Bài viết về Ánh Viên trên báo Người Đồng Hành.


– Tô Lan Hương: Tôi đã rất muốn trò chuyện với Ánh Viên sau SEA Games vừa rồi: dù là nữ VĐV xuất sắc nhất kỳ đại hội với 6 HCV, nhưng thay vì ăn mừng, em bật khóc trước hàng triệu khán giả truyền hình, mà ai cũng hiểu đó không phải những giọt nước mắt hạnh phúc?

– Ánh Viên: Em khóc vì đã không thể ngăn được cảm giác thất vọng về bản thân. Thầy Đặng Anh Tuấn (HLV của Ánh Viên – PV) từng nói với em, là vận động viên, không thể chỉ thoả mãn bằng việc mình đạt bao nhiêu huy chương vàng, mà phải cần cố gắng để mình ngày hôm nay luôn tốt hơn mình ngày hôm qua. Nhưng SEA Games vừa rồi, kể cả nội dung sở trường 400m, dù dành HCV, em đều thất bại với các mục tiêu cá nhân. Mà nó là chuyện em đã biết trước kỳ SEA Games, khi kết quả tập luyện không khả quan. Với thành tích vừa rồi, em không đạt chuẩn A Olympic. Mọi người có thể tế nhị không nói, nhưng em vẫn tự hiểu rằng, dù đạt được 6 HCV, thì em vẫn đang dần xa rời đỉnh cao.

Ảnh: Hoàng Triều

– Tô Lan Hương: Nhưng lý do gì khiến cho thành tích của em liên tục đi xuống? Khi mà em là VĐV được đầu tư kinh phí nhiều nhất Việt Nam?

– Ánh Viên: Em còn nhớ, ông nội là người đầu tiên dạy em bơi ở con rạch gần nhà. Mỗi lần ba mẹ đi vắng, ông thường mang em ra con rạch, ném em xuống đó. Cứ thế mà em biết bơi. Khi ấy với em, được bơi, được vùng vẫy là hạnh phúc. Em bơi mà không có gánh nặng gì cả.

Chiến thắng từng đến với Ánh Viên thật nhẹ nhàng. Ảnh: Tuấn Mark.

Lúc em chưa phải là VĐV được nhiều người biết tới, em tham gia các kỳ thi đấu với tâm thế hết sức nhẹ nhàng: bơi mà không biết đối thủ của mình là ai, bơi mà không nghĩ mình cần phải thắng, chỉ cần cố gắng hết sức mình. Và chiến thắng đến thật nhẹ nhàng. 

Nhưng sau này, em bơi với tư cách là một Ánh Viên đoạt 8 huy chương vàng. Một Ánh Viên trên đỉnh cao thì cần phải giành chiến thắng – tất cả mọi người đều nghĩ thế và chính em cũng nghĩ thế đấy. Nên em bắt đầu để ý đến đối thủ của mình, để ý đến thành tích của mình. Nhưng càng để ý thì thành tích càng đi xuống. Gánh nặng càng khủng khiếp hơn. Em không còn tự tin với chính mình nữa.

– Tô Lan Hương: Trước SEA Games vừa rồi, trên Facebook cá nhân của mình, em thường chia sẻ tâm trạng buồn bã, bất an… Thậm chí tôi biết rằng, thời gian còn tập luyện bên Mỹ, em đã gửi đơn cho Liên Đoàn Thể thao dưới nước, với nguyện vọng xin về nước, giã từ sự nghiệp thi đấu đỉnh cao…

– Ánh Viên : Vì hai năm vừa rồi là hai năm vô cùng khó khăn với em. Asiad 17 (2016), em đạt 2 HCĐ. Asiad 2018, em đặt mục tiêu đổi màu huy chương. Nhưng không những mục tiêu đó không thành, mà em còn ra về hoàn toàn tay trắng. Kể cả trước SEA Games vừa rồi, trong quá trình tập luyện, em cũng đã biết thành tích của mình ngày càng sa sút. Chuyện tình cảm thì không được như ý, thành tích bơi trong tập luyện và thi đấu không tốt; em lại không có ai để chia sẻ, nên sự chán chường, mệt mỏi là có thật.

Trong quá trình tập huấn trước SEA Games, ban ngày em cố gắng tập luyện bình thường, nhưng đêm xuống, khi có một mình thì em khóc. Em mất ngủ triền miên, và thầy Tuấn phải mua thuốc an thần về cho em uống, em mới ngủ được. Em nổi giận với tất cả mọi người xung quanh, thậm chí nói hỗn với thầy mình. Thời điểm đó, em thực sự đã viết đơn xin giải nghệ. Nhưng cả thầy Đặng Anh Tuấn và các bác, các chú ở Liên đoàn Thể thao dưới nước đã động viên em, nên em đã lấy lại được tinh thần vào phút cuối để tham dự SEA Games. 

– Tô Lan Hương: Hẳn nhiên ai cũng dễ dàng nhìn thấy vinh quang mà em đã có. Nhưng cái giá em phải trả cho thành công là gì?

– Ánh Viên: Ở Mỹ, mỗi ngày em tập từ 7h15 sáng đến 20h30. Nhiệm vụ của em là ăn, là bơi, là ngủ. Mọi thứ còn lại thầy Đặng Anh Tuấn sẽ lo. Bữa ăn của em cũng sẽ do thầy trực tiếp vào bếp. Khẩu phẩn ăn một bữa có thể là 1kg thịt bò, 50 con tôm, một đĩa rau xà lách trộn, sinh tố xay, một ngày mấy bữa, không được bỏ bữa nào.

Đằng sau những huy chương lấp lánh là những đánh đổi ít người biết đến. Ảnh: Tuấn Mark.

Có những ngày, em ăn mà cảm giác như mình đã mất đi hoàn toàn vị giác. Em nghĩ mình giống như cái máy xay sinh tố. Mà một cái máy sinh tố thì không được quan tâm đến vị của đồ ăn, chỉ cần bỏ đồ ăn vô, nhai và nuốt.

Cũng có những ngày em ốm hoặc mệt, hoặc tâm trạng bất ổn, không thể nào ép mình làm cái máy xay sinh tố được, em xin thầy được bỏ dở một phần thức ăn của mình, và thầy em sẽ nói: “OK, con cất đó, rồi để bữa sau ăn tiếp”.

– Tô Lan Hương: Và em sống cuộc đời của một cái máy xay sinh tố không một lần phản kháng?

– Ánh Viên: Cũng không phải ngày nào trong suốt 7 năm sang Mỹ tập luyện, em cũng ngoan ngoãn nghe lời thầy mình. Có những ngày em không chịu ăn hết khẩu phần dù thầy Tuấn có khuyên nhủ đủ điều. Dĩ nhiên là thầy giận. Và hình phạt của thầy là liền nhiều ngày sau đó, thầy sẽ nấu cho em những bữa ăn với khẩu phần của người bình thường. Một, hai ngày đầu, em ăn bữa cơm bình thường đó trong một trạng thái vô cùng hạnh phúc. Nhưng đến ngày thứ ba, thứ tư thì em hiểu ngay vấn đề: em sẽ bơi không nổi nữa nếu chỉ ăn có thế. Lúc đó thầy em lại hỏi: “Giờ con đã hiểu giá trị bữa ăn chưa?”. Lẽ dĩ nhiên là em hiểu thầy mình đúng, và em lại quay lại sống cuộc đời của một cái máy sinh tố. 

Thầy em nói “là một VĐV thì con phải chấp nhận trả giá”. Trong 7 năm tập huấn ở Mỹ, em không được phép dùng điện thoại. Em còn nhớ nhiều năm trước, thầy có mua cho em một cái điện thoại iPhone ở Mỹ bằng chính tiền của thầy. Nhưng nói là có điện thoại cho sang, chứ thầy không cho em dùng. Mỗi tuần, bố mẹ sẽ gọi điện cho em một lần vào ngày thứ 7 hoặc chủ nhật, mỗi lần 30 phút, qua điện thoại của thầy. Buổi trưa hoặc buổi tối, trong bữa cơm, em sẽ được mượn iPad của thầy để xem các chương trình hài hoặc các chương trình thể thao. Thầy cấm em đọc báo hay xài Facebook vì sợ em hư và sợ em bị ảnh hưởng khi đọc các thông tin về mình trên báo chí.

Sau SEA Games 2015, em 18 tuổi, nên em nói với thầy mình: “Con lớn rồi, con có nhu cầu liên lạc với mọi người, con muốn từ bây giờ sẽ được dùng điện thoại tự do”. Vì em cũng muốn được chơi Facebook, cũng muốn được kết bạn, rồi lướt Facebook xem bạn bè mình đang sống thế nào. Nhưng hậu quả là cả ngày em không rời được cái điện thoại, xem hết thứ này tới thứ khác. 

Ảnh: Hoàng Triều

Hồi đó có rất nhiều người làm quen với em trên MXH, nên em sẽ tranh thủ giờ ngủ trưa, ngủ tối để nhắn tin cho những người mình mới quen, vì cảm giác được trò chuyện và làm quen với nhiều người là thứ rất mới mẻ với em. Rồi vì thế mà em thiếu ngủ, thể lực đi xuống, thành tích tập luyện đi xuống. Nên 2 tuần sau, em lại tự giác nộp lại điện thoại cho thầy, dù thầy không ép, để quay lại với cuộc sống vốn có của mình: không bạn bè, không kết nối. Em với thầy thoả thuận với nhau là sau khi các giải đấu trong năm kết thúc, em sẽ có vài ngày xả hơi, sẽ được dùng điện thoại của mình một cách tự do. Nhưng một năm em chỉ có 7 ngày nghỉ thôi…

– Tô Lan Hương: Vào những ngày hiếm hoi sống một cuộc đời bình thường, em sẽ làm gì?

– Ánh Viên: Những ngày đó, em sẽ ngủ dậy thật muộn, thức thật khuya. Nếu ở Việt Nam, em sẽ được về nhà thăm ba mẹ 1-2 ngày, được ăn cơm cá kho và canh chua cá lóc mẹ nấu. Nếu ở với thầy, thầy sẽ nấu cho em những món em thích. Em có quyền bỏ dở phần ăn của mình nếu em không muốn. Em có thể thức đến quá nửa đêm, giấu thầy trùm chăn lướt Facebook mà không thấy tội lỗi. Thế là đã hạnh phúc lắm rồi.

– Tô Lan Hương: Ánh Viên này, em có bao nhiêu huy chương trong cả sự nghiệp thi đấu của mình đến giờ?

– Ánh viên: 150 huy chương tất cả.

– Tô Lan Hương: Vậy em có bao nhiêu người bạn…?

– Ánh Viên: Gần đây, khi không còn tập huấn bên Mỹ nữa, em quay trở lại tập luyện chung với các vận động viên bơi lội trong nước ở Đại học Thể dục Thể thao TP HCM, và em bắt đầu có bạn. Hiện tại, em có 5 người bạn mới quen, đều là bạn trong đội tuyển bơi. Nhưng suốt 7 năm qua, em không có bạn.

– Tô Lan Hương: Tôi tưởng là VĐV nổi tiếng, em sẽ có nhiều người yêu quý mình?

– Ánh Viên: Trong thế giới của VĐV, người ta không thích những người kém cỏi. Nhưng người ta cũng không vui khi thấy người khác thành công hơn mình. Cũng có những người sau khi em thành công thì thân thiết với em. Nhưng sau lưng, em biết họ làm hoặc nói nhiều điều không tốt với mình. Mà em thì vốn rụt rè nên khi gặp phải những chuyện đó, em càng thu mình lại. Việc tập huấn ở Mỹ nhiều năm trời cũng không cho em cơ hội làm quen với ai. Chị biết đấy, đến điện thoại em cũng không dùng mà. 

– Tô Lan Hương: Chỉ sống và giao tiếp với duy nhất một người đàn ông lớn tuổi suốt gần chục năm qua, không có bố mẹ bên cạnh, không có bạn bè cùng trang lứa, em đã xoay sở ra sao với tuổi mới lớn của mình?

– Ánh Viên: Mọi chuyện trong cuộc sống, em đều tâm sự với thầy. Khi em trải qua những thay đổi tuổi dậy thì, hay kể cả lúc em đem lòng thương nhớ một cậu bạn nào đó mà không được người ta đáp lại, em cũng sẽ hỏi thầy: “Tại sao em thích người đó mà người ta không thích em?”. Quần áo em mặc cũng đều do thầy mua cả.

Nhưng ở cạnh thầy thì em phải sống như một cậu con trai. Hồi em mới được thầy Tuấn nhận làm học trò, có lần các chị trong đội tuyển dẫn em đi làm tóc và sơn móng tay. Khi về, thầy la em dữ lắm. Thầy bảo, một VĐV không làm đẹp bằng những thứ đó, mà làm đẹp bằng những tấm huy chương. Lúc đó em nghĩ thầy sẽ thích em sống như một cậu con trai và chỉ chuyên tâm vào tập luyện, nên dần dần em mặc nhiên coi mình cần phải sống như thế. Thú thật là có giai đoạn, em đã quên mình là phụ nữ. 

Ảnh: Hoàng Triều

– Tô Lan Hương: Này, em đã bao giờ có một bộ váy chưa?

– Ánh Viên: Hồi ở với thầy thì không. Khi hai thầy trò đi shopping, thầy sẽ mua cho em quần áo thể thao, giày thể thao. Thi thoảng em cũng nghĩ đến việc sẽ xin thầy mua thử một bộ váy, nhưng rồi lại thôi. Vì em sợ thầy sẽ la khi em đòi làm điệu.

– Tô Lan Hương: Nãy giờ mọi thứ em nói đều là “do thầy bảo”, “do thầy quyết định”. Vậy đâu là chính kiến của em? Em đang sống cuộc đời của mình kia mà?

– Ánh Viên: Chính kiến của em cũng là do thầy em dạy mà thành, em nghĩ vậy đó. Lần đầu gặp thầy Tuấn là khi em 13 tuổi. Với em đó là may mắn lớn nhất cuộc đời. Thầy Đặng Anh Tuấn là người nghiêm khắc nhất trong tất cả các HLV bơi lội; cả làng bơi ai cũng sợ. Khi ấy thầy nói với em: “Con làm theo lời thầy sẽ thành công”. Và em đã thực sự thấy thành tích của mình thay đổi vượt bậc kể từ khi gặp thầy. Nếu không có thầy thì không có Ánh Viên ngày hôm nay. 

Những năm ở bên thầy, cũng có giai đoạn em cự cãi thầy, nói hỗn với thầy, chống đối thầy khi em gặp vấn đề về tâm lý. Thầy bảo gì thì em sẽ làm ngược lại. Nhưng khi những điều đó qua đi rồi, em hiểu rằng mọi điều thầy khuyên em đều đúng và em cần làm theo nó. Thầy thay cha mẹ dạy dỗ em. Em sống với thầy ngần đó năm, nên nghe theo thầy cũng là bình thường. 

– Tô Lan Hương: Khi đã hiểu vinh quang đi cùng với hy sinh và trả giá, có bao giờ em nghĩ nếu cho em được lựa chọn lại cuộc đời mình, em sẽ…?

– Ánh Viên: Em vẫn chọn cuộc đời này thôi. Dù một năm chỉ có 7 ngày được sống như một người bình thường thì rất ít, nhưng cũng rất vui. Nếu 365 ngày trong năm đều vui như thế thì dần dần có thể sẽ không còn thấy vui nữa. Mà ngoài bơi lội ra, em không biết phải làm gì.

– Tô Lan Hương: Sau SEA Games 30 vừa rồi, em không quay trở lại Mỹ tập huấn nữa mà về TP HCM tập luyện ở ĐH Thể dục Thể thao chung với các VĐV khác. Tôi biết rằng em thậm chí không có cả HLV riêng cho mình?

– Ánh Viên: Liên đoàn Thể thao dưới nước nói bây giờ không còn đủ kinh phí để đầu tư cho em đi Mỹ dài hạn nữa, nên em sẽ về Việt Nam tập luyện. Thật ra chuyện tập luyện ở Mỹ hay ở Việt Nam không quá quan trọng với em. Miễn là có thầy em, thì em tập ở đâu cũng được. Nhưng sau SEA Games vừa rồi, thầy Đặng Anh Tuấn từ chức để sang Mỹ làm HLV. Nên bây giờ em tập chung trong một đội 10 người. Cả đội có một cô giáo dạy chung. Khi thầy Đặng Anh Tuấn quyết định nghỉ, em khóc dữ lắm. Em xin thầy đổi ý và ở lại với em, nhưng thầy nói với em: “Thầy đi không phải vì thầy ghét giận gì con. Nhưng người lớn có những lý do mà con không hiểu được”. Nên em chẳng còn cách nào khác.

Ảnh: Hoàng Triều

Hồi thầy mới đi, những ngày đầu với em rất khủng khiếp, vì suốt 7 năm qua em đã quen với việc luôn có thầy mình ở cạnh mình trên đường bơi. Nên mỗi khi ra hồ bơi mà chỉ có một mình, em thậm chí không dám nhảy xuống. Chị nghe thế chắc buồn cười lắm nhỉ? Bơi lội là việc rất bình thường với em. Thế mà khi chỉ còn một mình, việc em tưởng chừng rất quen thuộc đó hoá ra cũng rất đáng sợ.

– Tô Lan Hương: Không đi Mỹ tập huấn, cũng không có HLV riêng, em có chạnh lòng không nếu như có người nói rằng bây giờ em đã bắt đầu “hết thời” nên không còn được đầu tư?

– Ánh Viên: Hiện tại em vẫn chờ xem quyết định của Liên đoàn về tương lai của em trong thời gian tới. Nhưng dù thế nào, em cũng không buồn về việc đó. Thể thao rất khắc nghiệt, hoặc là vinh quang, hoặc là không gì cả. Khi mình có thành tích tốt thì mình sẽ được quan tâm; khi mình sa sút, thì việc không được đầu tư là đương nhiên, vì thể thao luôn có nhân tố mới, không ai đủ kiên nhẫn để chờ đợi một VĐV đã hết thời. Mà vinh quang của thể thao là một vòng tròn, một ngôi sao mọc lên thì ắt phải lặn đi, để nhường chỗ cho một ngôi sao mới. 

– Tô Lan Hương: Em nghĩ gì về cơ hội trở lại đỉnh cao của mình?

– Ánh Viên: Chính em cũng hoang mang khi nghĩ về việc đó. Một phần vì phong độ của em đi xuống, một phần khác vì khi không có một HLV ở bên cạnh để hướng dẫn, nên có lẽ cơ hội đó gần như bằng 0. Vì bơi lội khác với những môn thể thao khác lắm. Khi mình bơi dưới hồ, luôn cần có một HLV ở trên bờ để theo dõi, phát hiện ra những lỗi sai của mình rồi mới khắc phục được. 

Ánh Viên bắt đầu phải suy nghĩ nhiều hơn về tương lai của mình. Ảnh: Tuấn Mark

Nên em đã nghĩ rất nhiều về tương lai của mình, và sẽ còn tiếp tục nghĩ trong thời gian tới. Để nếu không thể tìm lại đỉnh cao, em sẽ rời bỏ nó và tìm cho mình một hướng đi khác. Em thà buông bỏ trên đỉnh cao, còn hơn đợi đến lúc không ai nhớ mình mới chịu từ bỏ.

– Tô Lan Hương: Và em có chia sẻ ý định đó với ba mẹ mình?

– Ánh Viên: Người ngoài có thể không còn yêu thương em vì em bơi không giỏi nữa. Nhưng dù em bơi giỏi hay không thì em vẫn là con gái của ba mẹ em. Họ yêu thương và ủng hộ mọi việc em làm.

– Tô Lan Hương: Nếu rời bỏ bơi lội, em sẽ làm gì?

– Ánh Viên: Em mong mình có thể trở thành HLV. Và em cũng mơ mở một nhà hàng, để ăn thoả thích những món mà hồi là VĐV mình không được ăn.

– Tô Lan Hương:Thể thao là nhất thời, cuộc sống thì dài lâu. Em đã chuẩn bị gì cho tương lai có thể không có thể thao của mình?

– Ánh Viên: Khi còn tập huấn ở Mỹ, các thầy cô ở Việt Nam sẽ gửi bài tập và sách vở cho em tự học văn hóa. Mỗi cuối tuần em sẽ dành thời gian học bài và làm bài tập. Một năm, em về Việt Nam một lần để thi lên lớp. Để vươn tới thể thao đỉnh cao, VĐV như em không có lựa chọn khác.

Sau này, nếu may mắn được làm HLV thì tốt. Còn nếu phải ra đời bươn chải với nghề khác, em sẽ phải chấp nhận học từ đầu. Nhiều anh chị VĐV khác sau khi giải nghệ cũng phải vật lộn với cuộc sống. Nhưng em tin em còn trẻ, chỉ cần chăm chỉ, nỗ lực thì sẽ vượt qua.

– Tô Lan Hương: Thế còn việc trở nên nữ tính hơn thì sao, nó có nằm trong kế hoạch của em không?

– Ánh Viên: Mấy tháng trước, có cô bên Hiệp hội Bơi lội nhìn em, chắc vì thấy em giống con trai quá nên cô mắc cười. Nên cô bảo là con gái thì phải biết làm đẹp, phải biết mặc váy, biết trang điểm. Em về Đại học Thể dục Thể thao TP HCM tập luyện nên cũng bắt đầu có bạn bè. Các bạn dẫn em đi mua váy và tự tay trang điểm cho em. Vì em không biết chọn váy nên các bạn cũng chọn cho em luôn. Nên giờ trong tủ quần áo của em đã có 3 bộ váy rồi. 

Ảnh: Hoàng Triều

Lần đầu tiên mặc váy, em mắc cười muốn chết. Vì em nghĩ tướng mình như đàn ông thế này mà mặc váy thấy kỳ kỳ sao đó. Nó cũng khiến em lóng ngóng, khó chịu nữa, vì trước giờ em toàn mặc đồ thể thao, đâu có quen với việc phải đi lại ý tứ, nhẹ nhàng. Nhưng em cũng biết mình nên làm điệu một chút. 

Dù phải học một cách chậm chạp để trở nên nữ tính, thì em cũng có đôi lần ao ước được là con gái trong mắt một cậu bạn trai nào đó. Đến tuổi này, em vẫn không biết phải làm thế nào để giao tiếp với đàn ông, làm người ta thích mình. Em thậm chí chưa có mối tình đầu…

– Tô Lan Hương: Không biết mua một bộ váy, thế em đã bao giờ tự mua một cây son, một đôi bông tai, hay một cái túi xách – điều mà mọi cô gái tuổi em thường làm?

– Ánh Viên: Em chưa từng làm những việc đại loại như vậy. Em chỉ có một cái túi xách được một fan hâm mộ tặng từ hồi còn ở Mỹ.

– Tô Lan Hương: Vậy khoản tiền lớn nhất mà em chi cho bản thân mình?

– Ánh Viên: 130 USD, cho một đôi giày Nike.

Ảnh: Hoàng Triều

– Tô Lan Hương: 130 USD? Vậy em làm gì với những khoản thưởng tiền tỷ mà em nhận được?

– Ánh Viên: Gia đình em nghèo lắm, ba mẹ kiếm tiền rất cực. Có những bữa đến giờ cơm mà nhà hết gạo, ba em phải mang giá gạo sang nhà hàng xóm vay. Nên em tự thấy mình phải tiết kiệm. Đôi giày 130 USD đó, em mua nó từ năm 2016. Em nâng niu nó lắm và chỉ để dành đi những dịp đặc biệt, nên bây giờ nó vẫn như mới. Ngày bình thường em sẽ đi những đôi giày cũ hơn nhiều. 

Tiền kiếm được trong những năm thi đấu, em đều gửi ba mẹ. Ba mẹ cũng không tiêu gì nhiều. Có lúc thiếu tiền, ba mẹ em lấy ra tiêu. Nhưng sau đó lại tìm cách bù lại. Ba mẹ nói phải dành dụm ở đó để chờ sau này em giải nghệ sẽ đưa lại cho em. Đó là khoản tiền em tích luỹ để phòng thân sau này khi không còn bơi lội nữa, chứ không phải để tiêu xài hoang phí.

– Tô Lan Hương: Cảm ơn em về cuộc trò chuyện này. Và hãy cho phép tôi tặng em một set đồ trang điểm nho nhỏ cho ngày 8/3. Hy vọng em dù có làm gì, cũng luôn nhớ rằng mình luôn luôn và có quyền được sống như một người phụ nữ với đúng nghĩa của từ này.

Bài viết: Tô Lan Hương – Thiết kế: Bảo Linh
Ảnh: Hoàng Triều, Nguyễn, Tuấn Mark

NDH.vn

Half-Life: Alyx launch date has finally been revealed


Half-Life is one of those games that many gamers talk about, most often very fondly, but very few new gamers today see. That’s mostly because, despite the cult following, the game has not seen any new release in more than a decade. That will be changing next month when the sequel-prequel-spinoff Half-Life: Alyx is finally…

Half-Life: Alyx launch date has finally been revealed — SlashGear

The US’s top 15 emerging jobs of 2020, according to LinkedIn


The US’s top 15 emerging jobs of 2020, according to LinkedIn

— Read on bluesyemre.com/2020/01/13/the-uss-top-15-emerging-jobs-of-2020-according-to-linkedin/

Những giải chạy, sự kiện thể thao bị hoãn vì dịch cúm virus Corona


Cập nhật những giải chạy, sự kiện thể thao bị hoãn vì dịch cúm virus Corona theo quyết định của Bộ Văn hóa – Thể thao – Du lịch…

Những giải chạy, sự kiện thể thao bị hoãn vì dịch cúm virus Corona

Theo quyết định của Bộ Văn hóa – Thể thao – Du lịch ngày 3/2/2020 về việc dừng tổ chức các sự kiện văn hóa, thể thao tập trung đông người nơi công cộng để tránh lây nhiễm cúm virus Corona, các giải chạy, sự kiện thể thao đã bị ảnh hưởng khi phải hoãn hoặc hủy.

1. Giải Việt dã leo núi Chinh phục đỉnh Non Vua 2020: huyện Yên Dũng, Bắc Giang. Dự kiến tổ chức: 2/2/2020, hoãn tới tháng 10/2020.

2. Tay Ho Half Marathon 2020: Hồ Tây, Hà Nội. Dự kiến 16/2 – lùi 12/7/2020.

3. Wow Marathon Phú Quốc 2020: Kiên Giang (dự kiến 1/3) – lùi: chưa xác định.

4. VnExpress Marathon Hanoi Midnight 2020: Hà Nội (dự kiến 7/3) – lùi 22/8/2020.

5. Hà Nội Marathon Techcombank 2020: Hà Nội (dự kiến 29/3) – lùi: chưa xác định.

Ngoài ra, hàng loạt các giải khác như: cuộc thi vượt chướng ngại vật Spartan Race Vietnam (15/2, TP.HCM), Sun Life Resolution Run (23/2, TP.HCM), Đà Lạt Ultra Trail (13/3, Đà Lạt)… đang rục rịch thông báo hoãn tổ chức.

Những giải chạy, sự kiện thể thao bị hoãn vì dịch cúm virus Corona

CÁC GIẢI QUỐC TẾ BỊ ẢNH HƯỞNG TƯƠNG TỰ

1. Giải Vô địch Điền kinh trong nhà châu Á 2020 (Hàng Châu, Trung Quốc, dự kiến 12-13/2) – lùi: chưa xác định.
2. Giải Vô địch Điền kinh trong nhà Thế giới (Nam Ninh, Trung Quốc, dự kiến 13-15/03/2020) lùi tháng 3/2021.

NHỮNG GIẢI CHẠY, SỰ KIỆN THỂ THAO TRONG THÁNG 2-3-4 NĂM 2020 CÓ NGUY CƠ BỊ HOÃN

15/02: Spartan Race Vietnam 2020 | TP.HCM
23/02: Sun Life Vietnam – Resolution Run 2020 | TP.HCM
01/03: Quang Binh Discovery Marathon 2020 | Quảng Bình
13-15/03: Dalat Ultra Trail 2020 | Lâm Đồng
22/03: Tiền Phong Marathon 2020 | đảo Lý Sơn, Quãng Ngãi
02/04: Ecopark Marathon 2020 | Hưng Yên
05/04: VnExpress Marathon Huế | Thừa Thiên Huế
19/04: Mekong Delta Marathon 2020 | Hậu Giang
19/04: Hoi An Discovery Marathon 2020 | Quảng Nam

tiếp tục cập nhật

Khang Vinh – Webthethao

ESA Foundation announces its first esports scholarship


The Entertainment Software Association (ESA) has announced a new scholarship process for the 2020 – 2021 school year, offering women and minority students access to its first esports scholarship. The scholarship will be available to eligible college students in the United States who are attending a four-year accredited college or university. The ESA Foundation scholarship…

ESA Foundation announces its first esports scholarship — SlashGear

Google AI detects breast cancer better than humans, not the end for doctors


Google AI detects breast cancer better than humans, not the end for doctors

— Read on www.slashgear.com/google-ai-detects-breast-cancer-better-than-humans-not-the-end-for-doctors-03605105/

Những đột phá y học tuyệt vời nhất năm 2019


Sau đây là 4 đột phá y học tuyệt vời trong năm 2019, có thể sớm trở thành hiện thực, theo New York Post.

Tìm ra thuốc điều trị hiệu quả ung thư tuyến tiền liệt, xét nghiệm máu phát hiện ung thư vú sớm trước 5 năm, thuốc trị bệnh Alzheimer, công nghệ chỉnh sửa gien là những đột phá y học ấn tượng trong năm 2019 /// Ảnh minh họa: Shutterstock

Tìm ra thuốc điều trị hiệu quả ung thư tuyến tiền liệt, xét nghiệm máu phát hiện ung thư vú sớm trước 5 năm, thuốc trị bệnh Alzheimer, công nghệ chỉnh sửa gien là những đột phá y học ấn tượng trong năm 2019Ảnh minh họa: Shutterstock

1. Tìm ra thuốc điều trị hiệu quả ung thư tuyến tiền liệt

Richard Berry (75 tuổi) sống ở Keene (Mỹ) đã cố gắng gần như tất cả mọi cách để chống lại căn bệnh ung thư tuyến tiền liệt của mình: phẫu thuật, xạ trị và hóa trị. Nhưng sau 2 năm điều trị, căn bệnh ung thư của ông đã di căn. Cơ hội tham gia thử nghiệm lâm sàng là hy vọng cuối cùng của ông.Năm 2015, ông liên hệ với bác sĩ Christopher Sweeney (chuyên khoa ung thư tại Viện Ung thư Dana-Farber ở Boston, Mỹ). Bác sĩ này đang dẫn đầu thử nghiệm thuốc trị ung thư tuyến tiền liệt mới nhất, có tên là Enzalutamide – một chất ức chế thụ thể androgen ngăn chặn sự phát triển của tế bào ung thư – được sử dụng kết hợp với chất ức chế hoóc môn testosterone – để điều trị ung thư tuyến tiền liệt di căn.Thế là, ông Berry trở thành một trong 1.125 bệnh nhân tham gia thử nghiệm.Và phép mầu đã xảy ra, ông đã được chữa khỏi căn bệnh ung thư quái ác. Và sau khi ngừng điều trị 1 năm, kết quả chụp phim vẫn cho thấy ông không còn bị ung thư.Bác sĩ Sweeney cho biết ông Berry là một trong những trường hợp kịch tính nhất từ trước đến nay. Ông đã thuyên giảm mạnh. Mức độ của hiệu ứng và kết quả ban đầu thật bất ngờ và thú vị.Bác sĩ Sweeney cho biết có nhiều trường hợp thuyên giảm mạnh như ông Berry, và kết quả tích cực sớm hơn dự đoán.Nghiên cứu được công bố vào tháng 7 trên Tạp chí Y học New England.Thuốc đã được Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ (FDA) phê chuẩn để sử dụng, hiện đang được FDA xem xét để cung cấp rộng rãi hơn cho bệnh nhân ung thư tuyến tiền liệt di căn, theo New York Post.

2. Xét nghiệm máu phát hiện ung thư vú

Các nhà nghiên cứu tại Đại học Nottingham (Anh) đã phát minh ra một xét nghiệm máu có khả năng phát hiện ung thư vú sớm 5 năm trước khi xuất hiện khối u hoặc các triệu chứng. Xét nghiệm này sẽ tìm kiếm các kháng thể tự động do cơ thể tạo ra trong phản ứng với các tế bào ung thư trong máu. Xét nghiệm sẽ rẻ hơn và dễ thực hiện hơn so với chụp X-quang tuyến vú.Các nhà nghiên cứu cho biết họ đã có kế hoạch tiến hành một nghiên cứu lớn hơn, và thử nghiệm có thể được đưa ra thị trường trong vòng 5 năm tới.Phát hiện này đã được trình bày tại hội nghị thường niên của Viện Nghiên cứu Ung thư Quốc gia Anh, vào đầu tháng 11.2019, nơi những tiến bộ về ung thư lớn nhất thế giới được báo cáo. Một xét nghiệm tương tự cho bệnh ung thư phổi hiện cũng đang được nghiên cứu ở Scotland, theo New York Post.

3. Sẽ có thuốc trị bệnh Alzheimer

Có thể sớm có một loại thuốc để điều trị Alzheimer.Các nhà nghiên cứu đã rất hào hứng về một loại thuốc trị bệnh Alzheimer có tên là Aducanumab.Sau 18 tháng dùng thuốc, những người tham gia đã thuyên giảm bệnh từ khoảng 15% đến 27% so với nhóm đối chứng dùng giả dược. Kết quả được công bố trên tạp chí Nature vào cuối tháng 10.2019.Do những kết quả này, nhà sản xuất thuốc hiện đang tìm kiếm sự chấp thuận của FDA cho phép dùng Aducanumab để điều trị bệnh Alzheimer, ngay sau khi chẩn đoán, theo New York Post.

4. Ứng dụng của công nghệ chỉnh sửa gien chữa được nhiều bệnh ác tính

Công nghệ chỉnh sửa gien Crispr cho phép các nhà khoa học sửa đổi DNA và gien.Kỹ thuật này đang được sử dụng theo nhiều cách, từ nghiên cứu y học đến trồng trọt.Tuy một số cải tiến được đề xuất như tiêu diệt siêu vi khuẩn, loại trừ bệnh sốt rét và chữa khỏi HIV còn khá xa vời.Nhưng tiến trình đang khá thú vị, thử nghiệm công nghệ này đã điều trị thành công bệnh hồng cầu hình liềm. Và các thử nghiêm lâm sàng sử dụng công nghệ này để điều trị các bệnh ung thư như ung thư hạch hiện đang chuẩn bị được thực hiện.Sắp tới, tại cuộc họp của Hiệp hội huyết học Mỹ tại Orlando, Florida (Mỹ), các nhà khoa học sẽ trình bày kết quả nghiên cứu 3 bệnh nhân ung thư được sử dụng công nghệ chỉnh sửa gen để điều trị, gồm 2 người mắc bệnh đa u tủy xương và một người mắc ung thư xương, theo New York Post.

Theo New York Post

THANH NIÊN ONLINE