[Covid19|Năm2] Đọc Sách – P2


Từ chiếc bookmark nghĩ về văn hóa đọc

Một lần, tôi cần mua vài chiếc bookmark, đi khắp các hiệu sách và cửa hàng đồ lưu niệm nhưng không tìm đâu ra loại bookmark đẹp, xứng đáng dùng làm quà tặng một cách trân trọng. Chỉ có những miếng bìa vẽ sơ sài hình tháp Rùa hồ Gươm, hoặc hình các cô gái mặc trang phục dân tộc. “Chủ yếu bán cho Tây, giá cũng chỉ 10-20 ngàn là cùng”, chủ cửa hàng cho biết. Thật khác xa với những chiếc bookmark bằng da, mạ vàng hoặc khắc gỗ tinh xảo tôi từng được thấy trong bộ sưu tập của một người bạn. Chuyện tuy nhỏ nhưng có thể thấy, nếu tìm những dụng cụ hỗ trợ sách căn bản còn khó khăn, thì chúng ta chưa có những hiệu sách hoàn thiện.

Mới đây, Bộ trưởng Bộ Văn hóa -Thể thao và Du lịch vừa ký quyết định thành lập ban soạn thảo xây dựng Chiến lược quốc gia về phát triển văn hóa đọc trong cộng đồng. Đã có quá nhiều bài báo, hội thảo nói về việc văn hóa đọc xuống cấp, so sánh khoảng cách thư viện Việt Nam với thư viện nước ngoài, so sánh sức đọc của người Việt hiện nay với người Nhật từ thời Minh Trị… chỉ để cùng đi đến một kết luận chung: chúng ta chưa hề có văn hóa đọc theo đúng nghĩa. Bởi vậy việc thành lập một ban soạn thảo, đưa ra những giải pháp để xây dựng văn hóa đọc, dù chưa thấy công bố thời hạn hoàn thành, ít nhất cũng là một bước đi cụ thể trong chiến lược quy mô và cực kỳ phức tạp mà đáng ra đã phải tiến hành từ lâu.

Bookmark bằng da của Kenya.

Cũng vì đa số những gì liên quan đến sách trên quy mô lớn ở Việt Nam đều nằm trong tình trạng thiếu tính chuyên nghiệp, nên khó có thể định nghĩa đầy đủ về “văn hóa đọc”. Nhưng chắc chắn một điều, văn hóa đọc không chỉ là việc tăng cường đọc sách văn học như một số người lầm tưởng, cũng không chỉ là đọc thật nhiều rồi ghi lưu niệm vào sách, hay sưu tầm sách cũ. Văn hóa đọc rộng lớn hơn rất nhiều. Những thư viện mênh mông mở cửa cả ngày, những tủ sách gia đình được giữ gìn cẩn thận và bổ sung qua nhiều thế hệ, những nghệ nhân đóng sách, những nhà sưu tập sách quý, những nhà xuất bản lớn có uy tín thật sự trong việc kiểm soát một cuốn sách từ khâu mua bản quyền đến khâu phát hành… là hình ảnh quen thuộc tại một quốc gia đã có được văn hóa đọc. Nếu thật sự xây dựng được văn hóa đọc từ gốc, thì đó sẽ là những biểu hiện bên ngoài, trong đó có cả những chi tiết nhỏ như chiếc bookmark, vốn xuất hiện từ cuối thế kỷ 16 ở châu Âu và trở thành món quà đầy trân trọng mà giới trí thức quý tộc thời bấy giờ tặng nhau cùng với những pho sách kinh điển.

Nếu hỏi một sinh viên Việt Nam đi du học nước ngoài, kể cả ở các nước châu Á, điều gì làm họ thấy sốc nhất, thì câu trả lời nhận được khá thường xuyên là “sách”. Khi đã quen ung dung đi qua 4 năm đại học mà chẳng nhất thiết phải đọc hết vài bộ sách trong giáo trình, hiển nhiên là sẽ bị sốc khi bị giáo viên giao một lô sách tham khảo chỉ riêng cho một chuyên đề. Không thể không đọc vì sẽ buộc phải dùng đến kiến thức trong sách đó, mà phải phát triển được ý riêng của mình, kĩ năng cóp nhặt cho qua vốn quen dùng trong nước đành phải xếp sang bên. Nhưng đọc vào mới thấy không đơn giản. Thời gian có hạn, trong khi sinh viên nước ngoài đọc mấy trăm trang vừa nhanh vừa nhớ rất rõ từng điểm quan trọng thì một sinh viên Việt Nam sẽ phải rất nhọc nhằn để vượt qua quãng đường tương tự. Bởi kĩ năng đọc – phần tối quan trọng của văn hóa đọc, chúng ta không được học trong nhà trường. Học thuộc lòng/trả bài/quên luôn, một quy trình quen thuộc góp phần quan trọng làm học sinh ghét sách và không thu được gì nhiều từ sách dù chương trình học có nhồi nhét đến mấy. Có người so sánh: học sinh nước ngoài được học cách hệ thống, rồi tự phát triển; còn học sinh Việt Nam được phát một cái bị, vứt lẫn lộn sách vào đó, khi đầy thì bỏ bớt ra, thiếu lại nhặt vào, mà mãi vẫn chưa đọc được đến đầu đến đũa. Chiến lược quốc gia về văn hóa đọc sẽ vấp phải bức tường thành này ngay bước đầu tiên. Trước số lượng sách khổng lồ, kĩ năng đọc là chìa khóa giúp con người tự tin tiếp cận với kiến thức. Trong truyện Sherlock Holmes có chi tiết: bác sĩ Watson cần đóng giả một nhà sưu tập đồ gốm Trung Hoa, ông ta đến thư viện tìm hơn chục cuốn sách về đề tài trên và đọc suốt ngày, sau đó ông ta đủ tự tin để đối đáp với tay chuyên gia mình cần tiếp cận. Kĩ năng đọc như vậy không chỉ nhờ vào trí thông minh, mà cần có sự rèn luyện lâu dài. Cách ghi nhớ, cách hệ thống đều cần được rèn luyện, chưa kể đến những mức cao hơn là thẩm định, so sánh và phản biện. Văn hóa đọc sẽ phát triển ra sao khi người ta chỉ đọc vài ba cuốn sách mỗi năm? Kiến thức có được một cách từ từ và mỗi cuốn sách ta chọn đọc, ta cần có một kĩ năng vững vàng để hiểu thấu đáo và bổ sung vào lượng kiến thức mình đã có. Các cuộc họp báo hay hội thảo nghiên cứu ở Việt Nam, đa phần rơi vào tình trạng tẻ nhạt, chẳng ai hứng thú đặt câu hỏi hay phản biện. Thiếu khả năng tranh luận một cách xác đáng cũng bởi ít đọc sách đa dạng, mỗi người chỉ đọc vài cuốn sách liên quan đến chuyên ngành của mình mà thôi, và không cập nhật nổi sách mới. Đọc chậm và chán đọc – tất cả cũng chỉ vì do kém kĩ năng đọc mà ra.

Kĩ năng đọc không được dạy trong nhà trường, còn trong gia đình cũng không nhiều điều kiện phát triển. Đến nhiều nhà có thể gọi là “gia đình trí thức” – bố mẹ giáo viên, con cái đều học đại học – cũng rất hiếm khi thấy một tủ sách đúng nghĩa. Vài cuốn sách giáo khoa, giáo trình, truyện tranh và tạp chí – đó là một cấu trúc thường thấy. Một tủ sách gia đình được duy trì qua nhiều thế hệ, hay ít nhất là thói quen mua sách thường xuyên có vẻ quá xa xỉ, dù giá sách xét kĩ ra không hề đắt so với mức sinh hoạt ở thành phố. Khi chưa thể trông cậy vào các thư viện, vốn đã ít lại chỉ mở cửa vào giờ hành chính và được canh gác quá kĩ càng, thì lại càng cần xây dựng tủ sách cho riêng mình.

Bookmark khắc gỗ của Indonesia
Bookmark mạ vàng mô phỏng nhân vật của họa sĩ nổi tiếng người Czech Alfons Mucha


Những buổi triển lãm sách quý ở vài quán café sách nhỏ, hiệu sách cũ ở nơi những ngõ hẻm đường vòng và thông tin sách theo kiểu truyền miệng, chỉ có thể tác động đến những người có ý thức tự mình đi tìm, chứ không thể tác động đến đám đông. Từ kĩ năng đọc đến một hệ thống xuất bản sách chuyên nghiệp là cả một không gian văn hóa đọc rộng lớn được làm bằng “sự thủy chung kỳ bí qua nhiều thế hệ” như Borges nói. Chiến lược quốc gia về phát triển văn hóa đọc trong cộng đồng chắc chắn sẽ đụng đến rất nhiều thành trì cố hữu trong giáo dục, xuất bản cũng như mọi thứ liên quan đến sách ở Việt Nam, bởi vậy những người bi quan (hoặc thực tế) đều có lý do để lo lắng cho thành công của chiến lược này.

Nguồn: TiaSang

—-

Sự cô đơn của đọc

Văn hóa đọc dần bị thay thế bằng văn hóa đọc miệng người khác nói. Từ chỗ mượn mắt của người khác đọc hộ, nghe người khác nói, đến chỗ mượn cả trái tim và khối óc của người khác nghĩ hộ mình, rung động hộ mình, chỉ là một bước ngắn. Đọc bao giờ cũng là tự làm cô đơn mình.

Giữa thời đại văn hóa thị giác, người ta chợt hay nhắc đến văn hóa đọc như một đối trọng. Thực sự là hai cái ấy ít nhiều xung khắc với nhau. Văn hóa thị giác làm tươi mát đời sống bằng những biểu hiện bên ngoài của thế giới như màu sắc, hình ảnh và âm nhạc. Còn văn hóa đọc thì trầm lắng, tạo ra sự đa thanh bằng chiều sâu của những tầng tri thức. Một bên như cái tán sum suê, sinh cành đẻ lá. Một bên cứ âm thầm hút nhựa từ đất, càng miệt mài đằm sâu, càng cô đơn.

Đọc có nghĩa là được cô đơn. Khi thưởng thức các loại hình nghệ thuật gắn với môi trường diễn xướng như kịch, âm nhạc, người thưởng thức buộc phải chung sống với số đông. Những ý kiến và nhu cầu tranh luận nảy sinh ở họ phần nhiều là trực tiếp. Còn khi đọc, ta sống trong một thế giới siêu không gian, siêu thời gian, cách ly với mọi hệ lụy bên ngoài.

Ta cảm nhận những điều sách nói bằng cảm giác của thân thể. Bởi sự tuyệt đối “chân không” ấy mà sự đọc khiến độc giả chìm sâu vào một thế giới của riêng mình. Không phải không có những người đọc choáng ngợp trước sách để rồi không thu nạp được gì nhiều ngoài sự hoang mang. Nhưng, đọc đúng hướng và đúng tầm thì cũng như hạt mầm gieo xuống đất. Nó chìm sâu để rồi tự vươn lên như một cái cây, tạo cho con người một phẩm chất đọc riêng, có thể gọi là nhân cách đọc.

Đã có một thế giới khác khi cầm trang sách, tất chúng ta có một địa vị cho mình trong thế giới ấy. Sự đọc dẫn đến sự phân loại độc giả trong mối tương giao với sách, điều người ta hay gọi là “sách kén người”.

Việc người đọc tự phân loại mình là một vận động biện chứng, tự thân, độc lập với sự chia luồng độc giả của người viết sách và giới làm sách nhằm tới lợi nhuận thương mại. Đọc để tự biết mình và làm khác mình bằng sự khác biệt về bản sắc và quan điểm về thế giới. Đọc là được cô đơn, cô đơn để có sự khác biệt và độc lập trong suy nghĩ.
Với sách văn chương, sự cô đơn có nguồn gốc sâu xa ở chỗ, mỗi người đọc có một thể nghiệm riêng với tác phẩm, một tương tác riêng với nó. Người ta làm một cuộc phiêu lưu vào sách, sống cuộc đời nhân vật trong sách, và hơn hết thử làm chủ nhân một thế giới khác, với trật tự lôgích của riêng nó.

Với những cuốn sách thuộc các lĩnh vực khác, sự cô đơn thể hiện thông qua chính kiến và quan điểm riêng của người đọc. Nếu không tự xây dựng định hướng tư duy cho mình thì dù có cập nhật bao nhiêu tri thức cũng vẫn là anh thủ kho kiến thức mà thôi.
Sự định hướng ấy là bản lĩnh tiếp nhận. Bản lĩnh tiếp nhận là một biến thể của sự cô đơn – sự cô đơn của cá nhân từ chối hòa tan vào bầy đàn một cách thiếu suy nghĩ.

Một câu hỏi đặt ra: Nếu đọc để đạt đến sự cô đơn, liệu có phải những kẻ đọc sách đều là nhưng người lập dị không? Ngày nay đang tồn tại giữa chúng ta một cách đọc mang tính bầy đàn, dựa vào quan điểm đánh giá của một số nhà điểm sách. (Về sự đáng ngờ của các quan điểm đó – sự chênh lệch giữa giá trị ảo được thiết lập nhờ các bài điểm sách trên báo với giá trị thực của cuốn sách, thiết tưởng chúng ta sẽ cần tiếp tục bàn nhiều vào những lần khác).

Thay vì tự tạo cho mình một chính kiến văn hóa, một thái độ độc lập, người ta buông mình theo sự a dua đến mức kinh ngạc. Số đông ấy tuy có âm lượng to, dung lượng lớn, nhưng chỉ là hiện tượng nhất thời. Họ bị những mốt này mốt nọ “cưa đổ” như quân bài đôminô mà không hay cái sự ấy khởi phát từ đâu.

Con người bị cuộc sống hiện đại lấy mất khoảng thời gian tự tại, đi đến chỗ ỷ lại vào những giá trị văn hóa tinh thần thập cẩm, pha loãng, không cần phải mất công sức cũng có được.

Văn hóa đọc (sách) dần bị thay thế bằng văn hóa đọc miệng người khác nói. Từ chỗ mượn mắt của người khác đọc hộ, nghe người khác nói, đến chỗ mượn cả trái tim và khối óc của người khác nghĩ hộ mình, rung động hộ mình, chỉ là một bước ngắn. Liệu có phải vì vậy mà có nhiều người đọc mà chỉ có rất ít đôi mắt nội tại không? Chúng ta tự tước đoạt lá phiếu của chính mình hầu bỏ phiếu tín nhiệm cho mỗi cuốn sách để thay bằng sự áp đặt và đô hộ của những mốt đọc. Trong khi đó, sự cô đơn thực sự giúp người đọc có sự đánh giá của riêng mình. Càng cô đơn trong ý nghĩ, người đọc càng có nhiều thắc mắc và động lực đào sâu tìm kiếm mạch nguồn, tìm sự liên hệ bề sâu với cộng đồng những người đọc với đúng nghĩa của nó.

Chính sự cô đơn làm nên vẻ đẹp lấp lánh cho những cuốn sách.

Nguồn: TiaSang

Đọc sách – Bài học từ Nhật Bản


Photo by Liger Pham on Pexels.com

Sách là biểu tượng cho óc tò mò học hỏi, sáng tạo, biểu tượng của tài sản văn hóa, học thuật của một dân tộc. Có lẽ Nhật Bản từ ngày tiếp xúc với thế giới phương Tây đã tỏ ra là một dân tộc ham học hỏi cái mới một cách đam mê. Họ biết thế giới đã phát triển trước họ hàng trăm năm, họ bị tụt hậu, và họ cương quyết muốn đuổi kịp. Và để đuổi kịp, họ muốn biết tất cả những gì phương Tây đã sáng tạo ra trước đó, đã làm nên sức mạnh thần kỳ đó. Họ say mê hiểu biết một cách cuồng nhiệt, muốn chiếm lĩnh tư tưởng và văn hóa của phương Tây, và muốn chứng minh với thế giới rằng họ cũng biết tất cả, và không thua kém ai.Chuyện người Nhật sớm dịch vô số sách thuộc loại “kinh điển” của thế giới ra tiếng của họ gần đây đã được nhiều người nói đến. Nhưng điều làm cho những người ưu tư đến công cuộc chấn hưng đất nước không khỏi lo lắng, là khi biết rằng vào thời điểm này, thế kỷ 21, một số cuốn sách hay thuộc loại “kinh điển” của nước ngoài khi lần đầu tiên được dịch ra tiếng Việt cũng chỉ bán được vài ngàn bản, trong khi chúng ta có tới hơn 80 triệu. Cũng chính những cuốn sách ấy đã từng được dịch và được bán đến hàng triệu bản tại Nhật Bản thời Minh Trị rồi, lúc đó dân số của họ chỉ vài chục triệu. Đây chẳng phải là điều gây sốc, nếu ai bình tâm suy nghĩ hay sao?
Bao giờ dân Việt đạt được sức đọc mạnh như sức đọc của dân Nhật hơn một trăm năm trước đây? Bao nhiêu năm nữa? Vì sao chúng ta, một dân tộc bốn nghìn năm văn hiến, mà nay sức đọc quá thấp kém như vậy? Hệ quả của nó cũng sẽ rất nghiêm trọng, nếu ai bình tâm suy nghĩ.
Nước nào trên thế giới có tuyển tập Các Mác – Ăng Ghen qui mô đầu tiên trên thế giới? Xin trả lời rằng: không phải Liên Xô hay Trung Quốc, cũng không phải nước “chủ nhà” là Đức, quê hương của hai vị. Mà chính là Nhật Bản! Những tập đầu tiên của bộ tuyển tập được nhà xuất bản Kaizosha cho ra mắt năm 1928, và năm năm sau thì được hoàn tất. Nó chính là bộ tuyển tập qui mô đầu tiên của thế giới! Tập đầu tiên của bộ tuyển tập này bán được 150.000 quyển. Trung bình mỗi tập được bán khoảng 120.000 quyển. Số lượng này không thể tưởng tượng được ở Mỹ và ở châu Âu vào thời điểm đó.
Cũng tương tự, tuyển tập đầu tiên của Einstein trên thế giới không phải được in tại Đức, châu Âu hay Mỹ, mà tại xứ sở hoa anh đào này, vào năm 1922, chính tại nhà xuất bản Kaizosha. Nhà xuất bản này cũng là đơn vị có sáng kiến đứng ra mời Einstein sang thuyết trình 6 tuần tại các đại học Nhật và cho công chúng, cùng lúc đó cho ra mắt tuyển tập gồm bốn bộ của Einstein bằng tiếng Nhật, bao gồm những bài của Einstein không phải dễ tìm lúc đó. Nếu trong tiếp đón, người Nhật muốn biểu lộ họ không thua kém dân tộc nào trong việc ngưỡng mộ Einstein, thực sự họ đã dành cho Einstein một cuộc tiếp đón nồng nhiệt hơn các cuộc tiếp đón ở Mỹ, thì trong học thuật họ cũng muốn chứng minh họ không thua dân tộc nào trong việc nhanh chóng tìm tòi học hỏi cái mới. Phải nói đây là một nỗ lực phi thường của họ vào thời điểm đó.
Chúng ta đã quen với cái tên Fukuzawa Yukichi (1834-1901). Ông là đại biểu quan trọng nhất của Nhật Bản trong thời Minh Trị. Ông là người chủ trương hình thành các cá nhân tự chủ như những cột trụ của nền văn minh và chỉ khi xã hội có đủ các cá nhân tự chủ thì đất nước, quốc gia mới có thể độc lập, tự chủ được. Quốc gia nếu chỉ gồm những người dễ bảo, dễ dạy, thiếu hiểu biết, không đầu óc, thì không thể xây dựng và duy trì độc lập, tự chủ lâu dài được. Trước ông, đầu thế kỷ 19, nhà cải cách Phổ Freiherr von Stein, và những đồng nghiệp của ông cũng đã nói thế, và thực hành như thế. Thời đại Fukuzawa là thời làm đảo lộn giá trị xã hội. Người Nhật có cái kỳ tài là tuy trong lịch sử, tương tự như Việt Nam, cũng đã từng lấy các triều đại vua Trung Quốc làm “mô hình nhà nước” kiểu mẫu, nhưng đến thời Minh Trị, họ có sức mạnh tự phát, như một sự bừng tỉnh tức khắc – cái mà người Việt Nam không có – biết khôn ngoan chuyển đổi ngay, vứt bỏ ngay các mô hình của quá khứ để chuyển đổi nhanh chóng sang mô hình “Châu Âu và Mỹ”, thay đổi các bậc thang giá trị, từ “sein” (tồn tại theo cái cũ) sang “tun” (hành động theo cái mới). Chính vì vậy mà nước Nhật mới phát triển với tốc độ thần kỳ. Trong khi Việt Nam không có được sức mạnh tự phát như thế.
Fukuzawa từng viết: “Những ai làm những việc khó khăn hôm nay, người ta gọi họ là những người cao thượng; những ai làm những việc dễ, người ta gọi họ là những người thấp kém. Làm một cái gì hữu ích cho con người, như dạy người ta cách đọc sách, và suy nghĩ, điều đó có lẽ là khó khăn. Do đó ranh giới để phân biệt giữa những người cao thượng và thấp kém chỉ nằm ở tính chất khó khăn của công việc mà họ làm. Cho nên hôm nay có rất nhiều Đaimô, Quý phái cung đình, Samurai, và những người khác, trông họ, tuy đẹp đẽ khi ngồi trên lưng ngựa và đeo gươm ngắn, gươm dài, nhưng họ hầu như rỗng tuếch bên trong, như một cái thùng tô-nô rỗng… Họ tiêu pha những ngày của họ nhàn nhã và không mục đích. Thật không có lý do nào để gọi những người như thế là cao thượng, hay là người thuộc đẳng cấp quan trọng! (…) họ chính là những người thấp kém.” Đó là một đoạn văn trong tập sách có tên “Các bài học của ngày thường” của ngài Fukuzawa viết cho trẻ em. Một tiếng nói cực kỳ đanh thép để phân biệt cái thật, và cái giả trong xã hội Nhật lúc đó. Ngài đã muốn dạy cho con người từ lúc còn trẻ phải biết phân biệt được đâu là những việc làm cao cả và thấp kém, để tránh đi vào lối mòn thấp kém của thói ỳ lịch sử.
Vâng, “đọc sách, và suy nghĩ”, nghĩa là đi tìm tòi cái mới cho bản thân và dân tộc, và dĩ nhiên là nghiên cứu và viết sách, làm sao cho văn hóa đọc của đất nước ngày càng thêm phong phú, là những công việc cao thượng mà ngài Fukuzawa Yukichi muốn nhắc nhở mọi người. Chỉ sống với những cái cũ kỹ, ỷ lại, với chân lý thói quen, đó là thấp kém, chỉ làm hại thêm cho đất nước.
Chúng ta không nên “ngủ quên” trên kho báu trí tuệ chứa đựng trong sách vở của thế giới từ hơn 2.500 năm nay. Chính trong đó mà dân tộc Phù Tang đã tìm được thanh báu kiếm của vua Arthur như trong truyện thần thoại Anh cho trẻ em. Người Việt Nam cần thiết thay đổi thói quen của mình hôm nay.
Cần tìm ngay đến sách! Bởi chúng ta đã đi quá chậm!

Nguyễn Xuân Xanh / TiaSang

Cha mẹ là những người thích đọc sách thì con cái cũng dễ trở thành những người như vậy


Chuyện người Pháp dạy trẻ đọc sách

Cả một xã hội, khởi đi từ cái nôi gia đình, chăm chút nuôi dưỡng tình yêu đọc sách cho trẻ nhỏ…

Năm ngoái, tôi đi họp phụ huynh đầu năm cho bé út 10 tháng tuổi ở nhà trẻ gần nhà. Buổi họp để lại một ấn tượng đặc biệt: Cô bảo mẫu giới thiệu tủ sách trong lớp, kèm một chương trình đọc sách dành cho các bé dưới 1 tuổi và kế hoạch đi thăm các thư viện cùng các cháu. 

Năm nay, do đại dịch Covid, kế hoạch đi thăm thư viện bị hủy bỏ, nhưng hằng ngày các bé được cô bảo mẫu đọc sách cho nghe ít nhất 30 phút.

Nhưng trong thời đại bùng nổ của các thiết bị điện tử thông minh, các nhà giáo dục Pháp không khỏi lo lắng về thói quen đọc sách của học sinh. Họ bắt đầu thực hiện những biện pháp quyết liệt hơn để củng cố hoạt động đọc sách của trẻ.

Ở Pháp, trong bất kỳ môi trường giáo dục nào, thư viện là không thể thiếu. Thư viện các trường đại học mở cửa chào đón tất cả mọi người (với một khoản phí làm thẻ rất nhỏ) chứ không giới hạn cho sinh viên của trường. 

Từ hệ thống nhà trẻ, mỗi phòng học đều có một giá sách, lớn hơn thì có thư viện trường. Nhà trường đưa giờ đọc sách, thuyết trình giới thiệu sách hay vào chương trình học, hằng tuần cho các cháu mượn một cuốn sách mang về. Đầu năm học, giáo viên sẽ phát cho học sinh danh mục sách được lựa chọn phù hợp với lứa tuổi, trình độ, sở thích… 

Gần đây, một số trường học ở Pháp thực hiện chương trình “Im lặng đọc sách” trong vòng 15 phút trước khi giờ học bắt đầu. Trong 15 phút đó, cả học sinh và giáo viên ngồi tại chỗ của mình, đọc sách trong im lặng.

Các nhà trẻ, mẫu giáo và trường tiểu học liên kết chặt chẽ với thư viện thành phố. Mỗi năm đều có vài ba chuyến thầy cô giáo cùng phụ huynh đưa học sinh đến thăm thư viện, nơi các em được nghe các thủ thư giới thiệu những đầu sách theo chủ đề, và đọc cho các cháu nghe trích đoạn vài cuốn sách. 

Buổi đọc sách thường dừng lại ở một đoạn hấp dẫn nào đó, kết thúc với lời thủ thư: “Nếu các cháu muốn nghe tiếp, có thể nhờ bố mẹ tới mượn về”. Đấy là cách họ cho bọn trẻ biết rằng có một nơi có nhiều sách hay đủ mọi thể loại, các cháu đến đọc tùy thích và có thể mượn về.

Tôi thường gặp trẻ nhỏ ở thư viện thành phố vào thứ tư và thứ bảy vì đây là ngày mà các cháu được nghỉ học. Trong khi đại dịch Covid hiển hiện, tụi nhỏ vẫn tới thư viện tìm niềm vui dù ai cũng phải đeo khẩu trang. 

Hình thức thư viện số được triển khai vào cuối năm 2014, với số lượt mượn sách điện tử ngày càng tăng: năm 2015 là khoảng 67.500 lượt, năm 2018 tăng lên hơn 500.000. Khi nước Pháp đối phó với đại dịch COVID, chỉ từ tháng 1 đến tháng 5, lượt mượn sách điện tử đã vượt con số nửa triệu.

Thư viện đồng thời là không gian cho rất nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật để thu hút độc giả, đào tạo cho trẻ về khoa học, hội họa, hướng dẫn học sinh viết truyện tranh, hoặc chiếu phim miễn phí.

Chính phủ Pháp đang cố gắng “phủ sóng” tủ sách tại các địa điểm công cộng. Tại các siêu thị lớn, ga tàu hay công viên, trên đường phố, đầu các ngôi làng… đều dễ dàng bắt gặp góc đọc sách, với tủ sách để ngỏ, ghi chú rõ độc giả có thể lấy những cuốn mình thích và góp thêm sách. 

Những chiếc xe buýt của thư viện được thiết kế như một tủ sách di động, chở sách đến các vùng xa xôi theo lịch hằng tuần, độc giả có thể đăng ký trước những cuốn sách họ muốn mượn. Ngay cả bệnh viện cũng có thư viện, những người già về hưu thường đến viện nhi để đọc sách cho các em nhỏ.

Điều đáng ngạc nhiên là con gái tôi, lúc đó 4 tuổi, vừa mới sang Pháp, chưa hiểu tiếng Pháp nhiều, cũng chăm chú ngồi nghe. Con nói với tôi rằng chỉ cần ngồi xem những bức tranh trong sách thôi con cũng thích rồi, chưa kể giọng đọc của ông bà rất vui.

Trong những gia đình Pháp tôi từng gặp và trò chuyện, nhà nào cũng có ít nhất một tủ sách và đọc sách cho con nghe là hoạt động không thể thiếu, tựa như việc ăn uống mỗi ngày vậy. Đó thực sự là cái nôi đầu tiên giúp trẻ em hình thành và nuôi dưỡng tình yêu đọc sách. 

Họ là những ví dụ sống động cho thấy nếu cha mẹ là những người thích đọc sách thì con cái cũng dễ trở thành những người như vậy, và ngược lại.

Theo TTCT

Sách giúp ý chí mạnh mẽ hơn trong đợt giãn cách



Sách giúp ý chí mạnh mẽ hơn trong đợt giãn cách

Các tựa sách tâm lý không chỉ giúp chúng ta hiểu được chính bản thân mà còn giúp hiểu được tâm lý của người khác.

Ngày này, các tựa sách tâm lý đang được phần lớn độc giả quan tâm vì chúng không chỉ giúp chúng ta hiểu được chính bản thân mà còn giúp hiểu được tâm lý của người khác. 

Nghiên cứu tâm lý sẽ giúp chúng ta sẽ đem lại rất nhiều lợi ích trong cuộc sống, từ hiệu việc phát triển bản thân cùng những người xung quanh cho đến việc thành công trong công việc, tạo ra kết quả lớn trong việc kinh doanh, bán hàng, tạo dựng mối quan hệ, xây dựng doanh nghiệp, khả năng lãnh đạo và hiểu rõ hơn nhiều vấn đề khác của xã hội hiện nay.

Như chúng ta cũng đã biết, một cuộc khủng hoảng tâm lý có thể xảy ra với bất kỳ ai, ở bất kỳ độ tuổi và trong bất kì hoàn cảnh nào. Tình trạng này thật sự rất khó khăn và thường rất đáng sợ. 

Khi có những chuyện tiêu cực bất ngờ xảy ra, chúng ta hoàn toàn sửng sốt và không hề phòng vệ trước, điều này dễ dàng khiến ta rơi vào khủng hoảng tâm lý trong trọng. Và nếu để lâu ngày, những điều này sẽ gây cản trở và dẫn đến những hệ lụy khác nếu ta không biết rõ cách vượt qua.

Vì vậy, chúng ta hãy cùng nhau “nạp” thêm các kiến thức để vượt qua rào cản tâm lý cũng như nhận thức rõ bản thân để có một cuộc sống hạnh phúc hơn. Và sau đây là 5 tựa sách tâm lý nên đọc để giúp ta có“ý chí mạnh mẽ, sống vui sống khỏe” hơn nhé: 

1. 13 điều người có tinh thần thép không làm

Đây là một quyển sách tâm lý rất hay dành cho những ai cảm thấy cuộc sống này đang quá khó khăn và không biết cách vực dậy tinh thần. Quyển sách sẽ đưa ra những câu nói khiến bạn thức tỉnh và trở nên mạnh mẽ hơn nếu bạn thật sự hiểu được quyển sách muốn nói gì. 

Đối mặt và nhận diện được 13 thói quen xấu trong cuộc sống, bạn sẽ tránh được chúng và không sa vào những lối mòn tư duy như: đổ lỗi cho người khác và hoàn cảnh, thói ích kỷ, cho rằng bản thân là cái rốn của vũ trụ, quá thương thân và cho rằng thế gian này không công bằng với bạn,… Và chỉ khi nào tránh được những “cạm bẫy” tinh thần này, mỗi người chúng ta mới có thể thực sự tập trung vào việc phát huy và tăng cường những điểm mạnh vốn có của mình, mới có thể chú tâm vào hành trình lâu bền cải thiện bản thân, tăng cường sức mạnh tinh thần để chinh phục mọi thử thách trong cuộc sống.

2. Nghĩ thông suốt, đời nhẹ như mây

Quyển sách chia sẻ những trải nghiệm cá nhân sâu sắc của tác giả về sự từ chối. Quyển sách tập trung vào kiểm tra một cách trung thực gốc rễ của sự từ chối, cũng như khả năng sự từ chối có thể đầu độc các mối quan hệ từ trong ra ngoài. 

Với sự am hiểu sâu rộng và một đức tính trung thực dễ bị tổn thương nhưng không kém phần hóm hỉnh, tác giả Lysa TerKeurst sẽ giúp bạn vượt qua sự khước từ bằng những chia sẻ đầy thú vị của cô.

3. Chatter – Trò chuyện với chính mình

Một sự kết tinh của những nghiên cứu khoa học mới nhất về bộ não và tâm trí con người. Trong Chatter – Trò chuyện với chính mình, tác giả Ethan Kross đã khéo léo hệ thống hóa những tri thức khoa học đó và minh họa chúng bằng những câu chuyện hết sức thú vị khiến ta có cảm tưởng mình đang được xem những bộ phim bom tấn của Hollywood. 

Nếu bạn đã từng cảm thấy bế tắc, tuyệt vọng, chán nản vì công việc, vì những mối quan hệ cũng như vô số những áp lực vô hình khác của cuộc sống hiện đại, bạn sẽ bất ngờ với lợi ích từ những phương pháp mà quyển sách này mang lại. 

Đó là bí quyết mà rất nhiều người thành công đã sử dụng, và khoa học đã chứng minh là nó hữu ích với mọi người: sử dụng tiếng nói nội tâm như một người dẫn đường tuyệt vời.

4. Im lặng không làm ta vô can

Mỗi ngày, chúng ta đều được cung cấp thông tin về các hành vi xấu diễn ra trong xã hội: từ quấy rối tình dục đến tham nhũng chính trị, từ những vụ việc gây hấn đến bắt nạt học đường… Thật dễ dàng để đổ lỗi cho những kẻ xấu thực hiện các hành động xấu xa đó. Chúng ta tin rằng những việc làm sai trái đó cần bị lên án và loại trừ, nhưng thực tế có mấy ai chịu đứng lên hành động để hiện thực hóa điều đó?

Im lặng không làm ta vô can dựa trên những nghiên cứu mới nhất trong tâm lý học và khoa học thần kinh của tác giả Catherine Sanderson để tìm hiểu một câu hỏi nhức nhối: Tại sao rất nhiều người trong chúng ta không can thiệp khi cần thiết – và điều gì sẽ khiến chúng ta hành động? Mục đích của Catherine Sanderson khi viết cuốn sách này là để giúp mọi người hiểu về các yếu tố tâm lý làm nền tảng cho xu hướng im lặng rất tự nhiên của con người khi đối mặt với hành vi xấu và cho thấy sự im lặng có vai trò quan trọng như thế nào trong việc cho phép hành vi xấu tiếp diễn.

5. Sang chấn tâm lý

Một quyển sách tâm lý kinh điển của tâm thần học hiện đại, là một công trình khoa học công phu và nghiêm túc, trải rộng trên nhiều lĩnh vực – tâm lý học thần kinh, tâm lý học phát triển, tâm bệnh học, tâm lý trị liệu – được đúc kết sau nhiều năm kinh nghiệm làm việc của chính tác giả – Tiến sĩ Y khoa Bessel Van Der Kolk, và dựa trên những câu chuyện có thật của các bệnh nhân mà tác giả có dịp tiếp xúc hoặc chữa trị. 

Hiện nay, chúng ta đã biết rằng sang chấn gây ra những thay đổi về sinh lý học trong cơ thể, những thứ giúp ta cảm nhận được mình đang sống. Những thay đổi này giải thích tại sao các cá nhân bị sang chấn trở nên nhạy cảm hơn đối với những hiểm họa ngay cả khi họ đang tham gia cuộc sống thường ngày. Chúng cũng giúp chúng ta hiểu được vì sao những người bị sang chấn thường liên tục lặp đi lặp lại những hành động nào đó. Chúng ta cũng đã biết những hành vi của người bị sang chấn không phải là hệ quả của việc sa sút về đạo đức, là dấu hiệu của việc mất lý trí hay nhân cách kém mà là do những thay đổi trong não bộ của họ.

*Tóm lại, những quyển sách tâm lý này đặc biệt ở chỗ chúng hoàn toàn không phải là lý thuyết suông, mà đều là những câu chuyện, những trải nghiệm thực tế của những người gặp phải khủng hoảng tâm lý và cách thức họ đã vượt qua chúng như thế nào, từ đó chúng ta có thể rút ra được những bài học cho chính bản thân mình.

Theo Nhịp Cầu Đầu Tư

Nghe và đọc sách trên bàn cân khoa học


Khi bàn về sách nói, không thể bỏ qua các câu hỏi hiện vẫn còn khiến nhiều người lăn tăn: nên nghe hay đọc sách, và nghe audiobook sau đó tuyên bố “tôi đã đọc quyển đó rồi” có phải là… ăn gian?

 Minh họa

Đọc và nghe một cuốn sách có thể liên quan đến các con đường não bộ khác nhau, nhưng hầu hết các nhà tâm lý học nghiên cứu ngôn ngữ trên các khía cạnh tâm lý và sinh học thần kinh đồng ý rằng “bộ máy tâm trí” liên quan đến việc hiểu ở cấp độ cao hơn các mẩu chuyện, cốt truyện đều giống nhau bất kể bạn “đọc” cuốn sách như thế nào.

Trong một thí nghiệm, các nhà nghiên cứu thuộc Đại học UC Berkeley đã chụp hình não 9 người tham gia đang đọc và nghe một loạt chuyện, rồi lập bản đồ cách các khu vực khác nhau của não xử lý từng từ. 

Nhìn vào các bản scan não và phân tích dữ liệu, các nhà nghiên cứu thấy rằng các câu chuyện kích thích các vùng nhận thức và cảm xúc giống nhau, bất kể phương tiện truyền đạt chúng vào não là gì đi nữa, theo kết quả đăng trên tập san Journal of Neuroscience vào tháng 8-2019. Nói cách khác, ta nghe hay đọc thì đối với não “không thành vấn đề”.

 Ảnh chụp não khi nghe sách (trên) và đọc sách cho thấy nhiều nét tương đồng. Nguồn: Fatma Deniz

Điều này lại dẫn đến một câu hỏi khác: giữa nghe và đọc, có cái nào giúp ta dễ hiểu nội dung văn bản hơn cái kia không? Beth Rogowsky, phó giáo sư giáo dục tại Đại học Bloomsburg, đã làm thí nghiệm với 3 nhóm tình nguyện viên là người trưởng thành để tìm câu trả lời. 

Nhóm đầu tiên nghe các đoạn trích của một cuốn sách phi hư cấu về Thế chiến thứ hai; nhóm thứ 2 đọc các đoạn trích từ một máy đọc sách điện tử; nhóm cuối cùng đọc và nghe các đoạn trích đồng thời.

Các tình nguyện viên sau đó đã làm một bài kiểm tra khả năng hiểu. Rogowsky và các đồng nghiệp không thấy có sự khác biệt đáng kể về điểm số giữa 3 nhóm.

Nhưng Rogowsky lưu ý rằng nghiên cứu của cô chỉ xem xét khả năng hiểu khi mọi người đọc hoặc nghe tài liệu một lần, chứ không phải khi họ cố gắng nghiên cứu nó ở mức độ sâu. 

Nói cách khác, nghiên cứu của Rogowsky gợi ý rằng ít nhất khi nói đến việc tiếp nhận tài liệu một cách tương đối thụ động, thì việc bạn đọc hay nghe cuốn sách không thực sự quan trọng.

Nhưng còn muốn nạp nội dung chủ động thì sao? Một nghiên cứu so sánh mức độ học tập của sinh viên về một chủ đề khoa học bằng cách cho họ nghe 1 podcast dài 22 phút so với đọc 1 bài viết. Hai ngày sau, họ phải làm bài kiểm tra. Kết quả là số sinh viên đọc đạt 81% số điểm và những người nghe thì được 59%.

Xét trên khía cạnh học tập thì 2 cách nạp văn bản này khiến ta tiếp nhận theo những cách khác nhau. Với văn bản có những phần khó, ta có thể dễ dàng quay lại đoạn đó, đọc lại và suy nghĩ dễ dàng hơn khi nghe nội dung đó. 

Văn bản viết dù khó đến mấy cũng góp phần hỗ trợ người đọc thông qua những dấu hiệu tiêu đề, cách sắp xếp đoạn văn, những quy ước này là thứ mà việc nghe sách không thể so sánh được.

Vì vậy, mặc dù cả việc nghe và đọc sách đều có một quá trình hiểu cốt lõi tương đối giống nhau diễn ra trong não, những văn bản khó đòi hỏi tâm trí chúng ta phải có các chiến lược bổ sung và văn bản giấy có thể đáp ứng tiêu chí này. 

Các nhà nghiên cứu cũng nhận thấy khả năng nghe và đọc của mọi người tương tự nhau đối với các câu chuyện kể đơn giản hơn là đối với văn xuôi. Các câu chuyện có xu hướng dễ đoán hơn và sử dụng các ý tưởng quen thuộc, còn các bài luận thuyết trình có nhiều khả năng bao gồm nội dung lạ và yêu cầu đọc có chiến lược hơn.

Thể loại sách cũng có thể là một yếu tố ảnh hưởng đến chọn lựa nghe hay đọc của chúng ta. Đối với văn bản tường thuật như tiểu thuyết, việc bạn đọc hay nghe cuốn sách có lẽ không quan trọng lắm. Nhưng đối với văn bản kỹ thuật, văn xuôi thì đọc sẽ tốt hơn. 

Việc tìm hiểu tài liệu dày đặc thông tin thường đòi hỏi phải xem lại và việc lật qua lại giữa các trang sẽ dễ dàng hơn nhiều so với lướt qua lướt lại một đoạn âm thanh.

Daniel T. Willingham, giáo sư tâm lý Đại học Virginia, chia sẻ trên The New York Times rằng cách đây vài năm, khi mọi người nghe nói ông là một nhà nghiên cứu về đọc sách, họ có thể hỏi về chứng khó đọc của con cái hoặc làm thế nào để khiến con họ đọc nhiều hơn. 

Nhưng ngày nay câu hỏi mà ông thường xuyên nhận được nhất là “Nếu tôi nghe sách nói khi sinh hoạt trong câu lạc bộ sách thì có bị xem là gian lận không?”. 

Suy cho cùng việc có gian lận trong câu lạc bộ đọc sách không nếu nghe sách có vẻ như không quan trọng bằng chuyện lựa chọn cách thức nào để hiểu nội dung của một cuốn sách một cách tốt nhất và nắm bắt được điều tác giả cố gắng truyền đạt đến chúng ta.

HIẾU THẢO /TTCT

Đọc sách, đừng làm con mọt sách


Sau những phản hồi nhiều chiều của bạn đọc về bài viết Sự khốn cùng của “tư duy triệu phú”, ông Nguyễn Mạnh Hùng – tổng giám đốc Công ty cổ phần sách Thái Hà, đã có những chia sẻ về sách self-help.

Ông Nguyễn Mạnh Hùng – Tổng giám đốc Công ty cổ phần sách Thái Hà – cho rằng các cuốn sách của những người thành công viết ra đều rất đáng đọc.

Ông Hùng nói: Rất nhiều tập đoàn lớn ứng dụng thành công những nguyên tắc đề cập trong những cuốn sách này, ví dụ như Tập đoàn FPT trong thời gian tôi làm việc từ năm 1995-2007.

“Bản thân tôi đã đọc cuốn Think and grow rich – 13 nguyên tắc nghĩ giàu làm giàu trên 20 lần từ khi còn làm ở FPT đến nay và lần nào cũng tìm ra ý mới để ứng dụng vào cuộc sống, điều hành doanh nghiệp và làm tư vấn cho các công ty, cơ quan” – ông Hùng bày tỏ.

* Nhưng thực tế ngoài trang sách có khi “quật” lại ta một cú đau điếng…

– Ông Nguyễn Mạnh Hùng: Điều đó chỉ đúng khi bạn là con mọt sách. Tôi thuộc nhóm người đọc để ứng dụng. Ví dụ một nguyên tắc kiểu “tự kỷ ám thị” trong Think and grow rich – 13 nguyên tắc nghĩ giàu làm giàu của Napoleon Hill mà tôi thấy rất đúng và đã ứng dụng.

Khi bị đau vai tôi đã “nói chuyện” với nó bằng yêu thương, bằng cảm thông và mong cho cơn đau hết đi. Hay khi bạn ngồi thiền, nếu biết ứng dụng nguyên tắc này để nhắc tâm “Thở vào tôi làm thân tôi an tịnh, thở ra tôi làm an tịnh các cảm thọ của tôi” thì bạn sẽ có bình an rất nhanh và bạn nhập định cũng nhanh hơn nhiều.

Tôi khuyên người đọc, nếu được, nên trao đổi với tác giả viết sách để hiểu hơn thông điệp của cuốn sách. Nhiều khi ngôn ngữ khó thể hiện hết những ý tác giả muốn.

* Người đọc dường như chỉ đọc vài dòng giới thiệu về cuốn sách trên các phương tiện truyền thông rồi ra nhà sách mua về. Còn ông, trước khi mua sách ông làm gì?

– Ông Nguyễn Mạnh Hùng: Thứ nhất, chúng ta phải hiểu rõ về sách và tác giả viết sách. Mỗi cuốn sách thể hiện góc nhìn của một tác giả. Cùng một vấn đề, các tác giả có nhiều cách phân tích khác nhau. Tác giả cũng có hai loại chính, một là những học giả, họ chuyên nghiên cứu các vấn đề và viết sách. Loại thứ hai là các hành giả, tức họ viết ra những trải nghiệm của mình.

Lưu ý sách chỉ để tham khảo. Nếu có cuốn sách dạy làm giàu nào đó hay đến mức mà ai áp dụng cũng giàu thì có lẽ nếu nó có đắt đến cả trăm triệu đồng người ta vẫn mua.

Tôi xin nhấn mạnh ngay cả những người đã rất thành công có viết ra sách thì không có nghĩa ai áp dụng cũng thành công.

Thành công còn phụ thuộc vào sở trường, sở đoản của từng người, đam mê của từng cá nhân, sức mạnh cạnh tranh. Mỗi quốc gia, thậm chí tỉnh thành cũng có những điều kiện kinh doanh khác nhau.javascript:void(0)

Cuối cùng, đọc sách xong phải biết chọn lọc những gì phù hợp nhất với mình để ứng dụng. Như cuốn Những nguyên tắc thành công của Jack Canfield đưa ra 64 nguyên tắc, nếu bạn không biết nghĩ suy mà làm theo tất cả thì bị loạn mất!

* Làm sao phân biệt những cuốn sách self-help giá trị và vô bổ?

– Ông Nguyễn Mạnh Hùng:Mỗi cuốn sách đều là tâm huyết của tác giả. Người đọc nên chọn nhà xuất bản và các công ty sách có uy tín, bởi tâm huyết và chuyên môn của họ khi xuất bản đã giúp rất nhiều cho việc chọn sách rồi. Nên xem cuốn sách này ai viết, tác giả đã thành công thật hay chưa, số lần tái bản, bao nhiêu ngôn ngữ…

Tôi rất mong bạn đọc tìm đến sách của một số tác giả Việt Nam đã thật sự thành công để đọc các trải nghiệm của họ. Đảm bảo là bổ ích.

* Môi trường sống, hoàn cảnh, tư duy… của giới trẻ Việt Nam có một số khác biệt với giới trẻ nước ngoài (về sự độc lập, tự tin, kỹ năng mềm…), vậy theo ông, sách self-help có thật sự phù hợp với người đọc Việt Nam?

– Ông Nguyễn Mạnh Hùng: Cá nhân tôi thấy sách self-help rất có giá trị, hướng bạn đọc đến tính tự lập, sống yêu đời, hướng đến chân – thiện – mỹ.

Tôi nhấn mạnh tinh thần và năng lực tự chịu trách nhiệm – hai yếu tố này rất quan trọng để trưởng thành. Bạn phải nhận diện cám dỗ để vượt qua. Cuốn sách Chiến thắng con quỷ trong bạn làm được điều đó.

Tôi có tham gia nói chuyện với các bạn trẻ, nhất là sinh viên và phát hiện rằng các em hiện nay rất thiếu định hướng, thiếu người hướng dẫn, nhiều em chưa có mục tiêu cuộc đời, không ít em tư duy tiêu cực. Chính những cuốn sách này và những buổi giao lưu giúp các em tự nhìn nhận lại mình và tìm ra hướng đi tươi sáng.

Chỉ có điều những cuốn sách của các tác giả nước ngoài có thể có những điểm chưa phù hợp với cách nghĩ của người Việt Nam. Cái cần ở đây là những người làm sách nên biên tập lại cho phù hợp – việc này đòi hỏi biên tập viên phải đủ trình độ.

Cần có thêm những buổi nói chuyện, giao lưu của các chuyên gia (những người thành công thật trong lĩnh vực) đến giao lưu, trả lời các thắc mắc của độc giả. Cá nhân tôi đang thực hiện và muốn mở rộng mô hình này mà tôi tạm gọi là “reading tour”, tức những chuyến đi chia sẻ của những ai đã ứng dụng thành công từ sách.

*Khoảng cách giữa việc đọc sách với áp dụng thực tế đôi khi rất xa vời. Ông có lời khuyên gì cho các bạn trẻ khi tìm đọc những đầu sách này? Làm sao để không rơi vào ảo tưởng khi đọc chúng?

– Ông Nguyễn Mạnh Hùng: Vấn đề là phần lớn bạn trẻ chưa biết cách đọc sách. Ở VN không dạy đọc sách. Tôi đã học về môn này ở Úc và Mỹ và sau này mang về VN truyền đạt. Bạn đọc cần học kỹ năng đọc nhanh, tóm tắt ý chính, ghi chép ý quan trọng và cần đặt mục tiêu trước khi đọc một cuốn sách. Rất nên biết mình đang thiếu gì, cần gì để “scan” trong cuốn sách chuẩn bị đọc xem ở đó có hay không. Đọc xong một cuốn sách nên ghi lại các ý chính để xem lại khi cần. Nên đọc, chọn lọc và suy ngẫm rồi mới ứng dụng. Tiếc là ít bạn coi trọng điều này.

*Ông có thể chia sẻ với người trẻ rằng họ cần trang bị những gì để đạt được thành công?

– Ông Nguyễn Mạnh Hùng: Cái cần nhất là tinh thần tự chịu trách nhiệm về bản thân mình, không đổ lỗi và cách để tự chịu trách nhiệm, không dựa dẫm vào bất cứ ai. Người muốn thành công nên có tâm thế của người thành công, nên gần gũi, sống và làm việc trong cộng đồng của người thành công.

* Xin cảm ơn ông.

Theo Tuổi trẻ.