm nay. Tác động từ truyền thông góp phần củng cố tâm lý “bullish” của nhà đầu tư, bao gồm:

1. Các CEO lớn hưởng ứng tiền ảo

Elon Musk và Jack Dorsey đã đầu tư khá lớn vào BTC thông qua Tesla và Square. Khoản đầu tư 1,5 tỷ USD vào Bitcoin của Tesla được ước tính lớn hơn lợi nhuận từ toàn bộ hoạt động kinh doanh của công ty trong 2020.

2. Quỹ ETF tham gia

Nhiều quỹ ETF với danh mục chính là Bitcoin đã được các cơ quan quản lý của Canada phê duyệt và một số đã ra mắt trên Sở giao dịch chứng khoán Toronto (TSX). Trong nhiều năm, Quỹ Tín thác Bitcoin Grayscale (GBTC) là phương tiện đầu tư duy nhất mà nhà đầu tư có thể nắm giữ Bitcoin trên thị trường chứng khoán.

3. Các tổ chức tài chính cuối cùng cũng vào cuộc?

Mastercard, Visa và Bank of New York Mellon cũng có các động thái để khách hàng sử dụng tiền ảo dễ dàng.

Nghìn tỷ tiếp theo?

Tốc độ thay đổi nhanh chóng ngày nay khiến nhóm Big Tech nhích gần tới nghìn tỷ tiếp theo. Câu hỏi đặt ra là liệu Bitcoin cũng sẽ tiếp bước?

Bảo Linh (Theo Visual Capitalist) / NDH.vn

“Nghỉ hưu” năm 30 tuổi với tài sản triệu đô để rồi nhận ra rằng tiền bạc không phải là hạnh phúc


Tôi “Nghỉ hưu” năm 30 tuổi với tài sản triệu đô để rồi nhận ra rằng tiền bạc không phải là hạnh phúc.

 Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao con người luôn không cảm thấy hạnh phúc.

*Chia sẻ của Grant Sabatier trên Millennial Money

 

image-14

Từ khi rời khỏi thương trường 8 tháng trước, tôi đã có rất nhiều thời gian và không gian để suy nghĩ.

Ngoài cảm giác tuyệt vời khi có thể thức dậy bất cứ lúc nào mỗi sáng và làm những gì mình muốn, độc lập về tài chính còn khiến bạn có thể hiểu sâu hơn về chính mình. Cưỡi trên những con sóng cảm xúc, bạn sẽ thấy bản thân trưởng thành và mở rộng theo nhiều hướng hơn bạn nghĩ.

Nó cũng có thể đi kèm với sự cô đơn. Đã có lúc tôi nhớ đến những buổi hẹn với đồng nghiệp cũ hoặc khách hàng. Thế nhưng lúc đó tôi cũng không thể ngủ ngon hơn, cảm thấy yên tâm hoặc bình tĩnh hơn bây giờ. Tôi mất tới 6 tháng để hoàn toàn quên lối sống hối hả, cạnh tranh trên thương trường và phục hồi. Giờ đây, mọi thứ mở ra một cách rõ ràng với tôi, điều chỉ có khi tôi có nhiều thời gian và không gian hơn.

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về sự thành công và ý nghĩa của nó đối với mình.

Từ 2010 đến 2015, tôi nghĩ thành công là khi đạt được sự độc lập về tài chính vì thế tôi quyết tâm kiếm đủ số tiền cho mình sống từ giờ đến cuối đời. Từ 2015 đến 2017, thành công với tôi là được thoát khỏi thương trường và sớm “nghỉ hưu”. Từ cuối năm 2017 đến đầu năm 2018, thành công là hoàn thành cuốn sách Tự do Tài chính mà tôi ấp ủ từ lâu. Nhưng bây giờ thì sao?

Tôi càng cố xác định, ý nghĩa của thành công càng khó nắm bắt. Sau đó, nó khiến tôi bị tổn thương.

Với tôi, thành công không phải có nhiều tiền mà là được bình yên.

Tôi chỉ muốn cảm thấy bình yên. Tôi muốn cảm thấy bình tâm và tự tại. Tôi muốn cảm thấy mình còn sống. Tuổi muốn cảm nhận thấy bản thân với thế giới và với chính mình. Tôi không muốn bị giam cầm trong những lo lắng về tiền bạc hay tương lai. Tôi muốn cảm thấy thoải mái. Giống như tôi nghe thấy nhịp tim của mình. Giống như tôi đang ở đúng vị trí của mình. Đó là một cảm giác bình yên, dễ chịu.

Trong tuần qua, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về việc đầu bếp nổi tiếng Anthony Bourdain tự tử. Người đàn ông này dường như có mọi thứ, tiền tài, danh vọng, được trả tiền để du lịch khắp thế giới… Vậy tại sao ông ấy không cảm thấy hạnh phúc?

Sau khi nghe dữ, tôi bắt đầu xem lại các cuộc phỏng vấn của Anthony để xem có bất cứ mạnh mối, gợi ý nào trong lời nói thể hiện rằng ông không cảm thấy hạnh phúc. Trong cuộc phỏng vấn với Fast Company, Anthony đã đưa ra lời khuyên cho giới trẻ. Lời khuyên này chuẩn mực và không có gì để phàn nàn. Ông ấy mong các bạn trẻ hãy chấp nhận rủi ro, đừng lo lắng quá nhiều, tích cực khám phá, sống cởi mở và từ bi. Tuy nhiên ở phần sau của cuộc phỏng vấn ông đã chia sẻ về cơn ác mộng tồi tệ nhất đời mình. Cơn ác mộng đó là tất cả mọi người đều đồng ý với những gì ông ấy nói, điều khiến ông cảm thấy buồn chán.

Thành công với Anthony Bourdain rõ ràng là có quyền tự do làm bất cứ điều gì mình muốn nhưng cuối cùng tự do là chưa đủ. Thực tế, chính sự tự do ấy đã làm ông tổn thương vì nó khiến ông không còn bị thách thức, không còn được thôi thúc sáng tạo như hồi mới bắt đầu sự nghiệp.

Rõ ràng Anthony đã đạt đến mức độ thành công mà nhiều người mong ước nhưng sau khi đạt được nó ông đã không biết mình nên làm gì tiếp theo. Thậm chí, đến một thời điểm nào đó, những chuyến du lịch vòng quanh thế giới mà ông được trả tiền để đi chỉ như một thói quen, không còn bất cứ sự thu hút nào.

Có lẽ Anthony đã đánh mất niềm vui của mình. Có lẽ niềm vui ấy chưa đủ với ông. Có lẽ ông đã không thể tìm thấy sự bình yên. Trong cuộc đời mình, có những thời điểm ông dành 200 ngày trong năm để di khắp nơi và nhiều bạn bè của ông tự hỏi rằng có phải ông không ngừng làm việc để cố trốn tránh một điều gì đó.

Điều gì khiến Anthony không cảm thấy bình yên? Tại sao điều này lại xảy ra? Tại sao rất nhiều người trên thế giới này không hề cảm thấy hạnh phúc?

Tất nhiên là có rất nhiều lý do và có thể mất vài năm để làm sáng tỏ những nguyên nhân khiến chúng ta không hạnh phúc. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng điều này có liên quan tới những gì chúng ta nghĩ sẽ làm để cảm thấy hạnh phúc hoặc những gì chúng ta nói sẽ làm để hạnh phúc cũng như định nghĩa thành công của mỗi người.

Khi theo dõi ai đó trên Instagram, chúng ta vừa vô tình và vừa cố tình so sánh bản thân với họ. Đó là điều rất bình thường và là cách bộ não của chúng ta hoạt động.

Thông thường khi dùng mạng xã hội, tôi luôn cảm thấy lo lắng, tôi luôn suy nghĩ tại sao Instagram của mình không có nhiều người theo dõi? Tại sao không ai bình luận dòng trạng thái của mình trên Twitter? Tại sao không ai like những gì tôi viết? Tôi có nên đăng nhiều trạng thái hơn không? Tôi đăng có 1.800 trạng thái trong 3 năm trong khi người khác đã đăng hơn 30.000 trạng thái…

Những cảm xúc ấy không biểu lộ ra bên ngoài nhưng vì một lý do nào đó tôi không thể không cảm thấy chúng. Đó là một trong những lý do khiến tôi lập tài khoản Instagram rất muộn. Tôi thực sự ghét cảm giác lo lắng mà mạng xã hội mang tới. Nhưng tôi lại muốn xem cập nhật từ đồng nghiệp cũ và đôi khi muốn tán gẫu với họ.

Tôi không thể tưởng tượng được cảm giác của những thanh niên 20 tuổi, những người dành rất nhiều thời gian mỗi ngày cho mạng xã hội. Nhưng tôi chắc rằng mạng xã hội khiến họ lo lắng và không cảm thấy hạnh phúc. Tuần vừa qua, một nghiên cứu mới cho thấy tỷ lệ người mắc bệnh trầm cảm ở Mỹ đang ngày càng tăng nhanh, đặc biệt là trong lứa tuổi từ 12 đến 17. Rõ ràng các em, thế hệ tương lai của chúng ta đang phải trải qua sự căng thẳng từ rất sớm và sau này cuộc sống chắc chắn không dễ dàng hơn với các em.

Giới trẻ ngày nay cũng dang tiêu tốn rất nhiều thời gian và thậm chí cả tiền bạc chỉ để có một bức ảnh hoàn hảo trên Instagram. Nghiên cứu gần đây của Chase cho thấy 77% thanh thiếu niên sẵn sàng trả tới 137 USD để có một bức ảnh Instagram đẹp nhất.

Và thậm chí, một cô gái trẻ tại Mỹ còn sẵn sàng vay nợ 10.000 USD để có cuộc sống hào nhoáng trên Instagram.

305) Currency collection.jpg

Chúng ta muốn trông như một người thành công. Chúng ta khao khát khoe sự thành công của bản thân mình ra bên ngoài. Nhiều người trong chúng ta tin rằng thành công là có công việc mới lương cao hơn, tài sản tăng thêm 10.000 USD hoặc mua một chiếc xe mới, hoặc mua nhà mới, hoặc được du lịch khắp thế giới, có một bức ảnh Instagram hoàn hảo hoặc thậm chí được độc lập về tài chính.

Chúng ta cũng đang rất bận rộn. Có thể coi bận rộn là một đại dịch khắp thế giới.

Chúng ta đang sống trong một thế giới mà chúng ta phải theo đuổi thành công và cảm giác phấn khích khi hoàn thành một dự án, được thăng chức hoặc giành một hợp đồng mới. Chúng ta nghĩ rằng theo đuổi sự nghiệp, cạnh tranh trên thương trường khiến chúng ta cảm thấy thoải mái hơn. Nhưng thực tế đó chỉ là những thứ bên ngoài, để thực sự bình yên và hạnh phúc bạn phải tìm hiểu sâu về bản thân mình và tự hỏi mình có thực sự muốn làm công việc đó hay không.

Trong cuộc sống bận rộn, sẽ có những lúc bạn phải tự hỏi bản thân rằng mình có thực sự sống tốt hay không. Hoặc chúng ta sẽ tự hỏi rằng chúng ta có thực sự yêu cuộc đời mình hay không. Thật dễ để quên những câu hỏi đó và quay trở lại nhịp sống bận rộn bởi chúng ta đang lẫn lộn giữa được sống và cố bận rộn để cho qua ngày.

Trên hành trình của riêng mình, tôi đã học được rằng thành công không phải là giàu có, không phải là được thăng chức, giành được một dự án lớn hay mua một chiếc xe mới. Thành công và hạnh phúc không tới từ bên ngoài. Chúng đến từ bên trong.

Bạn cần phải sống cuộc sống của riêng bạn không phải sống cho người khác. Nếu bạn so sánh chính mình với bất kỳ ai khác, bạn sẽ luôn cảm thấy không bằng ai. Sẽ không bao giờ là đủ. Bạn không nên đánh giá bản thân so với bạn bè hoặc bất cứ ai đó trên Instagram, Facebook… Bạn chỉ nên so sánh bản thân với chính bạn và bạn sẽ thay đổi. Bạn sẽ trưởng thành và thay đổi rất nhiều lần trong cuộc đời mình.

Thường rất khó tìm thấy sự bình yên bởi chúng ta luôn thay đổi. Tôi thực sự trở thành một người khác khi bắt đầu hành trình tự do tài chính năm 24 tuổi. Tôi thiền và thích tập yoga. Tôi xem múa ballet và thích ngắm chim, tôi đoán mình đã trở thành một ông già ở tuổi 33. Tôi thích ngồi ở nhà và tối thứ 7 để nghe nhạc hoặc đọc sách. Hãy để bạn trưởng thành, trưởng thành là sự sống.

Được độc lập về tài chính, được “nghỉ hưu” sớm là điều tuyệt vời nhưng cũng có thể khiến bạn mắc chứng nghiện tiền ở một dạng khác. Nếu cứ chăm chắm ngắm những bảng cân đối tài chính hoặc quá chú ý vào mục tiêu tiết kiệm tiếp theo, bạn sẽ bỏ lỡ những thứ quan trọng khác trong cuộc đời. Tự do tài chính chỉ thực sự có ý nghĩa nếu bạn sống một cuộc sống mà bạn yêu thích.

Thay vì những con số, những bảng cân đối tài chính, một bộ sưu tập những thứ đắt tiền, một Instagram được sắp xếp hoàn hảo, hãy đánh giá sự thành công bằng cách xem bạn cảm thấy bình yên như thế nào.

 

Theo Millennial Money

Trí Thức Trẻ