[Truyện Ngắn] Cô chị 35 tuổi


Tớ có một bà chị, chị ấy 35 tuổi, cưới chồng được 7 năm, hồi chưa kết hôn, chị có công việc ổn định, chị là sales manager của 1 chuỗi siêu thị lớn nhất nhì Việt Nam. Hồi đó chị đánh đông dẹp bắc, ở công ty chị khè ra lửa, lời chị nói, lệnh chị quyết thì đừng hòng lệch 1 ly.

Chị là kiểu phụ nữ tự cường, hiện đại, chị chính là hình mẫu lý tưởng trong mắt những cô gái trẻ lúc ấy.

Vào 1 ngày đẹp trời chị nộp đơn thôi việc, mọi người đều bất ngờ. Chị bảo mình chuẩn bị kết hôn, chị muốn ở nhà để có thời gian chăm sóc gia đình nhỏ của chị. Mọi người nghĩ chị tìm được miếng bánh nào ngon hơn rồi nên đang viện cớ để rời đi.

Hai tháng sau chị gửi thiệp mời, lúc này mọi người lại bàn tán họ bảo chắc chồng sắp cưới của chị là đại gia nên chị không cần đi làm nữa. Họ đoán già đoán non mãi cho đến ngày nhìn thấy chị trong bộ váy cưới bước vào lễ đường. Tất nhiên chú rể chẳng phải đại gia nào cả.

Sau đám cưới chị ở nhà thật, vùi đầu vào bếp núc, rảnh rảnh lại tỉa cây cắm bông, chị trở lên hướng nội và lười ra ngoài, bạn bè hẹn gặp thì chị mời tới nhà, ăn món chị nấu uống nước chị pha. Bạn bè thấy vậy thì tặc lưỡi, rõ ràng khác xa với cô gái trước kia họ biết. Họ bảo vì anh mà chị thay đổi, là chị bị ép, vì chẳng ai tin rằng chị sẽ muốn 1 cuộc đời như vậy.

Tớ đem chuyện này kể lại với chị, chị cười bảo coi bộ trong mắt mọi người anh xấu tính dữ hén.

VÀ HÔM ĐÓ CŨNG LÀ NGÀY TỚ NHẬN RA Ý NGHĨA THỰC SỰ CỦA VIỆC TỰ YÊU LẤY BẢN THÂN LÀ GÌ.

Chị bảo với tớ, bây giờ mà mang chị ra ngoài đi làm với chị là 1 cực hình, hãy để yên chị chăm sóc gia đình nhỏ của chị, hãy để yên chị chăm sóc người đàn ông của chị.

Chị kể rằng bản thân chưa bao giờ mong muốn trở thành 1 cô gái mạnh mẽ hay cường ngạnh, thứ chị thực sự muốn là một cuộc sống nhẹ nhàng như hiện tại. Chị thích việc dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho chồng, xếp bữa trưa vào túi cho anh mang đi làm, chị cũng thích cảm giác mỗi chiều mở hộp cơm ra là thấy anh đã ăn sạch sẽ phần ăn chị chuẩn bị.

• Chị thích làm bánh hơn làm báo cáo, thích dành hàng giờ liền chăm vườn nhổ cỏ hơn là phải vùi đầu vào dealine.

• Thay vì đi công tác chị thích đi chợ, thay vì tính lời lỗ của dự án thì chị thích tính thu chi của gia đình nhỏ này hơn.

• Và quan trọng là bản năng chăm sóc người khác của chị rất mạnh vậy nên hãy để yên chị chăm sóc anh.

“Đừng bắt chị đi làm”

Lúc trước chị có thể vì đó và việc phải làm, còn bây giờ chị có anh rồi, anh thay chị chịu đựng những áp lực đó, thay chị gồng mình lên với cả thế giới ngoài kia.

Anh để chị sống một cuộc đời chị muốn. Vậy cớ gì chị phải cố chấp bôn ba.

Nghe chị kể tớ như được vén tấm màng trước mắt, chị chẳng bị ai ép, chị đang sống cuộc đời chị muốn, nó có khác thường, có kì lạ, có không giống như xu hướng của xã hội hiện nay thì đó cũng chính là cuộc đời chị muốn. Là điều chị thực sự muốn.

Có những cô gái luôn muốn phát triển sự nghiệp, muốn bình đẳng với đàn ông, vậy thì cũng sẽ có những cô gái như chị, thích quẩn quanh trong bếp và thích chăm sóc người đàn ông của họ. Bản chất vẫn quy về 1 điều duy nhất là họ sống 1 cuộc đời hạnh phúc theo đúng nhu cầu của mình. Và chị ấy đã làm được. Mấy ai can đảm như chị, mấy ai đủ mạnh mẽ như chị.

“Nhưng chị không sợ ảnh sẽ vì chị quẩn quanh trong bếp, người ngợm toàn mùi đồ ăn mà chán chị sao? Chị không sợ những cám dỗ ngoài kia sẽ đưa ảnh đi mất sao? Nếu ảnh đi mất thì chị phải làm sao?”

“Ở nhà không có nghĩa sẽ lôi thôi, làm bếp không có nghĩa sẽ luôn bị ám mùi. Và yêu anh ấy không đồng nghĩa là cần phải có anh ấy mới sống được. Nếu một ngày ảnh rời đi có nghĩa là ảnh hết yêu chị rồi. Muốn giữ cũng không được. Nếu ngày đó xảy ra thì chị vẫn phải tiếp tục sống cuộc đời của chị, sẽ có thay đổi, nhưng chắc chắn không ngã, vì chị chưa bao giờ dựa vào anh ấy để tồn tại …”

Tớ bật cười sau câu nói ấy. Thực ra chị vẫn là chị, là cô gái mạnh mẽ năm ấy, vẫn rất quyết đoán và độc lập. Chỉ là bây giờ có anh, anh thay chị gánh những bộn bề… Và từ phía chị, chị để cho anh giúp chị gánh những bộn bề ấy…


Hẹn gặp cậu ở Kate’s Post
Tớ là Kate, rất vui được gặp cậu.

Bạn đã trưởng thành cao lớn, hãy chăm sóc cha mẹ bạn, cũng là khai sáng tương lai cho chính mình


ảnh minh hoạ

NGƯỜI THƯƠNG YÊU CHA MẸ, TỰ MANG THEO NHÂN DUYÊN QUÝ

Thái độ tốt nhất của chúng ta đối với cha mẹ chính là luôn luôn để họ “ở trong trái tim mình”, quan tâm đến những niềm vui nỗi buồn của họ giống như cách mà cha mẹ đã thương yêu chúng ta lúc còn thơ bé.

Lúc trước, tôi đã giúp mẹ cài đặt một phần mềm xem phim trên điện thoại di động để bà có thể thuận tiện xem mấy bộ phim từ thời xưa.

Mẹ tôi cảm thấy thích thú với phần mềm này, mấy bộ phi cũ từ thời xưa đều được bà xem lại rất cẩn thận. Nhưng mà, cũng có chỗ bất tiện, thao tác của bà trên bàn phím không được linh hoạt, không biết làm thế nào để lục tìm các bộ phim, cũng không biết làm sao để lựa chọn, mỗi lần như vậy đều phải tìm tôi giúp.

Mẹ tôi và cái điện thoại trở thành “đôi bạn thân”. Bà luôn tìm tôi để đặt câu hỏi về “bạn thân” của bà, còn tôi thì ngược lại, bắt đầu cảm thấy phiền phức và lời nói chuyển sang thiếu kiên nhẫn.

Bà xem phim ‘chuyên cần’, tần suất hỏi cũng trở nên ‘chuyên cần’… khó mà tránh khỏi có lúc tôi trở nên cáu kỉnh.

Cũng có lần tôi nhịn không nổi, bèn nói với bà mấy lời khó chịu.

Sau lần đó, cả một thời gian dài, tôi không thấy mẹ tìm tôi để nhờ xem giúp điện thoại nữa.

Một ngày nọ, mẹ chờ tôi cơm nước xong xuôi, và thăm dò xem “tâm trạng” tôi đang như thế nào rồi mới cất lời hỏi: “Con gái, không bận chứ? Có thể giúp mẹ tìm bộ phim này một chút không? Mẹ tìm cả nửa ngày mà đến giờ vẫn chưa tìm ra…”

Giọng của bà càng ngày càng nhỏ, nói đến chữ cuối cùng thì gần như không nói được ra tiếng nữa, rõ ràng là không có một chút tự tin nào, dường như bà đang rất sợ rằng tôi sẽ lại cáu kỉnh với bà.

Cha mẹ già rồi, rất cần nương tựa vào chúng ta.

Miệng tôi không thể cười nổi, liền tìm phim giúp bà. Biểu hiện của bà khiến tôi suy nghĩ, cảm thấy mình rất tệ…

Kể từ bao giờ, người mẹ mạnh mẽ, thường ngày vẫn nói một là một hai là hai của tôi lại trở thành khúm núm như vậy, ngay cả tìm tôi giúp chút việc nhỏ cũng phải cẩn thận, dè dặt?

Tôi giật mình nhận ra rằng cha mẹ đều đã già rồi…

Trong khi chúng ta dần dần lớn lên, từ một đứa trẻ non nớt trở thành một người trưởng thành có thể tự đảm đương trách nhiệm, cha mẹ cũng đang già đi và dần trở thành những “đứa trẻ lớn tuổi” cần một nơi để dựa dẫm vào.

Tinh thần và thể chất của họ càng ngày càng kém đi, việc hiểu và sử dụng các thiết bị điện tử thì quả là khó khăn và chậm chạp; đối với mọi việc lớn nhỏ cũng cần chúng ta quyết định càng ngày càng nhiều. Cha mẹ đã biến thành những ‘đứa trẻ lớn tuổi’, lúc nào cũng cần dựa dẫm, nương tựa vào con cái của mình.

Chúng ta vẫn thường cho rằng chỉ cần kiếm thêm chút tiền là có thể giúp cha mẹ an hưởng tuổi già. Kỳ thực, những gì cha mẹ cần không phải là quá nhiều vật chất, mà hơn hết cả chính là cảm giác an toàn. Đó chính là cảm giác không cần phải cố gắng làm hài lòng con cái, không cần phải dè dặt trước mặt con cái, không cần phải lo lắng về sự già nua và lóng ngóng vụng về khiến con cái ruồng bỏ…

Thái độ tốt nhất đối với cha mẹ mà chúng ta nên có chính là luôn luôn giữ họ “trong trái tim mình”. Ngay cả khi chúng ta hai bàn tay trắng, cha mẹ cũng vì hiểu tấm lòng của chúng ta mà không cảm thấy lo lắng.

Tình yêu tốt nhất của chúng ta dành cho cha mẹ, chính là giúp cha mẹ duy trì thật tốt sự “mạnh mẽ” của họ khi thời còn trẻ, để họ có thể an tâm khi ở bên cạnh chúng ta.

Thái độ tốt nhất của chúng ta đối với cha mẹ chính là luôn luôn để họ “ở trong trái tim mình”, quan tâm đến những niềm vui nỗi buồn của họ giống như cách mà cha mẹ đã thương yêu chúng ta lúc còn thơ bé.

  • Thái độ của một người đối với cha mẹ sẽ cải biến cuộc đời người đó tại thời khắc quan trọng

Có một chàng trai bắt đầu sự nghiệp riêng, khai trương một công ty nhỏ. Ban đầu cũng chỉ phát triển ở mức trung bình, sau này nhờ vào thương vụ hợp tác với một công ty lớn mà mở rộng thị trường, phát triển một cách nhanh chóng.

Câu chuyện xây dựng sự nghiệp này khá là thú vị, tuy nhiên vạn sự khởi đầu nan, lần hợp tác đầu tiên này, kỳ thực ban đầu đàm phán cũng không hề thuận lợi.

Công ty của anh, lúc ấy tính ra còn non nớt trên thị trường, mặc dù năng lực không tệ, nhưng trong ngành công nghiệp còn chưa có thành tựu gì đáng thu hút, còn chưa có danh tiếng gì. Người ta làm ăn còn cần phải tính toán hơn thiệt đủ đường. Công ty của anh còn mới, xem ra còn chưa có sự khả tín lắm, đại gia kia vì thế cũng không muốn giao khối công việc này.

Thấy rằng việc hợp tác mãi không thỏa thuận được, bầu không khí cũng càng trở nên gượng gạo, khó xử. Điện thoại của anh đúng lúc đó lại vang lên. Anh xem điện thoại báo người gọi tới là mẹ, lập tức nói với vị đại gia kia: “Thật ngại, cuộc gọi này rất quan trọng, xin lỗi, tôi vắng mặt một chút”.
Mọi người nhìn anh ta trịnh trọng như vậy đều thấy lạ, tò mò rốt cuộc là nhân vật nào có thể khiến anh ta ngay cả đang bàn việc làm ăn quan trọng như vậy mà cũng có thể dừng lại được như vậy.

Anh còn chưa bước ra khỏi phòng họp thì đã nhanh chóng tiếp điện thoại, thái độ không có chút nào dám chậm trễ.

Điện thoại vừa nối thông, anh đã thân mật gọi một tiếng “Mẹ à”, sau đó điềm đạm nói chuyện với mẹ.

Tất cả mọi người chứng kiến đều rất bất ngờ, hóa ra nhân vật quan trọng đó chính là mẹ của anh, trên đời này hiếm khi gặp người nào như vậy!
Cũng nhờ hành động này, mà công ty lớn đó quyết định hợp tác cùng anh.

Cách thức và ngữ khí nói chuyện với mẹ thể hiện sự chững chạc và kiên nhẫn của anh. Công ty lớn đó chắc chắn không phải là bốc đồng, nhìn người chắc chắn không nhầm được, bởi vì họ hiểu rằng những người coi trọng thân tình khẳng định là rất có trách nhiệm.

Cách thức và ngữ khí nói chuyện của anh ta với mẹ cũng thể hiện sự điềm đạm và kiên nhẫn của anh ấy, người như vậy quản lý công ty hiển nhiên là trung thực và đáng tin cậy.

Nhìn nhận một người không phải chỉ dựa trên lời người đó nói, mà nhìn cách người đó đối xử với những người xung quanh, những việc xung quanh là cách đánh giá cực kỳ chuẩn xác.

Sau đó, hai công ty hợp tác rất thuận lợi. Công ty của anh cũng đã tạo dựng được danh tiếng tốt đẹp thông qua lần hợp tác thành công này. Các thương vụ sau đó liên tiếp không ngừng, mang về liên tục lợi nhuận.

Không thể không nói rằng chính là nhờ vào thái độ quan tâm, tôn trọng đối với mẹ đã mang đến cho công ty của anh một cơ hội làm ăn tốt, sự nghiệp thăng tiến. Sướng khổ, giàu nghèo hơn nhau ở cái Đức, người xưa dạy quả đúng không sai!

Thái độ đối với cha mẹ như thế nào, chúng ta chính là kiểu người như thế
Khi bạn đứng trước một ngọn đồi và hét to điều gì, ngọn đồi sẽ trả lời cho bạn chính điều đó. Khi suy nghĩ của bạn phát ra trong không gian này, vũ trụ sẽ phản ứng lại những điều tương ứng.

Chúng ta lựa chọn trở thành kiểu người như thế nào, thì có thể thu hút được những kiểu người và hay những sự việc đồng dạng như vậy.

Khi bạn trao đi yêu thương, cuộc sống sẽ gửi lại cho bạn thậm chí còn nhiều hơn thế.

  • Người thương yêu cha mẹ, tự mang theo nhân duyên quý.

Ngược lại, một người đối xử không tốt với cha mẹ, cũng có thể đánh mất may mắn vốn nên thuộc về mình bất cứ lúc nào.

Cha mẹ là điểm khởi đầu của cuộc đời chúng ta, họ cho chúng ta sinh mệnh, cho chúng ta cơ hội bay vào cuộc đời.

Cha mẹ cũng là bước ngoặt trong cuộc đời của con cái. Thái độ của chúng ta đối với cha mẹ khác nhau sẽ dẫn hướng chúng ta đi đến những ngã rẽ cuộc sống khác nhau.

Kỳ thực, theo một ý nghĩa nào đó, cha mẹ còn là điểm kết thúc của cuộc đời chúng ta. Họ có thể chứng thực chúng ta rốt cuộc sẽ trở thành kiểu người như thế nào, sẽ là người thất bại hay sẽ là người thành công?

Thành công là gì? Đó là một chủ đề hấp dẫn và có muôn vàn cách định nghĩa.

Chúng ta luôn muốn theo đuổi thành công, nhưng ngay cả khi chúng ta có gia tài bạc triệu, quyền lực nơi tay, lại phát hiện cha mẹ đang thở dài, rơi lệ, vậy thì thành công đó còn có ý nghĩa gì nữa?

Thành công không phải đâu xa xôi bên ngoài, thành công đó bắt đầu hay kết thúc vẫn là ở trong “nhà”.

Đừng dùng thân thể cha mẹ bạn để làm bàn đạp cho sự trưởng thành của bạn.

Đừng lấy mồ hôi nước mắt của cha mẹ bạn để làm nguyên liệu thô cho danh vọng của bạn.

Theo một khía cạnh khác mà nói, thành công không phải là hoa tươi và tiếng vỗ tay mà bạn nhận được từ bên ngoài, mà thành công chính là bạn luôn có thể bảo hộ những người thân yêu khỏi những đau buồn, ấm ức.

Có một nghịch lý vẫn thường xảy ra như thế này:

Bạn có thể cảm ơn không ngớt một người xa lạ vì họ đã cho bạn một bát mì. Nhưng người mẹ đã hai mươi năm nấu nhiều món ăn cho bạn, nếu lỡ thốt lên một lời không hợp ý, bạn liền tức giận, bốc hỏa.

Bạn thân mến! Đừng để tâm trạng tồi tệ đổ lên người thân của bạn. Nơi phồn hoa thật thật giả giả, điều chân thật là ân tình cha mẹ, phận làm con không biết lấy gì để báo đáp.

Thành công nếu như chỉ là phát tài, là danh vọng, mà không có đức hiếu thuận, điều đó mới thật đáng buồn.

Bạn đã trưởng thành cao lớn, hãy chăm sóc cha mẹ bạn, cũng là khai sáng tương lai cho chính mình.

Nguồn: Sưu tầm Facebook

Lo thì lo cả đời!


Lo thì lo cả đời!
Gia đình

Đám cưới tổ chức trong sân vườn một resort sang trọng. Cô dâu, chú rể đều là hai người thành đạt. Chàng rể người Mỹ đẹp trai, hóm hỉnh, khá hòa đồng, vui vẻ với bạn bè cô dâu. Đặc biệt, có một nhân vật tí hon là cô con gái ba tuổi của họ tham dự, đứng giữa cô dâu và chú rể ở phần nghi thức.

Được một lát, bé chán, bỏ chạy ra bên ngoài. Tất nhiên, người bám theo là bà ngoại bé. Phần nghi thức vẫn diễn ra trang trọng không vì chút xáo trộn đội hình này. Khác với các đám cưới khác, nghi lễ diễn ra đồng thời với tiệc rượu; khách vừa ăn, vừa xem cô dâu chú rể kể họ đến với nhau như thế nào.

Họ cho biết, tuy sống chung với nhau và có con gái ba tuổi nhưng để có một đám cưới không đơn giản vì những bất đồng trong cuộc sống chung khiến cả hai có lúc nghĩ đến việc chia tay. Nhưng, sau tất cả mọi điều xảy ra, họ hiểu được người này là của người kia và quyết định đám cưới.

Chú rể nói đến đó người ta thấy bà mẹ chồng người Mỹ bật khóc. Bà sui người Việt vừa đưa cháu ngoại trở lại thấy thế liền giao cháu cho ông chồng và lấy khăn giấy chậm nước mắt chị sui. Sau đó, bà ngoại dìu bà nội vào bàn tiệc, nói những câu an ủi.

Lý do khiến bà mẹ chồng bật khóc là vì trong ba năm từ khi có cháu nội, bà luôn lo lắng về chuyện đôi lứa của con. Dù ở phương trời xa lắc nhưng bà biết đôi trẻ tuy có con nhưng vẫn chưa chịu chính thức kết hôn, chúng chỉ muốn làm “bạn”.

Bà hồi hộp sợ mất cháu nội. Bà biết, một ngày nào đó khi chúng quyết định không sống chung nữa, con trai bà sẽ rời khỏi tổ ấm ba người, bà lo không thấy cháu nội mỗi ngày khi online. Bà sống ở phương Tây nên bà biết, khi không có ràng buộc pháp lý, người mẹ toàn quyền quyết định trong việc nuôi con. Một người phụ nữ hoàn toàn độc lập và tự do, họ không đòi hỏi trợ cấp từ bạn trai đồng nghĩa với việc cha không có quyền thăm viếng con nếu không được phép.

Hai bà sui gia rù rì rủ rỉ với nhau một lát, bà mẹ chồng qua cơn xúc động mới bắt đầu lấy thức ăn. Bà mẹ vợ lúc ấy mới đi tiếp khách và chụp hình với bạn bè vợ chồng bà. Bà nói với mọi người rằng, đám cưới xong nhẹ cả người bởi chúng cứ lúc này, lúc khác. May mắn là nó cưới nên cả hai bên sui gia đều mừng.

Thật ra, thời gian qua bà cũng lo lắng giống như bà sui gia. Hai bà thường xuyên nói chuyện với nhau qua mạng và “bàn mưu tính kế” hàn gắn những bất đồng trong quan điểm của đôi trẻ. Thật là hai bà mẹ tuyệt vời. Không biết tương lai thế nào, nhưng hãy tận hưởng hạnh phúc bây giờ đã, chuyện ngày mai tính sau.

Đó chỉ là một trong nhiều trường hợp thời hiện đại khi hai người trẻ sống chung với nhau, có con nhưng còn chần chừ không muốn đám cưới, nhất là những cặp đôi có yếu tố nước ngoài.

Một cô 38 tuổi kể chuyện, cô và bạn trai người Anh sống với nhau đã năm năm, có một con gái bốn tuổi nhưng cô không muốn kết hôn. Hỏi tại sao thì cô nói rằng thích như vậy. Cô tâm sự, có những bất đồng trong quan điểm mà đôi khi ràng buộc hôn nhân khiến mình cảm thấy mất tự do.

Thậm chí bây giờ cô chỉ ở nhà chăm con và bạn trai lo kinh tế gia đình nhưng xem ra cô rất tự tin. Để thấy, người phụ nữ thời nay có những suy nghĩ độc lập và rất cá tính. Họ không muốn lệ thuộc hôn nhân dù họ vẫn tôn trọng bạn trai và chăm sóc gia đình nhỏ của mình chu đáo. Khác xa với thời của cha mẹ họ cho là sống như vậy không ổn!

Rõ ràng, mỗi người một quan niệm sống, không giống nhau và có những người không muốn rập theo khuôn mẫu. Không thể nói, khi người phụ nữ tự tin về hành động, lối sống, không lệ thuộc vào người khác và quyết định độc lập về con cái là tốt.

Nhưng cách lo lắng và thể hiện của bà mẹ chồng ở trên cho thấy, thời nào người làm cha mẹ cũng mong muốn con cái có một cuộc sống được xây dựng theo trình tự của đời người: lớn lên, học hành, làm việc, lập gia đình, có con cái.

Ra ngoài khuôn khổ ấy là nỗi lo lắng cho dù lo lắng chỉ làm lãng phí thời gian và không giải quyết được gì. Lo con chưa lập gia đình, lo khi gia đình con không hạnh phúc, lo cho cháu, trăm thứ lo. Một người mẹ tâm sự, đời người sinh ra là để lo, ngay việc trước mắt, hôm nay ăn chưa xong đã lo ngày mai ăn gì. Thế gian mấy người biết quẳng cái gánh lo để mà vui sống, vậy nên người này khuyên người kia mà ngay chính mình cũng hoang mang.

Có phải vậy không?

Kim Duy / Doanhnhanplus

Yếu tố tinh thần trong hạnh phúc gia đình



Trong một gia đình hạnh phúc, yếu tố về mặt tinh thần luôn được xem là quan trọng nhất. Sự chia xẻ niềm vui lẫn nỗi buồn giữa vợ chồng và con cái trong mọi thăng trầm của cuộc sống gia đình, ví như món quà vô giá mà không phải gia đình nào cũng có được.

Tin cậy nhau nhưng không đòi hỏi sự lý tưởng

Trong những gia đình hạnh phúc, cả hai vợ chồng đều tin cậy vào sự tận tình cố gắng của nhau, nhưng không ai có ý nghĩ trông chờ vào người chồng hoặc vợ của mình phải đem về thành quả cao nhất, dù là trong việc mưu sinh hoặc trong mọi sinh hoạt của con cái. Khi hiểu biết như thế, hai vợ chồng sẽ không lâm vào tâm lý hụt hẫng khi nghĩ rằng chồng hoặc vợ mình không cố gắng hết mình hoặc không đủ tài sức. Hơn thế, nếu lúc nào cũng sẵn có ấn tượng cho rằng những thành quả tốt đẹp mà chồng hoặc vợ mang về là điều bình thường tất nhiên, hẳn ngừơi kia sẽ có thói quen trông đợi thay vì hểiu rằng chính mình cũng phải có sự chăm sóc, an ủi động viên.

Nghĩ đến công lao của nhau

Thói quen biết ơn sẽ giúp hai vợ chồng dễ nhận ra những mặt tích cực của nhau, dù là một tặng phẩm hay là một việc làm nhỏ mà người chồng hoặc vợ đã tiếp tay đỡ mình, tránh được sự thổi phồng khuyết điểm của người kia. Trong quan hệ vợ chồng hoặc cha mẹ, con cái… khi có thói quen biết ơn, người chồng dễ nhớ đến những gì mà người vợ làm cho mình hay ngược lại, thay vì chỉ nghĩ đến những điều mà người kia chưa thể làm cho mình.

Thường xuyên tạo ra tiếng cười

Tiếng cười và sự hài hước là dấu hiệu của một gia đình hạnh phúc. Cả hai vợ chồng có thể hay giễu cợt vài nhược điểm của nhau, nhưng tiếng cười không mang hàm ý xấu. Tiếng cười làm cho mọi người trong gia đình trở nên gần gũi nhau hơn. Cuộc sống gia đình đôi khi có những vấn đề vượt ngoài ý muốn của chúng ta, vì thế bí quyết của những gia đình hạnh phúc bao gồm cả tính linh hoạt, dựa trên cơ sở của tình yêu thương và sự thông cảm lẫn nhau.

Yếu tố tinh thần trong hạnh phúc gia đình -1

Biết giữ gìn sự lễ độ lịch sự

Có những nề nếp tưởng chừng như bình thường, nhưng lại có tác dụng sâu xa. Những buổi sum họp vui vẻ và lịch sự trong bữa ăn hàng ngày, vào dịp cuối tuần hay những kỷ niệm trong gia đình sẽ làm sống lại không khí thân ái cũng như xóa tan bao nỗi buồn phiền đã qua. Trong gia đình hạnh phúc, khi ngồi vào bàn ăn mọi người đều trò chuyện một cách vui vẻ nhẹ nàhng. Sau bữa ăn, ai cũng tôn trọng giây phút yên tĩnh nghỉ ngơi của nhau. Những nề nếp như thế cũng như những thói quen lịch sự vào những dịp sum họp tương tự sẽ góp phần tạo nên hình ảnh tốt đẹp của mọi người trong mắt nhau. Nếu chẳng may có những lúc bất đồng ý kiến, chính những hình ảnh tốt đẹp đó sẽ phần nào làm nguôi ngoai cơn tức giận.

Tạo niềm tin cha mẹ luôn hiện diện bên con cái

Các bậc cha mẹ trong gia đình hạnh phúc thường làm cho con cái tin tưởng rằng lúc nào họ cũng sẵn sàng ở bên cạnh chúng. Để được như vậy, cha mẹ cần biết bỏ qua những việc lặt vặt khác. Cần hiểu rằng, trẻ em không phải là người lớn thu nhỏ. Cách suy nghĩ của chúng khác hẳn với chúng ta và hành động cũng khác với người lớn. Nguyên tắc quan trọng là cần giái thích cho con cái hiểu rõ những mệnh lệnh vì sao phải tâun lời. Điều này còn quan trọng hơn việc thuyết phục chúng tin vào tính công bằng của cha mẹ.

Cả nhà đều quan tâm đến công việc gia đình

Ngay từ lúc con cái còn nhỏ, cha mẹ cần tập cho chúng thói quen tham gia giúp đỡ chút ít công việc trong nhà, trong tầm mức thích hợp. Từ đó, con cái sẽ quen dần với cách sinh hoạt của mọi người trong gia đình, biểt sẻ chia, biết hãnh diện khi thấy mình cũng có vai trò thiết thực trong tập thể gia đình. Trong những gia đình hạnh phúc, vợ chồng cũng như con cái đều có ý thức về công việc nhà, tự biết thu vén giải quyết phần việc của mình và không ngần ngại phụ giúp lẫn nhau, ngay khi có thể.

Nguồn:Family Life

Hải Đường / Doanhnhanplus

Sài Gòn – Gia Định xưa qua ảnh


nguoidentubinhduong sưu tầm.