Giáo dục trong tương lai: Trải nghiệm cá nhân – thước đo thành tích học tập


Bước sang thập niên mới với những tiến bộ công nghệ chưa từng thấy, có lẽ không ai còn nghi ngờ gì về việc xã hội chúng ta đã và đang thay đổi mạnh mẽ thế nào, và mọi hệ thống giáo dục đều đang chật vật biến đổi để thích ứng với nó ra sao.

Giáo dục trong tương lai: Trải nghiệm cá nhân - thước đo thành tích học tập
Ảnh: thelongandshort.org

Liệu những biến đổi đó sẽ dẫn tới điều gì, sẽ định hình bức tranh giáo dục trong năm 2020 và thập niên tới như thế nào?

Những cột mốc quan trọng

Xưa kia, giáo dục chính thống nói chung là đặc quyền của tầng lớp tinh hoa, Đông hay Tây đều vậy. Ở Mỹ thời lập quốc, chỉ nam giới và người giàu mới được đặt chân vào các đại học. Họ học về tôn giáo, luật hay kinh doanh và tiếp tục trở thành giới chủ hoặc tầng lớp lãnh đạo xã hội.

Người phụ nữ đầu tiên nộp đơn xin vào Đại học Harvard là vào năm 1847, nhưng bị từ chối vì chính sách của trường không nhận nữ giới, mãi đến năm 1920. Mặc dù khoản hiến tặng đầu tiên cho Harvard là năm 1643, mãi đến năm 1934 quỹ hỗ trợ tài chính cho sinh viên mới chính thức được thành lập, mở ra cánh cửa cho những người nghèo nhưng tài giỏi.

Ở Việt Nam, Quốc Tử Giám được thành lập năm 1076 để dạy dỗ con cái tầng lớp quý tộc. Mãi đến năm 1253, vua Trần Thái Tông mới đổi Quốc Tử Giám thành Quốc Học Viện và mở rộng thu nhận cả con cái thường dân có sức học xuất sắc.

Chỉ đến thời hiện đại, trình độ giáo dục mới dần trở thành yêu cầu bắt buộc để mọi người có thể tham gia guồng máy lao động. Giáo dục phổ thông trở thành bắt buộc ở nhiều nước, và giáo dục đại học thì ngày càng trở nên đại chúng. Bằng đại học không còn là hàng hiếm, trái lại, là tấm vé bắt buộc để bước vào tầng lớp trung lưu và tiến lên trên thang bậc xã hội.

Đòi hỏi của nền kinh tế công nghiệp hóa đã biến nhà trường thành nơi chuẩn bị cho lực lượng lao động tương lai. Vì thế, mọi hoạt động của nhà trường bắt đầu được chuyên nghiệp hóa, được vận hành với những quy trình quản trị gần giống một nhà máy hay doanh nghiệp, và mô hình đó tồn tại mãi đến ngày nay.

Hệ thống giáo dục đó dựa trên sự chuyên nghiệp hóa nghề giáo, hệ thống quản lý, chương trình, sách giáo khoa và đánh giá kết quả học tập. Nó chuẩn bị người học cho những nghề nghiệp cụ thể. Trường học về cơ bản vẫn là nơi truyền thụ tri thức và giáo dục nhân cách.

Khái niệm về đại học nghiên cứu tập trung cho hoạt động nghiên cứu và sáng tạo ra tri thức mới chỉ có từ đầu thế kỷ 19, khởi đi ở Đức, rồi đến Mỹ. Mãi đến những năm 1960, các đại học nghiên cứu ở Mỹ mới thực sự trở thành những mô hình mẫu mực toàn cầu và đóng vai trò chủ yếu trong việc thúc đẩy tiến bộ khoa học công nghệ.

Internet, dữ liệu lớn, trí thông minh nhân tạo (AI) và kinh tế số đã làm thay đổi xã hội mạnh mẽ chưa từng thấy và đang vượt xa khả năng tự điều chỉnh của con người, bắt đầu vào khoảng năm 2007, với sự ra đời của mạng xã hội và điện thoại thông minh. Trước đây, cần khoảng cách một thế hệ, tức 20 năm, để khối lượng kiến thức/thông tin tăng gấp đôi.

Ngày nay, khoảng cách đó là 10 tháng. Nhà trường thay đổi khá chậm trong bối cảnh ấy. Cho đến nay, chúng ta vẫn thấy hầu hết giáo viên tin rằng kiến thức họ biết là điều học sinh nhất thiết phải biết.

Trong khi không ai trong chúng ta, dù thông minh tới đâu, đủ khả năng để biết hết mọi kiến thức đã có dù chỉ trong một lĩnh vực hạn hẹp. Chúng ta ngày càng lệ thuộc vào các thiết bị công nghệ bởi chúng có trí nhớ và làm nhiều việc tốt hơn chúng ta cả ngàn, cả triệu lần, ví dụ như tìm đường ở một thành phố xa lạ 
chẳng hạn.

Điều này có nghĩa rất nhiều công việc trước nay do con người đảm nhiệm sẽ được chuyển dần cho máy. Đã có thí nghiệm chứng minh rằng AI chẩn đoán bệnh chính xác không thua các bác sĩ tài giỏi nhất, với tốc độ cao hơn cả ngàn lần.

Tương tự với luật học và nhiều ngành khác, kể cả sáng tác nhạc, vẽ tranh, viết và bình duyệt bài báo khoa học. Vì thế, giáo dục theo lối hầu hết chúng ta đang làm hiện nay không còn thích hợp cho bức tranh tương lai. Vậy giáo dục sẽ phải thay đổi thế nào?

Con người của tương lai

Về bản chất, con người không phải là cỗ máy vô tri giác và vì thế không thích hợp với những việc lặp đi lặp lại mà máy móc có thể làm được và làm tốt hơn. Điều làm con người khác với máy móc là sự tò mò ham hiểu biết và khả năng sáng tạo. Những đặc tính chỉ có ở con người sẽ là những đặc tính để con người tiếp tục tồn tại và phát triển trong một thế giới mà robot đã làm hầu hết mọi công việc.

Trong một cuốn sách nghiên cứu về bản chất của đổi mới sáng tạo, Tony Wagner cho rằng mô hình giáo dục hiện tại của chúng ta đã quá lạc hậu và chẳng thiết thực chút nào với công việc và cuộc sống của hầu hết mọi người.

Ông nói: “Thế giới không hề quan tâm tới việc bạn biết những gì, mà chỉ quan tâm tới việc bạn làm được gì với những thứ bạn đã biết… Những người đi học chỉ biết làm tốt những thứ hệ thống giáo dục đang đòi hỏi – bảng điểm tốt, làm bài thi ngon lành và lấy được tấm bằng tốt nghiệp – sẽ không còn là những người có nhiều khả năng thành công nữa. Muốn đi lên trong thế kỷ 21, người ta cần năng lực thực sự, một thứ xa hơn nhiều so với bảng điểm đẹp hay bằng cấp sáng ngời”.

Vậy thì con người như thế nào sẽ có nhiều khả năng thành công hơn?

Thông tin mà chúng ta có sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới cách chúng ta suy nghĩ và ra quyết định. Nan đề của con người ngày nay không phải là thiếu thông tin, mà là quá nhiều thông tin, trong đó có vô số thông tin kém chất lượng. Vì thế, kỹ năng cơ bản nhất và là kỹ năng sống còn trong xã hội tương lai là tìm kiếm, đánh giá và chọn lọc thông tin.

Khả năng đặt câu hỏi: Khi tìm kiếm câu trả lời không phải là vấn đề quá khó thì đặt câu hỏi mới là điều quan trọng. Cách đặt câu hỏi, tức là lối suy nghĩ của bạn, sẽ quyết định con đường bạn đi và những việc bạn làm.

Nếu trước một việc bạn chỉ có câu hỏi: Ta sẽ thắng hay sẽ thua? Sẽ được gì hay mất gì? Người khác sẽ đánh giá việc đó như thế nào? thì nhiều khả năng là bạn sẽ mất phần lớn thời gian cuộc đời vào việc che giấu khuyết điểm và chứng tỏ với người khác.

Thay vì thế, nếu bạn đặt câu hỏi việc đó có ý nghĩa gì với mục đích sống của bạn, bạn sẽ tập trung vào việc có thể làm gì để vượt qua nhược điểm và để tất cả tiềm năng của bạn trở thành hiện thực. Vì thế, có khả năng đặt câu hỏi một cách xác đáng là bạn đã đi được một nửa 
đường rồi.

Khao khát học tập và học suốt đời: Giáo dục chính thống dù tốt đến đâu cũng sẽ không bao giờ là đủ trong bối cảnh tương lai. Mọi kiến thức chúng ta được học sẽ rất nhanh trở nên lạc hậu. Những kỹ năng cần thiết của hôm nay có thể chẳng còn ý nghĩa gì vào ngày mai. Vì thế, người có thể tồn tại và vươn lên được trong tương lai là những người ham học và ít lệ thuộc vào giáo dục chính thống.

Có khả năng truyền cảm hứng, hợp tác và thuyết phục người khác, nói cách khác là có trình độ cao về trí thông minh cảm xúc và kỹ năng giao tiếp. Đây là điều nói lên rõ nhất bản chất xã hội của con người, trong đó tích hợp nhiều năng lực khác nhau.

Giáo dục trong những thập niên tới

Những đề bài đó khiến hệ thống giáo dục hiện nay buộc phải thay đổi để thích ứng bởi nếu không, nó không còn lý do để tồn tại nữa.

Thay đổi rõ ràng nhất sẽ là mục tiêu giáo dục. Khi giáo dục đã trở thành đại chúng và số người có bằng cấp cao ngày càng nhiều, tấm bằng không còn đủ bảo đảm một tương lai tươi sáng nữa. Mục tiêu học để thi và lấy tấm bằng trong tương lai sẽ không còn nhiều ý nghĩa. Giáo dục chính thống sẽ phải tập trung vào việc hỗ trợ người học tạo ra những năng lực cơ bản nói trên.

Từ trước đến nay, cả hệ thống giáo dục được xây dựng trên những hứa hẹn hoặc công khai hoặc ngầm ẩn về giá trị của tấm bằng. Nhưng niềm tin ấy không đúng. Thành quả thực sự của việc học không phải là kết quả của việc nghe giảng, mà là của những trải nghiệm cá nhân.

Tony Wagner nói rằng hầu hết các nhà làm chính sách và quản lý giáo dục không biết một tí gì về việc cần phải có lối giáo dục như thế nào để tạo ra những con người có thể suy nghĩ thấu đáo, sáng tạo, giao tiếp hiệu quả và có tinh thần hợp tác, thay vì tạo ra những người chỉ biết làm sao để đạt điểm thi cao trong bài kiểm tra.

Những thay đổi về mục tiêu giáo dục tất yếu sẽ dẫn tới thay đổi trong phương pháp sư phạm, cách đánh giá kết quả học tập và quản lý trường học. Ý tưởng cho rằng phải đến trường mới có thể học được một kiến thức nào đó đang trở nên ngày càng lạc hậu với bất cứ ai tiếp cận được Internet.

Nhiều nghiên cứu đã chứng minh rằng việc kiểm soát sẽ tạo ra sự tuân thủ (hoặc phản kháng), còn sự tự chủ sẽ tạo ra gắn kết. Điều này đúng với cả người học lẫn người dạy. Thật khó mà tin một sự thật là hệ thống giáo dục ngày nay đang cho thấy chúng ta tin rằng cách tốt nhất để giáo dục trẻ là bắt buộc nó ở trong một môi trường làm cho nó chán nản, buồn bã, lo lắng và cảm thấy đầy áp lực. Sự thật là chính sự cưỡng bức học tập đã giết chết khao khát học hỏi tự nhiên của con người. Nhà trường tương lai nhất thiết phải thoát ra khỏi lối tư duy ấy để không bị đào thải.

Nhà trường của chúng ta được thiết kế dựa trên một giả định cho rằng có những bí quyết cho tất cả mọi thứ trong đời, và chất lượng cuộc sống tùy thuộc vào việc biết nhiều hay ít những bí quyết ấy Ivan Illich, Deschooling Society (tạm dịch: Giải thoát xã hội khỏi trường học)

PHẠM THỊ LY – TuoiTreCuoiTuan

Hãy thành thạo 10 kỹ năng mềm này nếu muốn thăng tiến trong công việc


Muốn tiến xa trong sự nghiệp của mình vào năm 2020, việc áp dụng tư duy tăng trưởng nên được đặt đầu danh sách ưu tiên của bạn. 

Theo Báo cáo của Udemy năm 2020 về các xu hướng học tập tại nơi làm việc, tư duy phát triển (hay khả năng không ngừng học hỏi để thích nghi với thay đổi) được xem là kỹ năng mềm quan trọng nhất để thành công trong sự nghiệp.

Tại sao một tư duy tăng trưởng lại quan trọng

Muốn tiến xa trong sự nghiệp của mình vào năm 2020, việc áp dụng tư duy tăng trưởng nên được đặt đầu danh sách ưu tiên của bạn.

Một báo cáo của McKinsey & Company chỉ ra rằng đến năm 2030, 800 triệu lao động toàn cầu có thể mất việc làm vì sự thay thế của robot, máy móc hiện đại. Vì vậy, trước khi tự động hóa và máy móc đe dọa sẽ “thế chân” công việc và người lao động, chúng ta ngày càng phải tập trung vào việc phát triển tư duy tăng trưởng.

Đây là lúc tư duy tăng trưởng thể hiện được tầm quan trọng của mình: Những người có động lực để đạt được mức thành tích cao hơn (thay vì chỉ mãi gắn bó với các kỹ năng cố định), bằng cách học hỏi những kỹ năng mới không bị thay thế bởi công nghệ tương lai, sẽ có nhiều cơ hội thành công hơn khi đối mặt với thất bại.

Yếu tố con người

Theo Shelley Ostern, phó chủ tịch học tập tại Udemy, một xu hướng khác mà bà nhận thấy ở người dùng là sự quan tâm ngày càng lớn đối với các kỹ năng đòi hỏi yếu tố con người như tư duy phản biện và trí tuệ cảm xúc. Đây là những kỹ năng “bẩm sinh” của con người, khiến chúng ta khác biệt với máy móc.

Bà Osborne cho biết thêm: “Con người nhận thức rõ hơn về thực tế rằng các kỹ năng mềm đang ngày càng phù hợp hơn và nhất là chúng không thể bị công nghệ thay thế”. “Chẳng hạn, sáng tạo và đổi mới là những thứ mà một cỗ máy sẽ không thể hỗ trợ cho chúng ta được”.

Ngay cả những lãnh đạo trong ngành như Elon Musk cũng chỉ ra rằng sẽ đến lúc máy móc trở nên tiên tiến đến mức chúng có thể tự lập trình. Khi điều đó xảy ra, trong một số trường hợp, chỉ các doanh nghiệp và công việc tập trung vào tương tác giữa con người mới có thể tiếp tục phát triển mạnh.

Ngoài ra, một nghiên cứu của IBM báo cáo rằng mặc dù ước tính 120 triệu lao động trên toàn thế giới sẽ cần phải đào tạo lại trong ba năm tới do sự phát triển nhanh chóng của AI và tự động hóa nhưng các lãnh đạo doanh nghiệp vẫn xem khả năng thích ứng, kỹ năng quản lý thời gian và làm việc nhóm là những kỹ năng quan trọng nhất mà lực lượng lao động ngày nay cần thành thạo.

Báo cáo của Udemy cũng lưu ý tầm quan trọng của việc xây dựng văn hóa công ty nhằm khuyến khích và cung cấp các công cụ cho nhân viên để cải thiện các kỹ năng này. Các nền tảng học tập phổ biến như LinkedIn Learning, Degreed, Coursera, edX, FutureLearn và Udacity có thể giúp ích đáng kể về vấn đề này.

Theo Udemy, dưới đây là những kỹ năng mềm mà người lao động cần rèn luyện nhều nhất:

Tư duy tăng trưởng: Khả năng học hỏi liên tục và sẵn sàng thích nghi với thay đổi.

Sáng tạo: Phát triển ý tưởng mới, áp dụng các giải pháp mới để giải quyết các vấn đề hiện có.

Làm chủ sự tập trung: Khai thác sự tập trung để đưa ra quyết định ngắn hạn và dài hạn tốt hơn.

Đổi mới: Cải thiện dựa trên ý tưởng, khái niệm, quy trình hoặc phương pháp hiện có để đạt được kết quả mong muốn

Kỹ năng giao tiếp: Nắm bắt thông tin thông qua nói, nghe và quan sát.

Kỹ năng kể chuyện: Sắp xếp các ý tưởng và dữ liệu thành một câu chuyện toàn diện.

Nhận thức về văn hóa:  Khả năng tương tác, làm việc và phát triển các mối quan hệ có ý nghĩa với các nền văn hóa khác nhau trong tổ chức một cách hiệu quả.

Tư duy phản biện: Phân tích và đánh giá khách quan để hình thành phán đoán về một chủ đề.

Kỹ năng lãnh đạo: Cung cấp hướng dẫn trong một tổ chức.

Trí tuệ cảm xúc: Thực hành kiểm soát, thể hiện và quan sát mối quan hệ giữa các cá nhân với những người ở nơi làm việc.

Theo Nhịp Sống Kinh Tế

7 công ty lớn khởi nghiệp từ những thứ không tưởng


Các bạn hẳn sẽ còn thích thú nữa khi biến giải đua NASCAR được ra đời là để buôn rượu lậu, còn BMW ban đầu là một hãng sản xuất máy bay đấy!

1. Nhà cung cấp hàng đầu thế giới về điện tử và thị trường điện thoại di động Samsung đã bán mì trong những ngày đầu lập nghiệp

Năm 1938, Lee Byung-chull thành lập Samsung Sanghoe. Ban đầu, Samsung là một công ty kinh doanh nhỏ buôn bán cá khô, nông sản địa phương và… mì. Năm 1947, họ di chuyển trụ sở chính đến Seoul khi công ty phát triển hơn. Lee bị buộc phải di chuyển khỏi Seoul khi chiến tranh Triều Tiên bắt đầu, và đó là khi ông bắt đầu một nhà máy lọc đường ở Busan. Nhiều năm trôi qua, Samsung dần bước vào một loạt các ngành công nghiệp và cuối cùng bước vào thị trường điện tử vào cuối những năm 1960. Ngày nay, sau gần nửa thế kỷ, Samsung Electronics là công ty công nghệ thông tin lớn thứ 2 trên thế giới tính đến năm 2015 và đứng thứ 5 về giá trị thị trường.

Samsung bắt đầu sự nghiệp với một cửa hàng bán nông sản, cá và mì.

2. Công ty sản xuất game lớn nhất thế giới Nintendo đã từng là một công ty nhỏ sản xuất những bộ bài có tên “hanafuda” vào năm 1989.

Tên gọi “Nintendo” thường được giả định có nghĩa là “may mắn tùy duyên” , đúng với tính chất bài bạc may rủi của những bộ bài. Các loại thẻ bài của Nintendo bắt đầu nổi tiếng ngay sau khi chúng được ra mắt thị trường. Năm 1953, Nintendo trở thành công ty đầu tiên tại Nhật Bản sản xuất thẻ chơi bài bằng nhựa. Trong những năm 60 và 70, Nintendo phải vật lộn để sống sót và buộc phải tham gia vào thị trường trò chơi điện tử để tồn tại. Bộ sản phẩm trò chơi điện tử đầu tiên của họ là “Magnavox Odyssey”, đi kèm với phụ kiện là một khẩu súng và một hộp đọc băng.

Bảng hiệu thời kỳ đầu của công ty Nintentdo.

Bộ sản phầm trò chơi điện tử đầu tiên được công ty Nintendo tung ra thị trường có tên “Magnavox Odyssey”

3. Trong hơn một thế kỷ, nhà sản xuất điện thoại di động nổi tiếng nhất thế giới, Nokia, chỉ là một nhà máy bột giấy bình thường.

Và chắc hẳn bạn cũng không biết có một thị trấn có tên là Nokia, phải không?

Vào năm 1865, Fredrick Ideastam thành lập nhà máy bột giấy ở bờ sông Tammerkoski, và sau 6 năm thành lập một nhà máy khác tại thị trấn Nokia, ông đã biến nó thành “Nokia Ab”. Vào đầu thế kỷ 20, Nokia AB bắt đầu phát điện. Khi Nokia Ab gần như bị phá sản sau Thế chiến I, Công ty Cao su Phần Lan, nhà sản xuất gai và các sản phẩm cao su khác ở thị trấn Nokia, đã mua lại Nokia AB để tiếp tục phát triển. Thêm 10 năm nữa trôi qua, họ mua lại công ty Phần Lan Cable Works – một nhà sản xuất điện thoại, thiết bị điện báo và dây cáp điện. Nokia đã tham gia vào ngành sản xuất các thiết bị mạng trong những năm 70 và máy tính cá nhân trong những năm 80 trước khi bước vào thị trường viễn thông vào những năm 90, để rồi trở thành ông trùm của đế chế điện thoại di động cho tới tận khi Apple và Samsung “làm cỏ” thị phần này.

Bột giấy Nokia, “kết nối chữ viết với nhau”?

4. Lamborghini ban đầu là một nhà sản xuất máy kéo và chỉ bắt đầu chế tạo siêu xe sau khi Ferruccio Lamborghini bị chủ của… Ferrari sỉ nhục.

Câu chuyện bắt đầu khi Ferruccio Lamborghini, một triệu phú phát tài từ một nhà để xe nhỏ và bắt đầu chế tạo ra hàng triệu chiếc xe kéo từ những nguyên liệu dư thừa của lực lượng quân đội vào năm 1945. Ông cũng bắt đầu xây dựng các hệ thống điều hòa không khí chạy dầu sau những thành công của nhà máy kéo của ông. Với sự thành công của các doanh nghiệp này, ông trở thành một trong những người giàu nhất ở Ý. Và vì bản thân là một nhà triệu phú, Ferruccio lái một chiếc Ferrari thời thượng vào thời điểm nó.

Và khi chiếc xe Ferrari của ông trục trặc không thể sửa được, Ferruccio đã lái xe đến Modena và gặp Enzo Ferrari, lãnh đạo của tập đoàn Ferrari vào thời điểm đó. Được biết đến với sự kiêu ngạo của mình, Enzo đã nói với anh “nông dân xe kéo” Lamborghini rằng “vấn đề không nằm ở cái xe mà nằm ở kẻ đã lái nó đấy!” Và Ferrari cũng tiện mồm bảo Lamborghini rằng, anh ta nên đi bộ về mà chăm sóc mấy cái máy kéo của mình. Bực mình trước sự chế nhạo của Enzo, Ferruccio đã cho ra đời kẻ thù truyền kiếp của Ferrari – những chiếc xe Lamborghini sang trọng và đẳng cấp.

Khi con gà tức nhau tiếng gáy, con bò tót sẽ ra đời để húc lại con ngựa...

Khi con gà tức nhau tiếng gáy, con bò tót sẽ ra đời để húc lại con ngựa…

5. Một trong mười thương hiệu xe hơi hàng đầu thế giới, BMW, vốn là một công ty sản xuất máy bay. Thế chiến I đã buộc BMW phải làm ô tô.

Công ty máy bay Rapp Motorenwerke đã cơ cấu lại BMW đã trở thành một đơn vị kinh doanh vào năm 1917 và sau một năm vào năm 1918 sản phẩm đầu tiên của BMW, một động cơ sáu xi lanh thẳng hàng được gọi là “BMW IIIa” đã được đưa ra thị trường. Động cơ này được biết đến với tính năng hoạt động nhanh và đáng tin cậy bậc nhất vào thời điểm đó. Sau Thế chiến thứ nhất, công ty không thể chế tạo được nhiều động cơ máy bay vì các điều khoản của Hiệp định đình chiến Versailles, do đó, BMW đã chuyển hướng tập trung và bắt đầu sản xuất xe máy. Năm 1923, BMW ra mắt chiếc xe máy đầu tiên của họ và năm 1928 công ty sản xuất chiếc xe hơi đầu tiên, Dixi, dựa trên hình mẫu của chiếc Austin 7. Ngày nay, BMW là nhà sản xuất xe máy lớn thứ 12 trên thế giới với 2.279.503 xe sản xuất mỗi năm.

Từ bầu trời xuống mặt đất, BMW vẫn cứ là thương hiệu hàng đầu.

6. American Express, công ty tín dụng mạnh nhất thế giới, bắt đầu với tư cách dịch vụ bưu chính.

Nôm na là bưu điện, chuyển phát thư, gửi hàng v.v…

Henry Wells – lãnh đạo của công ty Wells & Co. đã kết hợp với giám đốc William G.Fargo của Livingston, Fargo & Co. và John Warren Butterfield (Cái tên quen thuộc với bạn đúng không? Nhầm rồi nhé, không phải Warren Buffett đâu!) của Wells, Butterfield & Co. vào năm 1850 để tạo thành một dịch vụ chuyển phát nhanh tại Buffalo, New York có tên “American Express”. Trong thời gian đó, Bưu điện Hoa Kỳ đã không cho phép vận chuyển bao bì, và AmEx khai thác vào thị trường đó bằng cách tập trung vào các chuyến hàng có giá trị lớn. AmEx đã mạo hiểm vào thị trường tài chính bằng cách cung cấp các đơn đặt hàng tiền vào năm 1857.

American Express vốn là một bưu điện chấp nhận… gửi tiền.

Ngày nay, mạng lưới AmEx chiếm 22,9% tổng khối lượng giao dịch bằng thẻ tín dụng với 109,9 triệu thẻ trên toàn thế giới. Đây là thương hiệu có giá trị xếp hạng 25 trên thế giới theo Interbrand, với hơn 18 tỷ USD ước tính, đồng thời tạp chí Forbes cũng xếp hạng thương hiệu này ở vị trí thứ 17 trong một bảng tổng sắp tương tự.

7. Cha đẻ của NASCAR – giải đua xe số một nước Mỹ – ban đầu chỉ là chủ một quán rượu.

Và hài hước là trong khoảng thời gian nước Mỹ cấm rượu, nhiều người bán lậu hàng rong cần phải phân phối rượu whisky bất hợp pháp cho khách hàng và vẫn phải để ý tránh không bị cảnh sát bắt. Vì vậy, ở vùng Appalachia của Hoa Kỳ, người lái xe bắt đầu sử dụng xe nhỏ và rất nhanh để luôn thoải mái trốn tránh khỏi cảnh sát. Một số người bắt đầu tự điều chỉnh lại những chiếc xe của mình để tăng tốc độ và tăng khả năng vận chuyển hàng hóa, trong khi một số người rảnh rỗi hơn lại thích lái những chiếc xe tốc độ nhanh đó trên đường núi. Khi lệnh cấm rượu chấm dứt, những chiếc xe này tiếp tục chạy một cách tự hào (và hợp pháp); đồng thời bắt đầu phát sinh lợi nhuận nhờ vào các cuộc đua.

Cứ phải có chút hơi men thì mấy cuộc vui mới ra đời, bạn công nhận chứ?

Những cuộc đua này đã trở nên phổ biến ở miền Nam Hoa Kỳ. Vì vậy, NASCAR đã ra đời và ngày nay chỉ đứng sau Liên đoàn Bóng đá Quốc gia trong số các thương hiệu thể thao chuyên nghiệp về người xem truyền hình và người hâm mộ ở Hoa Kỳ trên toàn thế giới. Ước tính có tới 150 quốc gia xem NASCAR trên các kênh truyền hình của họ hàng năm.

Theo HELINO

Bài viết dành cho: Những người phụ nữ tài hoa, nhạy cảm và cá tính


Những người phụ nữ tài hoa, nhạy cảm và cá tính: điều gì đang cản trở bạn?

Lời ngỏ từ Twinkly Tus: Tôi có một cô bạn đa tài mà có một cái gì đó từ cô ấy cứ làm tôi suy nghĩ. Khi nhận được lời khen ngợi từ người khác, thay vì vui vẻ, cô ấy lại tỏ nét mặt e ngại. Khi đạt được thành tích, thay vì hài lòng, cô lại tiếp tục lo âu về vấn đề tương lai. Tôi bỗng tìm thấy bài viết phân tích của nhà trị liệu tâm lí Imi Lo về chủ đề này. Bài viết của cô giúp giải đáp thắc mắc của riêng tôi. Tôi mong rằng bài viết này sẽ như một lời động viên nho nhỏ đến những người con gái đầy tài hoa và bản lĩnh. Mong rằng họ tìm thấy được niềm vui và sự tự tin khi là chính mình.

Thân, Twinkly Tus.

Beautiful korean woman or  geisha in kimono holding samurai sword near face

By Dmytro Gilitukha

Bạn có mắc hội chứng kẻ mạo danh? Bạn thiếu tự tin vào bản thân và hay né tránh thành công? Bạn cảm thấy mình bị kìm lại bởi những giá trị truyền thống; khuôn khổ về giới tính hay những sự cạnh tranh, đố kỵ độc hại?

“Sự tài hoa” đã trở thành một cụm từ bị quá tải trong xã hội, và vì vậy việc sở hữu sự tài hoa ấy đã trở nên khó khăn. Có thể bạn đã luôn nhận thức được những năng khiếu, điểm nổi trội ở mình. Có thể bạn có khả năng trực giác cao và chính xác về con người, về sự kiện. Hoặc cũng có thể bạn rất sắc sảo trong việc thu thập thông tin giác quan một các rộng rãi từ môi trường xung quanh. Nhưng bạn chưa bao giờ công nhận rằng những khả năng này là những “năng khiếu”. Sự thật thì việc “tài hoa” đề cập đến đến nhiều thứ hơn là mỗi chỉ số IQ hay năng lực trí tuệ.

Những người có năng khiếu, tài hoa, có cá tính và nhạy cảm thường đều có những đặc điểm nổi bật ở họ, và những nét nổi trội này có thể không liên quan đến sự thông minh trí tuệ, IQ hoặc những ý niệm thông thường về sự sáng tạo hay sự thành đạt. Vì có những điểm nổi bật này, họ cảm thấy khác biệt và cô độc từ nhỏ và rất nhiều người bị hiểu lầm hay còn bị coi là có bệnh. Việc này đặc biệt đúng đối với nhiều phụ nữ có năng khiếu, bởi vì họ không hợp vào những khuôn mẫu, chuẩn mực của xã hội.

Người phụ nữ nhạy cảm, cá tính và tài hoa…

  • Có suy nghĩ phức tạp và sâu xa, có cảm xúc dữ dội.
  • Có khát khao được học tập và phát triển, đam mê kiến thức và yêu thích những khái niệm phức tạp.
  • Không ngừng tìm kiếm các cấu trúc, logic và ý nghĩa trong mọi thứ.
  • Là một người suy nghĩ tự lập từ nhỏ. Cô ấy còn tự phát triển những giá trị của riêng mình thay vì dựa vào khuôn mẫu ở ngoài.
  • Có chuẩn mực cao, và giữ mình với người khác trên giá trị đạo đức cao.
  • Thách thức nhà cầm quyền, và đôi lúc cảm thấy buồn rầu hoặc chán nản trước tình trạng của thế giới.
  • Dùng những cảm nhận sâu sắc và khả năng trí tuệ của mình để sáng tạo và làm ra những thứ có ý nghĩa trong cuộc sống.
  • Là cả Âm và Dương. Cô ấy vừa quyết chí vừa kiên nhẫn, vừa tự lập vừa sẵn sàng hợp tác, vừa mạo hiểm vừa đáng tin cậy, vừa dũng cảm vừa dịu dàng.
  • Giữ trong mình những mâu thuẫn của sự thay đổi và chấp nhận, cô hành động quyết đoán mà vẫn khoan dung.

Điều gì xảy ra với những cô gái năng khiếu?

Sự thiếu tự tin ở những cô gái tài năng có thể xuất hiện ở mọi lứa tuổi (Reis 1998). Nghiên cứu đã cho thấy rằng khi các cô gái lớn dần, sự tự tin của họ sẽ giảm đi.

  • Những bé gái từ sáu đến tám tuổi đã biểu hiện sự thiếu tự tin và khi đem so với con trai cùng tuổi thì nghĩ rằng mình kém hơn (Bardwick, 1972).
  • Phần lớn con gái vẫn giữ sự nhiệt tình và quyết đoán khi khoảng tám đến chín tuổi, nhưng bắt đầu mất tự tin vào khả năng của mình khi chúng mười ba, mười bốn và đến khi lên đến trung học thì mục tiêu của các em đã hạ xuống thấp hơn một cách đáng kể.
  • Sự tự tin của con gái giảm thiểu đi gấp ba lần so với con trai cùng lứa tuổi (AAUW, 1991).
  • Điều này cũng xảy ra ở những năm đại học: những nữ cử nhân nào đã tốt nghiệp các trường xuất sắc thường không tin vào sự thông minh nổi bật của mình (Walker, Reis & Leonard, 1992).
  • Một nghiên cứu cho thấy khi những thủ khoa phụ nữ lớn tuổi thêm, họ thể hiện nghi ngờ về khả năng của mình, mặc dù nhận được điểm cao trong suốt đại học (Arnold, 1995).
  • Ở nơi công sở: khi so sánh với đàn ông cùng trang lứa hoặc cùng nơi làm việc, những người phụ nữ tài năng thể hiện nhiều ngờ vực về thực lực, hay so sánh và tự chỉ trích bản thân nhiều hơn.

Những rào cản từ bên ngoài đối với phụ nữ có tài

Những cô gái có năng khiếu gặp phải những trở ngại cả bên ngoài lẫn bên trong – xã hội và tâm lý. Những yếu tố tác động từ xã hội như phân biệt đối xử, phân biệt giới tính dù cố tình hay vô ý, và sự thiếu cơ sở hỗ trợ cũng như nguồn lực. Mặc dù rất nhiều đã thay đổi trong hai thập kỉ qua, cũng vẫn còn nhiều các yếu tố ấy tồn tại.

Theo như World Economic Forum’s Global Gender Gap Report trong năm 2016, khoảng cách giới tính trên toàn cầu về mặt sức khoẻ, giáo dục, cơ hội kinh tế và chính trị chỉ rút ngắn lại 4% so với khoảng mười năm gần đây. Phụ nữ trên toàn thế giới trên trung bình kiếm được chỉ vừa trên nửa số tiền mà đàn ông kiếm được mặc dù họ làm việc nhiều hơn. Chỉ có bốn quốc gia trên thế giới là có các nhà lập pháp, các quan chức cấp cao và các nhà quản lý với số lượng nam nữ bằng nhau, mặc dù thực ra đã có đến 95 quốc gia (và còn có thể nhiều hơn) đã có phụ nữ được giáo dục ở bậc đại học.

Trên thực tế, từ độ tuổi rất nhỏ, những người phụ nữ có tài phải đối mặt với những mâu thuẫn giữa khả năng, động lực, khát vọng riêng của bản thân và những khuôn khổ, chuẩn mực của xã hội:

  • Các nghiên cứu đã cho thấy có sự khác biệt lớn giữa đồ đạc, vật dụng trong phòng của bé gái và bé trai, với phòng bé gái có nhiều búp bê, đồ chơi búp bê, và phòng con trai thì nhiều tài liệu giáo dục, nghệ thuật và máy móc hơn. (Rheingold and Cook, 1975; Pomerleau, Bolduc, and Malcuit, 1990).
  • Các nghiên cứu khác cũng cho thấy những sự rập khuôn về giới ở đồ chơi có đóng góp đến điểm số toán và khoa học thấp trong bài kiểm tra trắc nghiệm của các em gái ở độ tuổi vị thành niên (Yee and Eccles, 1988; Lummis and Stevenson, 1990; Olszewski-Kubilius, Kulieke, Shaw, Willis, and Krasney, 1990).
  • Cho đến hôm nay, trên các phương tiện truyền thông, văn học thiếu nhi, chương trình TV, những tư liệu giáo dục đều có nhiều đàn ông hơn phụ nữ (Sadker and Sadker, 1994; Reis, 1998), và khi phụ nữ có xuất hiện thì ngoại hình của họ sẽ được nhấn mạnh thay vì tài năng, tính cách, phẩm chất.
  • Phụ huynh muốn con gái mình thể hiện hành vi “thích hợp”, có khi còn phải rất nghiêm trang, kiểu cách. Nhiều người muốn con gái mình phải cư xử lịch sự, lễ phép và ôn hòa.
  • Trong một gia đình, con gái thường được cho là đứa “nhạy cảm” trong khi con trai lại được cho là đứa “thông minh” (Barbara Kerr).
  • Khi một người đàn ông chưa cưới, ông được gọi là bachelor (cử nhân). Còn nếu một người phụ nữ chưa cưới thì gọi là spinster (bà cô) hoặc old maid (cô hầu già). Có một điều gì đó về một người phụ nữ thành đạt, chưa lập gia đình mà như thành mối đe doạ cho trật tự gia trưởng trong xã hội của chúng ta (Marianne Williamson).

Những gánh nặng, rào cản tâm lý mà người phụ nữ tài hoa phải đối mặt:

Các sự bất bình đẳng ở bên ngoài có tác động đến bên trong, hình thành cách chúng ta suy nghĩ, cách ta cảm nhận và hình thành điều gì ta coi là trong tầm tay. Trong tất cả những khuôn mẫu về giới tính và những sự phân biệt giới ngầm, rất nhiều phụ nữ đã tiếp thu những giá trị mang tính áp bức đó.

Điều này dẫn đến những hành động như cố chiều lòng thiên hạ, tránh mâu thuẫn/ xung đột, tự che giấu và thu hẹp bản thân. Một bước quan trọng trong con đường mà bạn hướng tới để đạt tiềm năng của bạn là trở nên nhận thức được những gánh nặng, những tắc nghẽn tâm lý và giải quyết chúng.

Hội chứng kẻ mạo danh (the impostor)

Hội chứng kẻ mạo danh được định nghĩa là xu hướng tự nghi ngờ vào khả năng và thành tựu của một người (Bell, 1990), và điều này đặc biệt phổ biến ở những phụ nữ có năng khiếu. Nghiên cứu về hội chứng kẻ mạo danh được bắt đầu từ 1978 khi nhà nghiên cứu Clance và Imes quan sát thấy phụ nữ với thành tích đáng chú ý thường có khuynh hướng tự nghi ngờ cao và khó tiếp thu thành quả của bản thân. Thay vì ăn mừng thành tích của họ, họ lại hay cảm thấy như một thất bại, một người gian lận hay là kẻ mạo danh.

Ngược lại với việc đàn ông thường tiếp thu thành tựu mình đạt được là vì thực lực bản thân, phụ nữ lại có xu hướng coi những thành tích của mình là do tác động bên ngoài chẳng hạn là do sự may mắn hay do được hỗ trợ. Bởi vì phụ nữ có năng khiếu thường có năng lực hơn so với đồng nghiệp, họ nhiều khi đạt được rất nhiều thành tích mà không phải quá nỗ lực, điều này làm cho họ tự nghĩ rằng vì bằng cách nào đó mà họ vẫn chưa bị xã hội phát hiện ra họ giả mạo. Họ tin rằng vì họ may mắn chứ người khác mới thật sự là tài năng. Như sự quan sát bởi Clarissa Pinkola Estes (tác giả của cuốn “Women Who Runs with the Wolf”) về những người phụ nữ có năng khiếu:

If you say how lovely she is, or how beautiful her art is, or compliment anything else her soul took part in, inspired, or suffused, something in her mind says she is undeserving and you, the compliment, are an idiot for thinking suchto begin with.”

Tạm dịch:

“Nếu như bạn nói cô ấy đáng yêu ra sao, thẩm mỹ của cô ấy đẹp như thế nào, hoặc khen ngợt bất kì điều gì khác về những gì cô ấy đã đạt được, có một điều gì đó trong suy nghĩ của cô ấy nói rằng cô ấy không xứng đáng và bạn, người đưa ra lời khen lập tức là đồ ngốc vì nghĩ như vậy.”

Bởi vì hội chứng kẻ mạo danh, rất nhiều người phụ nữ năng khiếu sống trong nỗi lo âu sợ bị “phát hiện ra”. Họ thà “chơi an toàn” và tránh sự cạnh tranh, thách thức đối với trí tuệ, và do vậy tự giữ mình lại trước tiềm năng của bản thân.

Emmanuel Bobbie

By Emmanuel Bobbie

Hội chứng sợ thành công

Có thể không tự nhận ra, nhiều phụ nữ có nỗi sợ sự thành công. Có thể do bẩm sinh hoặc do sự nuôi dưỡng/giáo dục, họ thường rất chú ý đến các mối quan hệ và coi trọng quan điểm của người khác. Rất nhiều người cho rằng được gọi là “có năng khiếu” là như một gánh nặng, bởi vì nó làm tăng cường nỗi sợ khó hoà nhập, hoặc sợ làm mất lòng người khác.

Khuynh hướng lẩn tránh của những cô gái có năng khiếu đã được thấy từ nhỏ: Buescher và các cộng sự của ông (1987) thấy rằng tận 65% các bé gái hay giấu khả năng của mình ở trường, còn các bé trai chỉ 15% là như vậy, bởi vì các bé gái không muốn bị coi là khác biệt so với bạn mình (Reis 1998).

Là kết quả của áp lực từ xã hội và điều mà xã hội nói “nên” hay “không nên”, những người phụ nữ đầy năng lực hay thay đổi kế hoạch của mình để thích ứng cho vai trò nữ tính hơn, ít tham vọng hơn. Tara Mohr trong cuốn sách của cô có nói về việc thuần dưỡng/nhu mì hoá con gái’ mà đang phổ biến trong văn hoá ta và cách mà các bé gái được nuôi dạy: nên ngoan hiền, chu đáo, dễ thương, không nên gây náo động. Hãy khiêm tốn và luôn nghĩ ngợi, lo lắng bằng mọi giá. Dưới sự thuần dưỡng này, nếu những người khác rút đi lời khen sẽ trở thành sự đe doạ.

Trong việc hẹn hò, họ có thể hay bị chỉ trích một cách ẩn ý hay công khai, rằng họ không hành xử như “cách một người phụ nữ nên hành xử”. Họ có thể tự kìm bản thân lại một cách không chủ ý bởi vì họ lo lắng người khác giới sẽ thấy họ thiếu đáng yêu nếu họ quá giỏi và thành đạt.

Nghiên cứu đã cho thấy những người phụ nữ năng khiếu có nhu cầu làm hài lòng người khác nhiều hơn trung bình. Sự lo lắng của họ có xu hướng tăng lên theo những thành tích họ đạt được bởi vì những hậu quả mà họ đã dự kiến (như nêu trên). Kể cả khi một người phụ nữ nhận thức rằng việc không đạt thành tích là vô lý, họ sẽ tiếp tục làm vậy bởi vì trong thâm tâm, họ tin rằng thành công sẽ làm hại đến những mối quan hệ của họ. Như Marianne Williamson đã nói trong cuốn sách A Women’s Worth: “phụ nữ sẽ vẫn bị trói buộc cảm xúc nếu như họ luôn phải lo lắng để chọn một trong hai giữa việc được lắng nghe và được yêu thương.”

Nhạy cảm về động học xã hội

Nỗi sợ thành công đã được kiểm chứng bởi khả năng nhận biệt nhanh những tín hiệu giao tiếp. Bởi vì cô ấy rất sắc sảo, cô ấy có thể nhìn thấy và cảm nhận rõ ràng năng động xã hội và các tình huống cạnh tranh từ rất sớm. Một chuyên gia về những vật cản tâm lí rành cho những người có năng khiếu, Tiến Sĩ Linda Silverman nói rằng : “‘Because of their enhanced ability to perceive social cues and their early conditioning about the critical importance of social acceptance, gifted girls are much more adept than gifted boys at imitation. Being able to pick up subtle cues of others – body language, facial expressions. This is both a strength and a problem. As a kid, they may quickly figure out what they need to do in order to fit in… being a chameleon.’”

Tạm dịch:

 “‘Bởi vì khả năng nhận biết tín hiệu giao tiếp nhanh nhạy, cùng với sự chú trọng đến việc được chấp nhận bởi xã hội, những người con gái có năng khiếu thường thông thạo hơn con trai ở việc bắt chước. Có khả năng nhận biết tinh tế những tín hiệu từ người khác – ngôn ngữ cơ thể, nét mặt. Đây là một thế mạnh mà cũng là một trở ngại. Là một đứa trẻ, họ có thể đã rất nhanh chóng tìm được cách làm sao để hoà nhập dễ dàng … trở thành một con tắc kè.”

Rất nhiều phụ nữ tài hoa thường nhận phải những sự đố kỵ độc hại – kể cả từ đàn ông, và buồn thay, phần lớn lại từ phụ nữ. Ở nơi công sở, phản ứng từ người khác đối với những người phụ nữ nổi bật thường là sự hạ thấp phẩm giá và sự thù địch. Để họ có thể sống sót được trong các mối quan hệ giao tiếp, họ thường tự giấu đi khả năng của bản thân để không bị nhìn thấy là mối lo ngại cho người khác. Như người đạo diễn tài hoa Ida Lupino đã nói:

“Đàn ông ghét những người phụ nữ ‘hống hách’. Nhiều khi tôi giả vờ biết ít hơn những gì tôi thực sự biết.”

Dù trong nhận thức, người phụ nữ năng khiếu không chấp nhận việc giấu mình, việc tự hạ thấp bản thân, nhưng ở tiềm thức lại là một cô gái bé nhỏ, người ước rằng mình sẽ được vui đùa cùng chúng bạn trên sân chơi,người mong rằng mình thuộc về đâu đó, và vì vậy người phụ nữ năng khiếu sẽ vẫn tiếp tục tự làm hại đến sự thành công của mình. Sự trớ trêu lớn nhất đối với người phụ nữ năng khiếu là họ giả vờ như họ không có năng lực rồi bỗng dưng tự quên đi tiềm năng thật của mình, để rồi biến mất trong đám đông lúc nào không hay.

Tin tưởng rằng họ chỉ có thể là một mà không phải cả hai

Trong lịch sử, những người phụ nữ được cho vai trò người hộ lý và nhiệm vụ chính của họ là người xây tổ ấm, tạo dựng các mối quan hệ. Theo như nhà nghiên cứu Gilligan (1982), đối với nhiều phụ nữ, sự “đạo đức” của họ lại gắn liền đến việc chăm sóc người khác, có nghĩa là họ tự định nghĩa bản thân họ là ai bởi các mối quan hệ của họ, và họ đánh giá bản thân dựa vào khả năng chăm sóc được người khác ra sao. Dù đây là một phẩm chất tốt, nó vẫn bóp méo việc nhận xét giá trị của một người phụ nữ dựa trên thước đo một chiều.

Trách nhiệm chăm sóc người khác ảnh hưởng rất nhiều đến những người phụ nữ tài hoa, những người có nhiều trọng trách đối với các mối quan hệ, đối với gia đình mà vẫn có những ước mơ và khát vọng riêng (Reis, 1998). Nghiên cứu đã cho thấy rất nhiều phụ nữ năng khiếu từ những tuổi mười tám đôi mươi đến sau bốn mươi thể hiện cảm giác tội lỗi khi làm gì họ muốn cho bản thân.

Không may thay, rất nhiều nền văn hoá vẫn gây áp lực cho phụ nữ phải chọn lựa giữa công việc và gia đình. Đặc biệt trong nhiều nền văn hoá tập thể và châu Á, họ bị áp lực phải ưu tiên các mối quan hệ, ví dụ như kết hôn và họ không còn thời gian hay công sức cho những công việc sáng tạo của họ.

Mặc cho bao thay đổi trong xã hội, họ vẫn cảm thấy gáng nặng phải chọn lựa giữa mối quan hệ và những khát vọng riêng. Họ chỉ có thể là người thành đạt, hoặc là người của gia đình, mà họ không thể là cả hai, không thể trọn vẹn. Như nhà tâm lí học Paula Caplan nói: ‘if you find some woman who’s a genius, or is gifted, people automatically assume that she’s going to be a bitch, or that she’s going to be deficient. It’s like a zero-sum game within that person: the more intelligence she has, the less humanity and warmth.’

Tạm dịch:

“Nếu như bạn thấy một cô gái là thần đồng, hoặc rất có năng khiếu, mọi người sẽ ngay lập tức coi rằng cô ấy tính cách khó ưa, hoặc cô ấy sẽ bị thiếu hụt ở điểm gì đó. Nó như một trò chơi không có cơ hội thắng đối với cô ấy; rằng nếu cô ấy càng thông minh thì sẽ càng ít tính nhân văn và sự ấm áp.”

1586205

By Aruna S

Những thách thức đặc biệt của người có năng khiếu

Những rào cản tâm lý nói trên còn chưa kể đến các thách thức vốn có của những người phụ nữ này. Người phụ nữ năng khiếu còn gặp phải các vấn đề phức tạp khác trong con đường của họ như:

Nhận thức và làm việc với multipotentiality (sự đa tài). Người đa tài là những người có nhiều thú vui, đam mê và nhiều khả năng trong cuộc sống. Có thể bạn không có chỉ “một đam mê” như những người đi chuyên sâu. Bạn có thể tài năng ở nhiều lĩnh vực khác nhau hoặc có nhiều khát vọng nghề nghiệp và thành tựu. (Các bạn có thể xem thêm về chủ đề này qua Ted Talk của Emilie Wapnick: https://youtu.be/QJORi5VO1F8)

Sự lo âu, bồn chồn tạo ra bởi bạn nhận thấy khoảng cách giữa bạn và nơi bạn muốn đi, giữa khó khăn hiện tại và tầm nhìn của bạn. Điều này có thể rất nhức nhối, nhưng cái mâu thuẫn bên trong bạn không phải là một bệnh, mà đó là động lực cho sự tăng trưởng và phát triển.

Tìm đúng thầy, đúng người cố vấn: Bởi vì sự nhạy cảm cao của bạn, bạn có thể đã bị hiểu lầm hoặc chẩn đoán sai bởi giáo viên, các nhà trị liệu hoặc các nhân vật có quyền lực khác, người không có hiểu biết về bản chất độc đáo và phức tạp của bạn.

Điều tiết năng lượng của bạn, tìm cách tập trung cường độ cảm xúc, trí tuệ và thể chất của bạn. Tiếp cận “trạng thái phiêu” (flow state) để tối đa hoá năng suất của bạn.

Chữa lành những sang chấn liên quan đến sự phát triển con người khi bạn lớn lên, những tổn thương mà đến từ cảm giác khác biệt, cô đơn, không thấy mình thuộc về đâu.

Thu xếp, chế ngự những hy vọng từ người khác, đóng góp cho xã hội mà không để bị lợi dụng. Đặt ra những ranh giới lành mạnh trọng gia đình và công việc.

Xoa dịu đi những ghen tị độc hại, oán giận của các cuộc tấn công từ người khác. Không chỉ đồng nghiệp của bạn, mà từ sếp, nhà điều hành, những người với cương vị cao hơn có thể sẽ cảm thấy bị đe doạ bởi bạn.Bạn cũng có thể có những phương pháp mới khi bạn tiếp cận cái gì đó mà người khác chưa sẵn sàng nghe và làm theo, nên bạn sẽ dễ thu hút những sự chối bỏ và oán giận.

Đứng lên để phát huy tối đa tiềm năng của bạn

Thế giới này  cần bạn bước lên. Không chỉ vậy, việc lẩn trốn và bị thu hẹp sẽ làm bạn cảm thấy ốm yếu và bế tắc, việc bạn “chơi nhỏ” trong vùng an toàn sẽ không phục vụ cho thế giới. Có năng khiếu không hề có nghĩa là bạn kiêu căng. Nó chỉ đơn giản là bạn khác biệt. Nó không tích cực mà cũng không tiêu cực, và nó không làm cho cuộc sống của bạn dễ dàng hơn người khác. Dù sao thì, khi mà bạn đã có được những năng lực như thế này, bạn cũng được sở hữu những trách nhiệm để thể hiện chúng.

Tài năng là sức mạnh và là khả năng để có thể thấy bạn qua con mắt của chính mình chứ không phải của người khác. Khi một người phụ nữ có tài mà cô ấy không dùng nó, nó sẽ mãi ẩn sâu trong cô và không đất dụng võ. Như vậy thì tài năng đó sẽ trở nên dị biến đi. Nó có thể sẽ làm hại người có nó (Flight of the Seventh Moon, 1984).

Những người phụ nữ lỗi lạc có lối sống độc đáo. Họ chọn đối tác là những ai coi trọng mục tiêu của họ và coi họ một cách ngang hàng. Họ kết hợp sự nghiệp và gia đình – dù là thông thường hay khác thường – một cách sáng tạo nếu như họ muốn. Họ đều đã từng phải lòng một ý tưởng nào đó. Nhà nghiên cứu Barbara Kerr đã xác định những điểm tiêu biểu mà đóng góp cho thành công của những người phụ nữ lỗi lạc:

  • Ham đọc và ham học tập
  • Có khả năng ở một mình
  • Sẵn sàng trở nên khác biệt
  • Một sự chấp nhận tương ứng với việc là người đặc biệt.
  • Có khát vọng cao.

Most of these women who fell in love with an idea and through their passion, emotional intensity, excitability, and high energy levels were able to succeed at what they loved to do while enduring adversity and overcoming obstacles set in their path. – Leonie Kronberg, in her study of Australian eminent women.

Tạm dịch:

“Hầu hết những người phụ nữ mà yêu một ý tưởng và qua niềm đam mê, cường độ cảm xúc, sự hứng thú, và sự tràn đầy năng lượng, đều là những người có thể thành công ở những gì họ yêu thích trong khi chịu đựng nghịch cảnh và vượt qua chướng ngại vật đặt trên con đường của mình.” – Leonie Kronberg, trong nghiên cứu về những người phụ nữ Úc lỗi lạc của cô.

Để có thể bước lên con đường trở thành một người lỗi lạc, chúng ta cần phải giải quyết và vượt qua những rào cản đã giữ người phụ nữ tài hoa trở lại.  Sự thật là, thế giới đã bị tước đoạt khỏi nó tài năng và sự sáng tạo từ một nửa dân số của nó quá lâu rồi. Các bé gái đang cần những hình mẫu phụ nữ đứng lên để dẫn đường chỉ lối cho các em. Bạn không thể tạo sự thay đổi (bên trong và bên ngoài bạn) nếu như bạn không đứng lên đúng nơi tiềm năng của bạn để toả sáng.

Imi Lo là nhà trị liệu tâm lí lâm sàng (UKCP), nhà nghệ thuật trị liệu đã được chính thức công nhận(HCPC, BAAT),  nhà quản lý và huấn luyện viên.

Dịch bởi: Twinkly Tus

Biên tập: Khánh Linh

Nguồn: http://www.counselling-directory.org.uk/counsellor-articles/sensitive-intense-and-gifted-women-what-holds-you-back

beautifulmindvn.com

Tiệm sửa ô tô ở Ba Lan dùng máy tính hơn 30 năm trước phục vụ công việc.


Một tiệm sửa chữa ô tô vẫn đang dùng cụ nội máy tính cấu hình như sau: CPU 1MHz, RAM 64 KB, ROM 20KB

Vâng, máy Commodore 64 ra đời 34 năm về trước có xung nhịp 1 MHz và có 64 Kilobyte bộ nhớ RAM vẫn được dùng vào năm 2016.

Trong thời đại tiêu dùng khi ai cũng chăm chăm nâng cấp phần cứng và mua thiết bị mới nhất, có lẽ chúng ta cần học hỏi kinh nghiệm từ cửa hàng sửa chữa ô tô này tại Gdansk, Ba Lan. Cửa hàng này vẫn còn dùng máy tính Commodore 64 để thực hiện các công việc. Vâng, mẫu máy Commodore 64 ra đời 34 năm về trước này có xung nhịp CPU ở mức 1 MHz và có 64 Kilobyte RAM.

Chiếc máy này ra đời vào năm 1982 và ngừng sản xuất năm 1994, nhưng nó vẫn được dùng để điều hành cả một công ty tới tận năm 2016. Điều này thật khó tin. Chiếc máy này đã được cửa hàng sử dụng để điều khiển các trục truyền động suốt 1/4 thế kỉ.

Máy tính Commodore 64, còn được biết đến với cái tên C-64, là một máy tính cá nhân 8-bit. Máy được công bố vào tháng 1 năm 1982 và hiện vẫn giữ danh hiệu máy tính bán chạy nhất mọi thời đại. Tại thời điểm đó, máy có giá 600 USD, ước tính ở thời điểm hiện tại khoảng 1.481 USD.

Cấu hình máy là CPU 1MHz, 64KB RAM, 20KB ROM và đồ hoạ VCII. Hệ điều hành là Commodore KERNAL hoặc BASIC 2.0 GEOS. Thiết bị đầu vào bao gồm băng ROM, đĩa mềm, băng cassette và hai cần điều khiển CIA6526. Hiện tại vẫn còn nhiều người hoài cổ vẫn tiếp tục phát triển phần cứng cho máy.

Việc dùng máy Commodore 64 để làm việc vào thời điểm mà ngay trẻ sơ sinh đã được mua cho iPhone thì quả thực là ngầu.

Các mô hình kinh doanh nhỏ thường dùng công nghệ lỗi thời hơn bình thường để tránh các lỗi khó lường của công nghệ mới. Nhưng việc vẫn dùng máy cổ đến mức Commodore 64 để làm việc vào thời điểm mà ngay trẻ sơ sinh đã được mua cho iPhone thì quả thực là quá ngầu.

Theo hình thì có vẻ chiếc máy cần được lau qua chút và lên mạng với màn hình như vậy có vẻ là một bài toán khó. Tuy nhiên một lợi thế khác đó là ban quản lí không phải lo rằng nhân viên sẽ chơi Forza 3 hay xem phim online trong giờ làm việc trên chiếc máy 8-bit cổ lỗ sĩ này.

Đây là lời bình luận của Commodore USA trên Facebook về chiếc máy tính trên:

“Máy C64C được tiệm sửa ô tô này sử dụng để cân bằng trục truyền động đã liên tục hoạt động hơn 25 năm! Ngay cả sau khi phải chống chọi với lũ lụt nó vẫn sống sót…

Nếu một ngày xe tôi bị hỏng ở Ba Lan thì tôi đã biết mình phải đem nó tới đâu để sửa”.

KUSHMAN , THEO TRÍ THỨC TRẺ

Con đường Võ Đạo và Kinh Doanh của anh Mai Hữu Tín


Võ đạo trong kinh doanh

Vovinam đã giúp Mai Hữu Tín chấp nhận mọi thách thức, sẵn sàng đối đầu mọi gian khó, không nản lòng khi thất bại, hiểu sự nhỏ bé của bản thân trước cộng đồng và biết tôn trọng mọi cá nhân khác.

Được ví như “võ sỹ trên đấu trường kinh tế”, Mai Hữu Tín cùng những người bạn đã đưa U&I sau 20 năm trở thành tập đoàn đa ngành với hơn 30 công ty hoạt động trong lĩnh vực bất động sản, xây dựng, giao nhận vận tải, dịch vụ tài chính, bán lẻ, nông nghiệp, sản xuất hàng xuất khẩu. 

Mỗi lần gặp Mai Hữu Tín đều để lại một cảm xúc thật sâu đậm trong tôi. Giọng nói ấm áp, nhu hòa, nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tâm từ ái đầy uy lực. Dáng đi vững chãi, nhẹ nhàng, và đặc biệt là nụ cười tủm tỉm lúc nào cũng ngời lên trong mắt. Anh có một cách trò chuyện đầy thuyết phục, luôn biến những điều phức tạp trở nên giản dị nhất nhờ sự tích tụ của kiến thức tự bồi đắp mỗi ngày, những trải nghiệm xương máu trong kinh doanh và sự thấu suốt của một người hành thiền. Mấy tháng cuối năm, thấy anh xuất hiện cùng cây nạng gỗ, dáng đi tập tễnh, nhiều người tỏ ra ái ngại. 

Nhưng không. Dường như bệnh tật chẳng mảy may gì đến con người anh. Anh vẫn có mặt ở những nơi cần anh nhất. Đó là cuộc chia sẻ thấu tình đạt lý với những doanh nhân trẻ và giới khởi nghiệp trong hội thảo “Vietnam Business Outlook 2019” do TheLEADER tổ chức. Khi anh cất tiếng, dốc toàn bộ trái tim và kinh nghiệm của mình cho bè bạn doanh nhân, dường như trong anh tỏa ra một thứ ánh sáng khác. Ánh sáng của sự cho đi…

Đọc bài phát biểu của anh trong vai trò Chủ tịch Liên đoàn Vovinam thế giới về lịch sử Vovinam nhân lễ kỷ niệm 80 năm của môn phái này, mới thật sự thấu hiểu lý tưởng mà anh theo đuổi, đó là con đường cách mạng tâm thân – một cách rèn luyện và tu dưỡng bản thân để giúp chính mình và những thanh niên khác có thân thể khỏe mạnh, tâm hồn cao thượng, vươn đến lối sống tốt đẹp đã được trao truyền từ nhiều đời nhiều kiếp của các vị sáng tổ môn phái Vovinam, một tài sản vô giá của văn hóa và sức mạnh Việt Nam.

Vovinam với một hệ thống kỹ thuật mang tính dân tộc, khoa học, thực dụng, sáng tạo, cùng triết lý nhân sinh thượng võ và tấm lòng xả kỷ, là tài sản vô giá mà người Việt có thể tự hào cùng với Phở và Áo dài.

Lần đầu tiên, Chủ tịch U&I Group đã trải lòng về mối quan hệ tương hỗ đầy thú vị giữa võ đạo và kinh doanh, như một “võ đường” mà anh muốn lan truyền bằng chính những nỗ lực cụ thể, hàng ngày của mình và đồng đội, để đóng góp vào phong trào võ thuật Việt Nam và thế giới.

Trong ký ức người Việt, triết lý nhân sinh thượng võ và tấm lòng xả kỷ của Vovinam đã trở thành những tài sản vô giá, gắn với những thời kỳ phát triển rực rỡ nào của người Việt thưa anh?

Anh Mai Hữu Tín: Theo tôi thì thời nào cũng có vì cha ông ta đã dựng nước và giữ nước với những giá trị đó. Còn riêng với tôi thì thời Trần là thời kỳ mà những giá trị này được biểu hiện rõ nhất. Câu chuyện Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn tắm cho Chiêu Minh Đại Vương Trần Quang Khải để xóa bỏ hiềm khích giữa hai người là một ví dụ thật đẹp.

Nhưng những thăng trầm của thời cuộc và lịch sử đã làm tổn thương không nhỏ đến những giá trị này như thế nào theo anh?

Anh Mai Hữu Tín: Thời cuộc và lịch sử lúc nào chẳng thăng trầm thưa chị? Tôi cho rằng triết lý giáo dục mới là yếu tố chính dẫn đến các thay đổi trong nhận thức, và từ đó là tới hành vi của con người trong một thời kỳ nhất định nào đó.

Đặt ra một cuộc cách mạng Tâm Thân, tinh thần của Vovinam trở nên cần thiết như thế nào với con người hiện đại, để tu dưỡng bản thân và vươn đến cuộc sống tốt đẹp hơn?

Anh Mai Hữu Tín: Một con người toàn diện, theo tôi, luôn cần đẹp về cả Thân và Tâm. Thiếu đi mặt nào cũng làm cho con người khó đạt được các hoài bão của mình. Đẹp về Thân ở đây cần hiểu là Khỏe và Đủ Sức Chịu Đựng Gian Khó.

Nhìn lại những nỗ lực của sáng tổ và các bậc tiền bối đi trước, anh học được điều gì quý nhất, để tiếp thêm động lực cho mình trong việc quảng bá sản phẩm văn hóa nổi trội này của người Việt ra thế giới?

Anh Mai Hữu Tín: Sáng tổ Vovinam Nguyễn Lộc khát khao tạo dựng một võ phái độc đáo của người Việt có thể cạnh tranh với các võ phái lớn khác của thế giới và tạo ra những con người toàn diện phụng sự đất nước. Các bậc tiền bối sau đó, cụ thể là Chưởng môn Lê Sáng, còn tính đến việc biến Việt Võ Đạo – tức triết lý võ thuật của người Việt – thành Nhân Võ Đạo, tức triết lý võ thuật của cả nhân loại.

Những cố gắng đó đều rất to lớn, rất thiêng liêng với từng thân phận của mỗi con người, bao gồm cả các vị ấy. Nhưng họ đều đã dành cả đời mình để tạo dựng nền tảng cho những ý tưởng vĩ đại như vậy. Họ là những người Việt yêu nước và khẳng định lòng yêu nước ấy bằng khả năng quy tụ và cống hiến vô cùng lớn lao. Tôi luôn cảm thấy nhỏ bé trước những năng lực ấy. Và sẽ thật hổ thẹn nếu không góp phần mình vào một sự nghiệp cao quí như vậy.

VVF sẽ hiện thực hóa việc xây dựng Học viện Vovinam toàn cầu như thế nào thưa anh?

Anh Mai Hữu Tín: Mô hình tốt nhất cho một học viện võ thuật như vậy đã có và là sự hợp tác công tư của chính quyền Hàn Quốc và Liên đoàn Taekwondo của họ (Học viện Kukkiwon). Chính nhờ vậy mà Taekwondo đã trở thành võ phái số một thế giới hiện nay và góp phần tạo ra giá trị vô cùng to lớn cho văn hóa, du lịch, hình ảnh của đất nước Hàn Quốc.

Chúng tôi đã có đề xuất với các cơ quan chức năng của Việt Nam. Hiểu được khó khăn hiện tại của đất nước nên chúng tôi không đặt vấn đề phải được như Hàn Quốc vì Học viện Kukkiwon do Chính phủ Hàn Quốc tài trợ xây dựng. Chúng tôi chỉ xin hợp tác, theo đó Liên đoàn Vovinam Việt Nam sẽ vận động tài trợ hoàn toàn cho việc xây dựng và vận hành. Chúng tôi chỉ xin nhà nước bố trí địa điểm (đất) phù hợp.

Vì sao anh quyết định nhận trách nhiệm nặng nề nhất trong VVF? Dù công việc kinh doanh vô cùng bận rộn?

Anh Mai Hữu Tín: Tôi đã từ chối việc này vài lần vì sợ không đảm đương nổi. Nhưng cuối cùng thì tôi nhận trách nhiệm vì xem đây là một cơ hội lớn đóng góp cho đất nước. Có rất nhiều việc xã hội mà một doanh nhân có thể làm. Việc càng khó thì càng đòi hỏi phải cố gắng và tập trung. Do vậy mà hiện tại tôi gần như không tham gia vào bất kỳ việc xã hội nào khác ngoài Vovinam. Và cũng do vậy mà đã làm phiền lòng nhiều người. Nhưng tôi tin rằng tôi chỉ có thể làm tốt trách nhiệm này khi tập trung tối đa vào đó.

Anh đến với Vovinam từ khi nào? Người thầy lớn nhất của anh trong Vovinam là ai? Anh đã học được điều gì từ người thầy ấy?

Anh Mai Hữu Tín: Từ năm 1984. Người thầy Vovinam đầu tiên của tôi là thầy Đoàn Văn Viễn ở Bình Dương. Nhưng tôi có rất nhiều thầy khác trong môn phái mà tôi đã và đang học theo. Họ là những võ sư cao niên sống ở những vùng xa xôi nhất của Việt Nam hoặc ở các châu lục khác vẫn miệt mài truyền thụ cho các thế hệ sau miễn phí, là những huấn luyện viên xem Vovinam là sứ mệnh sống dù tuổi còn rất trẻ và có rất nhiều cơ hội nghề nghiệp khác. Tất cả họ đều gieo vào tôi thêm nhiều niềm tin với con đường đã chọn này.

Tuổi thơ và tuổi trẻ của anh đã thực sự thay đổi thế nào từ khi tiếp xúc với Vovinam? Đó có phải là cuộc cách mạng Tâm Thân với riêng anh?

Anh Mai Hữu Tín: Tôi nhận ra rằng phải hoàn thiện mình cả về võ thuật và võ đạo, tức cả Thân và Tâm, và con đường đó chưa bao giờ có điểm đích.

Ngược lại, võ thuật đã giúp anh như thế nào trong điều hành kinh doanh? Anh truyền tải tinh thần thượng võ và tấm lòng xả kỷ cho các lãnh đạo công ty của mình như thế nào, để tạo nên phong cách lãnh đạo đặc trưng cho văn hóa U&I, và tạo nên những bước ngoặt mới cho U&I trong từng lĩnh vực?

Anh Mai Hữu Tín: Tôi cho rằng Vovinam – cùng với những trải nghiệm quí báu khác của tuổi thơ và việc học tập không ngừng – đã giúp tôi chấp nhận mọi thách thức, sẵn sàng đối đầu với mọi gian khó, không nản lòng khi thất bại, hiểu sự nhỏ bé của bản thân mình trước cộng đồng, và biết tôn trọng mọi cá nhân khác. Tôi cố gắng chia sẻ cách suy nghĩ và hành xử như vậy không chỉ với người của U&I mà với mọi người tôi có may mắn gặp. Nhưng chị biết đấy: Ai cũng cần may mắn cả…

Để quản lý và điều hành một tập đoàn đa ngành, anh coi trọng triết lý kinh doanh nào nhất? Cách quản trị bằng yêu thương đã được anh hiện thực hóa thế nào?

Anh Mai Hữu Tín: Gọi là triết lý thì to tát quá. Tôi học từ mọi người và cố gắng ứng dụng điều đã học được trong khả năng cho phép, và tạo cơ hội cho những bạn khác được học, được trải nghiệm. Tôi đối xử với mọi người như cách mà tôi mong họ đối xử với tôi.

Quản trị bằng yêu thương cũng nằm trong nguyên tắc đó. Phải yêu thương mọi người thì mới được mọi người yêu thương chứ. Tôi coi tất cả những người làm việc với mình là đồng nghiệp, là đối tác thật sự chứ không đơn giản là cấp dưới hay cổ đông nhỏ. Tôi ăn thức ăn họ ăn, uống thức uống họ uống, bay vé phổ thông họ bay, chia sẻ buồn vui cũng như thành quả đạt được với họ. Và tôi hạnh phúc khi có thể làm được như vậy.

Anh có thể cho biết rõ hơn về chiến lược của U&I trong năm 2019? Để hiện thực hóa điều ấy cần nhất với anh và đội ngũ là gì?

Anh Mai Hữu Tín: Mỗi công ty con của U&I có chiến lược riêng nên khó có thể chia sẻ ở đây. Nhưng vấn đề lớn nhất đã và vẫn đang là làm sao tạo ra, hay có thêm, những nhân sự xuất sắc sẵn sàng dấn thân.

Nỗ lực của U&I trong nông nghiệp sạch là gì, để có thể trở thành một đầu tàu dẫn dắt thêm nhiều bạn trẻ khởi nghiệp trong lĩnh vực này, và cổ vũ tinh thần cho những bạn bè doanh nhân lớn cùng bước vào đầu tư nông nghiệp sạch?

Anh Mai Hữu Tín: Sạch với chúng tôi có nghĩa là an toàn và bán với giá nhiều người có thể chấp nhận được trong khi vẫn bảo đảm mức đầu tư cần thiết. Chúng tôi đã làm được một số việc nhưng chưa dám tự hào nói rằng mình có thể là một đầu tàu. Chỉ có thể nói rằng có thể tồn tại được khi làm nông nghiệp tử tế. Từ dưa lưới và chuối chúng tôi mở rộng sang các loại trái cây khác như nhãn, bơ… và tiếp đến là rau. Làm sao để trong bữa ăn của người Việt có sản phẩm của mình mà mọi người có thể dùng với sự tin tưởng đó là hàng an toàn là động lực chính của mảng này ở U&I.

Võ đạo trong kinh doanh 2
Nối tiếp ước mơ biến Việt Võ Đạo – tức triết lý võ thuật của người Việt – thành Nhân Võ Đạo, tức triết lý võ thuật của cả nhân loại

Với các đàn anh lớn đang đầu tư vào lĩnh vực này chúng tôi chia sẻ hiểu biết đã tích lũy nhiều năm của mình và ủng hộ mọi nỗ lực khai thác tiềm năng của đất nước và con người Việt Nam theo chuẩn quốc tế.

Anh đánh giá thế nào về sự đồng hành của các bạn trẻ khởi nghiệp bằng công nghệ trong việc tạo nên sự cộng lực cho các tập đoàn? Sự tương hỗ này đòi hỏi điều gì? Liệu đây có phải là cách đi hữu hiệu cho một quốc gia khởi nghiệp? 

Anh Mai Hữu Tín: Những công nghệ mới nhất đang góp phần tạo ra hiệu ứng mạng (network effect) dẫn đến hiện tượng người thắng cuộc được tất (winners take all). Các bạn trẻ có thể đóng góp công sức của mình vào những tập đoàn thắng cuộc như vậy và sống đàng hoàng từ việc cộng lực đó đương nhiên là điều tốt.

Nhưng việc này không nên được hiểu cùng với khái niệm quốc gia khởi nghiệp, bởi mục đích của một quốc gia khởi nghiệp phải là thật nhiều người thành công trong quốc gia đó. Tôi mong nhìn thấy trí tuệ trẻ Việt Nam tham gia vào mọi lĩnh vực đang phát triển vô cùng mạnh mẽ của nhân loại và cố gắng ứng dụng kiến thức đó trên đất nước mình để chúng ta không phải thua ai trong mọi mặt của đời sống. Sự thành công càng có ý nghĩa hơn khi thành công đó gắn với đất nước mình, với dân tộc mình.

Anh nghĩ gì về vai trò của các tập đoàn, những “tổ phượng hoàng” trong việc hình thành hệ sinh thái kinh doanh đa ngành? Điều đó cần sự ủng hộ và quyết tâm thế nào từ chính phủ?

Anh Mai Hữu Tín: Đa ngành hay đơn ngành là chọn lựa của từng doanh nhân và không nên gắn lựa chọn đó với nỗ lực tạo dựng môi trường kinh doanh minh bạch, sòng phẳng chung của chính phủ. Làm sao để mọi doanh nhân – công hay tư, trong bất kỳ lĩnh vực nào – đều thấy mình được đối xử công bằng, theo những chuẩn mực cao nhất của thế giới, nhất là ở những nước mà chúng ta phải cạnh tranh, thì chúng ta mới đi nhanh được.

Trong quản trị doanh nghiệp và quản trị bản thân thời công nghệ, doanh nhân đang chịu sự thách thức dữ dội giữa những xu hướng quản trị mới thay đổi liên tục, có khi lật đổ tất cả những gì vốn được coi là chân lý… sự tiến về phía trước liên tục liệu có làm anh mất đi cảm xúc? Ngược lại? cách quản trị quá thiên về cảm xúc có làm ngáng đường chúng ta? Nếu không có cảm xúc thì chúng ta đâu còn là con người. Động lực giúp từng người tiến về phía trước cũng là cảm xúc mà? Tôi luôn chọn cân bằng: Có cảm xúc và có khoa học, có sự khôn khéo do trải nghiệm và ý chí tạo ra nhưng cũng cần kiến thức bài bản và lý luận.

Anh từng trải qua cuộc phẫu thuật đầu gối, và phải làm bạn với chiếc nạng trong một thời gian dài, tâm trạng của anh lúc đó thế nào? Làm thế nào để khai mở và chữa lành nội tâm, để cho ta sức mạnh sáng tạo vô giới hạn và kinh doanh trong tỉnh thức?

Anh Mai Hữu Tín: Đây là lần phẫu thuật gối trái lần thứ 5, và sẽ còn một lần nữa trong năm 2019 trước khi tôi có thể quay lại với thể thao. Có một chút khó chịu khi không thể di chuyển thoải mái. Nhưng khi là việc cần làm thì phải làm và một chút khó chịu là việc bình thường. Cơ thể chúng ta có khả năng tự chữa lành vô cùng lớn nhưng sự can thiệp của khoa học, nhất là các công nghệ mới, cũng cần thiết.

Tôi tin rằng mình sống tốt thì mọi việc sẽ tốt. Và quả thật là tôi đã trải nghiệm quy luật nhân quả rất nhiều lần trong đời. May mắn là tôi đã sống trong tỉnh thức nhiều năm bằng việc hành thiền nên luôn trải qua mọi cảm xúc thật nhẹ nhàng. Ai cũng cần có khoảng lặng để rũ bỏ mọi phiền não và mỉm cười trước mọi cớ sự.

Điều anh sợ nhất là gì? Câu chuyện của riêng anh để vượt qua những giới hạn liên tục, tìm kiếm hạnh phúc, để là mình hơn nữa?

Anh Mai Hữu Tín: Riêng cho mình thì tôi không còn có gì để sợ. Việc gì phải đến thì cứ đến thôi. Tôi nghĩ tôi đã chuẩn bị ổn về mặt tinh thần để mọi mất mát, nếu có, đều là những trải nghiệm do chính mình gây ra và do vậy mà phải do chính mình gánh chịu. Nhưng đúng là có lo lắng cho đất nước, nhất là với giáo dục.

Kim Yến – TheLEADER


Chủ tịch U&I Group Mai Hữu Tín: Chàng võ sĩ trên đấu trường kinh tế

Bí quyết từ một chàng trai tỉnh lẻ trở thành một ông nghị sắc sảo trên chính trường, một doanh nhân đầy bản lĩnh của Mai Hữu Tín chính là “biết giữ lời”, đúng như tên của cha mẹ đặt cho anh.

Khởi nghiệp năm 29 tuổi với số vốn 300 triệu đồng, trong đó 200 triệu đồng từ tiền đi vay, U&I là từ viết tắt của cụm từ Bạn và Tôi trong tiếng Anh, được thành lập bởi ông Mai Hữu Tín và bà Đoàn Ngọc Tố Uyên, những doanh nhân người Bình Dương với niềm tin rằng khi cùng làm việc với nhau người Việt Nam cũng có thể làm kinh doanh và làm giỏi được.

Từng được gọi là “võ sĩ trên đấu trường kinh tế”, chủ tịch Liên đoàn Vovinam thế giới Mai Hữu Tín đã kết hợp nhuần nhuyễn võ thuật và võ đạo trong hành xử kinh doanh, với sự tự tin, văn minh và hướng thiện, đưa U&I sau 20 năm trở thành tập đoàn đa ngành với hơn 30 công ty hoạt động trong 8 lĩnh vực bất động sản, xây dựng, giao nhận vận tải, dịch vụ tài chính, bán lẻ, nông nghiệp, sản xuất hàng xuất khẩu…

Nổi tiếng với những thương vụ M&A đình đám như vụ giải cứu công ty bồn nước inox Toàn Mỹ, Giấy Sài Gòn, Gỗ Trường Thành… ẩn chứa đằng sau những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh là tâm huyết giữ gìn những thương hiệu Việt, tinh thần dấn thân vì một môi trường kinh doanh thuận lợi hơn cho doanh nghiệp Việt Nam

Bí quyết kinh doanh của U&I trong đầu tư đa ngành
Thời đi học, anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành doanh nhân. Ngoài đam mê đọc sách, chàng trai cao một mét tám với nụ cười tủm tỉm ấy còn đam mê môn võ thuần Việt Vovinam, và từng giật giải vô địch Vovinam toàn quốc năm 1986. Tốt nghiệp đại học ngoại ngữ TP. HCM khoa tiếng Anh, khả năng ngoại ngữ xuất sắc đã mở ra cho anh những chân trời mới.

Trở thành người phiên dịch cho những lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước, anh từng được chọn phiên dịch cho Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Năm 23 tuổi, anh được thuê làm giám đốc một doanh nghiệp khá lớn. Lao vào học cao học quản trị và kinh doanh, lấy bằng tiến sĩ chuyên ngành tài chính. 

Sau 10 năm làm thuê, anh quyết định khởi nghiệp, với ước mong khá lý tưởng là nếu kinh doanh giỏi sẽ giúp được nhiều người hơn. Từ một công ty nhỏ với 6 người sáng lập, sau 20 năm đã có trên 30 công ty con được đánh giá cao về sản phẩm và tầm ảnh hưởng. 

Biến động là việc luôn xảy ra, U&I thường xuyên điều chỉnh các kế hoạch của mình để thích ứng. Nhưng các giá trị cốt lõi mà U&I theo đuổi như trọng dụng nhân tài (meritocracy), chính trực (integrity), cải tiến liên tục vẫn luôn được giữ gìn.

Lĩnh vực đầu tư logistic của U&I hiện đang mang lại giá trị gia tăng rất lớn, với hệ thống kho lớn nhất Việt Nam. Lý giải về suất đầu tư này, ông Tín cho biết: “Chi phí logistic Việt Nam gần như cao nhất thế giới, chiếm 25% GDP, trong khi các nước nhiều lắm cũng chỉ 8-9% GDP. Do chi phí tốn kém, hệ thống pháp luật chưa hoàn chỉnh khiến vòng quay hàng hóa dài, hiện doanh nghiệp Việt Nam trong ngành logistic chỉ chiếm 5% thị phần, còn lại là của nước ngoài. Nếu chúng tôi đi theo con đường mọi người vẫn làm chắc chết sớm!

Bắt buộc phải đầu tư về chiến lược, tìm được ngách riêng cho mình. Tôi đi thăm hỏi, dò xét khắp Bình Dương, phát hiện ra đây là nơi tập trung nhà máy gỗ lớn nhất, lĩnh vực này còn phát triển vài chục năm ở Việt Nam. Nhiều công ty đến đây tìm mua gỗ, hàng hóa của họ phải gom về điểm trung gian để đưa về cửa hàng các nước. Giả sử làm được ở Việt Nam với chi phí thấp hơn, nhanh hơn, đầu tiên cũng chả ai tin chúng tôi. 

Thuyết phục một công ty lớn ở Bắc Mỹ làm dịch vụ cho chúng tôi, trang bị hạ tầng kỹ thuật chống ẩm, trang bị công nghệ, rồi thuyết phục hải quan Mỹ để an toàn hàng hóa qua Mỹ… Đây là quá trình dài nhưng quyết liệt, để theo đuổi đầu tư nhân sự trong phân khúc nhỏ này”.

Tám năm đầu tư chỉ phục vụ một khách hàng duy nhất, chinh phục khách hàng này rằng U&I đã làm được tất cả mọi công đoạn chuẩn khi đưa hàng đến cửa hàng của họ, giới thiệu đến người tiêu dùng Mỹ. Từ đó hầu hết công ty Mỹ đều sử dụng công nghệ lưu kho của U&I. Phân khúc rất nhỏ không ai chú ý, đến nay U&I tự tin khẳng định là công ty có hệ thống kho lớn nhất tại Việt Nam.

Điều gì khiến ông Tín chấp nhận chọn cuộc chơi mới đầy rủi ro là logistic, một lĩnh vực “thuyền lớn, sóng lớn”? Làm thế nào để có thể huy động vốn, thuyết phục khách hàng hợp tác? 

“Việc đầu tư vào thị trường mới là chuyện bắt buộc phải làm nếu muốn phát triển. Khi chúng tôi quyết định đầu tư công nghệ khoan phục vụ ngành đồ gỗ, chi phí nghiên cứu tốn khoảng vài chục ngàn USD thôi, nhưng nếu cung ứng tương tự dịch vụ đang sử dụng, sẽ giúp khách hàng tiết kiệm được tới 50% kinh phí. So sánh lợi ích và chi phí, khách hàng rất khó từ chối lời đề nghị đó. 

Khi chúng tôi thuyết phục họ, họ bảo anh cứ xây kho để chúng tôi kiểm tra, chúng tôi đứng trước quyết định là có xây kho hay không? May mắn là ngành logistic cũng không quá rủi ro. Xây kho đúng chuẩn thì cho dù không làm kho ngoại quan đồ gỗ thì vẫn có thể dùng để chứa những thứ khác chứ không phải bỏ đi hẳn. 

Quan trọng là đã nghiên cứu thì phải làm tới nơi tới chốn để đủ sức thuyết phục, chứ nếu quan sát hời hợt, không biết được con số cụ thể thì không làm được gì cả. Nếu bạn đầu tư lãnh vực nào đó thì phải có niềm tin để làm tới nơi tới chốn, để nó trở thành kế hoạch kinh doanh thật sự”, ông Tín cho biết.

Đầu tư sang nông nghiệp cũng là một điểm sáng của U&I. Ngay từ đầu ông Tín đã xác định với nông nghiệp, phòng thủ tốt ở thị trường nội địa sẽ là bàn đạp tấn công sang thị trường khu vực. Đón đầu cực kỳ nhanh về công nghệ, vũ khí để đối chọi là sự chuẩn bị đầy đủ, liên kết với những người có thể là đối thủ trong tương lai, học cách để hiểu họ, học cách tạo văn hóa công ty, tạo ra thế phòng thủ dựa vào con người…

“Có những nguyên tắc mà chúng tôi kiên quyết đeo đuổi. Lấy mặt hàng chuối chẳng hạn. Diện tích mà chúng tôi đang thực hiện sẽ lên tới vài ngàn ha và chắc chắn không có chuyện thừa hàng phải bán rẻ. Việt Nam có lợi thế nhất định với mặt hàng này để cung ứng cho trong nước và các thị trường lân cận như Nhật, Hàn Quốc, Trung Quốc. 

Vấn đề chính là sự ổn định, đồng đều và bảo đảm về chất lượng. Với dưa lưới thì câu chuyện có khác. Chúng tôi tạo ra giống riêng của mình (Unisweet) với chất lượng vượt trội, tuân thủ quy trình sản xuất sạch…để đẩy hàng nhập khẩu với độ an toàn khó kiểm soát ra khỏi Việt Nam”.

U&I có trang trại 500ha trồng nông sản, nhưng cũng đã từng sai lầm. Ban đầu cũng làm như người ta, nghĩ đem những công nghệ mới nhất chắc sẽ thắng. Đem công nghệ nhà kính từ Israel về cách đây 6 năm, tốn cả trăm nghìn USD, thuê hẳn một ông Israrel lương rất cao, thử trồng cà chua, ớt chuông, năng suất cao hơn, chất lượng tốt hơn thật nhưng không thuyết phục được người dân trả giá cao hơn 5 lần để mua cà chua. 

Từ đó U&I phải chuyển hướng, áp dụng công nghệ để phục vụ người Việt Nam, sử dụng nhà kính đó để trồng những sản phẩm người Việt Nam sẵn sàng trả giá cao để mua như dưa lưới. Nhiều người mua dưa lưới trong siêu thị tưởng là nhập nhưng đều được trồng trong nhà kính của U&I.

“Nhưng không thể chỉ dùng nhà kính, đất của ta còn mênh mông lắm. Đặt mình vị trí người đi sau để làm tốt hơn, ASEAN sản xuất chuối tốt nhất thế giới, dẫn đầu là Philippine, siêu thị bán chuối từ Mỹ, Mexico đều là nhập từ Việt Nam. Chúng tôi đang là đối thủ của Philipine để xuất khẩu chuối sang Đài Loan và thị trường thế giới. Khó khăn của tôi không phải là không xuất được hàng mà không có đủ hàng để xuất. Biến những nhân viên thành cổ đông để tạo động lực cạnh tranh với thị trường, chúng tôi hiện nay không hết việc để làm” ông Tín chia sẻ

Tuy nhiên, điểm nghẽn trong nông nghiệp công nghệ cao hiện nay theo ông Tín là chưa có nông trại lớn. Nông nghiệp Việt Nam khó cạnh tranh do quy mô sản xuất quá nhỏ. Nếu chúng ta không cho phép tích tụ đất, hình thành nông trại lớn thì không thể có khả năng cạnh tranh. Nếu mỗi trang trại chỉ một vài hecta thì không thể áp dụng công nghệ tốt được. 

Các doanh nghiệp xoay chuyển thị trường đều có trang trại quy mô để áp dụng công nghệ thì người Việt không thua bất kỳ ai, nhất là thế mạnh trái cây nhiệt đới. Không ít tập đoàn đa ngành Việt Nam đã từng thất bại khi không tập trung vào giá trị cốt lõi của mình, nhất là những giai đoạn kinh tế khủng hoảng. 

Ông Tín chia sẻ: “Tôi tin là mỗi người chỉ nên kinh doanh một ngành mà họ có sở trường. Các giám đốc trong 8 lĩnh vực của tôi đều là những người làm việc theo đúng sở trường của họ. bản thân tôi cũng chỉ làm mỗi một việc mà tôi cho là tôi có sở trường, đó là phân bổ vốn. Nếu có vũ khí, tôi tin chắc đầu tiên là con người. 

Tôi điều hành tới 39 doanh nghiệp, không thể biết hết được mọi người, nên phải dựa vào 39 giám đốc điều hành giỏi hơn tôi rất nhiều trong chuyên môn của họ. Tôi chỉ quy tụ họ, thúc đẩy họ bằng động lực mỗi ngày, để chứng minh được họ giỏi hơn những người khác, đối thủ của tôi. Nếu bạn làm cho những người lao động của bạn có động lực thì không thể thua ai”.

M&A liên tục để tập trung giải cứu thương hiệu Việt

Mua lại Toàn Mỹ, rồi kết hợp với giám đốc Toàn Mỹ để làm công ty truyền thông Trí Việt, ông còn M&A nhiều thương vụ đình đám như Giấy Sài Gòn, Gỗ Trường Thành…

Làm thế nào đưa doanh nghiệp vượt qua khủng hoảng và thành công? Ông Tín cho biết: Những doanh nghiệp Việt Nam có thương hiệu tốt như vậy không thể để “chết” một cách oan uổng. Tôi đã quyết định nhảy vào đầu tư cho giấy Sài Gòn, một quyết định hơi mang tính tình cảm. Xác định rõ nếu chỉ làm trong nội địa không thể khai thác hết công suất 130 ngàn tấn/ năm, SGP đã chấp nhận đầu tư lực lượng, máy móc để nhắm vào mục tiêu trở thành nhà cung cấp giấy hàng đầu khu vực ASEAN, xuất khẩu 130 nước trên thế giới, cạnh tranh trực tiếp với các doanh nghiệp giấy khổng lồ của Trung Quốc. 

Từ ý chí đó mới xác định mình yếu kém ở chỗ nào. Phải biến Giấy Sài Gòn thành một nhà máy lắp ráp thực sự, khó khăn nhất là nguồn vốn, nhân lực trực tiếp. Máy móc nhập từ châu Âu với công nghệ tốt nhất cần những con người tốt nhất, “bơm” vào hai yếu tố chủ chốt đó, cùng với việc mời những nhà tư vấn hàng đầu của Canada, Nhật Bản, tập hợp anh em, kích thích lòng yêu nghề , tính dân tộc của họ… 

Sự quyết liệt cần thiết đã giúp chúng tôi vượt qua khó khăn, đạt doanh thu 3.000 tỷ, một cột mốc đáng mừng. Doanh thu năm 2015 đạt 300 tỷ đồng, dự kiến khi vận hành hết công suất sẽ vượt mốc 5.000 tỷ đồng vào 2019.

Đối với Gỗ Trường Thành khó hơn, thiếu cả vốn, nhân sự, kỹ thuật. Đó là lý do vì sao tôi phải đứng làm Tổng giám đốc Trường Thành. Tôi không thích M&A lắm, mà thích tự dựng lên doanh nghiệp theo ý muốn của mình thì hay hơn. Ngoài việc tôi có thể giúp họ xử lý được khó khăn, thì nguyên nhân sâu xa là vì không muốn các thương hiệu Việt Nam bỗng dưng biến mất, họ đều là những thương hiệu lâu đời cả, tôi thấy mình cần phải ra tay, thế thôi.

Trong hùn hạp làm ăn, thành bại cũng nhiều, bài học đắt giá mà ông nghiệm ra là “ Tôi vẫn thường nói đùa với bạn bè về nghĩa khác của từ “hùn hạp” mà tôi nghiệm ra từ thất bại của mình trong kinh doanh: Muốn “hùn” thì phải “hạp”, không “hạp” mà cố gắng “hùn” thì rất dễ thất bại. Còn một bài học khác: Có thể mất tiền, thậm chí mất rất nhiều tiền, nhưng đừng để mất uy tín.

Nhìn vào các thương vụ M&A, các thương vụ chuyển giao quyền lực và thâu tóm thương hiệu, ông có cái nhìn tích cực về bức tranh kinh tế: Công nghệ, bao gồm robot, cảm ứng, dữ liệu lớn, trí tuệ nhân tạo… sẽ tiếp tục làm biến đổi nhanh chóng rất nhiều ngành nghề. 

Rất nhiều việc làm hiện nay sẽ không còn tồn tại trong chỉ 10 năm nữa thôi nhưng đồng thời cũng sẽ có rất nhiều việc làm mới được tạo ra. Kiến thức về quản trị cũng đang biến đổi rất lớn bởi những công nghệ trên. Người nắm bắt, ứng dụng sớm và hiệu quả sẽ tiếp tục tồn tại và phát triển. 

Tôi có niềm tin rất lớn vào thế hệ các nhà quản lý trẻ của Việt Nam. Sẽ có những thương hiệu lớn của Việt Nam rơi vào tay người mạnh hơn, giỏi hơn từ nước ngoài. Nhưng cũng sẽ có những thương hiệu mới thành công và mang tính quốc tế của người Việt ra đời”.

Quản trị bằng yêu thương

Từng là Chủ tịch Hội Doanh nhân trẻ Việt Nam khóa IV, hai lần được bầu là Đại biểu quốc hội khóa 12, khóa 13, nhiều người gọi ông là “võ sĩ trên đấu trường kinh tế”, bởi tinh thần phản biện liên tục trong vai trò đại biểu quốc hội, để đứng về phía doanh nghiệp, nói tiếng nói của doanh nghiệp.

Trong kinh doanh, đôi khi các luật lệ không theo kịp với thực tế cuộc sống thay đổi hàng ngày. Khi chúng ta kinh doanh hàng ngày, đầu tiên phải tuân thủ pháp luật, nhưng bao nhiêu đó với tôi chưa đủ, phải biết vượt qua chính mình để bảo vệ công lý trên cả pháp luật, bảo vệ lẽ phải trên cả quy trình, khi chúng ta muốn đứng đầu một ngành nào đó trong đất nước này. Khi bạn không sợ mất cái gì đó thì bạn mới dám liều với cái đó. 

Nếu khư khư lo giữ tài sản thì chắc đã có đôi lúc tôi không đưa ra những quyết định như đã làm. Chắc là tôi sợ đánh mất chính mình nhiều hơn mất tài sản. Việc tôi bỏ phiếu trắng (cùng với ĐBQH Dương Trung Quốc) khi thông qua Hiến pháp sửa đổi là một quyết định như vậy, bởi tôi cho rằng kinh tế tư nhân nên là động lực phát triển chủ yếu của đất nước này.

Hỏi ông có sợ sự thẳng thắn ấy sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của doanh nghiệp mình không? Ông Tín trả lời ngắn gọn: “Nếu sợ thì tôi đã không nói”.

Ông Lý Ngọc Minh, Chủ tịch HĐQT công ty Minh Long, người anh lớn của Mai Hữu Tín nhận xét về ông: “Một nhà kinh doanh hiểu biết, có kiến thức sâu rộng, quan hệ sâu rộng. Một người trẻ đầy năng lượng không chỉ có máu kinh doanh mà còn biết làm, biết dừng. Đóng góp nhiều cho Bình Dương cả về kinh doanh và từ thiện. Trực tiếp tham gia kinh doanh đa ngành nên anh có đủ dữ liệu để đóng góp cho chính sách mới của Nhà nước”

Là người được chọn vào tổ tư vấn cho chính phủ về kinh tế tư nhân, ông Tín cho biết: “Tôi biết rõ các vị còn lại và cho rằng họ đều tâm huyết với sự phát triển của kinh tế tư nhân tại Việt Nam. Tôi cho rằng tham gia vào việc cải thiện môi trường kinh doanh là trách nhiệm của mọi doanh nhân có lòng với đất nước và với chính doanh nghiệp, với người lao động của mình. Chúng ta không thể cứ ngồi chờ và mong đợi mọi việc tự tốt lên được mà cần đóng góp phần mình. 

Càng có nhiều người tham gia, nhiều ý tưởng, nhiều tiếng nói thì chúng ta càng có thể cải thiện nhanh hơn. Phát triển bền vững ngày nay không chỉ đơn giản là một khẩu hiệu, một câu nói cho vui, mà phải thật sự là một phần không thể thiếu trong chiến lược phát triển của mọi doanh nghiệp, nếu chúng ta không muốn bị bỏ lại phía sau”.

Đảm nhận rất nhiều vai trò khác nhau với một tinh thần công dân sâu sắc đã giúp ông không ngừng đổi thay từng ngày. Ông nói: “Tôi xem Vovinam như một trong số rất hiếm hoi các sản phẩm văn hóa mà người Việt có thể tự hào khẳng định là của mình và đóng góp được vào thế giới này. Xúc cảm mà tôi có được khi nhìn thấy vài mươi quốc tịch khác nhau, của đủ mọi màu da, từ mọi châu lục, chào nhau bằng tiếng Việt (nghiêm lễ trong Vovinam) và thể hiện võ học Việt Nam, thật khó có gì khác so sánh được. 

Chủ tịch U&I Group Mai Hữu Tín: Chàng võ sĩ trên đấu trường kinh tế 2
Ông Mai Hữu Tín (thứ hai từ phải sang) tại đại hội Vovinam thế giới 2017.

Vovinam là một phần của con người tôi và tôi sẽ làm mọi cách để có nhiều người hơn biết đến Vovinam, chuyển từ Việt Võ Đạo thành Nhân Võ Đạo như mong ước của các bậc tiền bối tạo ra môn phái này.

Trong Vovinam có võ thuật và võ đạo. Võ thuật giúp tăng cường sức khoẻ và sự tự tin. Võ đạo giúp hành xử văn minh và hướng thiện. Việc kinh doanh giúp tôi đi lại nhiều và học hỏi được nhiều điều hay trên cả thế giới. Tham gia vào Quốc hội giúp tôi có thông tin nhiều chiều về những vấn đề lớn của đất nước. Đương nhiên là những kiến thức này tác động qua lại để tôi là tôi của ngày hôm nay nhưng không phải chỉ nhiêu đó là đủ. 

Chúng ta sống trong một thế giới thay đổi hàng ngày và để tồn tại bạn buộc phải thay đổi để phù hợp. Cái đúng của ngày hôm qua chưa hẳn đúng hôm nay. Cái sai cũng vậy. Tôi luôn cố gắng giữ cho đầu óc mình rộng mở đón nhận những điều mới và gạn lọc lại những gì đã biết để tìm ra sự phù hợp. Tôi sống không thành kiến và không đánh giá con người bằng thước đo của người khác”.

Để có được những doanh nhân đủ tiềm lực cả về tài chính, trí lực, tâm lực, với thương hiệu tầm vóc, tạo động lực phát triển đất nước, theo ông Tin trước hết là tầm nhìn của lãnh đạo.

“Chúng ta có thật sự muốn có những ngọn cờ đào đó hay không? Và nếu thật sự muốn thì phải làm gì để họ chịu dấn thân, chịu hy sinh lợi ích cá nhân nhằm gầy dựng truyền thống, giá trị và cách sống của doanh nhân Việt Nam. Được nhìn nhận, được tôn trọng là một phần của câu chuyện. Được hiểu, được chia sẻ, động viên, quan tâm bằng những chính sách thiết thực chắc chắn là cần thiết. Chúng ta đang khuyến khích mọi người làm giàu và tạo ra cảm giác là làm giàu rất dễ. Điều đó không đúng. 

Làm giàu rất khó và bất kỳ ai muốn đi vào con đường kinh doanh cần hiểu họ phải đối diện với những chông gai gì, phải chuẩn bị ra sao và phải đối diện với thất bại như thế nào. Cũng cần phải giáo dục để mọi doanh nhân hiểu rằng một mình đồng tiền không mang lại cho họ sự giàu sang…

Tôi cho rằng được làm doanh nhân là điều hết sức thú vị. Doanh nhân tạo ra nhiều giá trị bằng sự đầu tư và sức sáng tạo. Họ cũng tạo điều kiện cho những phát kiến ra đời. Khi chúng ta tin vật chất quyết định ý thức thì doanh nhân phải là những người có công rất lớn tạo ra vật chất đó, theo nghĩa hẹp nhất. 

Doanh nhân chân chính không làm điều gây hại cho xã hội và tôi muốn là một doanh nhân chân chính. Được đóng góp là niềm vui lớn. Tôi luôn có nhiều động lực bước ra khỏi giường vào sáng sớm. Sống tích cực luôn là phương châm của tôi”.

Để có được cái nhìn lạc quan, sự hài hước cả trong những lúc bi đát nhất, ông cho rằng “Chắc chắn là có thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng. Nhưng tôi tin vào Nhân Quả, tôi tin vào việc gieo quả nào gặt quả ấy. Và do vậy nếu tôi sống tốt, sống có trách nhiệm thì khi gặp chuyện xấu tôi vẫn hy vọng ngày mai là ngày khác (tomorrow is another day). Tôi may mắn được học hành phù hợp cho công việc của mình. Và sự học đó chưa bao giờ ngừng. 

Tôi đọc nhiều và đọc hàng ngày, nhiều nhất là về các gương danh nhân và doanh nhân. Đương nhiên các sách về quản lý, sáng tạo và tư duy là không thể thiếu, nhất là nguyệt san Harvard Business Review. Ngoài ra tôi còn nghiên cứu về tôn giáo dù không là tín đồ của bất kỳ tôn giáo nào…Điểm mạnh nhất của tôi là kiên nhẫn, điểm yếu nhất là dễ tin người. Tôi đã cố gắng thay đổi nhưng sau nhiều năm thấy mình vẫn như vậy”.

Cũng như nhiều gia đình khác ở miền Nam sau 1975, gia đình ông thuộc thành phần bị phân biệt đối xử chút ít. Điều đó khiến anh em ông luôn phải cố gắng hơn, luôn phải nhìn xuống chân mình để bám vào mặt đất, nhưng đồng thời phải nâng mình lên để hướng về bầu trời luôn rộng mở phía trước. Dù gia đình phải chịu rất nhiều mất mát, khó khăn, nhưng tình cảm giữa cha mẹ và con cái luôn tràn đầy, gắn bó. 

“Cha mẹ tôi luôn cho các con được làm tất cả những gì mình muốn. Chính vì vậy mà tôi đã bỏ học năm 18 tuổi, lấy vợ năm 21 tuổi. Dù lấy vợ rất sớm, nhưng may mắn của tôi là cưới được người vợ toàn tâm toàn ý lo cho việc học, việc làm của chồng con. May mắn nữa là tôi được quan sát, tiếp cận, học hỏi những bậc đàn anh là doanh nhân rất thành đạt ở Bình Dương như chú Lý Ngọc Minh, anh Huỳnh Uy Dũng, và người thân thiết nhất với tôi là anh Trần Bá Dương. Tôi học hỏi ở anh vô vàn, kể cả điều tốt lẫn điều xấu…”. ông chia sẻ.

Từ một người phiên dịch, làm thuê cho các công ty đa quốc gia, để thành công như hôm nay, ông cho rằng điều quan trọng nhất là bán chính mình: “Bán một dịch vụ, ý tưởng không quá khó, nhưng khó hơn là bán chính mình. Nói thì có vẻ khó nghe, nhưng nếu chưa bán được mình thì đừng mong bán cái gì khác. Phải làm sao bán được món hàng khó nhất, quý nhất, đó là chính mình, thì mới bán được hàng”.

Trong quản trị nhân tài, ông coi trọng sự yêu thương. “Thường mọi người loay hoay kiếm một giám đốc nào phù hợp nhất với công việc của mình. Tôi làm ngược lại, chọn công việc nào mình thấy phù hợp nhất với con người mình, rồi giao nó cho người khác thật giỏi về lĩnh vực này. Nếu xác định doanh nhân là sự nghiệp cả đời, phải chuẩn bị nhân lực cho mình, không thể tìm ở ngoài thị trường mà phải đào tạo. 

Ở quy mô nào cũng có thể tìm người đồng chí hướng, có tâm. Khi càng có con người phù hợp, giỏi thì càng có khả năng đi xa. Tôi vẫn tiếp tục tìm nhân tài hàng ngày. Quản trị bằng sự yêu thương sẽ cao hơn mọi thứ quy trình. Bạn có thể đặt ra bao nhiêu quy định, nhưng trên hết là sự yêu thương của bạn phải lan tỏa đến mọi người, để kéo họ đi theo mình”.

Kim Yến – TheLEADER

How Renewable Energy Models Can Produce Misleading Indications


How Renewable Energy Models Can Produce Misleading Indications

— Read on ourfiniteworld.com/2019/10/24/how-renewable-energy-models-can-produce-misleading-indications/