Vì sao các ký tự bàn phím xếp theo kiểu QWERTY


Vì sao các ký tự bàn phím xếp theo kiểu QWERTY, thay vì ABCDEF như trong bảng chữ cái?

Vì sao các ký tự bàn phím xếp theo kiểu QWERTY, thay vì ABCDEF như trong bảng chữ cái?
Vì sao bàn phím của máy tính, điện thoại hay các thiết bị công nghệ khác lại sử dụng kiểu bố cục QWERTY, thay vì sắp xếp theo thứ tự trong bảng chữ cái?

Có bao giờ bạn tự hỏi vì sao bàn phím của máy tính, điện thoại hay các thiết bị công nghệ khác lại sử dụng kiểu bố cục QWERTY, thay vì sắp xếp theo thứ tự trong bảng chữ cái hay chưa?

Để trả lời câu hỏi này, hãy quay ngược lại đồng hồ vào khoảng 150 năm trước, khi máy đánh chữ lần đầu tiên được phát minh.

Máy đánh chữ là một dụng cụ viết chữ bằng tay chạy trên thiết bị cơ khí, điện cơ hoặc điện tử-cơ, được trang bị một bộ phím sử dụng những chiếc búa nhỏ, đập qua dải vải tẩm mực và in mực lên tờ giấy đặt phía sau dải mực.

Nguyên tắc hoạt động của hầu hết các máy đánh chữ là dập các ký tự lên trang giấy bằng các đòn bẩy đặc biệt với các bệ bằng kim loại hoặc chữ nhựa. Khi nhấn phím tương ứng, cần gạt sẽ chạm vào băng thấm mực, để lại dấu ấn của chữ cái trên tờ giấy được xuất hiện. Trước khi ký tự tiếp theo được in, tờ giấy được tự động dịch chuyển sang trái một chút, để phím tiếp theo sẽ dập vào ngay bên phải của ký tự vừa được gõ.

Vì sao các ký tự bàn phím xếp theo kiểu QWERTY, thay vì ABCDEF như trong bảng chữ cái? - Ảnh 1.
Các máy đánh chữ khi mới được phát minh đã sử dụng kiểu bố cục bàn phím ABC.

Vào thời điểm máy đánh chữ mới được trình làng, bố cục bàn phím của thiết bị này được sắp xếp theo thứ tự ABC như trong bảng chữ cái. Tuy nhiên, một vấn đề đã nảy sinh với người dùng máy đánh chữ trong quá trình sử dụng: Các đòn bẩy bị mắc kẹt khi người dùng nhấn hai phím liên tục quá nhanh.

Theo phản ánh của một số người dùng, tình trạng kẹt đòn bẩy đặc biệt thường hay xảy ra nếu hai phím được gõ nằm ở gần nhau trên bàn phím, khiến người dùng phải dùng tay gỡ các đòn bẩy ra. Chính vấn đề này đã buộc các hãng chế tạo máy đánh chữ tìm giải pháp khắc phục.

Trong số các phương án khắc phục được đưa ra, giải pháp của Christopher Sholes – người đã phát minh ra chiếc máy đánh chữ đầu tiên – được đánh giá là có hiệu quả tốt nhất.

Cụ thể, biên tập viên sống ở Kenosha, Wisconsin (Mỹ) này đã phát hiện việc sắp xếp lại các ký tự trên bàn phím sẽ giúp giảm thiểu tối đa tình trạng kẹt đòn bẩy. Trong suốt 5 năm trời, ông đã thử nghiệm rất nhiều kiểu bố cục bàn phím, với mục tiêu lớn nhất là giúp người dùng tránh khỏi việc phải gõ hai phím nằm gần nhau.

Vì sao các ký tự bàn phím xếp theo kiểu QWERTY, thay vì ABCDEF như trong bảng chữ cái? - Ảnh 2.
Christopher Sholes đã chế tạo thành công Sholes & Glidden Type-Writer – chiếc máy đánh chữ đầu tiên trên thế giới dùng kiểu bố cục bàn phím QWERTY

Kết quả, vào đầu năm 1870, Christopher Sholes đã phát hiện kiểu bố cục bàn phím QWERTY mang lại hiệu quả cao nhất. Tên gọi của quy chuẩn bàn phím này bắt nguồn từ thứ tự của sáu phím đầu tiên (Q W E R T Y) của hàng chữ cái trên cùng, bên trái bàn phím.

Ngay sau đó, Sholes & Glidden Type-Writer – chiếc máy đánh chữ đầu tiên trên thế giới dùng kiểu bố cục bàn phím QWERTY đã được Christopher Sholes cùng các đồng sự của mình trình làng.

Vì sao QWERTY trở nên phổ biến?

Sang đến năm 1873, James Densmore, cộng sự kinh doanh của Sholes, đã bán thành công quyền sản xuất Sholes & Glidden Type-Writer cho E. Remington and Sons (nhà sản xuất súng và máy đánh chữ sau này).

Sau khi mua được bản quyền sản xuất, Remington thực hiện một vài thay đổi nhỏ, đơn cử như đưa chữ R lên hàng chữ trên cùng thay cho dấu chấm (.), để người dùng có thể đánh được cụm từ TYPE WRITER trên cùng một hàng. Ngay sau đó, những mẫu máy đánh chữ thương mại do Remington chế tạo đã nhanh chóng ‘cháy hàng’ trên thị trường, vô hình trung giúp kiểu bố cục bàn phím QWERTY dần trở nên phổ biến.

Trên thực tế, trong hơn 100 năm kể khi máy đánh chữ Remington xuất hiện, rất nhiều người dùng trên khắp thế giới đã luyện tập để có thể đánh máy nhanh mà không cần nhìn vào bàn phím. Do đã có quá nhiều người thành thạo việc sử dụng bàn phím QWERTY, việc chuyển sang sử dụng những bố cục bàn phím khác là điều khó có thể thực hiện được.

Tất nhiên, có nhiều bố cục bàn phím khác ngoài QWERTY đã được thử nghiệm. Một kiểu bố cục bàn phím được cho là dễ học và cho tốc độ gõ nhanh hơn so với QWERTY. Tuy nhiên, vẫn không có kiểu bố cục bàn phím nào đủ tốt để thay thế QWERTY. Điều này dẫn đến việc bố cục bàn phím này vẫn tiếp tục được sử dụng liên tục trong suốt 150 năm.

Vì sao các ký tự bàn phím xếp theo kiểu QWERTY, thay vì ABCDEF như trong bảng chữ cái? - Ảnh 3.
Sau 150 năm, bàn phím của thế kỷ 21 vẫn sử dụng kiểu bố cục QWERTY, thay vì sử dụng một chuẩn bố cục bàn phím mới.

Khi các mẫu bàn phím máy tính hiện đại ra đời và dần phổ biến vào những năm 1970, chúng vẫn sử dụng bố cục QWERTY, nhưng có bổ sung thêm các phím như Escape (ESC), phím chức năng, phím mũi tên, Insert, Delete, Home, End, Page Up, và Page Down.

Cũng phải nói thêm, kiểu bố cục QWERTY được phát triển cho kiểu gõ bằng ngôn ngữ tiếng Anh. Trong khi đó, một số ngôn ngữ khác lại sử dụng các biến thể của QWERTY. Ví dụ: AZERTY thường được sử dụng cho tiếng Pháp, QWERTZ cho tiếng Đức và QZERTY cho tiếng Ý.

Tham khảo TheConversation

ANH VIỆT / Theo PHÁP LUẬT & BẠN ĐỌC

“Ô cửa” bí ẩn đi vào thế giới khác?


"Ô cửa" bí ẩn đi vào thế giới khác?

Trên Trái đất của chúng ta liệu có những thế giới song song cùng tồn tại? Một người thợ mỏ đã chứng kiến những cảnh tượng kỳ lạ đằng sau một “ô cửa” ở khu vực hoang vu. “Ô cửa” này có phải là cổng liên lạc để đi vào thế giới khác?

Phía sau “ô cửa”

Mùa Hè năm 1968, thợ mỏ Alex M. cùng với đồng nghiệp, Veino Heimonen được một công ty khai thác mỏ ở Vancouver giao nhiệm vụ đi thăm dò khoáng sản ở một số nơi xa xôi có địa hình gồ ghề, thuộc vùng lãnh thổ Tây Bắc của Canada.

Cả hai đã mất 2 tháng rưỡi cho nỗ lực này nhưng không phát hiện được gì, mọi thứ với họ chỉ như một cuộc du ngoạn. Cho đến ngày cuối cùng của chuyến công tác, họ tình cờ chứng kiến một hiện tượng lạ lùng, dường như có một cổng liên lạc bí ẩn ở vùng đất hoang vu này.

Nhìn qua vách khe đá, họ phát hiện một cái mương trên mặt đất, đáy bằng phẳng kích thước khoảng 15m x1,5m, có nhiều hòn đá đủ kích cỡ nằm rải rác trong màn sương mù lơ lửng nhưng không di chuyển. Tìm cách đến gần xem xét kỹ hơn, hai người thợ mỏ thấy có những khối đá hình quả chuối dài 1m, dường như được cấu tạo bởi những hòn đá màu bạc nhỏ hơn, “giống như trứng ếch”.

Họ nhặt nhiều hòn đá nhỏ này nhưng không xác định chúng là loại khoáng chất gì. Ngoài ra, cả hai cũng tìm thấy những khối đá bị tan chảy thành hình giọt nước mắt trông như thủy tinh và nhiều đống xỉ, dường như được tạo ra bởi hoạt động khai thác mỏ, mặc dù không có kế hoạch khai thác ở đây vào thời điểm đó.

Đáng chú ý là có một cây cổ thụ bật gốc nằm bên cạnh màn sương với những chiếc rễ to nhô ra mọi hướng.

Cây quá lớn để chuyển đến hẻm núi hẹp này, vậy nó đã đến đây bằng cách nào? Alex rón rén đến gần đám sương mù dập dềnh và cố gắng nhìn vào trong nhưng không thấy gì. Sự tò mò thôi thúc khiến anh ta liều lĩnh bước vào, trong khi Veino Heimonen không tham gia mà quay về nơi cắm trại. Sau này, Alex kể lại cho anh trai của mình trong một bức thư sau:

– Bước vào trong màn sương mù khoảng hai bước, em thấy một cánh đồng cỏ trong tầm nhìn. Cỏ ở đây cao khoảng 30cm. Càng đến gần, cỏ càng cao. Bước xa hơn vào màn sương, tầm nhìn của em bị giới hạn ở hai bên.

Khi đến bãi cỏ màu nâu cao khoảng 1m, em dừng lại. Em không nhớ rõ bầu trời trông như thế nào, có lẽ màu xám. Em tự nhủ là không được bước thêm vào bãi cỏ nhưng sự thôi thúc khiến em lại tiến lên. Bây giờ cỏ lại cao hơn, gần 1,5m, tầm nhìn hai bên được mở rộng.

Xa xa bên phải dường như là một ốc đảo, với những cây có kích thước trung bình mọc theo một vòng tròn. Lúc này tâm trí em hoàn toàn trống rỗng, với những cảm giác kỳ lạ xáo trộn trong đầu óc. Em quỳ gối rồi lết ra khỏi trong thời gian kỷ lục.

Ra ngoài rồi nhưng Alex vẫn còn run rẩy và bất an, cảm giác hoàn toàn kiệt sức, thậm chí không thể đứng dậy được. Anh tự hỏi những gì vừa chứng kiến có phải là sự thực. Tâm trạng hoang mang, anh cảm thấy bị đe dọa bởi đám cỏ bí ẩn, một nỗi sợ hãi tràn ngập. Sau này, qua người anh của Alex, người ta biết rằng, cảnh tượng huyền bí trước mắt khiến anh gần như khuỵu xuống tại chỗ.

Nhiều năm sau, anh trai của Alex đã tiết lộ về điều này trong trong một báo cáo đến Trung tâm Nghiên cứu UFO (CUFON) như sau:

– Qua màn sương, Alex thấy hai người đàn ông đang nhìn mình. Họ đứng cạnh nhau bên rìa của màn sương và cách mặt đất khoảng 1m. Cả hai có chiều cao khoảng 1,8m, tóc và râu dài, màu muối tiêu (muối nhiều hơn tiêu), khoảng chừng 40 tuổi, trông giống người da trắng với các đặc điểm trên khuôn mặt như chúng ta nhưng không nhìn thấy nhãn cầu nào.

Họ giống hệt nhau như một cặp song sinh, mặc quần dài màu nhạt và áo choàng đến gối có thắt lưng ở giữa, chân đi xăng đan.

Alex nhìn xuống mặt đất rồi quay lại nhìn hai người đàn ông trong màn sương, lúc này một người vẫn đứng, trong khi người kia dường như đang ngồi trên không trung, khiến anh nhớ đến bức tượng “Nhà tư tưởng” (The Thinker). Cả hai đều không nói gì mà chỉ quan sát anh. Alex cho biết vào thời điểm này anh cảm thấy run rẩy và quyết định quay trở lại nơi cắm trại.

Thế giới khác

Những thực thể này là gì? Alex quyết định không nói gì với người đồng hành, giữ kín câu chuyện cho riêng mình trong nhiều năm và tự tranh đấu với bản thân về việc có nên quay lại và tìm thứ mà anh gọi là “ô cửa” hay không.

Một thời gian sau, anh gửi một trong những hòn đá kỳ lạ thu nhặt ở nơi bí ẩn cho một nhà địa chất học là Tiến sĩ Sinclair để phân tích thành phần. Nhà khoa học này cũng bối rối không biết chúng thuộc chủng loại đá nào.

Sau cùng, Alex quyết định kể câu chuyện kỳ lạ cho anh trai mình, Bill M, qua thư và qua điện thoại. Chính Bill M, sau nhiều năm cân nhắc đã báo cáo việc này với Trung tâm Nghiên cứu UFO vào năm 2010.

Tuy nhiên, các tài liệu không đề cập đến việc liệu có ai tìm đến nơi đó hay không, trong khi Bill vẫn rất mơ hồ về vị trí chính xác của địa điểm này cùng “ô cửa” của nó do anh chỉ nghe mô tả của em mình. CUFON được cho là có thể đã lần theo dấu vết của Alex M., người xác nhận rằng, tất cả những gì đã kể đều là sự thật. Tuy nhiên, anh lộ vẻ thất vọng vì câu chuyện đã bị phanh phui và không muốn tên đầy đủ của mình bị tiết lộ.

Người đàn ông này thực sự đã gặp những gì sau “ô cửa” giữa hư không? Những cuộn sương mù đó là gì và nó đã đưa anh ta đến đâu? Cái mương rãnh kỳ lạ và những tảng đá rải rác trong đó thực sự là gì? Có áp lực nào khiến anh phải giấu kín những điều đã chứng kiến trong nhiều năm và không dám quay lại?

Đây là một trong những trường hợp kỳ lạ được báo cáo nhiều năm sau khi xảy ra và rất ít bằng chứng để chứng minh, xác thực nó. Người ta tự hỏi liệu có những cổng liên lạc nào đó hiện diện trên Trái đất để đi vào thế giới khác? Nếu có, thì ai đã xây dựng chúng và với mục đích gì? Mọi chuyện vẫn còn bí ẩn.

Thiên Lý / Theo Giáo Dục Thời Đại

Những bí ẩn xoay quanh căn bệnh lạ biến người thường thành thiên tài trong nháy mắt


Những bí ẩn xoay quanh căn bệnh lạ biến người thường thành thiên tài trong nháy mắt

Có 3 cấp độ: Splinter Skills, Talented Savant và Prodigious Savant. Trong đó, người mắc bệnh dạng Prodigious sẽ phát huy tối đa khả năng của mình, tỏa sáng và được coi như thiên tài.

Hội chứng bác học (Savant) khiến một người bình thường bỗng nhiên trở nên xuất chúng. Tuy nhiên, đi kèm với đó, họ thường bị khiếm khuyết về tâm lý hoặc thậm chí là rối loạn phát triển thần kinh.

Những thiên tài không cần học hành

Người ta không thể trả lời chính xác hội chứng bác học được phát hiện và ghi nhận từ bao giờ, nhưng trong lịch sử đã có không ít thiên tài ở đủ mọi lĩnh vực liên quan đến hội chứng này.

Những bí ẩn xoay quanh căn bệnh lạ biến người thường thành thiên tài trong nháy mắt - Ảnh 1.

Thomas Wiggins

Thế kỷ 19, Thomas Wiggins (hay còn có biệt danh Blind Tom – Tom mù) đột nhiên trở thành hiện tượng âm nhạc ở Mỹ. Tom chào đời vào năm 1849 tại Columbus, Mỹ. Ông nổi tiếng là sở hữu tài năng âm nhạc trời phú và sớm trở thành nghệ sĩ nổi tiếng. Theo ghi chép, ông có thể chơi 3 bản nhạc khác nhau cùng một lúc và ghi nhớ khoảng 7.000 tác phẩm. Điểm kỳ lạ là dù rất giỏi trong âm nhạc, nhưng Tom mắc chứng bệnh khó hiểu, thiếu hụt về mặt cảm xúc, tự kỷ và không thể chăm sóc bản thân.

Những bí ẩn xoay quanh căn bệnh lạ biến người thường thành thiên tài trong nháy mắt - Ảnh 2.

Kim Peek

Một trường hợp khác cũng rất nổi tiếng mắc hội chứng kỳ lạ này là Kim Peek (1951 – 2009). Dù bị thiếu bó dây thần kinh kết nối 2 bán cầu não, nhưng Kim Peek vẫn có khả năng ghi nhớ đáng kinh ngạc. Ông nhớ được chi tiết hơn 12.000 cuốn sách đã đọc trong suốt cuộc đời, trở thành chuyên gia trong 15 lĩnh vực như địa lý, âm nhạc, văn học,… Không những vậy, Kim Peek còn nổi tiếng với việc có để đọc 2 trang sách cùng một lúc và chỉ mất 8 giây để ghi nhớ tất cả nội dung đã đọc.

Những bí ẩn xoay quanh căn bệnh lạ biến người thường thành thiên tài trong nháy mắt - Ảnh 3.

Leslie Leme

Cũng mắc hội chứng này, Leslie Leme (sinh năm 1952), một nghệ sĩ mù tại Mỹ, có thể chơi thành thạo tất cả các nhạc cụ cũng như phong cách âm nhạc mà không cần phải qua trường lớp chuyên nghiệp. Leslie có thể ghi nhớ và chơi lại hoàn hảo một bản nhạc khi nghe qua một lần.

Những bí ẩn xoay quanh căn bệnh lạ biến người thường thành thiên tài trong nháy mắt - Ảnh 4.

Stephen Whitshire

Tại nước Anh, người ta cũng đã ghi nhận hai trường hợp thiên tài không cần học hành là họa sĩ Stephen Whitshire với biệt tài ghi nhớ mọi hình ảnh đã nhìn thấy và mô phỏng trên tranh chính xác đến từng con số lẫn nếp nhăn trên khuôn mặt.

Những bí ẩn xoay quanh căn bệnh lạ biến người thường thành thiên tài trong nháy mắt - Ảnh 5.

Daniel Tammer

Người còn lại là thần đồng Daniel Tammet. Ông vừa là tiểu thuyết gia, nhà thơ, dịch giả vừa là người nghiên cứu về chứng tự kỷ. Daniel nổi tiếng khi có thể ghi nhớ và đọc chính xác đến 22.514 chữ số thập phân của số Pi trong vòng 5 tiếng đồng hồ. Ngoài ra, Daniel nói thành thạo 11 ngôn ngữ khác nhau. Năm 2007, Daniel đặt ra thử thách học tiếng Iceland (một ngôn ngữ khó) trong một tuần. Sau 7 ngày, ông có thể nói lưu loát thứ ngôn ngữ này, thậm chí còn trả lời phỏng vấn như người bản xứ trên truyền hình.

Một bí ẩn chưa có lời giải

Cho đến nay, chưa hề có một lời giải thích thuyết phục nào về nguồn gốc của hội chứng bác học. Điều duy nhất mà người ta có thể dám chắc về nó là hầu hết những người mắc hội chứng này đều bị thiếu khuyết cảm xúc, mắc một số bệnh tâm lý hoặc thần kinh.

Những bí ẩn xoay quanh căn bệnh lạ biến người thường thành thiên tài trong nháy mắt - Ảnh 6.

Theo thống kê, chỉ khoảng 10% người mắc tự kỷ có biểu hiện của hội chứng bác học. Trên thế giới, tỉ lệ mắc hội chứng chỉ xảy ra trong 1/10 người bị tự kỷ và 1/ 2.000 người mắc các dạng khuyết tật phát triển khác. Nam giới có tỉ lệ mắc bệnh cao hơn nữ giới (6:1).

Những bí ẩn xoay quanh căn bệnh lạ biến người thường thành thiên tài trong nháy mắt - Ảnh 7.

Người ta có thể mắc hội chứng bác học do bẩm sinh hoặc sau khi trải qua chấn thương não, bệnh tật. Các tài năng mà hội chứng này đem lại sẽ tồn tại vĩnh viễn trong cơ thể và càng được tăng dần nếu có sự luyện tập kỹ năng thường xuyên.

Green / Theo Pháp Luật Và Bạn Đọc