Truyền cười song ngữ – English and Vietnamese


She’s My Wife

One of the guest turned to a man by his side to criticize the singing of the woman who was trying to entertain them.

“What a terrible voice! Do you know who she is ?”

“Yes”, was the answer. “She’s my wife”

“Oh, I beg your pardon. Of course, it isn’t her voice, really. It’s the stuff she has to sing. I wonder who wrote that awful song ?”

“I did”, was the answer.

Vợ tôi đó

Một vị khách quay sang một người ngồi bên và chê bai giọng ca của một phụ nữ đang hát giúp vui cho họ.

– Giọng ca gì nghe mà khiếp! Anh có biết bà ta là ai không?

– Biết chớ, – câu trả lời. – Vợ tôi đó.

– Ái chà, xin lỗi anh. Thực ra thì không phải do giọng ca của chị ấy. Chính cái thứ hổ lốn mà chị ta buộc lòng phải ca hát lên mới là khiếp. Tôi không hiểu đứa nào lại đi viết một bài ca kinh khủng như vậy?

– Tôi viết đấy.

Little Johnny Boy


A new teacher was trying to make use of her psychology courses. She started her class by saying.
“Everyone who thinks you’re stupid, stand up!”.
After a few seconds, Little Johnny stood up.
The teacher said, “Do you think you’re stupid, Little Johnny?”
“No, ma’am but I hate to see you standing there all by yourself”

Bé Johnny


Một giáo viên mới vào nghề đang thử áp dụng môn tâm lý của mình. Cô bắt đầu bài giảng bằng cách nói:
Em nào nghĩ rằng mình ngu ngốc thì hãy đứng lên!”
Một vài phút sau, bé Johnny đứng dậy.
“Em nghĩ rằng em ngu ngốc hả, Johnny,” cô giáo hỏi.
“Không, thưa cô, nhưng em không thích phải nhìn thấy cô đứng đó mỗi một mình.”


Because of absence


Mother: Why did you get such a low mark on that test?
Junior: Because of absence.
Mother: You mean you were absent on the day of the test?
Junior: No, but the kid who sits next to me was.

Vì vắng mặt


Mẹ : “Tại sao con lại bị điểm thấp như vậy trong bài kiểm tra đó hả?”
Con trai: “Bởi vì vắng mặt ”
Mẹ : ” Con muốn nói rằng đã vắng mặt vào ngày có bài kiểm tra đó à ? ”
Con trai : ” Không, đứa vắng mặt là đứa ngồi cạnh con cơ. “

Stone and Stone – Breaker


A very strict officer was talking to some new soldiers whom he had to train. He had never seen them before, so he began:
“My name is Stone, and I’m even harder than stone, so do what I tell you or there’ll be trouble. Don’t try any tricks with me, and then we’ll get on well together.”
Then he went to each soldier one after the other and asked him his name. “Speak loudly so that everyone can hear you clearly,” he said, and don’t forget to call me “sir”.
Each soldier told him his name, until he came to the last one. This man remained last one. This man remained silent, and so Captain Stone shouted at him, “When I ask you a question, answer it! I’ll ask you again: What’s your name, soldier?”
The soldier was very unhappy, but at last he replied.
“My name’s Stone-breaker, sir”, he said nervously.

Đá và người đập vỡ đá


Một sĩ quan nghiêm khắc nói chuyện với một số lính mới mà ông ta phải huấn luyện. Ông chưa gặp họ bao giờ. Ông nói:
“Tên tôi là Stone (nghĩa là đá) và tôi cứng rắn hơn đá. Cho nên phải làm đúng như tôi đã ra lệnh, nếu các anh không muốn gặp rắc rối. Đừng tìm cách đánh lừa tôi. Như thế chúng ta sẽ thoải mái với nhau hơn.”
Rồi ông ta đến chỗ từng người lính hỏi tên.
“Nói to lên cho mọi người cũng nghe rõ. Và đừng có quên “thưa ngài đấy nhé.”
Từng người lính nói tên của mình, và rồi đến người cuối cùng. Người lính này đứng im. Đại úy Stone hét lên:
“Khi tôi hỏi, anh phải trả lời. Tôi hỏi lại: tên anh là gì, anh lính kia?”
Người lính tỏ vẻ không vui nhưng cuối cùng anh ta cũng lung túng trả lời:
“Tên tôi là Stonebreaker (nghĩa là: người đập vỡ đá), thưa ngài

Lucy


A young mother believed that it was very wrong to waste any food when there were so many hungry people in the world. One evening, she was giving her small daughter her tea before putting her to bed. First, she gave her a slice of fresh brown bread and butter, but the child said that she did not want it like that. She asked for some jam on her bread as well.
Her mother looked at her for a few seconds and then said, “when I was a small girl like you, Lucy, I was always given either bread and butter, or bread and jam, but never bread with butter and jam.”
Lucy looked at her mother for a few moments with pity in her eyes and then said to her kindly, “Aren’t you pleased that you’ve come to live with us now?”

Bé Lucy


Một bà mẹ trẻ cho là phí phạm thực phẩm trong khi có nhiều người đang đói trên thế giới là một điều rất sai trái. Một tối nọ chị cho cô con gái nhỏ dùng bữa ăn nhẹ trước khi cho bé đi ngủ. Trước tiên, chị đưa cho bé một lát bánh mì nâu mới được phết bơ, nhưng cô bé nói là nó không thích như vậy. Bé đòi phết cả một ít mứt trái cây lên trên bánh nữa.
Mẹ bé nhìn bé một lát rồi nói: -“Khi mẹ còn bé như con, Lucy à, mẹ chỉ được ăn hoặc bánh mì phết bơ, hoặc bánh mì phết mứt, mà không bao giờ có bánh mì vừa phết bơ vừa phết mứt cả.”
Lucy nhìn mẹ với cặp mắt thương hại trong giây lát rồi ân cần nói với mẹ:
-“Thế mẹ có hài long là mẹ đã tới sống với bố và con bây giờ không?”

Handwriting

Sir” hissed the lawyer, “do you swear this is not your signature?”
“Yes.”
“Is it not your handwriting?”
“Nope”
“You take your solemn oath that this writing does not resemble yours in a single particular?”
“Yes”
“How can you be certain?”, demanded the lawyer.
“I can’t write,” smiled the man.

Chữ viết tay


“Thưa ngài,” luật sư rít lên giận dữ, “ngài có dám thề rằng đây không phải là chữ ký của ngài không?”
“Vâng”
“Đó không phải là chữ viết của ngài sao?”
“Hoàn toàn không.”
“Ngài thề danh dự rằng chữ viết này không hề giống chữ của ngày một chút nào chứ?”
“Vâng”
“Sao ngài có thể chắc chắn như vậy?”, vị luật sư hỏi.
“Tôi không biết viết.” người đàn ông mỉm cười.

Radio Broken

A film crew was on location deep in the desert. One day an Old Indian went up to the director and said, “Tomorrow rain.”
The next day it rained. A week later, the Indian went up to the director and said, “Tomorrow storm.” The next day there was a hailstorm.
“This Indian is incredible,” said the director.
He told his secretary to hire the Indian to predict the weather. However, after several successful predictions, the old Indian didn’t show up for two weeks. Finally the director sent for him.
“I have to shoot a big scene tomorrow,” said the director, “and I’m depending on you. What will the weather be like?”
The Indian shrugged his shoulders. “Don’t know,” he said. “Radio is broken.”

Đài bị hỏng


Một đoàn làm phim đang ở sâu trong sa mạc. Một hôm một cụ già da đỏ tới gặp trưởng đoàn và nói rằng:
“Ngày mai trời sẽ mưa.”
Hôm sau trời mưa thật. Một tuần sau, cụ già đó lại tới gặp trưởng đoàn và nói: “Ngày mai trời đổ bão.” Quả nhiên hôm sau có một trận bão lớn.
“Người da đỏ đó thật tuyệt,” ông trưởng đoàn nói.
Ông nói viên thư ký thuê người da đỏ đó để dự báo thời tiết. Tuy nhiên sau một vài lần tiên đoán thành công khác, cụ già da đỏ đó không xuất hiện trong hai tuần. Trưởng đoàn làm phim cho triệu ông ta tới. “Tôi phải quay một cảnh rất quan trọng vào ngày mai,” ông ta nói, “và tôi trông cậy vào ông. Thời tiết ngày mai như thế nào?”
Người da đỏ nhún vai.
“Không biết, đài bị hỏng,” ông ta trả lời.

Elevator


A village boy and his father were visiting a mall. They were amazed by almost everything they saw, especially two shiny walls that could move apart, and back together again.
The boy asked his father, “ What is this father?”
The father (having never seen an elevator) responded,
“Son, I have never seen anything like this in my life, I don’t know what it is.”
While the boy and his father were watching wide- eyed, an old lady, limping slightly, and with a cane, slowly walks up to the moving walls, and presses a button. The walls opened, and the lady walks between them, into a small room. The walls closed. The boy and his father watched as small circles of lights with numbers above the wall light up. They continued to watch the circles light up, in reverse direction now. The walls opened up again, and walls opened up again, and a beautiful young blonde steeped out… The father said to his son,
“Go get your mother!!!”

Thang máy


Hai bố con từ quê ra tới thăm một khu phố buôn bán. Dường như tất cả những gì họ trông thấy đều khiến họ thích thú ngạc nhiên, đặc biệt là hai tấm vách sang có thể tách rời nhau rồi lại khép khít như cũ.
“Đó là cái gì đấy hả bố?” Cậu con trai hỏi bố.
Người bố (chưa từng nhìn thấy thang máy bao giờ) trả lời:
“Con trai, bố chưa từng nhìn thấy cái gì như vậy trong đời. Bố không biết nó là cái gì?”
Trong khi cả hai bố con đều đang trợn mắt nhìn, một bà lão run rẩy chống gậy, bước chầm chập tới chỗ hai tấm vách chuyển động và ấn vào một cái nút. Hai tấm vách mở ra, bà lão đi qua hai cánh cửa bước vào một căn phòng nhỏ. Hai tấm vách khép lại. Cậu bé và bố thấy những vòng tròn nhỏ với những con số phía trên tấm vách sáng lên. Họ tiếp tục thấy những vòng tròn giờ lại sáng lên nhưng theo chiều ngược lại. Hai tấm vách mở ra, và một cô gái tóc vàng xinh đẹp bước ra… Ông bố vội nói với cậu con trai:
“Hãy mang mẹ mày tới đây mau!!!”

The arm was guilty

A man was brought before the judge. The witness said that the day before the prisoner had stolen some pears from a basket, outside a grocer’s. The solicitor said to the judge:
“It is true that the prisoner took a few pears with his right arm; his right arm is guilty, but not he himself; you can not punish the whole body because one of its limbs is guilty.”
“You are quite right,” answered the judge, “so I sentence the prisoner’s right arm to six days. Now the prisoner will go to prison with his arm if he likes.”
Everybody at court began to laugh; but people laughed still more when they saw the prisoner unscrew his right arm (it was a wooden arm) He then gave it to the judge, saying: “Here is my guilty arm, Sir I don’t wish to go to prison with it.”

Cánh tay có tội


Một người đàn ông bị đưa ra hầu tòa. Nhân chứng nói rằng, hôm trước bị cáo đã lấy trộm quả lê trong một cái rổ bên ngoài tiệm thực phẩm. Luật sư nói với quan tòa:
“ Đúng là tên này có lấy lê bằng tay phải; tay phải của hắn phạm tội, còn hắn thì không có tội; ngài không thể trừng phạt cả cơ thể của hắn chỉ vì một chân hay một tay của hắn phạm tội.”
“Ngài nói hoàn toàn đúng, vậy thì tôi kết án cánh tay phải của bị cáo sáu ngày giam giữ. Bây giờ thì tên tù này sẽ không phải vào tù với cánh tay phải nếu hắn thích vậy,” quan tòa phán.
Mọi người có mặt trong phiên tòa bắt đầu cười ầm ĩ; nhưng họ còn cười to hơn khi thấy tù tháo ốc nơi cánh tay phải của hắn ra (cánh tay làm bằng gỗ). Sau đó hắn đưa nó cho quan tòa và nói: -“Đây là cánh tay phải của tôi, thưa ngài, tôi không muốn vào tù cùng với nó.”

Grandma wouldn’t lie

Little Johnny was at his first day of shool. The teacher advised the class to start the day with the pledge of allegiance, and instructed them to put their right hands over their hearts and repeat after him.
He looked around the room as he started the recitation, “I pledge allegiance to the flag…”
When his eyes fell on Little Johnny, he noticed his hand over the right cheek of his buttocks.
“Little Johnny, I will not continue till you put your hand over your heart.”
Little Johnny replied, “It is over my heart.”
After several attempts to get Little Johnny to put his hand over his heart, the teacher asked,
“Why do you think that is your heart?”
“Because, every time my Grandma comes to visit, she picks me up, pats me here, and says, ‘ Bless your little heart,’ and my Grandma wouldn’t lie.”

Bà sẽ không nói dối


Ngày đầu tiên bé Johnny đến trường. Giáo viên khuyên cả lớp hãy bắt đầu ngày trọng đại này với lời thề trung thành, và hướng dẫn các em đặt tay phải lên tim mình và nhắc lại lời thầy.
Ông nhìn quanh khắp phòng khi bắt đầu đọc lời tuyên thệ:
“Tôi xin thề trung thành dưới cờ tổ quốc…”
Khi mắt ông dừng lại ở chỗ bé Johnny, ông nhận thấy tay cậu bé đặt vào mông bên phải của em.
“Johnny, thầy sẽ không tiếp tục chừng nào con chưa đặt tay mình lên tim.”
“Đó là nơi tim con.” Johnny đặt tay lên tim, thầy giáo hỏi:
“Sao con lại nghĩ đó là nơi tim mình?”
“Bởi vì, mỗi lần bà con đến chơi, bà thường bế con lên, vỗ vào đó và nói: “Cầu chúa ban phúc cho trái tim bé nhỏ của cháu,’ và bà con sẽ không nói dối.”

Whisper


A mother took her little boy to church. While in church the little boy said.
“Mommy, I have to pee.”
The mother said to the little boy, “It’s not appropriate to say the word “pee” in church. From now on when you have to “pee” just tell me that you have to whisper.”
The following Sunday, the little boy went to church with his father and during the service said to his father:
“Daddy, I have to whisper.”
The father looked at him and said,
“Okay, why don’t you whisper in my ear.”

Thì thầm


Một người mẹ dẫn đứa con trai nhỏ của mình tới nhà thờ. Trong buổi lễ, cậu bé nói:
“Mẹ ơi, con muốn đi đái.”
“Từ “đái” không thích hợp để nói trong buổi lễ. Từ giờ trở đi khi nào muốn “đi đái” thì con chỉ nói với mẹ rằng con phải thì thầm, người mẹ nói với đứa trẻ.
Chủ nhật sau, bé trai đó lại đi nhà thờ với bố và trong buổi lễ cậu bé nói với bố:
“Bố ơi con muốn thì thầm.”
Bố cậu nhìn cậu và nói:
“Được thôi, sao con không thì thầm vào tai bố.”

Too short for me…

In the Spring fair, a 4-year-old child who got lost was crying. A security guard came to console him and said:
“If you don’t want to get lost, you should have gripped your mother’s dress”.
The boy cried sniffingly:
“But my mother’s skirt was too short for me to grip.”

Quá ngắn để cháu…


Trong một hội chợ xuân, một đứa trẻ 4 tuổi bị lạc đang khóc. Người bảo vệ lại gần an ủi nó và nói:
“Nếu cháu không muốn bị lạc thì phải nắm chặt lấy váy mẹ.”
Cậu bé sụt sịt khóc:
“Nhưng mà váy mẹ cháu quá ngắn để cháu nắm.”

God


Grandpa and granddaughter were sitting talking when she asked,
“Did God made you, Grandpa?”
“Yes, God made me,” the grandfather answered.
A few minutes later, the little girl asked him,
“Did God make me too?”
“Yes, He did,” the older man answered.
For a few minutes, the little girl seemed to be studying her grandpa, as well as her own reflection in the mirror, while her grandfather wondered what was running through her mind. At last she spoke up.
“You know, Grandpa.” She said, “God’s doing a lot better job lately.”

Chúa trời


Ông và cháu gái đang ngồi nói chuyện với nhau thì cô bé hỏi:
“Có phải Chúa trời đã tạo ra ông không hả ông?”
“Ờ, Chúa trời đã tạo ra ông,” người ông trả lời.
Một vài phút sau cô bé hỏi tiếp:
“Chúa trời cũng tạo ra cháu nữa chứ?”
“Ờ, Người đã tạo ra cả cháu nữa,” người ông trả lời.
Sau một vài phút, khi cô bé đã nhìn kỹ ông rồi lại ngắm kỹ mình trong gương, trong khi người ông đang phân vân không biết cô bé đang nghĩ gì trong đầu. Cuối cùng cô bé mới chịu nói:
“Ông biết không, càng về sau Chúa trời càng làm việc tốt hơn.”

It’s coconut


Mike was not well. He was tired all the time, and his head often hurt.
“Go to doctor”, his wife said.
Mike did not like visiting the doctor, but after a week, he went. The doctor asked him a lot of questions and him a lot of questions and wrote Mike’s ansewers down.
“What do you eat in the morning?” he asked him.
“Eggs, bread, butter, jam and coffee,” Mike answered.
“And what lunch do you have?” the doctor asked.
“Meat or fisd and bread.”
“And what do you have in the evening?” the doctor asked.
“Eggs and bread.”
The the doctor said.
“Eat some fruit every day, and eat all the skin of the fruit. The skin is very good. What fruit do you like best?”
Mike was not happy.
“Coconuts,” he answered.

Đó là quả dừa


Mike không được khỏe. Lúc nào anh ta cũng căng thẳng và thường bị đau đầu.
“Hãy tới bác sĩ.” Vợ anh ta khuyên.
Mike không thích tới bác sĩ, nhưng sau một tuần, anh ta cũng chịu tới. Bác sĩ hỏi anh ta rất nhiều câu hỏi và ghi lại những câu trả lời của Mike.
“Anh thường ăn gì và buổi sáng?”, bác sĩ hỏi Mike.
“Trứng, bánh mì, bơ, mứt quả và cà phê.” Mike trả lời.
“Bữa trưa anh dùng gì?,” bác sĩ hỏi.
“Thịt, cá và bánh mì.”
“Thế anh ăn gì trong bữa tối?” bác sĩ hỏi.
“Trứng và bánh mì.”
Sau đó vị bác sĩ phán:
“Hãy ăn hoa quả hàng ngày và ăn cả vỏ của chúng nữa. Vỏ của chúng rất tốt. Anh thích loại hoa quả nào nhất?”
Mike cau có:
“Quả dừa”.

He drew it all himself


Teacher: Who helped you to draw this map, Jack?
Jack: Nobody, sir.
Teacher: Didn’t your brother help you?
Jack: No, sir. He drew it all himseil.

Chỉ mình anh ấy vẽ


Giáo viên: “Ai đã giúp em vẽ tấm bản đồ này, Jack?”
Jack: “Không ai hết, thưa thầy.”
Giáo viên: “Có phải anh của em đã giúp em không?”
Jack: “Không, thưa thầy. Anh ấy vẽ một mình thôi ạ.”

Beggar


Why do you beg?”
“The truth is I beg to get money for booze (drink).”
“Why do you drink?”
“To give me the courage to beg”.

Kẻ ăn xin


“Tại sao anh lại ăn xin?”
“Sự thực là tôi xin tiền để uống rượu.”
“Tại sao anh lại uống rượu?”
“Để tôi có can đảm đi ăn xin”

A matter of punctuation


An English professior wrote the words, “Woman withour her man is nothing” on the blackboard and directed his students to punctuate it correctly.
The men wrote: “Woman, without her man, is nothing.”
The women wrote: “Woman! Without her, man is nothing.”

Sự díc dắc của cách chấm câu


Một giáo sư tiếng Anh viết những từ “ Đàn bà không có người đàn ông của mình thì không là gì cả” lên bảng và hướng dẫn sinh viên của mình chấm câu một cách chính xác.
Các sinh viên nam viết: “ Đàn bà, nếu không có đàn ông, không là gì cả.”
Các sinh viên nữ viết: “ Đàn bà! Nếu không có đàn ông không là gì cả.”

Sưu tầm

Chuyện hài – Thơ “Vợ” nhiều tập


Bác sĩ cũng bó tay

Trong phòng bệnh:

– Với biểu hiện như thế này, có thể khẳng định chắc chắn là anh đã bị nhiễm độc rất nặng.

– Trời ơi! Nguy hiểm quá! Vậy thưa bác sĩ, tôi bị nhiễm chất độc gì ạ?

– Điều này chúng tôi chỉ có thể trả lời sau khi đã khám nghiệm tử thi.

– !!!

o O o

Theo lời khuyên của bác sĩ, nhà quản nọ bắt đầu chơi quần vợt để cải thiện tình trạng sức khỏe. Sau vài tuần, thư ký hỏi ông ta tình hình tiến triển đến đâu rồi.

– Ổn cả! – Nhà quản lý đáp. – Khi ở trên sân quần và nhìn thấy trái bóng bay về phía mình, bộ óc của tôi lập tức ra lệnh: “Chạy về góc! Ve trái! Lên lưới! Đập! Lùi lại”.

– Vậy sao? – Cô gái phấn chấn hỏi. – Còn sau đó.

– Rồi tấm thân phì nộn của tôi hỏi lại: “Ai cơ? Tôi ấy à? Đừng nói chuyện vớ vẩn!”.

o O o

Một mệnh phụ phu nhân nhan sắc đã đến độ héo tàn vào một thẩm mỹ viện nổi tiếng toàn quốc, đòi gặp bác sĩ giỏi nhất ở đó. Khi được toại nguyện, bà ta hồi hộp gặng hỏi.

– Thưa bác sĩ, bác sĩ có thể can thiệp làm cho gương mặt của tôi trẻ đẹp lại được không?

Bác sĩ chăm chú nhìn bà già rồi đáp:

– Xin lỗi bà! Ở nước ta, việc chặt đầu bị cấm từ lâu rồi!

——————————————————————————————————-

 

Vợ anh

Sáng nay anh đi họp dìa

Cửa nhà bát nháo, chén thìa tứ tung
Phòng ngủ… lộn xộn chăn, mùng
Bước ra phòng khách… lùng bùng lỗ tai
“Rốc èn rôn” hét dài dài
Cặp loa tổ chảng, em “xài lút ga”
Áo quần một đống hôm qua
Cũng chưa thấy giặt… “dzậy” là còn y
“Thực đơn” bổn cũ vẫn mì
Ý em: “Nhanh, tiện cần chi linh đình
Miễn sao mình hiểu được mình
Sống chung hạnh phúc, đẹp tình trăm năm”
Lên lầu mặt mũi tối tăm
Em đang “dzui dzẻ” cùng năm “bạn hiền”
Bốn “nàng”… “xe, pháo” luân phiên
Hai “nàng”… “xì dách” bày riêng trên giường
“Thục nữ” trông thấy… “phát thương”
Anh như lạc chốn thiên đường… trần ai
Nước ngọt sáu cái vỏ chai
Trời ơi! Lăn lóc dài dài hành lang
Cửa nhà dù lắm ngổn ngang
Khoán… anh dọn dẹp chẳng màng sạch dơ

Hỡi em gái nhỏ ngây thơ
Vợ (anh) chồng (em) như vậy, mình “nhờ”… muốn hụt hơi
Tu nhân, tích đức mấy đời
Mới gặp người ấy “tiệt dzời” hết chê.

 

(Quốc Anh – TTC 3/2002)

——————————————————————————————————-

Vợ và bồ

Bồ là phở nóng tuyệt vời
Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu.
Bồ là nơi tỏ lời yêu
Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình.
Bồ là rượu ngọt trong bình
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo.
Nhìn bồ đôi mắt trong veo
Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm.
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
Bồ giỗi thì phải xuống thang
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền
Một khi túi hãy còn tiền
Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh
Một mai hết sạch sành sanh
Bồ đi vợ lại đón anh về nhà
Bồ là lều, vợ là nhà
Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia
Vợ là cơm nguội của ta

Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng…

 

——————————————————————————————————-

Tiền và vợ

Còn tiền… vợ nói líu lo,
Hết tiền thì… vợ hét, “ho” suốt ngày!
Còn tiền… vợ hiền như nai,
Hết tiền… vợ mắng như nài quản voi!
Còn tiền… nhỏ nhẹ, hẳn hoi,
Hết tiền… vợ réo như còi hỏa xa!
Còn tiền thì… vợ hiền hòa,
Hết tiền… vợ dữ như là chằn tinh!
Còn tiền… vợ gọi: “Anh… anh”,
Hết tiền… vợ gắt như chanh không đường!
Còn tiền… tình thương… mến thương,
Hết tiền… vợ đạp rớt giường như chơi!!!
(Nguyễn Văn Thắm – TTC7/2002)
——————————————————————————————————-

Bài ca Nghiệp Đoàn Rửa Chén

Những ai bị vợ hiếp hà
Nấu cơm rửa chén quét nhà kinh niên
Mau cùng kết hợp họp liền
Nghiệp Đoàn Rửa Chén ký tên vô đoàn
Cùng nhau tương trợ kết đàn
Đình công bãi thị đập bàn đập niêu
Bao nam lao động tiêu điều
Giờ đây “giải phóng” dẹp điều tai ương
Liệu hồn mấy ả cô nương
Nghiệp Đoàn sức mạnh phô trương phất cờ
Phen này quyết chẳng ngu ngơ
Nhất tề nổi dậy niềm mơ bao ngày!…
Được thì nở mặt nở mày
Không thì phơi xác banh thây ngoài đồng
Tiêu Tương nợ kiếp anh hùng
Sông sâu anh nhảy quyết không dọn nhà
Bia tươi rửa hận đàn bà
Suốt đời rửa chén chẳng thà hy sinh
Lòng anh đã sớm bất bình
Từ khi kí kết cảm tình với em
Tưởng rằng mặc sức lem nhem
Ai ngờ vỡ mộng giữa đêm không đèn
Ánh trăng chưa dứt bên thềm
Nàng lôi anh dậy gấp mền gấp chăn
Lại còn la ó cằn nhằn
Bắt anh xuống bếp nấu ăn cho nàng
Còn nàng sửa soạn đoan trang
Kịp giờ để dến cửa hàng shopping
Lúc anh đi đứng thưa trình
Không nàng nổi trận lôi đình nguy to
Trước giờ anh vẫn đắn đo
Nhưng không dám nói lý do với nàng
Bây giờ đã có Nghiệp Đoàn
Hợp quần sức mạnh gấp ngàn mấy em
Thế như lửa đốt kà-lem
Có ngon chống mắt mà xem bàn cờ
Các cô dừng có ong-đơ
Mau mau đổi tánh về thờ quân phu

——————————————————————————————————-

Nàng…

Thuở xưa ta vốn hiền lành
Từ ngày lấy vợ, trở thành… hiền khô
Còn nàng thuở ấy ngây thơ
Sau khi xuất giá thành cô… xếp sòng
Suốt ngày cứ oán trách chồng
Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì…

… Khổ thân cho kiếp tu mi
Sa chân lấy vợ khác chi đi tù
Lưng thì mỗi ngày một gù
Cày ba, bốn “chóp” để bù nàng tiêu
Ngày xưa trông giống Triển Chiêu
Ngày nay từa tựa lão tiều phu gia.

… Ngày trước nàng dạ, nàng thưa
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh
Anh tưởng hoa nở trên cành
Bao giờ cũng đẹp, tươi xanh bốn mùa
“Lời nói không mất tiền mua…”
Nên anh ngọt lại cho vừa lòng nhau.

Bây giờ chẳng hiểu vì đâu
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu… lặng câm
Cái mặt thì cứ hầm hầm
Nàng trợn một cái, ta… bầm mấy hôm
Nhớ xưa… chỉ buồn tủi hơn!

(Chi Chi – TTC 11/2001)

——————————————————————————————————-

Định nghĩa “Vợ”

Vợ, từ thiếu nữ hiền lành
Ðến khi xuất giá trở thành… “quan gia”
Vợ là con của người ta
Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình
Có quan thì phải có binh
Nên ta làm… lính hầu tình “quan gia”
Con ta do Vợ sanh ra
Nên ta với Vợ… chẳng bà con chi
Tại vì hôm Vợ vu quy
Ta lỡ làm… lính hầu đi bên nàng
Làm lính chứ không… làm tàng
Tính chất Vợ ta phải càng hiểu hơn
Mỗi khi mà Vợ giận hờn
Áp dụng “công thức giản đơn”… làm huề
Khi Vợ đã ngỏ lời… chê
Thì nên sửa đổi… “đa bê” tức thì (database)
Mỗi khi Vợ nhờ chuyện gì
“Program” Vợ viết nhớ ghi trong lòng
Khi Vợ đã nói là… “không!”
“Nguyên hàm bất định”, đừng mong tìm dò
Vợ mà nổi nóng dằn co
“Bảo toàn định luật” phải lo sẵn sàng
Khi nào cùng Vợ ra đàng
“Bảy hằng đẳng thức” sẵn sàng lắng nghe
Mỗi khi mà đã ngừng xe
Phải lo… “chuyển vế ” mở xe cho nàng
Cùng Vợ đi vào nhà hàng
Không nên tự ý “khai hàm tích phân”
Hễ thấy Vợ cứ nhăn nhăn
“Khảo sát hàm số” nhưng cần làm thinh
Vợ… “input” chữ “Shopping”
Thì… “output” phải áo xinh, váy đầm…
Muốn Vợ đừng có… chầm bầm
Credit cards cứ âm thầm… “khai căn”
Nếu… lỡ mà có lăng nhăng
“Giá trị tuyệt đối” một lần rồi thôi
Tình Vợ mà có muôn đời
Phải nhường Vợ chức… “đương thời quan gia”
Muốn Vợ trẻ mãi không già
Lưng ta chắc phải như là… “parabol”
Tính chất Vợ thì phải tuân
Kẻ làm… lính phải luôn luôn thật thà
Nấu cơm, đi chợ, quét nhà…
Quan gọi thì… dạ , bẩm bà có ngay
Quan thương sẽ cười suốt ngày
Quan ghét… lính sẽ bị đày khổ sai
Hễ ai có cười chê bai
Ðổ thừa… thương Vợ chứ ai mà…đần
Tính chất phải… học nhiều lần
Nếu không áp dụng trăm phần trăm… thua!!!

http://cuoi.xitrum.net/

Con đường trở thành 1 chuyên gia bảo mật cho ngân hàng !


Một bài viết nếu bạn chịu khó đọc . sẽ thấy rất bổ ích.

( nguồn : blog vnhacker)
Chớp mắt mà tôi đã làm việc trong lĩnh vực bảo mật máy tính được gần hai năm rồi, cứ như là một giấc mơ (đã thành sự thật). 730 ngày không dài, không ngắn, chỉ vừa vặn như một khúc dạo đầu êm ả để người ta nhìn lại, chiêm nghiệm rồi đúc kết được mất bại thành trước khi bắt đầu một hành trình mới.

Như những người lên nhận giải thưởng, điều đầu tiên tôi muốn nói là một lời cảm ơn từ tận đáy lòng. Cảm ơn dphuong đã truyển cảm hứng, đam mê và kinh nghiệm trong những ngày bắt đầu. Cảm ơn anh Nhã đã tín nhiệm em trong suốt thời gian qua, sẽ chẳng thể nào có được thaidn như ngày hôm nay nếu như anh và Ban TGĐ ngân hàng không tin tưởng mà trao cho em cả một sân chơi rộng lớn để mà thỏa sức tung hoành. Cảm ơn anh Diêu a.k.a conmale đã tận tình chỉ bảo và dìu dắt, nếu không có anh chắc em vẫn chưa tìm được hướng đi cho mình. Và cảm ơn em yêu thương đã ở bên anh, tin tưởng anh ngay cả khi anh không còn tin vào bản thân mình nữa.

Thật ra thì tôi đã bắt đầu đi làm ngay khi bắt đầu vào đại học, nghĩa là cũng đã hơn 4 năm rồi. Trong hai năm đầu, tôi làm đủ thứ nghề, từ web developer rồi viết báo đến system administrator, trợ lí giám đốc và cuối cùng quay lại web developer. Tôi thích nhất là quãng thời gian làm cộng tác viên cho báo Tuổi Trẻ. Đó chính là lúc tôi rèn luyện kĩ năng viết lách, ăn nói cũng như cách lý luận và trình bày hợp logic. Trình bày rõ ràng, rành mạch, hợp logic kể cả khi nói và viết theo tôi là một trong những kĩ năng quan trọng nhất mà mỗi người phải đạt được nếu muốn thành công trong cuộc sống. Tôi làm ở Tuổi Trẻ 6 tháng, viết được một số bài, trong đó tâm đắc nhất là bài Vietkey Linux có phải là hệ điều hành “made in Vietnam?”. Nói không ngoa thì đây chính là “công trình nghiên cứu” đầu tiên của tôi, bởi lẽ tôi đã đọc hàng trăm trang tài liệu về Linux và GPL, tham khảo ý kiến, phỏng vấn rất nhiều chuyên gia cũng như viết nháp cả chục lần trước khi hoàn thành phiên bản chính thức. Kết quả thật mĩ mãn. Bài báo của tôi đứng đầu trong danh sách các bài được đọc nhiều nhất của Tuổi Trẻ Online trong nhiều tuần liền. Có bạn đọc còn gọi điện thoại lên Tuổi Trẻ để cảm ơn tôi đã giúp cho anh ấy biết được sự thật về Vietkey Linux. Anh Huỳnh Sơn Phước, phó tổng biên tập Tuổi Trẻ, có lần còn gọi tôi vào phòng riêng để cùng xem các phản hồi của bạn đọc về bài báo – bấy giờ đã trở thành đề tài thảo luận rất sôi nổi ở khắp các diễn đàn trên mạng của người Việt. Điều tôi thích nhất ở bài viết này là người không am hiểu về máy tính đọc nó vẫn có thể hiểu và nhớ được nội dung chính mà tôi muốn trình bày. Đến tận tháng 12/2004, nghĩa là 15 tháng sau khi bài báo được đăng, có một bạn đọc đã viết về nó như thế này:

Vào khoảng giữa tháng 9 năm 2003, nếu tôi nhớ không lầm có một bài viết trên 1 tờ báo TPHCM về một hiện tượng đạo phần mềm khác (hết đạo thi, đạo văn, đạo nhạc, nay đạo mềm). Bài viết bằng giọng thâm trầm, chững chạc, vừa chuyên môn nhưng vẫn sáng nghĩa, nên tôi đã nhớ nội dung chủ đạo của bài viết khá kỹ.

Đó là phần mềm Vietkey Linux. Cho ngắn gọn, Linux là một hệ điều hành (như Windows của Microsoft, nghĩa là nó là một bệ phóng, một cái nền cơ sở trên đó tim gan phèo phổi máu me chạy được). Linux khác em Windows của Bill Gate ở chỗ nó là tình cho không biếu không. Điều này rất quan trọng vì nếu Linux mạnh như Windows, mà lại cho không thì anh Bill rất có nguy cơ bị thất thu, rất dễ dẫn đến khả năng anh gửi giấy (bill) tính tiền tới đòi nợ mà không ai trả nên phải đóng cửa (gate).

Sau đó “đồng chí” Đặng Minh Tuấn của Vietkey gửi thư phản hồi kí tên là Thiếu tá QĐNDVN, dọa kiện Tuổi Trẻ nếu như không đính chính lại nội dung bài viết. Tôi viết một giải trình dài gần 4 trang về nội dung bài báo và sau khi đọc nó thì anh Huỳnh Sơn Phước nhìn tôi và nói: “Em an tâm, một năm Tuổi Trẻ ra tòa đến 4, 5 lần. Em cứ tiếp tục theo đuổi đến cùng đề tài này cho anh”. Thế là tôi viết tiếp một series về Vietkey Linux, quá đã haha! Sau loạt bài đó thì “đồng chí” Đặng Minh Tuấn im luôn, không thấy phản hồi hay kiện tụng gì nữa.

Quãng thời gian làm ở Tuổi Trẻ cũng là lúc mà tôi “quậy phá” nhiều nhất. Một scriptkiddy đúng nghĩa. Nghĩ lại mà buồn cười, với mớ kiến thức lỏng bỏng của một thằng sinh viên năm II ham chơi hơn ham học, vậy mà chỉ cần làm theo hướng dẫn của các tài liệu có đầy trên mạng, tôi đã có thể “ra vào như đi chợ” hầu hết, nếu không muốn nói là tất cả, các hệ thống server ở VN. Những ai quen biết tôi chắc hẳn đều biết là tôi không quá lời. Lúc bấy giờ trên máy tính của tôi có một thư mục tên là hacking, trong đó có nhiều thư mục con với các tên kiểu như VASC, FPT, VDC, GOV, VIETCOMBANK, TECHCOMBANK…Hầu hết các major security breach xảy ra ở VN trong quãng thời gian từ 2002-2004 đều có sự tham gia của tôi một cách gián tiếp hay trực tiếp. Thế là từ giới underground cho đến báo chí, công an hay giới IT, tất cả mọi người đều cho tôi, với biệt danh mRrO, là một đại cao thủ hacking, một chuyên gia bảo mật giàu kinh nghiệm. Họ phỏng vấn, hỏi ý kiến, mời tôi trình bày tham luận tại các hội thảo bảo mật. Haha, thiệt là xấu hổ. Nếu thaidn@2006 mà gặp thaidn@2002-2004 thì chắc nó sẽ cười thằng thaidn@2002-2004 cho thúi mũi. Nói vậy chứ, sự thật sẽ chẳng thể có thaidn@2006 nếu không có thằng thaidn@2002-2004. Tôi sẽ không quen anh Giáp, từ đó được ảnh giới thiệu cho anh Nhã, nếu như không sát cánh cùng lão $$$ trong các “cuộc chiến” từ .vn đến .com dưới “màu áo” HVA. Cái thời “oanh liệt” đó giúp tôi tạo dựng được rất nhiều mối quan hệ với các anh công an, dân IT và các phóng viên, một điều cực kì cần thiết khi làm business. Thật tế thì công việc thứ hai của tôi cũng đến từ những mối quan hệ này. Tôi còn tự rèn cho mình thói quen tự học, tự tìm tòi, nghiên cứu. Sự thật là ngoài trường đại học ra, cho đến bây giờ tôi không đi học về IT ở bất kì nơi nào khác. Tất cả kiến thức mà tôi sở hữu đều do tự học mà có. Điều duy nhất tôi tiếc nuối là lúc đó tôi không đầu tư cho mình một advanced skillset kiểu như C/C++ programming, reverse engineering, exploit development hay malware analysis mà chỉ tập trung low-hanging fruit kiểu như SQL Injection mà thôi.

Tháng 12/2003, tôi xin nghỉ ở Tuổi Trẻ để chuyển sang làm system administrator cho FPT Telecom, một trong các nạn nhân trước đây của tôi. Đây là việc làm chính thức về IT của tôi, nhưng thật sự tôi không học hỏi được gì nhiều từ nó. Công việc của tôi là quản lí khoảng 10 máy chủ hosting, trong đó có 1 máy chủ Linux, còn lại là máy chủ Windows. Thật sự tôi rất lúng túng, không biết nên bắt đầu từ đâu. Tôi chợt nhận ra là mình quá non. Kiến thức về networking, về TCP/IP hay về system administration của tôi hầu như là con số 0. Lúc bấy giờ tôi như hiểu ra ý nghĩa trong câu nói của anh conmale: xây dựng một ngôi nhà an khang, đẹp đẽ bao giờ cũng khó hơn rất nhiều với việc đục lổ chui vào căn nhà đó. Những “thành tích” mà tôi đạt được từ trước tới giờ chỉ toàn là đục lổ chui vào nhà người khác, không hơn không kém. Thế là tôi bắt đầu bước những bước đầu tiên trên con đường học để biết cách “xây nhà”.

Tháng 3/2004, tôi nghỉ ở FPT, chuyển qua làm trợ lý IT cho bác Hồ Huy ở MaiLinh Taxi. MaiLinh Taxi là một doanh nghiệp tương đối lớn, tuy nhiên, như nhiều doanh nghiệp khác ở VN, đối với MaiLinh thì IT vẫn chỉ là một thứ đồ trang sức, khoác lên mình cho bằng chị bằng em. Đôi khi họ cũng có ý muốn áp dụng IT vào sản xuất, kinh doanh nhưng lại không chịu đầu tư. Chẳng có gì hấp dẫn để kể khi làm ở MaiLinh. Điều duy nhất còn đọng lại trong kí ức của tôi là lương cao nhưng suốt ngày ngồi không, không có gì để làm. Tôi cần một việc làm chứ không (chưa) cần tiền!

Khoảng đầu tháng 9/2004, anh Giáp giới thiệu tôi với anh Nhã, khi đó đang cần tìm người làm bảo mật cho ngân hàng. Những ấn tượng không tốt về việc áp dụng IT trong doanh nghiệp VN khi còn làm ở MaiLinh đã khiến tôi khá e dè trước lời đề nghị của anh Nhã. Tôi dự tính sẽ quay trở lại Tuổi Trẻ viết báo và dành nhiều thời gian hơn cho việc học ở trường. Rồi anh Nhã “ra đòn” quyết định: mời tôi đến Trung tâm Điện Toán, nơi tôi đang làm việc bây giờ. “IT chính là xương sống của ngân hàng, ban TGD đã quyết định lấy công nghệ để cạnh tranh và chiến thắng các ngân hàng khác. Em về đây làm thì sẽ được tạo điều kiện tối đa để phát huy hết khả năng của mình. Em sẽ được làm việc trực tiếp, quản lí hết tất cả những gì em thấy ở đây”, anh Nhã vừa nói vừa chỉ cho tôi xem hệ thống máy chủ, thiết bị và sơ đồ mạng của ngân hàng. Quá đã! Lần đầu tiên trong đời tôi mới thấy cái Cisco PIX Firewall hình dáng nó ra sao :p. Vài ngày sau, tôi gọi điện cho anh Nhã, nhận lời offer của ảnh. Nhiệm vụ còn lại của anh Nhã là thuyết phục ban TGD chấp nhận tôi, một sinh viên chưa tốt nghiệp, chẳng có bằng cấp gì hết, lại chỉ làm part-time, giữ “kho vàng” cho họ. Tháng 11/2004, tôi chính thức làm việc ở ngân hàng. Trước khi kể về công việc này, tôi nghĩ sẽ là một thiếu sót lớn nếu không nhắc đến cuộc thi Trí Tuệ Việt Nam (TTVN) năm 2004 và sự kiện iCMS cuối năm đó.

Tôi biết đến cuộc thi TTVN ngay từ lần tổ chức đầu tiên năm 2000, cũng là năm tôi có được chiếc máy tính đầu tiên cho riêng mình. Đêm trao giải năm đó tôi thật sự choáng ngợp trước những gì diễn ra trên tivi. Trời ơi quá hào nhoáng, quá vinh dự, nói chung là quá đã! Chắc hẳn rất nhiều bạn trẻ đã có chung ước mơ với tôi: tham dự và giành chiến thắng cuộc thi này. Tại sao không? Thế là ngay từ lúc đó, tôi đã quyết định sẽ học và làm việc trong ngành IT. Bill Gates trở thành thần tượng của tôi (hehe he’s not anymore!). Tôi mơ một ngày nào đó mình sẽ làm ra một phần mềm vĩ đại nào đó, chẳng cần biết nó là phần mềm gì, rồi đem dự thi TTVN, đoạt giải nhất và trở thành tỉ phú nhờ việc bán phần mềm đó haha. Có vẻ như mọi thứ đang dần trở thành sự thật khi năm 2002, tôi thi đậu vào khoa CNTT trường ĐHBK Tp.HCM, rồi bắt đầu đi làm như đã kể ở trên. Điều duy nhất mà tôi chưa làm là tham gia và chiến thắng cuộc thi TTVN. Mỗi năm trôi qua, hễ đến ngày 01/01 là tôi lại tự nhủ lòng là năm sau mình nhất định sẽ tham gia cuộc thi này. Năm này qua năm khác, đến tận cuối tháng 10/2004 tôi vẫn chưa làm ra được một phần mềm nào độc đáo khả dĩ có thể đem đi dự thi cả. Ngay thời điểm tôi nghĩ rằng mình sẽ lại bỏ lỡ cuộc thi năm đó thì ý tưởng chợt đến.

marmiro, biệt danh founder của SMSec, lần đầu tiên nghĩ ra ý tưởng về SMSec vào ngày 20/10/2004 khi đang xem trận đấu cúp C1 giữa Barcelona và AC Milan. Lúc bấy giờ bản thân marmiro rất tự hào vì nghĩ rằng mình là người đầu tiên trên thế giới nghĩ ra giải pháp định danh người dùng thông qua SMS. Tuy nhiên, sáng hôm sau khi thử tìm trên Internet với từ khóa “two-factor authentication with SMS”, marmiro mới biết rằng thật sự đã có ít nhất 3 sản phẩm thương mại thực hiện ý tưởng này.

Đó là một đoạn trích trong tài liệu giới thiệu giải pháp SMSec mà tôi đem dự thi TTVN 2004. Tôi nghĩ ra ý tưởng này vào ngày 20/10, trong khi đó hạn chót nộp bài dự thi là ngày 05/11, nghĩa là tôi chỉ có 15 ngày để hoàn thành sản phẩm. Tôi lao vào làm việc như điên. Trong nửa tháng đó, tôi lộn ngược Internet để tìm dữ liệu cho gần 100 trang tài liệu giới thiệu SMSec (và SMSoogle). Cùng với Huy, tôi tìm mua thiết bị, thiết kế kiến trúc, lập trình và kiểm tra hơn 10.000 dòng lệnh cho SMSec. Thật hạnh phúc khi được làm những việc mình thích. Khi nộp bài vào ngày cuối cùng, tôi vẫn chưa tin là mình đã làm được. I did it! Tôi nghiệm ra rằng mỗi con người đều có sức mạnh tiềm tàng mà nếu như được kích thích đúng chỗ thì họ có thể hoàn thành bất cứ việc gì! Đừng bao giờ ngừng ước mơ, đừng bao giờ tuyệt vọng! Chính ước mơ và hi vọng sẽ cho ta sức mạnh để vượt qua hết tất cả những khó khăn thấy được và không thấy được, biến không thể thành có thể!

Slogan của cuộc thi TTVN là “Chỉ cần một ý tưởng”, do đó mặc dù SMSec chỉ là bản demo nhưng tôi vẫn hi vọng BGK sẽ đánh giá cao ý tưởng cốt lõi mà tôi muốn trình bày: xác thực hai lớp bằng SMS. Tôi không hi vọng mình sẽ được giải nhất, được vào vòng chung kết là mãn nguyện lắm rồi. Hi vọng đó càng được củng cố khi một ngày giữa tháng 11/2004, BGK gọi tôi lên công ti FSoft để trình bày cho họ nghe về sản phẩm của tôi. Chưa bao giờ tôi có nhiều hi vọng như vậy. Tôi vào website Tri tue Viet Nam hàng chục lần mỗi ngày, tôi tham gia tích cực trên diễn đàn, nơi có một topic nhan đề “Chạy giải TTVN có khó không?” của starcraft mà tôi cũng có tham gia tranh luận thời gian đầu. Càng đến gần ngày công bố những sản phẩm vào vòng chung kết, tôi càng hồi hộp. Chắc anh Việt là người biết rõ nhất điều này bởi lẽ tôi gọi điện hàng ngày cho ảnh để hỏi thăm tin tức. Rồi một buổi tối anh Việt báo cho tôi biết SMSec đã bị loại. Tôi không thể nhớ là mình đã thất vọng đến cỡ nào, chỉ nhớ là tôi chưa bao giờ buồn như vậy, may mà còn có em an ủi và chia sẻ. Tối hôm đó tôi đi ngủ sớm, không ngờ rằng lúc đó xảy ra một sự kiện động trời: website cPanel� bị defaced với nội dung là bài viết “Chạy giải TTVN có khó không?”. Sáng thức dậy, tin nhắn tràn ngập điện thoại của tôi. Anh Việt báo cho tôi biết là BTC đang nghi ngờ tôi là thủ phạm. WTF? Chuyện khỉ gì đang xảy ra vậy trời? Những gì diễn ra tiếp theo đã trở thành một phần lịch sử không thể nào quên được của giới IT VN (tôi không nhớ chính xác ngày tháng, nên chỉ kể theo thứ tự thời gian các sự kiện xảy ra kèm theo các suy luận chủ quan của mình).

Bài viết của starcraft đưa ra một số chứng cứ cho thấy giải nhất mà iCMS, phần mềm đang được sử dụng tại cPanel�VTV | Đài truyền hình Việt Nam, đoạt được năm 2003 là do Vương Vũ Thắng, giám đốc Vinacomm, công ti chủ quản iCMS, chạy chọt mà có. Nhóm hacker vì bất bình với chuyện này mà quyết định deface website cPanel�www.vinacomm.com.vn để “dằn mặt” BTC, yêu cầu BTC phải điều tra, xử lí những kiến nghị của starcraft. Nhóm hacker này cũng tuyên bố là đã tấn công vào cPanel� bằng cách khai thác lỗi bảo mật của iCMS. Mã nguồn của iCMS sau đó được phát tán rộng rãi trên Internet và một nhóm lập trình viên đứng đầu là anh Dương Vi Khoa ở ddth.com đang tiến hành phân tích mã nguồn này và râm ran đâu đó lời đồn đại rằng iCMS giống đến 90% mã nguồn của một phần mềm mã nguồn mở. Sở dĩ BTC nghi ngờ tôi là vì họ cho rằng tôi cay cú việc không được vào chung kết, kiểu “ăn không được, phá cho hôi”. Họ lập luận rằng trong số các sản phẩm thuộc diện vào vòng chung kết mà bị loại ra vào giờ chót, có sản phẩm của tôi, của anh kh0aimi nên họ cho rằng chắc chắn HVA đứng đằng sau vụ tấn công này. Trước đó tôi cũng có tham gia tranh luận trong topic “Chạy giải TTVN có khó không?” trên diễn đàn với lời lẽ khá gay gắt về việc chơi xấu của iCMS. E hèm, tối hôm đó con buồn quá nên lăn ra ngủ khò khò các bố ơi! Để thanh minh cho mình, tôi quyết định tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra.

Việc đầu tiên cần phải làm là xác định xem đám hacker đã tấn công cái website cPanel� bằng cách nào. Không khó để đưa ra kết luận: server của cPanel� không hề bị xâm nhập, bọn hacker chỉ tấn công thay đổi DNS để trỏ hostname cPanel� đến một IP khác mà thôi. Có ba luận cứ để chứng minh điều này:

* Tại VN, hình ảnh vụ tấn công chỉ được nhìn thấy khi đi qua một proxy. Nếu tấn công trực tiếp vào server thì sẽ có hiệu quả tức thời, không cần phải đi qua proxy mới thấy.

* Nếu bọn hacker thật sự tấn công bằng cách khai thác lỗi của iCMS thì ngay sau khi cPanel� sẽ bị tấn công tiếp ngay sau khi hoạt động trở lại. Website chính thức của cuộc thi là Tri tue Viet Nam cũng sử dụng iCMS, nếu iCMS có lỗi thì bọn hacker đã chọn tấn công Tri tue Viet Nam hơn là cPanel�

* cPanel� sử dụng dịch vụ DNS của EveryDNS và theo tôi được biết thì EveryDNS có rất nhiều lổ hổng bảo mật. Tôi suy đoán là domain cPanel� từ lâu đã nằm trong quyền kiếm soát của một vài người và chỉ hôm nay họ mới thực hiện vụ tấn công này.

Thế nhưng mã nguồn iCMS đã bị đánh cắp, bằng chứng là nó đã được phát tán trên Internet. Nếu server của cPanel� không bị xâm nhập thì làm thế nào bọn hacker chôm được mã nguồn iCMS? Để trả lời câu hỏi đó, tôi cần phải tìm hiểu ai đứng ngoài sau vụ tấn công. Hóa ra việc này không khó như tôi nghĩ, bởi mọi ngã đường để dẫn về đám HuyRemy + MicrosoftVN + (một số nhân vật khác). “Ông bự” đứng ngoài sau vụ này chắc chắn là VASC (bự hơn một chút nữa thì phải kể đến chủ quản của VASC là VNPT). Sự kiện Chợ Điện Tử mới xảy ra vừa rồi càng khẳng định suy luận của tôi là đúng. Này nhé, mọi người hãy xem tôi suy luận xem có hợp lý không nhen.

Những ai làm việc trong ngành CNTT ở VN chắc hẳn đều biết mối thâm thù theo kiểu “con gà tức nhau tiếng gáy” giữa VASC và FPT. Nguyễn Anh Tuấn cứ tựa như Thủy Tinh mỗi năm lại kéo quân khiêu chiến trên hàng loạt mặt trận khác nhau với tên Sơn Tinh – Trương Gia Bình vì hắn đã nhanh tay giành lấy “nàng Mỵ Nương màu mỡ” của mình là thị trường ICT ở VN.

Đầu tiên phải kế đến mặt trận báo chí tuyên truyền với sự góp mặt của hai chiến sĩ VietnamNet và VnExpress. Đứng trước tình hình VnExpress độc chiếm thị trường tin tức trực tuyến, VASC quyết định đầu tư tối đa để biến VietnamNet thành một đối trọng “ngang tài ngang sức”. Cả hai cơ quan ngôn luận của hai đại gia này thi nhau lăng xê bản thân nhưng cũng không quên nhiệm vụ không kém phần quan trọng là nhục mạ và hạ thấp uy tín đối thủ, việc làm mà VietnamNet có phần thông thạo và chuyên tâm hơn. “ADSL của FPT, treo đầu dê…!?”, “Đại học FPT và Bộ GD-ĐT: Tiến 0 bước!”, “FPT có được tiếp tục kinh doanh ADSL?”, “Liệu VinaGame sẽ kiện FPT?”, “FPT Telecom: Kiện chúng tôi đâu có dễ!”…là một vài bài viết có liên quan đến FPT được đăng tải trên VietnamNet. VnExpress “hiền lành” hơn trên mặt trận này không phải vì họ chơi đẹp mà đơn giản vì trong sơ đồ tổ chức của FPT, Trương Gia Bình không tực tiếp tác động đến VnExpress như cách mà Nguyễn Anh Tuấn đã làm với VietnamNet. “Ôi trời, hơi sức đâu mà quan tâm đến mấy tờ lá cải này”, một anh bạn đồng nghiệp ở Tuổi Trẻ từng nói với tôi như thế. Lá cải hay không thì hãy để độc giả của nó đánh giá nhưng chắc chắn chúng được sinh ra chẳng phải để đưa tin khách quan phục vụ cho cộng đồng mà chỉ đưa tin theo chiều hướng có lợi cho những người chủ của mình.

Thị trường game online là mặt trận thứ hai mà FPT và VASC đang “cày bừa” dữ dội. Việc FPT bỏ ra vài triệu USD để độc quyền kinh doanh game MUOnline tại VN chính là đòn chí mạng giáng vào dự án “MUOnline – Thế giới diệu kì” mà VASC đã dày công đầu tư thử nghiệm hơn 1 năm trời tại địa chỉ http://mu.vietnamnet.vn. VASC liền đáp trả bằng cách tung ra RYL còn FPT cũng nhanh chân tung thêm PTV. Như hai con thú ngu ngốc say đòn, cả hai nhào vào cắn xé lẫn nhau, vô tình những công ti khác như VinaGame được dịp “tọa sơn quan hổ đấu” để rồi nhanh chóng chiếm lấy thị phần với VLTK.

Chuyện gì xảy ra trước đó khiến cho FPT sẵn sàng bỏ ra 2,9 triệu USD để trả đũa VASC? Câu trả lời chính là bàn tay của VASC trong sự kiện iCMS. Trước năm 2004, Trí Tuệ Việt Nam được xem là “con gà đẻ trứng vàng” của FPT. Ấy, đừng vội nghĩ “trứng vàng” ở đây là các nhân tài đã được phát hiện từ cuộc thi này, các bác FPT không tốt đến thế đâu. Mang danh là cuộc thi tìm kiếm nhân tài nhưng bản chất của Trí Tuệ Việt Nam là nơi để FPT và đồng bọn, thông qua uy tín và tầm ảnh hưởng của cuộc thi, lăng xê những người “biết điều” hay là “con cháu các cụ cả” bất kể những người này có thực tài hay không. Sau khi được lăng xê, các phần mềm mà những “ngôi sao” này làm ra hay chôm về sẽ được nâng giá lên cho đúng tầm “Trí Tuệ Việt Nam” rồi đem bán với giá “cắt tiết”. Bạn và tôi, những người đã đầu tư chất xám và tuổi trẻ của mình cho cuộc thi này, chỉ đơn giản là những con tốt trên một bàn cơ mà người ta đã bày ra từ trước khi chúng ta có mặt. Dẫu có giết được nhiều quân địch, tốt cũng sẽ chẳng bao giờ được “vinh qui bái tổ” bởi lẽ từ ngàn xưa, chỉ có “trạng” mới được vinh danh mà thôi. Danh tiếng chỉ là phù du, điều chúng ta thật sự cần là một sự công bằng nhưng rất tiếc hai từ này chưa có trong qui chế của cuộc thi Trí Tuệ Việt Nam. Ơn trời, nhờ có “đại ca” Nguyễn Anh Tuấn mà sự thật về Trí Tuệ Việt Nam đã được phơi bày.

Chắc hẳn các bạn còn nhớ, khi Chợ Điện Tử bị tấn công, Nguyễn Hòa Bình, giám đốc PeaceSoft, đã bị chỉ đích danh là starcraft, người đã khơi mào sự kiện iCMS. Tôi chắc chắn rằng người tấn công Peacesoft, cũng là kẻ đã tấn công cPanel� ngày nào, chính là Nguyễn Quang Huy a.k.a HuyRemy. Có 3 luận cứ để chứng minh điều này:

* Như đã phân tích ở bài trước, cPanel� bị tấn công vào hệ thống tên miền. HuyRemy, người được mệnh danh là “chuyên gia domain học”, thời điểm năm 2004 đang làm thuê cho Nguyễn Hòa Bình, chắc chắn đã được Nguyễn Hòa Bình nhờ thực hiện phi vụ đó, bởi lẽ trong tay Nguyễn Hòa Bình, ngoài HuyRemy ra, người biết rõ các lổ hổng của EveryDNS, không ai thích hợp hơn.

* Trong vụ tấn công vào Chợ Điện Tử, kẻ tấn công cho thấy mình là người hiểu rất rõ và rất căm ghét Nguyễn Hòa Bình. HuyRemy đã từng thú nhận mình hoàn toàn có khả năng tấn công vào Chợ Điện Tử (điều này cũng không có gì lạ, bởi lẽ HuyRemy tham gia phát triển Chợ Điện Tử từ những ngày đầu). HuyRemy cũng đã từng bị Nguyễn Hòa Bình, chơi chiêu “qua cầu rút ván”, rồi còn vu cáo HuyRemy trộm đồ ở Peacesoft.

* Chỉ có HuyRemy, người được Nguyễn Hòa Bình thuê thực hiện vụ tấn công năm xưa, mới biết rõ Nguyễn Hòa Bình chính là starcraft.

Như vậy đã rõ, Nguyễn Hòa Bình chính là nhân vật khơi mào vụ iCMS, còn HuyRemy là người thực hiện vụ tấn công cPanel� để gây dư luận. Nhưng như thế là chưa đủ, Không thể buộc tội Vương Vũ Thắng và đồng bọn chỉ bằng một bài viết của starcraft! Vả lại, “chạy giải” là một cái tội khó tìm được bằng chứng, ban tổ chức sẽ sẵn sàng bao che cho Vương Vũ Thắng để bảo vệ uy tín của mình. Nguyễn Hòa Bình biết rõ điều này nên đã kêu thêm chi viện và chắc hẳn đến thời điểm này các bạn đều đã rõ quân chi viện là ai: VASC do Nguyễn Anh Tuấn dẫn đầu. Nguyễn Hòa Bình đã tìm đúng người. Hạ gục Vương Vũ Thắng là một mũi tên trúng nhiều đích mà Nguyễn Anh Tuấn đã muốn bắn từ lâu:

* Giảm uy tín cuộc thi Trí Tuệ Việt Nam, nghĩa là giảm uy tín của FPT, đối thủ không đội trời chung của VASC. Đưa Nhân tài đất Việt, cuộc thi cho công ti mẹ của VASC là VNPT tổ chức thay thế vào vị trí của Trí Tuệ Việt Nam để từ đó dễ bề thao túng thị trường “nhân tài”.

* VASC, viết tắt của Vietnam Advanced Software Company, là một công ti làm phần mềm, do đó nếu Vinacomm của Vương Vũ Thắng mất uy tín và thương hiệu thì VASC sẽ có cơ hội nhảy vào “cắn” miếng bánh béo bở mà họ Vương để lại.

Rõ ràng cho đến thời điểm hiện tại, Nguyễn Anh Tuấn đã đạt được mục tiêu của mình. Vậy VASC đã chi viện cho Nguyễn Hòa Bình bằng cách nào? Tôi sẽ không nói cho các bạn nghe mà để cho các bạn tự suy luận với một vài gợi ý như sau:

* Cách duy nhất để hạ gục Vương Vũ Thắng là phải đạt được sự đồng lòng từ phía cộng đồng, sử dụng cộng đồng như là một công cụ để gây ra một sức ép kinh khủng buộc ban tổ chức phải xử lí rốt ráo vụ iCMS.

* Để tạo sự đồng lòng từ cộng đồng, phải chứng minh được iCMS là đồ ăn cắp.

* Muốn chứng minh iCMS là đồ ăn cắp, phải có được mã nguồn của nó.

* VTV | Đài truyền hình Việt Nam, một website sử dụng iCMS, được đặt tại VASC từ năm 2004 cho đến nay.

Sao rồi, bạn đã nghiệm ra chưa?

Chắc hẳn những ai quen biết tôi đều biết rằng Linux là hệ điều hành duy nhất mà tôi sử dụng để học và làm trong suốt hai năm qua. Và hôm nay tôi muốn kể cho bạn nghe về cuộc phiêu lưu của tôi với chú chim cánh cụt.

Lần đầu tiên tôi thấy chữ Linux là vào khoảng năm 2001-2002, trên một cái đĩa phần mềm của Lê Hoàng. Tôi nhớ loáng thoáng hình như bài viết giới thiệu Linux như là một “món ăn chơi” mới cho những ai đam mê ngành khoa học máy tính. Lúc bấy giờ tôi mới làm quen với máy tính, việc cài đặt Windows đối với tôi đã rất khó nên lẽ dĩ nhiên Linux sớm trôi vào quên lãng. Bẵng đi chừng vài tháng, tôi không nhớ chính xác là khi nào, chỉ nhớ lúc đó tôi vẫn còn học phổ thông, trên báo đài đồng loạt xuất hiện các bài viết về những chàng trai trong dự án Linux VN (những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ?). Lúc này kiến thức về máy tính của tôi đã khá hơn một tí, tôi đã biết Linux là một hệ điều hành, và giờ đây người ta đang cố gắng xây dựng một hệ điều hành Việt Nam dựa trên nó. “Chúng tôi phải mở tung hàng ngàn gói phần mềm để chỉnh sửa và Việt hóa”, tôi nhớ mãi câu nói rất ấn tượng này của một thành viên trong nhóm Linux VN, nghe rất cao siêu và vĩ đại. Huy, thằng bạn mập chí cốt của tôi, ngay lập tức chạy ra Thúy Vy mua cái đĩa Linux VN về. “Tao chẳng biết cài, nó cứ hỏi mount point gì gì đó”, tôi nhớ nó nói như vậy. Linux lại trôi về một nơi xa lắm…

Rồi cơ may giúp tôi quen được dphuong, một người bạn lớn. Tuy bây giờ vì vài chuyện tế nhị nên tôi và dphuong không còn giữ liên lạc nhưng đối với tôi thì dphuong chính là người đã dẫn lối đưa đường, truyền cảm hứng cho tôi đến với Linux, bảo mật và khoa học máy tính. dphuong lúc đó đã là một “đại cao thủ” với quá trời chứng chỉ thứ dữ trong tay mà nội việc thuộc tên chúng thôi cũng đã khó. dphuong rất giỏi về bảo mật và tôi đã học hỏi được rất nhiều kinh nghiệm vô giá trong những lần trò chuyện với người bạn này. Sự thật là cho đến tận bây giờ, mỗi lần trò chuyện với dphuong là mỗi lần tôi học được rất nhiều điều mới. Một trong những “tuyệt chiêu” mà dphuong truyền cho tôi chính là Linux. Thực tế dphuong chưa bao giờ dạy cho tôi về Linux một phút nào mà chủ yếu dphuong chỉ nói cho tôi biết, Linux chính là môi trường để học tập và nghiên cứu bảo mật máy tính tốt nhất. Đây là những chỉ dẫn vô giá, là kim chỉ nam giúp tôi xác định được con đường đi tới của mình.

Thế là tôi bắt đầu tìm hiểu Linux. Vấn đề đầu tiên là chọn distro nào để sử dụng đây? dphuong nói nên sử dụng Slackware bởi “xài slackware mới biết hệ điều hành nói chung và Linux nói riêng hoạt động ra sao”. Lúc đó ở Sài Gòn làm gì có Slackware nhưng cũng còn may mắn là ở Thúy Vy có đĩa Red Hat 8.1. Đem về cài, trầy trật mất lần rốt cuộc cũng xong, tôi hăm hở lao vào Linux với hi vọng một ngày không xa nào đó tôi sẽ bắt kịp dphuong. Hi vọng càng cao thì thất vọng càng lớn. Tôi chẳng biết làm gì với Linux. Boot nó lên xong rồi ngồi ngó, họa may thì quay sang xài Mozilla để duyệt web hoặc dùng Yahoo! Messenger for Linux để chat. Chấm hết. Tôi bỏ hẳn Linux sau hơn 2 tuần chiến đấu. Từ cuối năm 2002 cho đến trước cuối năm 2004, tôi đã hơn chục lần cố gắng xài Linux rồi lại bỏ dỡ nửa chừng với vô vàn lý do, mà lý do lớn nhất là “xài Windows tiện hơn”. Nhưng cuối cùng thần may mắn cũng mỉm cười, tôi nảy ra ý tưởng về SMSec và chính nó đã giúp tôi gắn chặt với chú chim cánh cụt (cũng như phần mềm mã nguồn mở) đến tận bây giờ.

SMSec là giải pháp xác thực two factor authentication thông qua dịch vụ tin nhắn SMS với something you know là mã PIN và something you have là số điện thoại di động của bạn. Ngay khi có ý tưởng về sản phẩm này, tôi đã lao vào nghiên cứu tìm cách làm sao gửi tin nhắn từ máy tính đến điện thoại di động. Giải pháp khả thi nhất là sử dụng GSM modem, gắn vào máy tính, rồi từ đó lập trình điều khiển nó bằng tập lệnh AT&T để gửi và nhận tin nhắn. May mắn là đã có rất nhiều phần mềm có thể giao tiếp với GSM modem và một trong số đó là SMS Server Tools, phần mềm do một kĩ sư người Đức của hãng Vodafone viết. SMS Server Tools cung cấp đúng y chang những gì tôi muốn, chỉ có một trở ngại duy nhất là nó chỉ chạy được trên Linux. Cuối cùng cũng đã tìm được một lý do khiến tôi bắt buộc phải sử dụng Linux! Thế là tôi chính thức csử dụng Linux trên desktop vào một ngày cuối tháng 10 năm 2004. Sau đó không lâu, tôi quyết định “rm -rf /mnt/windows” luôn, bởi tôi nghiệm ra rằng muốn học Linux mà vẫn còn vương vấn chú Bill thì sẽ không bao giờ chuyên tâm được.

Mặc dù đã có chút kiến thức về Linux trước đó nhưng thú thật là tôi đã gặp phải rất nhiều khó khăn trong những ngày đầu, đơn giản vì philosophy của Linux khác rất xa Windows. Chú Bill thường có khuynh hướng che dấu tất cả, còn anh Linus thì lại khuyến khích người dùng mở tung ra để tìm hiểu. Điều này thể hiện ở ngay chuyện đơn giản nhất là cài đặt phần mềm. Trên Windows, rất nhiều lần bạn chỉ cần download một file .exe về, chạy nó, click liên tục nút “Next” là coi như cài đặt xong. Bạn sẽ không thể biết được phần mềm đó tạo ra những file mới nào, nằm ở đâu, chức năng của chúng là gì. Còn muốn cài phần mềm trên Linux thì bạn phải thực hiện ít nhất là 4 thao tác: 1) download mã nguồn của phần mềm; 2) đọc README và INSTALL; 3) biên dịch; 4) cài đặt. Bạn biết rõ và có thể chủ động hoàn toàn trong việc phân bổ các file chương trình sau khi cài đặt vào những vị trí khác nhau trên hệ thống của mình. Registry của Windows là một ví dụ điển hình khác. 99% người sử dụng Windows chẳng biết Registry nó lưu gì trong đó và có chức năng gì bởi lẽ chú Bill không khuyến khích họ tìm hiểu. Chẳng có cái Registry nào trên Linux cả, cấu hình của các phần mềm tách rời nhau, do lập trình viên tự quyết định và thường có đầy đủ tài liệu để khuyến khích người sử dụng mạnh dạn thay đổi thông tin cấu hình và từ đó học được thêm được nhiều điều mới.

Chính sự khác biệt này đã khiến cho rất nhiều người thường than phiền rằng Linux khó sử dụng hơn Windows hay nói cách khác Linux chỉ phù hợp với những người học IT, không thể áp dụng đại trà cho người dùng bình thường. Bạn hãy thử đi bằng hai tay xem có khó không? Chắc chắn là rất khó bởi vì đơn giản ngay từ khi mới biết đi, bạn đã quen với việc đi bằng chân. Nhưng nếu bạn chịu khó tập luyện, chắc chắn rằng trong một thời gian rất ngắn, bạn đã có thể “trồng chuối” rồi từ từ chập chững những bước đi đầu tiên bằng đôi tay. Tất cả là do thói quen quyết định. Nếu bạn quen với việc gõ lệnh hơn là click chuột, bạn sẽ thấy Linux rất nhanh, gọn và chính xác. Nếu bạn quen sử dụng OpenOffice, bạn sẽ thấy Microsoft Office sao mà lạ lẫm quá. Nếu bạn quen xài Firefox, bạn sẽ thấy Internet Explorer sao mà lạc hậu quá. Nếu bạn quen với việc làm chủ hệ thống của mình, bạn sẽ cảm thấy rất khó chịu khi chú Bill luôn che dấu một bí mật nào đó.

Càng sử dụng Linux, tôi càng thấm thía nhận xét của dphuong khi cho rằng Linux là hệ điều hành tốt nhất để học và làm việc, nhất là khi bạn học IT. Đối với người học và làm về bảo mật như tôi, Linux là sự lựa chọn duy nhất. Muốn học lập trình ư? Có ngay đầy đủ các loại trình biên dịch và tài liệu hướng dẫn cùng với IDE. Muốn tìm hiểu TCP/IP? Còn gì hơn tcpdump với “TCP/IP Illustrated Vol I”? Muốn dựng mail, dns hay web server? Muốn biết trình tự các bước sẽ xảy ra khi nhấn nút Power khởi động máy tính? Muốn xem cách người ta thiết kế một hệ điều hành và cách nó hoạt động trong thực tế? Muốn tạo một hệ điều hành cho riêng bạn? Tất cả những ước muốn của bạn đều sẽ được đáp ứng bởi đơn giản: Linux trao quyền điều khiển chiếc máy tính lại cho bạn.

Với mớ kiến thức lủng củng về Linux, TCP/IP và lập trình web với PHP, tôi bắt đầu làm việc cho ngân hàng như là một chuyên gia bảo mật vào cuối năm 2004. Giá trị duy nhất của tôi lúc đó chính là khả năng tự học và sự thông hiểu về những nguyên tắc cơ bản của bảo mật (tôi đã tự huyễn hoặc mình như thế). Anh Nhã ở ngân hàng, sếp trực tiếp của tôi, đã phải đấu tranh rất nhiều với ban giám đốc để họ đồng ý cho một tên sinh viên chẳng có bằng cấp gì như tôi vào giữ kho tiền của họ. Nếu lúc đó ban giám đốc, vì một lý do nào đó, không nhận tôi vào làm thì có lẽ tôi đã không có cơ hội viết những dòng này. Vì một vài lý do tế nhị nên tôi không thể kể cho bạn nghe một cách chi tiết về công việc của tôi ở ngân hàng. Chỉ biết là sau hai năm làm việc ở đó, tôi đã thay đổi rất nhiều. Tôi nhìn mọi thứ dưới một con mắt khác.

Trước đây, tôi thường không quan tâm đến các vấn đề như scalability hay high-availability bởi vì tôi nghĩ rằng chúng không liên quan đến bảo mật. Còn bây giờ, trước khi bắt tay vào xây dựng bất kì hệ thống nào, tôi luôn chất vấn hai câu hỏi: hệ thống này có scalable hay không và làm thế nào để đảm bảo high-availability cho nó? Thế scalability và high-availability có liên quan thế nào đến bảo mật? Thật vui vì bạn đã hỏi. Xét đến cùng thì một trong những nhiệm vụ của người làm công tác bảo mật là đảm bảo mọi yêu cầu của người dùng đều được đáp ứng một cách nhanh chóng nhất mọi lúc mọi nơi. Hệ thống của bạn có an toàn đến đâu cũng sẽ trở nên vô ích nếu như người dùng không thể sử dụng nó. Do đó, khả năng mở rộng cũng như tính sẵn sàng cao là hai yếu tố sống còn của bất kì hệ thống nào cần được bảo vệ. Tính sẵn sàng cao giúp bạn giải quyết các tình huống bất ngờ còn khả năng mở rộng tốt giúp bạn làm chủ sự bành trướng của toàn bộ hệ thống. Vậy làm thế nào để có scalability và high-availability? Kinh nghiệm của tôi là can thiệp càng sớm càng tốt. Bạn phải hiểu cách hệ thống được thiết kế và chỉnh sửa ngay nếu kiến trúc của nó không an toàn. Bạn phải biết cách người ta xây dựng nó và điều chỉnh ngay nếu như họ không làm đúng theo bản thiết kế. Bạn phải hiểu cách nó vận hành để quản lí nó một cách an toàn. Nghĩa là, muốn làm tốt công tác bảo mật bất kì hệ thống nào, bạn phải tham gia xây dựng nó ngay từ trong trứng nước. Bạn phải thông hiểu tất cả, từ các qui trình phát triển phần mềm cho đến các kĩ thuật phân tích thiết kế hệ thống và dĩ nhiên, cả các kĩ năng quản trị và bảo vệ hệ thống. Bạn phải có kĩ năng của một lập trình viên, có kinh nghiệm của một tay quản trị mạng và sự tinh thông của một tay quản trị hệ thống lành nghề. Ngoài tiếng Anh và tiếng Việt ra, bạn phải giao tiếp tốt bằng TCP/IP hay C chẳng hạn (tôi đang bập bè những thứ này). You must “know everything about a little thing and know a little thing about everything”. Mà biết thôi vẫn chưa đủ, bạn phải hiểu được bản chất của công tác bảo mật thì mới có thể làm tốt được công việc của mình. Làm bảo mật không phải là cấu hình firewall hay thiết kế hệ thống IDS mà là thấu hiểu cách hoạt động của dòng thông tin. Thông tin đến từ đâu đến? Nó sẽ được lưu trữ ở đâu? Trong môi trường nào? Ai có quyền sử dụng nó? Nó có giá trị như thế nào? Cần phải bảo vệ nó chống lại ai? Bạn có trả lời được? Nếu câu trả lời là không thì firewall hay IDS cũng chẳng thể bảo vệ được hệ thống của bạn.

Công việc ở ngân hàng còn giúp tôi lì hơn rất nhiều. Trước đây, tôi sợ đủ thứ. Tôi sợ Linux, tôi sợ DNS, tôi sợ XML, tôi sợ SNMP, tôi sợ routing protocol, tôi sợ cryptography…Mỗi khi nghe hay đọc những tài liệu có liên quan đến những lĩnh vực này là tôi lại sợ. Sợ mình không hiểu được nó. Sợ mình không làm được nó. Cảm ơn trời, công việc bắt buộc tôi phải đối đầu trực tiếp với những nỗi sợ của mình và rồi tự nhiên chúng lại trở nên rất thân quen, chẳng có gì đáng sợ nữa. Tôi nhận ra rằng, cách duy nhất để hết sợ là đối mặt với nó. Tôi lao vào học và làm tất cả những lĩnh vực mà tôi đã từng sợ. Lúc này những kiến thức nền tảng về TCP/IP, hệ điều hành và lập trình mới phát huy hết tác dụng của chúng. Tôi không học CCNA, nhưng với sự trợ giúp của TCP/IP Illustrated Vol I, tôi vẫn có thể cấu hình hay quản lí các thiết bị của Cisco như router, switch hay firewall. Tôi chưa từng làm về Oracle, nhưng kinh nghiệm về Linux giúp tôi có thể học rồi dựng một hệ thống Oracle RAC trong một thời gian ngắn. Tôi chưa từng viết Java, nhưng kiến thức lập trình cộng với kinh nghiệm làm web service đã giúp tôi rất nhiều trong việc tham gia vào quá trình thiết kế kiến trúc hệ thống J2EE-based banking trong ngân hàng. Kinh nghiệm bồi thêm kinh nghiệm, tôi trở nên lì đòn và tự tin hơn hẳn. Tôi chẳng còn sợ những điều mới lạ mà ngược lại, tôi háo hức chinh phục chúng bằng kiến thức và kinh nghiệm của mình. Tôi quan niệm rằng, tài năng là do sự khổ luyện mà thành. Trong suốt hai năm, hầu như ngày nào tôi cũng đọc rất nhiều trang tài liệu, duyệt qua rất nhiều tin tức và liên tục tự cập nhật những công nghệ mới. Tôi học và làm không ngừng nghỉ bởi hơn ai hết, tôi biết mình còn rất kém. Tôi đã từng nghĩ rằng, người làm bảo mật thì cũng chẳng cần quan tâm nhiều đến những công tác như malware analysis, exploit development hay computer forensic. Đó là một quan niệm sai lầm mà tôi đang cố gắng khắc phục hàng ngày hàng giờ. Nói không ngoa thì hầu như tất cả sự thú vị và hấp dẫn của nghề bảo mật đều nằm ở những công tác này. Nó đòi hỏi rất nhiều kĩ năng, từ lập trình hệ thống cho đến reverse engineering. Nó yêu cầu sự thấu hiểu về hệ thống từ tầng thấp nhất cho đến tầng trên cùng. Nó bắt buộc bạn phải cẩn thận, tỉ mỉ và làm việc một cách chăm chỉ, siêng năng nhất nếu như muốn vươn lên hàng đầu. Nó rất…nghệ thuật :p.

Hai năm không dài không ngắn, vừa đủ để người ta nhìn lại và tổng kết một chặng đường. Càng đi, tôi càng nhận ra mình chỉ mới bắt đầu mà thôi. Tất cả chỉ là một khúc dạo đầu êm ả. Con đường phía trước còn dài lắm, rất dài và chắc chắn nó sẽ không đem lại cảm giác êm ả cho kẻ lữ hành. Có hề chi, hãy vững tin vào con đường của mình!

Này bạn ơi, hãy đi cùng tôi nhé…

Need for Speed


Như cái tên đã nói lên tấc cả , một game tốc độ,game đua xe mà các gamer điều biết đến .Một lần đã chơi game này thì không thể quên được cảm giác như đang ngồi trên chiếc xe và lướt đi thật nhanh,âm thành và đường phố cũng như cảnh vật ven đường gợi cảm giác bay theo tốc độ.

Need for Speed (NFS) là tên một Video Games được phát hành bởi Electronic Arts (EA) và được phát triển bởi một số Studios bao gồm công ti của CanadaEA Black Box. Đây là Games đua xe thành công nhất mọi thời đại. Tính đến tháng mười năm 2009, hơn 100 triệu bản bao gồm nhiều phiên bản khác nhau của Need for Speed đã được bán ra trên toàn thế giới.

Series Game ban đầu được phát tiển bởi công ti của CanadaDistinctive Software, được gọi dưới cái tên EA Canada. Series games được ra mắt vào năm 1994 với cái tên Need for Speed tại Bắc Mĩ, Nhật BảnChâu Âu. Ban đầu , Series chỉ dành riêng cho công cụ điều khiển Game thế hệ thứ năm đã được đặc trưng trong tất cả Video Games Console vào năm 2008. Taị Nhật Bản series đã được phát hành là Over Drivin. Sau khi phát hành Need for Speed: High Stakes, nó đã tiếp tục được đặt những cái tên phương Tây. Kể từ Need for Speed: Underground, trò chơi đã cho phép người chơi chỉnh sửa chiếc xe theo ý mình. Nội dung Game bao gồm điều khiển chiếc xe hơi của bạn để đạt thành tích cao (vượt các xe khác về đích sớm nhất hoặc hoàn thành vòng đua trong khoảng thời gian nhất định) với vô số trở ngại như bị cảnh sát bám đuổi bằng ô tô, trực thăng hay phải né nhiều xe bình thường trước mặt. Bạn cũng có thể vào vai cảnh sát để tìm cách chặn những chiếc xe đua trái phép. Trong games kể từ Need for Speed: Hot Pursuit 2 nhà sản xuất cũng đã đã phát triển những bản nhạc nền có bản quyền với tên gọi EA Trax để tăng sự hấp dẫn cho trò chơi.

Các phiên bản đã được phát hành

Liên kết ngoài

x • t • s

Need for Speed

Thời kỳ cổ điển
The Need for Speed (1994) · Need for Speed II (1997) · Hot Pursuit (1998) · High Stakes (1999) · Porsche Unleashed (2000) · Motor City Online (2001)
Thời kỳ thứ hai
Hot Pursuit 2 (2002) · Underground (2003) · Underground 2 (2004) · Most Wanted (2005) · Carbon (2006) · ProStreet (2007) · Undercover (2008)
Hiện tại
Shift (2009) · Nitro (2009) · World (2010) · Hot Pursuit (2010) · Shift 2: Unleashed (2011) · The Run (2011)
Được đóng nhãn
V-Rally (1997) · V-Rally 2 (1999)
Bài liên quan

Tham khảo :

http://vi.wikipedia.org/wiki/Need_for_Speed

http://en.wikipedia.org/wiki/Need_for_Speed

Need for Speed

From Wikipedia, the free encyclopedia
Need for Speed
Need for Speed
Image via Wikipedia

Current logo.

Genres Racing
Developers EA Canada (1994–2001)
Black Box Games (2001–2002)
EA Black Box (2002–present)
EA Montreal (2009-2010)
EA Singapore (2009-2010)
Slightly Mad Studios (2009-2011)
Criterion Games (2005–2010)
Publishers Electronic Arts
First release The Need for Speed
31 August 1994
Latest release Shift 2: Unleashed
29 March 2011
Official website www.needforspeed.com

Need for Speed (NFS) is a series of racing video games published by Electronic Arts EA and developed by several studios including Canadian based company EA Black Box. It is the most successful racing video game series in the world, and one of the most successful video game franchises of all time.[1] As of October 2009, over 100 million copies of games in the Need for Speed series have been sold.[2]

The series was originally developed by the Canadian based company Distinctive Software, which became known as EA Canada. The series debuted with The Need for Speed in North America, Japan, and Europe in 1994. Initially, the series was exclusive to the fifth generation consoles and was featured in all of the seventh generation video game consoles by 2008. The games consist mainly of racing with various cars on various tracks, and to some extent, include police pursuits in races. In Japan, the series was released as Over Drivin. After the release of Need for Speed: High Stakes, it adopted the western name. Since Need for Speed: Underground, the series has integrated car body customization into gameplay.

Contents

Gameplay

The Need for Speed series are racing games, all of which employ the same fundamental rules and have similar mechanics. In each game, the player controls a race car in a variety of races, the goal being to win the race. In the tournament/career mode, the player must win a series of races in order to unlock vehicles, tracks, etc. Before playing each race, the player chooses a vehicle to race in and has the option of choosing the transmission of the vehicle, which includes automatic and manual transmission. All games in the series have some form of multiplayer mode allowing players to race one another via split screen, LAN or the internet.

Although the games share the same name, the tone and focus of the games has varied significantly, in one form or another. For example, in some games the cars can suffer mechanical and visual damage, while in other games the cars cannot be damaged at all, some games have physics—that is, the way the software simulates a real car behavior—that are reminiscent of a real car, while other games have forgiving physics (i.e. going through some curves at top speed).

With the release of Need for Speed: Underground, the series shifted focus from the racing of exotic sports cars on scenic point-to-point tracks, evocative of open road racing to import/tuner subculture, and street racing in an urban setting. To-date, this theme has remained prevalent in most of the following games.

Most of the games in the franchise include police pursuits in some form or other. In the first game, the player races against the X-Man, the objective is to beat him without getting arrested. In some of the games featuring police pursuit, the player can play as either the felon or the cop; as a felon, the player must elude the police, or if playing as the cop, must pursue and capture the felon.[3] Introduced in Need for Speed: Underground were the concepts of drifting and dragging, which are used in drift and drag racing, respectively. These new mechanics are included in the tournament/career mode aside from the regular street races. In drift races, the player must defeat other racers by setting higher points than the other racers; these points are earned by the length and timing of the drift made by the player’s vehicle.[4] In drag races, the player uses a car set in manual transmission. The objective in this type of race is to follow an opposing car and mimic its performance to gain a boost in the player’s speed. Like an ordinary street race, the player must finish first to win the race, though if the player crashes into an obstacle, the race ends.[4]

The concept of car tuning evolved with each new game. In the earlier games in the series, it focused mainly on the mechanics of the car rather than the looks of it. Every game has some form of car tuning that can be set by toggling options on and off (i.e. ABS, or traction control), adjusting options (i.e. front downforce, rear downforce, brake bias, gear ratios) or upgrading parts (i.e. engine, gearbox). From Underground to the current game, customization of vehicles is similar to the vehicles depicted in the 2001 film The Fast and the Furious. The two categories in which the player can choose to modify his cars are visual and performance. Visual tuning of the player’s car becomes an important aspect in tournament/career mode after the release of Need for Speed: Underground 2. The player’s car appearance is rated using a scale from zero to ten points; the more visual points it has, the more likely it is to be featured in fictional automobile magazines. When a car attains a high enough visual rating, the player is told that their vehicle is eligible to be on the cover of a magazine; thereafter, the player must drive to a specific location to take the photo of the vehicle.[5]

Like all racing games, the Need for Speed series features an extensive list of cars that are available for the player to use. The vehicles included in the game are modeled and named after actual cars in real life. Cars in the franchise are divided into four categories, the exotic cars, the muscle cars, the tuners, and special vehicles.[6] The exotic cars feature cars like the Lamborghini Murciélago and the SLR McLaren, the muscle cars refer to cars like the Mustang GT and the Chevrolet Corvette Z06[disambiguation needed], the tuners are cars like the Nissan Skyline and the Mitsubishi Eclipse. The special vehicle category refers to the police cars that are available for use in the game.[6]

Originally the series took place in international settings, such as race tracks in Australia, Europe, and Africa among other settings.[7] Beginning with Underground, the series has taken place in fictional metropolitan cities.[8] The first game featured traffic on “head to head” game mode and on later games traffic can be toggled on and off at the options screen. Starting with Underground, traffic is a fixed obstacle added during a race.[8]

Development and spin-off series

The Need for Speed series was originally developed by Distinctive Software, a video game studio based in Vancouver, Canada. Prior to Electronic Arts‘ purchase of the company in 1991, it had already created popular racing games such as Stunts and Test Drive II: The Duel. After the purchase was made, the company was renamed Electronic Arts (EA) Canada. The company capitalized on its experience in the domain when it began developing the Need For Speed series in late 1992.[9] EA Canada continued to develop and expand the Need For Speed franchise up to 2002, when another Vancouver-based gaming company, named Black Box, was contracted to continue the series with the title Need for Speed: Hot Pursuit 2. Black Box Games was acquired by Electronic Arts shortly before the game’s publication and the company was renamed Electronic Arts (EA) Black Box and became a subsidiary of EA Canada.[10] Since its renaming, EA Black Box has been the series primary developer. After the release of Most Wanted has the Need for Speed franchise decline in both sales and quality. EA’s CEO John Riccitiello said “In the ’04 to ’07 period, we had a single studio, Black Box, up in Vancouver, building our [NFS games]. And we literally had them on a ‘death march’ building for five years in a row. [They were] annual iterations, they had to put it out; no rest for the weary.”[11] With the release of Hot Pursuit and Criterion Games as developer, EA hopes to get on the top again.

When V-Rally was released in 1997, it was developed by the European based company, Eden Studios, and had nothing in common with the preceding Need for Speed games. EA however, bought the rights to title of the game and produced it in North America as Need for Speed: V-Rally.[12] Eden Studios would develop V-Rally 2 in Europe, while EA would publish it in North America as Need for Speed V-Rally 2. V-Rally 2 however, followed the same formula as the other Need for Speed titles.[13] In 1999, EA announced plans to make a spin-off of the Need for Speed series with the release of Need For Speed Motor City. The game however, was later confirmed that it would be included into the Need for Speed franchise and the spin-off series was never produced, and the game was renamed as Motor City Online.[14]

Need for Speed installments

There have been sixteen games released in the Need for Speed series. Six games were developed by EA Canada, and two were developed by European-based video game developer Eden Games. One was also developed by Criterion Games.

 The Need for Speed (1994)

Main article: The Need for Speed

The original Need for Speed was released for 3DO in 1994 with versions released for the PC (DOS) (1995), PlayStation & Saturn (1996) following shortly afterwards. Most cars and tracks are available at the beginning of the game, and the objective is to unlock the remaining locked content by winning tournaments. The first version featured chases by police cars which remained a popular theme throughout the series – the so-called Hot Pursuit editions (Need for Speed III: Hot Pursuit, Need for Speed: High Stakes, Need for Speed: Hot Pursuit 2, Need for Speed: Most Wanted, Need for Speed: Carbon and Need for Speed: Undercover) and have sold better in the marketplace than intervening versions. The initial version also featured an obnoxious opponent who taunted the player if the computer won the race or the player is arrested (if the player is ticketed several times).

The first installment of the NFS was one of only two serious attempts by the series to provide a realistic simulation of car handling and physics without arcade elements (the other being Porsche Unleashed). Electronic Arts teamed up with automotive magazine Road & Track to match vehicle behaviour, including the mimicking of the sounds made by the vehicles’ gear control levers. The game also contained precise vehicle data with spoken commentary, several “magazine style” images of each car interior and exterior and even short video-clips highlighting the vehicles set to music.

Another version of the game, called The Need for Speed: Special Edition, is based on the 1995 PC release of the game, and was released only for PC CD-ROM in 1996. It featured support for DirectX 2 and TCP/IP networking, two new tracks, time of day variations for most tracks (morning, midday and evening), and various enhancements in the game engine.

The Need for Speed and its Special Edition are the only games in the series to support DOS. Subsequent releases for the PC run only within Windows.

 Need for Speed II (1997)

Main article: Need for Speed II

Need for Speed II featured some of the rarest and most exotic vehicles ever available, including the Ford Indigo concept vehicle, and features country-themed tracks from North America, Europe, Asia and Australia. A new racing mode was also introduced in NFS II dubbed Knockout, where the last racers to finish laps will be eliminated until the only leading racer remains, and wins.

Foregoing the realism of the first Need for Speed, NFS II provided a more arcade-like gameplay style, while maintaining the intricately designed levels.[verification needed] In addition, track design was more open-ended; players could now “drive” off the asphalt, and even cut across fields to take advantage of shortcuts.

The PlayStation port of NFS II is the first PlayStation game to take advantage of not only the NeGcon controller, but both the Dual Analog and the DualShock controllers as well.

The special edition of NFS II, Need for Speed II: Special Edition includes one extra track, extra cars, and support for Glide, the then-burgeoning 3D graphics standard used in 3dfx‘s Voodoo and Voodoo 2 graphics cards.

 Need for Speed III: Hot Pursuit (1998)

Need for Speed III: Hot Pursuit added Hot Pursuit mode, in which the player either attempted to outrun the police or be the cop, arresting speeders.

NFS III took advantage of the multimedia capabilities of the CD-ROM by featuring audio commentary, picture slideshows and music videos. This game also is the first in the series to allow the downloading of additional cars from the official website. As a result, modding communities have sprung up to create more vehicles which would otherwise be unavailable to the game. The PC version is also the first game in Need for Speed series to support Direct 3D hardware 3D acceleration.

 Need for Speed: High Stakes/Need for Speed: Road Challenge (1999)

High Stakes (North American and Australian title), also known as Road Challenge (European and Brazilian title), was released in the summer of 1999.

High Stakes introduced several new types of gameplay: High Stakes, Getaway, Time Trap, and Career. High Stakes is a racing mode (within Career) in which the reward was the losing player’s car. Getaway requires the player to outrun many pursuing police vehicles for a given time period. Time Trap is where the racer has to finish a certain amount of laps within the time limit, with police cars trying to slow them down. Career mode incorporates a monetary reward system that allows a player to purchase vehicles and performance upgrades while earning cash by racing in a chronological set of tournaments. Another innovation is the introduction of damage models. Vehicles which have been involved in accidents featured visibly crushed car bodies and suffered from performance penalties. After a race in Career mode, the player is given the option to purchase repairs. The mode also allows players, for the first time, to upgrade cars, although the feature simply consists of switching between three upgrade levels for each car.

The PlayStation version of the game, released some months before the PC version, features improved gameplay. Only all-new tracks were implemented without the additional rehashes from NFS III in the PC version. Additionally, the AI in the game was more advanced; the five AIs known as Nemesis, Bullit, Frost, Ranger, and Chump featured different driving characteristics (i.e. Nemesis would hound the player until a slipup occurs, whilst Bullit exhibits a more aggressive style, occasionally ramming into the player’s vehicle). Also, The Aston Martin DB7 was in the game at release while the PC version required that you would need to download it online to put it in the game. In the PlayStation version, the Mclaren F1 GTR was based on the 1997 Long Tail while the PC version was based on the original 95/96 version.

Need for Speed: Porsche Unleashed/Need for Speed: Porsche 2000 (2000)

Porsche Unleashed (North America and Latin America title), Porsche 2000 (European title) or simply Porsche (in Germany) is different from the previous versions because it featured only Porsches and featured a wealth of information regarding them. The vehicle handling is considered the most realistic in any NFS game, and there is an in-depth catalogue of different Porsche parts that span throughout the years. The player had to win races in the Evolution career mode to unlock cars in chronological order from 1950 to 2000. Porsche Unleashed also featured a Factory Driver mode, where the player had to test Porsches with various stunts and move on with their career. The game is also the first in the series since the first NFS game to not feature a split screen mode. In later years, it was released for the Game Boy Advance.

In terms of game construction, it is most often hailed as Need For Speed’s best collaborated effort to bring forth one singular car brand and amplify and deepen the depth of knowledge both on history and motor functions. It features historical videos as well as several modern and older photos of Porsche vehicles. The Evolution concept was a hit for many people, creating many new Porsche fans due to the game’s high level of academia and depth of Porsche cars. The Factory Driver was also a different kind of unlocking, except to do with performing and excelling in certain slaloms, speed races, deliveries, etc.

Need for Speed: Hot Pursuit 2 (2002)

Need for Speed: Hot Pursuit 2 was the debut Need for Speed title from the newly formed EA Black Box (created after the purchase of Black Box Games in Vancouver), and the first Need For Speed for the sixth generation of consoles. Hot Pursuit 2 draws primarily from the gameplay and style of NFS III; its emphasis was on evading the police and over-the-top tracks featuring lengthy shortcuts. Although the game allowed players to play as the police, the pursuit mode was drastically less realistic than preceding versions of NFS; players merely needed to “tap” a speeder a certain number of times to arrest them, as opposed to using actual police tactics such as the PIT maneuver to immobilize a speeding vehicle.

This was the first Need for Speed version since the start of the series that did not feature a true “in the driving seat” camera view, complete with steering wheel, dashboard etc. In some ways this can be considered to be the landmark in EA’s move from realistic racing to arcade street racing. It is also the last game in the Need for Speed series for PC to feature the split-screen two player mode introduced in Need for Speed II.

For the multiplayer mode of the PC version, GameSpy’s internet matchmaking system was used in place of Local Area Network (LAN) play. Hot Pursuit 2 is also the first Need for Speed to forego an original instrumental rock/techno soundtrack in favor of songs sung by licensed song artists under the EA Trax label.

Different versions of the game were produced for each game platform; the Xbox, GameCube and PC versions were developed in EA Seattle, while the PS2 version was developed by Black Box Games in Vancouver.

 Need for Speed: Underground (2003)

Need for Speed: Underground proposed a shift from semi-professional racing and isolated circuits to the street racing style of other arcade racing series: all circuits are now part of a single map, Olympic City, except for drifts. This game introduced three new play modes (Drag, Drift and Sprint) and tuning with more options than in the previous attempt, High Stakes. Underground was also the first game in the series to feature a story, told via pre-rendered videos, completely rebooting the franchise.

The game features tuner cars and focuses on the import tuner culture shown in movies like the Fast and the Furious and 2 Fast 2 Furious. The game has a wide variety of tuning options such as widebody kits, bumpers, spoilers, rims, hoods, roof scoops, window tints, neon, decals, vinyls, paint and performance upgrades such as engine and NOS. City street racing is the primary focus of the game.

Due to law enforcement reasons, there were no cops in Underground and Underground 2, which drew criticism as cops were an important part of previous titles’ gameplay. The game received good reviews which generally criticised cops not being in the game.[citation needed]

Most of the new elements in Underground have become defining marks of later installments in the Need for Speed series.

This was the first Need for Speed to require Hardware Transform and Lighting in Graphics Cards.

Need for Speed: Underground 2 (2004)

Need for Speed: Underground 2, the sequel to the commercial hit Need for Speed: Underground, was released on 15 November 2004. A demo of the game was placed as a “late” easter egg in finished copies of the EA Games and Criterion Games collaboration Burnout 3: Takedown, and completed versions of NFSU2 also have a demo of Burnout 3 in the game.

In Underground 2, the story bob continues, but there are new racing modes such as the Underground Racing League and Street X, new and more tuning options, as well as a new method of selecting races—just driving around the city (similar to Grand Theft Auto and Midnight Club II) and selecting race “beacons”. Also included is an “outrun” mode where a player can challenge random opponents on the road and the race leader will attempt to distance themselves away from the opponent to defeat the opponent (similar to Tokyo Xtreme Racer). Underground 2 also introduces several SUVs, which could be customized as extensively as other Underground 2 vehicles and used to race against other SUV racers.

The customization features in the game was significantly expanded to modifications that have no actual effect on vehicle performance. The sound systems could be put in the trunk of cars, but served no purpose other than sheer flash. The game also features more extensive product placement for companies with no connection to auto racing, such as integrating the logo for Cingular Wireless, an American wireless communications company, into the game’s messaging system and displaying it on-screen for much of the gameplay.This game has extensive amount of customization.

The performance and handling of the car is not only affected from “performance shops”, but cosmetic modifications, like spoilers and hoods, which affect the downforce of the car.

Need for Speed: Underground Rivals was the first Need for Speed game released on the PlayStation Portable. It is the PSP equivalent of Need for Speed: Underground 2, and was released on 24 February 2005 in Japan, 14 March 2005 in North America, and 1 September 2005 in Europe. The title went Platinum in Europe on 30 June 2006. It had no free roam and the cars were very limited.

 Need for Speed: Most Wanted (2005)

Need for Speed: Most Wanted was released on 16 November 2005, and was one of the first games released for the Xbox 360. Police chases make a comeback and represent a significant body of the gameplay, and includes the Grand Theft Auto-like free-roaming of Underground 2, but with less extensive vehicle customization features than in the Underground series. The customization options are improved slightly in the latter need for speed titles. The story mode is presented in a significantly different style from Underground, with CGI effects mixed with live action, which was used in later games, such as Need For Speed Carbon. The mode also features the Blacklist, a crew consisting of 15 racers that the player must beat one-by-one to unlock parts, cars, tracks, and to complete career mode. The player has to meet certain requirements before he can take on the next Blacklist rival, such as races completed, bounty earned, etc.

A special “Black Edition” of Most Wanted was also released, which features additional races and challenges, and a few bonus cars, including a specially-tuned BMW E46 (M3) GTR, a 1967 Chevrolet Camaro, a red Chevrolet Corvette C6.R, a Porsche, and a few others, and also includes a Black Edition-only behind-the-scenes DVD. Both versions of Most Wanted are available for the PlayStation 2, Xbox, Nintendo DS, and Windows-based PCs. Only the standard edition of Most Wanted is available for GameCube and Xbox 360 (“Black Edition” was not produced for these platforms). Black Edition was made for the tenth anniversary of the Need for Speed series. In Germany the “Black Edition” was only released for PS2.

The PSP port of Need for Speed: Most Wanted is Need for Speed: Most Wanted 5-1-0. It was released on the Gamecube, Xbox 360, PS2, Xbox, GBA, PC and DS.

Need for Speed: Carbon (2006)

Need for Speed: Carbon saw the return of nighttime-only racing, and a selection of cars similar to that of Most Wanted, including compact cars and sports cars associated with import culture, American muscle cars, and supercars. Carbon also introduces a new feature wherein the player is allowed to form a “crew,” to which members with different abilities may be chosen that aid the player in races. Drift events returned to the series in Carbon. It also continues the story of the player from NFSMW. However, the game has far less emphasis on the police than NFSMW.

The game was released on 31 October 2006 for Windows-based personal computers, Playstation 2 and Xbox 360, and this is the first Need for Speed game for Playstation 3 and Nintendo Wii and it’s the last NFS game for Nintendo Gamecube and Xbox, followed by video game consoles and handheld game consoles. Carbon‘s handheld port is known as Need for Speed Carbon: Own the City. Drag racing was removed from the series, but a new type of race called “Canyon Duel” was added, where the player and a game boss take turns racing down a canyon, trying to stay as close to the leader as possible. The closer the player is to the leader, the more points they accrue. If the player is unable to overtake the leader and remain in front (10 seconds), it will go down to the next round where the player must stay as far ahead as possible to gain more points and win against the boss.

Another new feature is “Autosculpt”, which allows players to custom-fabricate their own ground effects, rims, hoods, and other parts. The cars featured on the front cover of game are the Mitsubishi Lancer Evolution IX and Dodge Challenger. The car featured on the front cover of the Collector’s Edition is the Mitsubishi Lancer Evolution IX.

The Wii port lacked online play, but made full use of the Wii Remote and Nunchuk.

The Need for Speed: Carbon “Collector’s Edition” features 4 exclusive cars, 10 pre-tuned cars, 6 new races, 3 unique challenge events, 10 unique vinyls and a Bonus DVD showing the making of Carbon and showcasing all the cars used in the game. The Collector’s Edition also features alternate box art and metallic finish packaging. Although the Mac edition doesn’t display the Collector’s Edition title, it contains all Collector’s Edition features.

Need for Speed: ProStreet (2007)

Need for Speed: ProStreet is the 2007 released title in the Need for Speed series. Key features of the game include realistic damage, a return to realistic racing (instead of the arcade-like racing of previous titles),[15][16] modeling, burnouts and more. The game also lacks the free roam mode in which players can roam the streets. Instead, all of the races are on closed race tracks that take place on organized race days. The game consisted of Drag races, Speed challenges, Grip races (circuit racing), and drift races. you would progress through the career mode dominating racedays, unlocking events, and going to showdowns. you could improve your cars, but the main focus was on dominating each raceday to unlock more. you would eventually end up unlocking one or up to all of the elite kings-Drag, Speed, Drift, and Grip kings. you would go to racedays and compete against others that get progressively better and just race the certain kind multiple times, until you could face the king, and win. you would then receive their car as a “gift” for beating the highest level of that type of racing. There is also a king over all of the types- Ryo. he is very good at everything, and you have to be able to beat him in everything to win his car.

The game was released on 14 November 2007 in North America and on 23 November 2007 in Europe. However sales were poor and critics bashed the game because of its awkward, unrealistic physics engine, boring single player career mode and unresponsive controls.

The “Collector’s Edition” for PC, Xbox 360 and PlayStation 3 adds another 5 new cars. It is available via download.

Need for Speed: Undercover (2008)

Need for Speed: Undercover was released on 18 November 2008. The game had a significantly longer development cycle than previous games, taking 16 months to develop.[17]

The game focuses on, like NFS Most Wanted, tuning and cop chases. The game features 50+ cars. The game takes place in a fictional city, in a Tri-city Bay area. The player’s role is an undercover cop, trying to stop the racers. The game contains live-action cutscenes which feature the actress Maggie Q. The game also features a damage system and now parts can break off after a crash. However, the player doesn’t need to pay for the damage and the car is repaired automatically after each race, unlike 2007’s Need For Speed Pro Street.

EA Games president Frank Gibeau stated that due to the fact that the sales of ProStreet didn’t live up to EA’s hopes for the game, the franchise will go back to its “roots” with a number of features, including open-world racing and a new highway battle mode. The game was met with average responses, mostly in the 65% to 70% range, but the responses were higher than ProStreet (one response was higher than 70%, three of them were below a 65%).[18]

The “Collector’s Edition” for PlayStation 3 and Xbox 360 adds another 5 new cars, plus twelve new circuit, sprint and checkpoint track configurations. Also included are specially tuned versions of ten existing cars which are available in quick race & online modes, plus 35 exclusive vinyls for adding a unique visual style to any of your cars.

EA also ported Undercover to various mobile devices. It is available for purchase and download in the iTunes App Store for the iPod Touch and iPhone, and in the Palm App Catalog for the Palm Pre, and Windows Mobile. It is also the last Need for Speed game for PlayStation 2.

 Need for Speed: Shift (2009)

Main article: Need for Speed: Shift

Need for Speed: Shift, released on 15 September 2009, primarily centers around legal races in real-life racing circuits around the world, and maintain its mix of exotic, import and muscle cars. It features 60+ cars, divided into 4 tiers. It features 19 tracks, some of which are actual licensed tracks and others which are fictional. In addition to improved driving simulation and an adaptive difficulty, the game reintroduces cockpit view, the first in the series since Need for Speed: Porsche Unleashed. NFS Shift focuses on racing simulation rather than arcade racing of previous titles. The car featured on the cover page is a BMW E92 M3 GT2.

It has received better reviews than the last 3 games, Carbon, ProStreet and Undercover. It has gained a 9.0 rating from IGN and the Official Xbox Magazine while gained a 7.0 from Eurogamer and Gamespot, who were considerably less impressed. The reviewers generally praised the in-car view of the game and its sense of speed while most of the criticism revolved around the Drift aspect of NFS: Shift.

A Ferrari racing DLC pack was released. It was available on the Xbox 360 for 800 Microsoft Points. It featured 10 Ferrari cars and 46 specific Ferrari challenges in career mode.

An Exotic racing pack was also released. It features cars like the McLaren MP4-12C, the BMW M1, the Gumpert Apollo and the Honda NSX. It also features new races, a new championship & 5 more trophies for the PlayStation 3.

It is available for purchase and download in the iTunes App Store for the iPod Touch and iPhone, and Windows Mobile.

The “Special Edition” of Need For Speed Shift contains a special tuned BMW M3 GT2, and an Elite Series track.

Need for Speed: Nitro (2009)

Main article: Need for Speed: Nitro

Need for Speed: Nitro is the Need for Speed game and the first made exclusively for Nintendo DS and Wii, featuring arcade-style gameplay and targets a casual audience. Nitro was released on November 3rd, 2009 in North America while it was released in Europe on November 6th, 2009.

Need for Speed Nitro-X

A newer installment and the sequel to the original NFS: Nitro. Announced shortly after E3 2010 (after Hot Pursuit and Shift 2), EA released details on bringing the Need For Speed series onto Nintendo’s digital distribution DSiWare service for use with the DSi/XL and the upcoming 3DS system. Titled Need For Speed: Nitro-X, the game is essentially the original release with a couple of updates, such as 18 licensed vehicles, never-before-driven police units, custom tags for in-game usage with the DSi camera, 16 updated tracks from all 6 original Nitro locations, a revised career mode, local multiplayer matches for up to 4 players, as well as new rewards and unlockables. The game will be released as a digital download only and as such, be priced at a premium (800+ Nintendo points). It was originally going to be released on September 20, 2010, but EA delayed the game slightly to work on improving the in-game physics engine. It became re-scheduled for a release on October 8, 2010 in North America but was delayed once again and released on November 15, 2010 in North America and November 26, 2010 in Europe.

Need for Speed: Nitro is also available as a social multiplayer game in Facebook.[19]

Need for Speed: World (2010)

Main article: Need for Speed: World

Need for Speed World is a free-to-play MMO racing game in development exclusively for Windows-based PCs. It takes on the gameplay style of Most Wanted and Carbon, focusing on illegal racing, tuning and police chases, and adds classic MMO elements to the mix. World even incorporates almost exact replicas of the cities of Rockport and Palmont, the cities of Most Wanted and Carbon respectively, into its map design. World was originally scheduled for an Asian release in the summer of 2009, however the game was not released at that time and it was released worldwide on July 27, 2010.[20][21] In October 2009, the game was in public beta-testing limited to residents of Taiwan.

The world series beta was launched on June 2, 2010. The game was released to players who had the starter pack on July 20, 2010 and to others on July 27, 2010. Now the Starter Pack’s level 50 cap has been removed giving all players of NFS World availability of levels over 10.

 Need for Speed: Hot Pursuit (2010)

Need for Speed: Hot Pursuit was developed by Criterion Games and published by Electronic Arts on November 16, 2010.[22] It focuses on racing and cop chases rather than car customization. Hot Pursuit, as the name implies, tends to return the series to the roots, and is inspired by the original 3DO Need For Speed game. The game won many awards at the E3 2010, including “Best Racing Game” and other “Best of E3”-awards. It is the first game in the Need For Speed series since the original Hot Pursuit to win an E3 award.

There are 60+ cars: most of them are available to both racers and cops, but a few are exclusive to each side.[23] Most of them are exotics and feature cars such as the Lamborghini Reventon, McLaren F1, Bugatti Veyron and Pagani Zonda Cinque. Unlike previous NFS titles, however, there is no customization. The game takes place in a fictional county called Seacrest County, where there are no skyscrapers. The scenery ranges from dense forests to snowy mountains to deserts. The “free roam” feature in the game lets you explore Seacrest County. NFS Hot Pursuit lets you play as either a cop or racer, and has a separate career mode for each side. The game’s primary focus is to provide players with high speed cop vs racer chases.

The game also features many weapons. Some are exclusive to the cops or racers. Power-ups include spike strips, which are used by both cops and racers and activate a spike strip from the back of the car and lay it on the road, and EMPs (ElectroMagnetic Pulses) which are used by both cops and racers and can be used for taking down cops or racers, or for performing takedowns (which is an important feature of the Burnout series). Other weapons include helicopters and roadblocks for cops and turbo and jammers for racers.

The game is released on the PS3, Xbox 360, Wii and Microsoft Windows. The biggest feature about NFS Hot Pursuit is NFS Autolog, which track player progressions and statistics compared to other player and recommends players events to play. In addition to its statistical system, Autolog also features Facebook-like speedwalls where players can post their comments and photos while in the game. This autolog feature will carry on in its next generation in Shift 2: Unleashed. NFS Hot Pursuit has received some of the best reviews of the series, which generally praise the Autolog feature of the game and the cop vs racer chases.

The “Limited Edition” gives players exclusive access to the Alfa Romeo 8C Competizione and the Ford Shelby GT500. There was a lot of downloadable content for the game:

  • The Super Sports Pack, features 13 new events, additional trophies/achievements and 3 new cars, Porsche 911 GT2 RS, Gumpert Apollo S and Bugatti Veyron Super Sport.
  • The Armed & Dangerous Pack, features 2 new online game mode, Most Wanted and “Arms Race”, along with 3 achievements/trophies.
  • The Lamborghini Untamed Pack, features 3 Lamborghini cars, Lamborghini Diablo, Countach, and Sesto Elemento, with 10 new events and 4 achievements/trophies.
  • The Porsche Unleashed, features 3 Porsche cars, Porsche 911 Turbo (1982 Edition), 959 and 911 Speedster, with 10 new events and 4 achievements/trophies.

Shift 2: Unleashed (2011)

Main article: Shift 2: Unleashed

Shift 2: Unleashed has been developed by Slightly Mad Studios and is the sequel to Need for Speed: Shift. It expands on the gameplay and features introduced with the original. Shift 2 includes the Autolog feature introduced with Hot Pursuit, which allows players to keep track of their friends’ progress of achievements as well as best lap times, etc. It was released on March 29, 2011.[24] It also includes extra features such as night racing, an additional helmet camera, a more in depth career mode with different areas to complete. The driver aggression/precision aspect of scoring has been taken away to free up the game, and to focus more on the driving experience rather than getting points divided into two sections. There were many minor improvements (including a full damage model now, and improved car flip physics) that were added to NFS Shift 2 and polished the game in its entirety.

The “Limited Edition” package unlocks 3 cars from the start: the Nissan Silvia spec.R Aero, the Alfa Romeo Giulietta QV and the Lamborghini Murciélago LP640.

Need for Speed: The Run (2011)

Need for Speed: The Run has been officially announced by Need for Speed via their official Facebook profile. A trailer has been posted including pursuits and races, which suggests that the new Need for Speed title is action based rather than simulation based. The trailer has also shown a character, which foretells the game will most likely include a storyline. The game is scheduled for release on November 15, 2011. The trailer shows that the story is based on a race across the United States from San Francisco to New York. Notable cars seen in the trailer includes the Audi R8 V10, Ford Mustang Shelby GT500 Super Snake, Ford Taurus SHO Police Interceptor, BMW M3 GTS, Pagani Huayra, Mazda RX-7, Nissan GT-R, Aston Martin V12 Vantage and Porsche 911.

At the end of the trailer, a female voice is heard calling out ‘Jack’. So it is likely that the protagonist will have a name or will be named in this franchise.

 Future

EA’s strategy is to provide the mass-market audience with an action adventure type NFS game annually for the holiday season. They alternate between several studios to ensure sufficient development time is given to provide a high quality entertainment experience in each product. With Criterion’s Hot Pursuit released in November 2010 the next game is in development by Black Box and due November 2011. In addition, more authentic NFS games, i.e. under the Shift sub-series, will be released when the market permits and the developers feel ready.[25]

On April 28, the UK online video game store ShopTo leaked a trailer for a new Need for Speed game, entitled “Need for Speed: The Run”.
According to Kotaku, “It appears to be a story-focused, cross-country driving affair with players fleeing from the cops”, a similar affair to that of “Need for Speed Undercover”.
The next day, on the official Need for Speed Facebook page, a post stated “The Run is an illicit cross-country race stretching from San Francisco to New York”, as well as revealing the new game’s website; http://www.NeedForSpeedTheRun.com/
It is set to be released on November 15, 2011.

 References

  1. ^ http://www.needspeed.co.uk
  2. ^ Electronic Arts (2009-10-21). “EA’s Need for Speed Franchise Races Past 100 Million Copies”. Press release. Retrieved 2009-10-21.
  3. ^ Gerstmann, Jeff (1999-03-31). “Need for Speed High Stakes Review”. GameSpot. Retrieved 2008-08-09.
  4. ^ a b “Need for Speed Underground Game Guide”. IGN. Retrieved 2008-08-09.
  5. ^ Perry, Douglas (2004-11-12). “Need for Speed: Underground 2 Review”. IGN. pp. 2. Retrieved 2008-08-09.
  6. ^ a b “Need for Speed: Carbon (Cars)”. Electronic Arts. Retrieved 2008-08-09.
  7. ^ Kaiafas, Tasos (1997-05-14). “Need for Speed II Review”. GameSpot. Retrieved 2008-08-09.
  8. ^ a b Mirabella III, Fran (2003-12-14). “Need for Speed Underground Review”. IGN. pp. 3. Retrieved 2008-08-09.
  9. ^ “Electronic Arts completes acquisition of Bullfrog Productions Ltd”. Business Wire. Findarticles.com. 1995-01-24. Retrieved 2008-08-09.
  10. ^ Andrews, Marke (2008-01-03). “Martin Sikes co-founded Black Box Games”. Vancouver Sun. Canada.com. Retrieved 2008-08-09.
  11. ^ EA: We ruined Need For Speed with studio ‘death march’
  12. ^ Davison, John (2007-06-05). “Need for Speed: Reevaluating our Need for Speed”. 1UP.com. Retrieved 2008-08-09.
  13. ^ “V-Rally 2 Game Details”. GameSpot. Retrieved 2008-08-09.
  14. ^ Poole, Stephen (2001-11-21). “Motor City Online Review”. GameSpot. Retrieved 2008-08-09.
  15. ^ “NFS 11: New Infos!”. NFS-Planet. 2006-12-30. Retrieved 2007-02-09.
  16. ^ “NFS 11: New rumors”. NFS-Planet. 2007-02-11. Retrieved 2007-02-11.
  17. ^ Mark Androvich (2008-06-18). “Riccitiello: We were torturing Vancouver studio”. Gamesindustry.biz. Retrieved 2008-06-18.
  18. ^ Brendan Sinclair (2008-02-12). “New Burnout, Skate on the way”. Gamespot. Retrieved 2008-02-12.
  19. ^ “Need for Speed: Nitro Details”.
  20. ^ Kirk Pedersen (2009-10-22). “A brief history of speed”. Electronic Arts. Retrieved 2009-10-25.
  21. ^ Rob Purchese (2009-01-30). “Revamped NFS series launches this year”. Eurogamer. Retrieved 2009-01-30.
  22. ^ David Hinkle (2010-06-14). “Need for Speed: Hot Pursuit races to retail November 16”. Joystiq. Retrieved 2010-06-14.
  23. ^ NFSKirk (2010-06-22). “NFSRon Talks to HP Creative Director”. Electronic Arts. Retrieved 2010-06-24.
  24. ^ Electronic Arts (2010-11-16). “EA’s Engine Roar with Shift 2 Unleashed”. Press release. Retrieved 2010-11-16.
  25. ^ Robert Purchese (2010-11-02). “The future of Need for Speed revealed”. Eurogamer. Retrieved 2010-11-14.

 External links

v · d · eNeed for Speed
First era
The Need for Speed (1994) · Need for Speed II (1997) · Hot Pursuit (1998) · High Stakes (1999) · Porsche Unleashed (2000) · Motor City Online (2001)
Second era
Hot Pursuit 2 (2002) · Underground (2003) · Underground 2 (2004) · Most Wanted (2005) · Carbon (2006) · ProStreet (2007) · Undercover (2008)
Third era
Shift (2009) · Nitro (2009) · World (2010) · Hot Pursuit (2010) · Shift 2: Unleashed (2011) · The Run (2011)
Branded
V-Rally (1997) · V-Rally 2 (1999)
Related