Kiếm tiền từ Youtube có dễ như mọi người nghĩ ?


Phía sau đòn trừng phạt Yeah1: Cuộc chơi YouTube đã thay đổi

Mô hình mạng đa kênh (multi-channel network – MCN) từng phổ biến rộng rãi, được xem là cách để các cá nhân sáng tạo nội dung (content creator hay YouTuber) và công ty quản lý kiếm bộn tiền từ YouTube. Thế nhưng câu chuyện một MCN ở Việt Nam bị YouTube “trừng phạt” là ví dụ mới nhất cho thấy những mặt trái khiến mô hình này đang mất đi ưu thế.

Như mọi đế chế trên nền Internet khác, YouTube (thuộc sở hữu của Google), kiếm tiền từ việc chạy quảng cáo thông qua dịch vụ AdSense. YouTube đứng ra nhận đăng quảng cáo và sẽ phân bổ chúng đến các video phù hợp. Tiền do các nhà quảng cáo trả sẽ được YouTube thu 45%, 55% còn lại cho chủ video.

Vì sao có MCN?

Để được hiển thị quảng cáo trên video và kiếm tiền từ quảng cáo, người tạo nội dung phải tham gia Chương trình Đối tác YouTube (Partner Program). Trước đây, điều kiện để thành đối tác là chủ kênh (channel) chỉ cần có tổng cộng 10.000 lượt xem trên tổng số video đã tải lên kênh của mình. Song từ tháng 8-2018, chuẩn mới là kênh phải có 1.000 người theo dõi và đạt được 4.000 giờ xem trong 12 tháng.

Điều này tạo ra nhu cầu có một bên thứ ba làm trung gian giữa người tạo nội dung và YouTube, đó chính là các MCN. MCN sẽ hỗ trợ kênh đối tác chạy và quản lý quảng cáo, tìm tài trợ, thu hút quảng cáo từ các nhãn hàng cũng như đảm bảo bản quyền nội dung video cho các “nhà sáng tạo”.

Khi tham gia MCN, phần 55% ăn chia do YouTube trả sẽ vào tài khoản của MCN trước. Mạng này sẽ giữ lại một số phần trăm nhất định, rồi mới trả phần còn lại cho những người làm video.

Mô hình này cũng giống như trong đời sống, có một ngôi chợ chỉ cho những người đủ sức đủ tài vào mở sạp bán, có một đơn vị uy tín nào đó đứng ra thu nhận thành viên và bảo lãnh với ban quản lý chợ cho những người đó mở sạp với tỉ lệ ăn chia thỏa thuận.

Như vậy, nếu càng bảo lãnh nhiều người thì đơn vị này càng thâu được nhiều tiền ăn chia. Nếu vậy thì tội gì không nhận thật nhiều? Đây chính là điểm chết người: đã gọi là bảo lãnh thì phải có trách nhiệm đảm bảo các thành viên tuân thủ nội quy của chợ.

Thế nhưng khi có quá nhiều người tham gia mạng lưới, việc giám sát là bất khả thi. Và chỉ cần một cá nhân vi phạm thì đơn vị quản lý cũng bị phạt nặng. Chuyện MCN với YouTube cũng y như thế.

Qúa nhiều rủi ro

Câu chuyện Tập đoàn Yeah1 bị YouTube cắt thỏa thuận lưu trữ nội dung MCN vì vi phạm, do một kênh thuộc Springme LLC (một MCN mà Yeah1 sở hữu 16,93%) gây ra là ví dụ mới nhất cho thấy tham gia MCN cũng có nhiều bất cập. Mô hình thoạt nhìn tưởng như đôi bên cùng có lợi, nhưng cũng ẩn chứa nhiều rủi ro. Nếu MCN bị YouTube trừng phạt vì lỗi của một kênh trong mạng lưới thì toàn bộ các kênh hoạt động nghiêm túc khác bị vạ lây.

Trang The Verge cho biết dù phổ biến, việc tham gia MCN cũng tiềm ẩn nhiều hiểm nguy vì một khi các mạng lưới này không còn hoạt động nữa bởi lý do gì đó, chủ quan hay khách quan, thì các YouTuber cũng ăn quả đắng.

Tháng 1-2019, Machinima, MCN gồm nhiều kênh chuyên về game và giải trí có tổng cộng 12,4 triệu người theo dõi trên YouTube, đột nhiên ẩn hết toàn bộ video trên kênh chính và các kênh con như Machinima Happy Hour và Machinima Trailer Vault mà chưa rõ lý do vì sao.

Một trường hợp khác, Defy Media – MCN quản lý hơn 50 kênh con, nhiều trong số đó có hơn 1 triệu người theo dõi và hàng chục triệu lượt xem mỗi tháng – đột ngột ngừng hoạt động vào tháng 11-2018, khiến các YouTuber trong mạng lưới 
“chết đứng”.

Defy Media thu hút quảng cáo cho các thành viên và thu về hàng trăm ngàn đôla doanh thu mỗi tháng. Khi Defy “sập”, các đối tác dĩ nhiên không còn được nhận tiền, mà các khoản chưa thanh toán cũng thành nợ không biết cách nào mà đòi. Theo nhiều bài “tố cáo” trên YouTube, đại diện Defy Media đã cắt liên lạc và số nợ chủ các kênh con, từ vài ngàn đôla đến nhiều hơn, xem như biến mất.

Theo bizcommunity.com, các MCN bắt đầu gây tiếng xấu vì quá tập trung vào lợi nhuận, từ đó ký kết với hàng ngàn kênh để tăng lợi nhuận, bất chấp điều này khiến đảm bảo không đối tác nào vi phạm nội quy của YouTube trở nên bất khả thi. Một bài viết trên mạng Medium tháng 9-2018 cho rằng lĩnh vực MCN đang mang tai tiếng vì đa số MCN hoạt động chẳng khác gì các công ty trung gian, mà rốt cuộc chỉ ôm lỗ vì phần chia lại sau khi chủ video và YouTube đã nhận đủ phần mình chả bõ vào đâu.

YouTube sử dụng hệ thống gọi là CPM (cost per mille – số tiền trả trên 1.000 lượt xem) để tính tiền quảng cáo. Theo Medium, mỗi CPM có giá dao động 1,5 – 3 USD, tùy vào chất lượng nội dung và các yếu tố khác như loại nội dung (tin tức, clip hài), vị trí địa lý người xem, thời gian xem, độ tương tác. Chẳng hạn, số lượt xem từ trong nước sẽ có CPM thấp hơn so với người xem bên ngoài Việt Nam. Ví dụ, tại thời điểm tháng 9-2018, cả Yeah1 và UUUM (MCN lớn nhất Nhật) cùng có số lượt xem trung bình hằng tháng là trên 4 tỉ và số người theo dõi tương đương (trên 160 triệu), song doanh thu quảng cáo từ YouTube của UUUM hơn gấp ba Yeah1 (61,4 triệu USD so với 18,1 triệu).

Cuộc chơi mới: ưu tiên các cá nhân

Thời hoàng kim của MCN dường như đã qua. Trang Engadget cho rằng mô hình MCN ngày càng ít được các YouTuber quan tâm, trong khi The Verge, trong một bài viết về sự sụp đổ của Machinima, cho rằng các MCN “thuộc về một thời đã xa của YouTube”, thời điểm mà các YouTuber còn cần MCN để nhanh chóng kiếm tiền.

Chính YouTube cũng tích cực giúp các YouTuber có thể tự kiếm tiền từ quảng cáo thông qua kênh của mình dễ dàng hơn mà không cần một bên trung gian, đồng nghĩa với sự tồn tại của MCN không thật sự cần thiết nữa. “Chính những hỗ trợ từ YouTube đã khuyến khích các nhà sáng tạo nội dung quay lưng với các MCN như Machinima hay Maker Studio và Fullscreen” – The Verge nhấn mạnh trong bài viết 
ngày 19-1.

Từ tháng 8 năm ngoái, YouTube đưa ra thay đổi chính sách quan trọng: yêu cầu các MCN phải tự rà soát và ngưng hợp tác với các kênh đăng video vi phạm nội quy của YouTube. “Điều này đồng nghĩa với việc MCN phải xem từng video do các đối tác đưa lên, hoặc hi vọng các kênh con của mình sẽ không đăng tải nội dung vi phạm quy định” – Jason Urgo, CEO trang thống kê Social Blade, nói với trang Polygon.

Dĩ nhiên điều này là bất khả thi với các MCN có hàng chục, hàng trăm đối tác. Vì thế, nhiều MCN buộc phải tự ngưng hợp tác với các YouTuber “dễ có vấn đề”, hoặc đặt ra yêu cầu cao hơn để nhận thêm đối tác. Thà thế còn hơn để xảy ra sự cố thì hậu quả còn tồi tệ hơn.

Quy định trên của YouTube xuất phát từ những vụ bê bối, khi các công ty lớn than phiền quảng cáo sản phẩm của họ bị hiển thị trên các video nội dung cực đoan hay tục tĩu. Năm 2017, các nhãn hàng nổi tiếng như Adidas, eBay và Amazon đã chỉ trích YouTube vì để quảng cáo của họ xuất hiện trên các video quay cảnh các bé gái trong sinh hoạt đời thường.

Theo điều tra của The Times, những video tưởng vô hại nhưng lại là nội dung ưa thích của những kẻ ấu dâm. Khi quảng cáo của Adidas hiện trên các video đó, nghĩa là hãng này đã phải bỏ tiền ra để làm giàu cho YouTuber đã đăng chúng.

The Times cho biết sau khi chia 45% cho YouTube, một tay chuyên đăng các video như vậy sẽ nhận khoảng 7 USD trên 1.000 lượt xem. Tiền này chính là ngân sách quảng cáo trên YouTube của các nhãn hàng.

Ngoài ra, các YouTuber dù có tham gia MCN thì trước hết cũng phải đạt yêu cầu về số giờ xem tổng cộng và lượng người theo dõi mới được tham gia Chương trình Đối tác YouTube. Điều này có nghĩa là lợi ích của việc tham gia MCN chỉ còn ở các hợp đồng quảng cáo, tài trợ. Nếu MCN không đảm bảo được điều đó thì người làm video hoạt động với tư cách cá nhân sẽ tốt hơn, vì không phải chia tiền cho MCN.

Như chính YouTube ghi rõ trong trang giới thiệu về MCN bằng tiếng Việt: “Tuy một số người sáng tạo có thể chọn hợp tác với MCN, nhưng bạn không cần tham gia MCN mới có thể thành công trên YouTube”.

Công ty điều hành MCN cũng có thể tự tạo kênh và quản lý, bên cạnh hợp tác với các YouTuber khác. Ngoài ra, nhiều công ty đầu tư mạo hiểm cũng đổ tiền vào MCN. Trong hai trường hợp này, việc chi đậm để thu hút các hot YouTuber, hoặc thâu nhận càng nhiều kênh nhỏ lẻ vào mạng lưới càng tốt, tất cả để tạo “thành tích ảo” thông qua quy mô mạng lưới và lượt view nhằm thu hút tiền từ giới đầu tư là khá phổ biến. Chẳng hạn, Hãng hoạt hình Disney từng bỏ ra 675 triệu USD mua mạng đa kênh Maker Studios hồi tháng 3-2014, khi MCN này là cái nôi của nhiều ngôi sao YouTube tiềm năng. Thế nhưng các YouTuber thuộc Maker Studios hóa ra chẳng có mấy khán giả và tiền thu về cũng còm cõi, nhất là khi YouTube đã “ăn” trước 45%. Họa vô đơn chí, ngôi sao sáng nhất của Maker Studios là PewDiePie với 58 triệu người theo dõi đã bị YouTube cấm cửa hồi tháng 2-2017, sau khi anh này đăng các video với nội dung bài Do Thái.

TỊNH ANH – Tuoitre.vn

Continue reading

Đắp Mộ Cuộc Tình


Bài hát: Đắp Mộ Cuộc Tình 

Nhạc sĩ Vũ Thanh

Trình bày: Lê Sang – Randy

Say giấc mộng ban đầu, yêu người 

Thuở mới đôi mươi, em đang độ trăng tròn 

Từng ngày qua phố, áo em trắng cả đường về 

Lá thư ướp mộng học trò, mối tình xanh như khúc hát 

Ai đã hẹn với thề, để rồi lỡ mối duyên thơ 

Ra đi chẳng giã từ, ngày em thay áo 

Áo hoa pháo đỏ rượu nồng, có ai nát cả cõi lòng 

Đứng nhìn ! em bước bên chồng. 

Hai mươi năm cuộc mộng dở dang, khắc sâu bóng nàng 
Lắng trong cung đàn, em giờ ở đâu, hẳn vui duyên mới 
Hai mươi năm, cuộc rượu còn đây uống qua tháng ngày 
Cố quên đi người, say hoài sầu không vơi 
Tình duyên ta tiếc, uống thêm ly này 

Ôm giấc mộng lỡ làng, những chiều lắng tiếng mưa rơi 
Đêm say chờ trăng tàn, từng thu thay lá, 
Lá rơi đắp mộ cuộc tình, lá bay chất nặng tuổi đời, 
Nhớ người ! ta rót ly này.

Thẩm Thúy Hằng – Người đẹp Bình Dương


Phim kể về cuộc đời của cô gái mồ côi rất khó khăn để hòa nhập cuộc sống, nhưng bằng nghị lực của mình, cô đã vượt qua mọi trở ngại, mọi gian khổ để tồn tại và sống cho đúng “chữ nhân” trong cuộc sống.
Đạo diễn : Lê Mộng Hoàng.
Diễn viên : Thẩm Thúy Hằng, La Thoại Tân, Xuân Dung, Trần Quang, Cao Huynh, Việt Hùng, Phương Hoài Tâm, Đoàn Thiên Kim, Diễm Kiều, Mỹ Chi, Tôn Thất Cần, Văn Giai, Lý Quốc Mậu, Cẩm Hồng, Thuỳ Linh, Kim Liên, Bá Xuân Thúy…

‘Người đẹp Bình Dương’ Thẩm Thúy Hằng và những điều chưa biết…

Một người như GS.TS Nguyễn Xuân Oánh đã chọn con đường ở lại và thuyết phục vợ mình là một nghệ sĩ nổi tiếng không bỏ nước ra đi là một sự lựa chọn nhiều trăn trở, đầy tâm tư, đồng thời phải có lý do chứ không phải ngẫu nhiên và đây là một quyết định không đơn giản.

Sau này, trên cương vị cố vấn kinh tế cho TBT Nguyễn Văn Linh rồi Thủ tướng Võ Văn Kiệt cũng như thành viên trong UBMT Tổ quốc Việt Nam và đại biểu Quốc hội, ông Nguyễn Xuân Oánh đã đóng góp công sức, tài năng của mình, đặc biệt về tư duy kinh tế, tài chính, ngân hàng trong giai đoạn khó khăn của đất nước và tất nhiên có tầm ảnh hưởng không nhỏ tới những quyết sách đổi mới về kinh tế của lãnh đạo cấp cao ở thời kỳ đó. Trong lúc GS.TS Nguyễn Xuân Oánh hoạt động trong lãnh vực kinh tế, chính trị của chính quyền cách mạng thì Thẩm Thúy Hằng hoạt động trong lãnh vực văn học – nghệ thuật.

Bà trở lại với nghề nghiệp của mình, tham gia đóng rất nhiều phim của điện ảnh cách mạng như: Như thế là tội ác, Ngọn lửa Krông Jung, Hồ sơ một đám cưới, Đám cưới chạy tang, Cho cả ngày mai, Nơi gặp gỡ của tình yêu… Không chỉ tham gia trong lãnh vực điện ảnh mà Thẩm Thúy Hằng cũng tích cực hoạt động trong lãnh vực sân khấu, bà đã có những vai diễn gây được tiếng vang trong các vở như: Cho tình yêu mai sau, Đôi bông tai, Hoa sim gai trắng, Biệt thự hoang tàn… và đặc biệt là vai Phồn Y trong vở Lôi vũ của Đoàn kịch Kim Cương. Đây là vai diễn cuối cùng của nữ minh tinh Thẩm Thúy Hằng trên sân khấu. Trước đây nhà của Thẩm Thúy Hằng ở số 608 đường Lê Văn Duyệt (giờ là CMT8) Q.3 gần cống Bà Xếp (chứ không phải ở trong một con hẻm gần chợ Hòa Hưng như nhiều bài viết đã nhầm lẫn).

Khi ông Nguyễn Xuân Oánh nghỉ hưu và Thẩm Thúy Hằng nghỉ diễn, hai vợ chồng vẫn sống trong căn nhà này rất hạnh phúc. Bốn người con của Thẩm Thúy Hằng và ông Nguyễn Xuân Oánh hiện làm việc, sinh sống ở nước ngoài. Riêng ngôi nhà ở số 608 đường CMT8 Q.3 về sau được bán đi, hai vợ chồng bà mua một ngôi nhà khác ở Bình Quới P.28, Q. Bình Thạnh để an dưỡng tuổi già. Từ khi ông Nguyễn Xuân Oánh mất do đau tim, Thẩm Thúy Hằng sống ở đây một mình theo kiểu tu tại gia, ăn chay và làm việc từ thiện. Trong lớp nghệ sĩ tên tuổi cùng thời, Nghệ sĩ nhân dân Kim Cương là người bạn gắn bó, thân thiết với Thẩm Thúy Hằng nhất. Hai người cùng hoạt động trên lãnh vực phim ảnh và sân khấu, cùng là một trong “ngũ đại mỹ nhân” của Sài Gòn trong giới nghệ sĩ (3 người còn lại là: Kiều Chinh, Thanh Nga, Mộng Tuyền).

Kỳ nữ Kim Cương đã có lần phát biểu về người đẹp Bình Dương Thẩm Thúy Hằng như sau: “Giữa chúng tôi như có một sợi dây vô hình buộc chúng tôi lại với nhau. Nhưng Hằng may mắn hơn tôi, trong mái ấm gia đình còn có một người đàn ông làm trụ cột và được 4 con trai bao bọc. Còn tôi, hơn 20 năm qua vừa làm cha, vừa làm mẹ đối với con trai mình” (Theo Nam Yên – NV).

“Bé cái lầm” trong vụ sản xuất phim “Như Hạt Mưa Sa”

Lâu nay có một số bài báo khi viết về Thẩm Thúy Hằng đã nhầm lẫn cho rằng phim “Như hạt mưa sa” do Hãng phim Vilifilms của Thẩm Thúy Hằng sản xuất sau khi phim “Chiều kỷ niệm” của bà thành công vang dội. Thật ra phim “Như hạt mưa sa” Thẩm Thúy Hằng chỉ đóng vai chính nữ chứ không phải là người sản xuất, mà người sản xuất phim này là đạo diễn Bùi Sơn Duân sau ngày giải phóng đổi tên là đạo diễn Lam Sơn. Phim “Như hạt mưa sa” do đạo diễn Bùi Sơn Duân viết kịch bản, chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Ngọc Linh và bỏ tiền ra làm phim này. Nghĩa là phim “Như hạt mưa sa” là phim 3 trong 1, vì đạo diễn Bùi Sơn Duân vừa viết kịch bản, vừa làm đạo diễn đồng thời cũng bỏ tiền làm nhà sản xuất luôn. Trong phim này ngoài Thẩm Thúy Hằng là vai nữ chính còn có vai nam chính là Trần Quang, các vai phụ như Đoàn Châu Mậu, Trần Hoàng Ngữ… là phim đen trắng 35 ly.

Hãng phim sản xuất mang tên Việt Ảnh, công ty nằm ở số 248 đường Pasteur, Q.3. Đạo diễn Bùi Sơn Duân không phải là một cái tên xa lạ với làng điện ảnh, ông là một đạo diễn nổi tiếng trước 30/4/1975 từng làm nhiều phim, ngoài “Như hạt mưa sa” ông còn đạo diễn phim “Như giọt sương khuya” và “Hải vụ 709” là 2 phim màu màn ảnh rộng (riêng phim “Hải vụ 709”, Bùi Sơn Duân hợp tác với Thái Lan, chưa được ra rạp). Đạo diễn Bùi Sơn Duân sau giải phóng vẫn còn hoạt động trong giới điện ảnh, về sau mới đi định cư ở Mỹ và mất tại Nam Cali.

Vẫn luôn khát khao tình yêu, hạnh phúc

Tuy hiện nay “Người đẹp Bình Dương” không còn mang gương mặt xinh đẹp lộng lẫy như xưa nữa, dung nhan diễm lệ của mỹ nhân Thẩm Thúy Hằng từng là biểu tượng của nhan sắc phụ nữ một thời đã theo thời gian và hóa chất silicol tàn phá. Nhưng điều này không làm người ta quên đi sự ái mộ minh tinh Thẩm Thúy Hằng cách đây 3 thập niên kể từ khi “Người đẹp Bình Dương” xuất hiện với vai Tam Nương. Khi đi tìm tư liệu viết loạt bài này, người viết vẫn ngỡ ngàng trước những tấm ảnh Thẩm Thúy Hằng do Nhiếp ảnh gia Đinh Tiến Mậu (Viễn Kính studio) chụp cách đây mấy chục năm, quả là một mỹ nhân không thể phủ nhận, một gương mặt đẹp sang trọng mà không ngoa ngoắt mà tiếng bây giờ gọi là “chảnh”.

Bởi thế nên nhân gian đã có giai thoại rằng, nhiều đàn ông con trai thời đó đã ước mơ làm sao có một người yêu, người vợ… đẹp giống như Thẩm Thúy Hằng và đã có một bài thơ “chế” nhại theo giọng thơ của TTKH trong bài “Hai sắc hoa Tigon” ví von đến chuyện này mà tác giả không biết là ai, thơ như sau: “Nếu biết rằng em đã lấy chồng Anh về lấy vợ thế là xong Vợ anh không đẹp bằng em lắm Mà chỉ tương đương… Thẩm Thúy Hằng” Bây giờ thì người đẹp năm xưa đã qua thời nhan sắc, bà hướng cả cuộc đời của mình về cửa Phật và chuyên tâm tụng kinh, làm việc thiện để mang lại niềm vui, hạnh phúc cho những mảnh đời bất hạnh, cần sự giúp đỡ của mọi người. Thẩm Thúy Hằng nghĩ rằng mưu cầu tình yêu, hạnh phúc cho mọi người cũng là mưu cầu tình yêu, hạnh phúc cho chính bản thân mình.

Chính vì thế nên trước đây, khi còn hoạt động trên sân khấu kịch nói, mà Đoàn Bông Hồng do bà làm Trưởng đoàn đã từng dựng những vở kịch mang màu sắc đậm nét về tình yêu như “Cho tình yêu mai sau”, “Đôi mắt”… Đặc biệt là vở “Đôi mắt” được giới văn nghệ, báo chí đánh giá là một trong những vở kịch hay của Đoàn Bông Hồng. Riêng Thẩm Thúy Hằng khi được hỏi về vấn đề này thì bà cũng rất hào hứng phát biểu rằng: “Tôi muốn góp phần với các nghệ sĩ sân khấu mang đến công chúng yêu kịch những thông điệp chứa đựng giá trị nhân ái, để mọi người hiểu và nâng niu hơn hạnh phúc đang có của mình. Cuộc đời tôi đã có quá nhiều hạnh phúc…”. Và quả thật như thế, cho dù “Người đẹp Bình Dương” không còn đứng trên sân khấu, xuất hiện trong phim với các vai diễn khóc cười theo số phận của người phụ nữ luôn mưu cầu hạnh phúc dù có bị con gái từ chối nhìn mẹ, dù có gặp bao trắc trở, khổ đau, hứng chịu bao nỗi đoạn trường kể cả di chứng của “dao kéo” mà một thời bà muốn lưu giữ nhan sắc cho mình, cho đời… thì Thẩm Thúy Hằng vẫn thể hiện sự kiên tâm, bền lòng đi đến chân trời ấy. Chân trời hạnh phúc!

Võ Trí Minh Nhân / Duyên dáng Việt Nam


Người đẹp Bình Dương’ Thẩm Thúy Hằng và nhân duyên trời định

Chính “Người đẹp Bình Dương” nổi tiếng đã gắn lên ve áo vest của ông Nguyễn Xuân Oánh một bông hồng đỏ thắm. Không ngờ đóa hồng định mệnh này đã tạo cơ hội cho cả hai quen nhau, một chính khách đang nổi lên trên chính trường và cô nữ minh tinh khả ái.

Ông Nguyễn Xuân Oánh sinh năm 1921 tại Bắc Giang, đã theo học ngành kinh tế Đại học Harvard – một trường đại học nổi tiếng của Hoa Kỳ và trên thế giới. Ông tốt nghiệp Tiến sĩ kinh tế vào năm 1954 và làm việc tại Ngân hàng Thế giới một thời gian trước khi về nước đảm nhận vai trò Thống đốc Ngân hàng quốc gia vào năm 1963 (sau khi Ngô Đình Diệm bị đảo chính). Có giai thoại kể rằng năm GS-TS Nguyễn Xuân Oánh về nước, vừa bước xuống phi trường Tân Sơn Nhất có một hàng rào người đẹp Sài Gòn đón chào và tặng hoa, trong số đó có minh tinh Thẩm Thúy Hằng.

Chính “Người đẹp Bình Dương” nổi tiếng đã gắn lên ve áo vest của ông Nguyễn Xuân Oánh một bông hồng đỏ thắm. Không ngờ đóa hồng định mệnh này đã tạo cơ hội cho cả hai quen nhau, một chính khách đang nổi lên trên chính trường và cô nữ minh tinh khả ái. Và chuyện phải đến đã đến, sau đó cả hai thành vợ chồng vượt qua tất cả những xì xào, bàn tán của dư luận một thời. Chuyện kể rằng trong giai đoạn GS-TS Nguyễn Xuân Oánh tham gia chính trường chế độ cũ, trong những buổi tiếp tân, chiêu đãi chính khách, quan khách trong ngoài nước, nhiều “mệnh phụ phu nhân” vợ của chính khách, tướng tá đã tỏ vẻ khó chịu khi phải sánh ngang hàng với Thẩm Thúy Hằng phu nhân của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Oánh, họ cho rằng bà không xứng đáng để ngồi cùng bàn, ăn cùng mâm, đi đứng ngang hàng với họ vì bà thuộc đẳng cấp khác, hay nói thẳng ra là “phường xướng ca vô loại”.

Có lẽ nhận thấy điều này và tránh cho chồng khỏi khó xử nên những lần sau Thẩm Thúy Hằng từ chối, không tham gia những bữa tiệc sặc mùi chính trị và phân chia giai cấp ấy nữa. Là một người được học hành tử tế, tốt nghiệp ở một trường đại học danh giá về một ngành đang rất cần cho cải cách kinh tế, GS-TS Nguyễn Xuân Oánh về nước trong sự trọng vọng của đám chính khách đang lên nắm thời cơ “thay đổi vận mệnh đất nước”. Hết cuộc đảo chính này tới cuộc đảo chính khác,

Tướng “râu dê” Nguyễn Khánh lên nắm quyền và trọng dụng ngay GS-TS Nguyễn Xuân Oánh trong vai trò Phó Thủ tướng trong khi đó ngoài Dương Văn Minh (Minh lớn) là gương mặt quen thuộc của quân đội nhảy ra làm chính trị, cầm đầu cuộc đảo chính Ngô Đình Diệm thì Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ… một ông tướng bộ binh, một ông tướng không quân mới bắt đầu xuất hiện, lăm le nhảy vào vũ đài chính trị với những canh bạc do Mỹ cầm cái. Chính vì thế, nên các đời “Tổng thống Việt Nam cộng hòa” của bất cứ trào nào, nhóm nào lên thay cũng đều nể trọng ông Nguyễn Xuân Oánh và muốn giữ ông lại để phục vụ cho bộ máy chính quyền mà một gương mặt trí thức sáng giá, có học vị, ngoài quân đội như GS-TS Nguyễn Xuân Oánh trong giai đoạn cần thu phục nhân tâm trong tình thế xã hội hỗn loạn như thế nhóm cầm quyền nào cũng rất cần.

Nhan sắc & tài năng

Sau 30/4/1975, việc quyết định ở lại phục vụ quê hương của vợ chồng ông Nguyễn Xuân Oánh – Thẩm Thúy Hằng trong khi họ có rất nhiều cơ hội và sự tác động để ra đi là sự chọn lựa không dễ dàng và chắc chắn quyết định này là của ông Nguyễn Xuân Oánh. Trong giai đoạn khó khăn của đất nước sau ngày giải phóng, vợ chồng ông Nguyễn Xuân Oánh tham gia phục vụ cách mạng ở hai cương vị khác nhau. Ông Nguyễn Xuân Oánh được tin tưởng trong vai trò cố vấn kinh tế của TBT Nguyễn Văn Linh, Thủ tướng Võ Văn Kiệt, ông cũng được bầu vào UB Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, đại biểu Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Còn nghệ sĩ Thẩm Thúy Hằng thì tiếp tục đóng phim, diễn kịch tham gia trên lãnh vực văn hóa nghệ thuật. Bà được Nhà nước phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú. Một số phim Thẩm Thúy Hằng đóng trong giai đoạn sau 1975 ghi đậm dấu ấn như: Như thế là tội ác, Ngọn lửa Krông Zung, Hồ sơ một đám cưới, Đám cưới chạy tang, Cho cả ngày mai, Nơi gặp gỡ của tình yêu… Sân khấu kịch nói cũng là lãnh vực nghệ sĩ Thẩm Thúy Hằng phô diễn tài năng của mình và nhiều vai của bà trong hàng loạt vở kịch nói đã làm sáng thêm tên tuổi Thẩm Thúy Hằng và được Nhà nước phong tặng Nghệ sĩ ưu tú để ghi nhận sự đóng góp của bà trên lãnh vực nghệ thuật như: Cho tình yêu mai sau, Đôi bông tai, Hoa sim gai trắng, Biệt thự hoang tàn… Không chỉ tham gia diễn xuất trong vai trò diễn viên, Thẩm Thúy Hằng còn sáng tác kịch bản sân khấu như: Người hạnh phúc, Nụ cười và nước mắt, đã được dàn dựng trên sân khấu nhỏ. Nhưng có lẽ vai diễn mang đậm dấu ấn của bà trên lãnh vực sân khấu và sự nghiệp nói chung là vai Phồn Y trong vở Lôi Vũ của Đoàn kịch nói Kim Cương trước khi Thẩm Thúy Hằng từ giã sân khấu, phim ảnh… sống ẩn mình vì biến chứng của chất silicon mà bà từng bơm vào da thịt để giữ gìn sắc đẹp một thời của người nghệ sĩ. Và cũng chính nhờ thế mà bà trở nên lộng lẫy, là biểu tượng của nữ hoàng nhan sắc suốt một thời tuổi trẻ đã qua mau.

Thảm họa của dao kéo

Kể từ vai diễn Phồn Y trong vở Lôi Vũ trên sân khấu kịch nói của Đoàn Kim Cương, Nghệ sĩ ưu tú Thẩm Thúy Hằng chính thức từ giã sân khấu, màn ảnh và các hoạt động nghệ thuật khác để lui về cuộc sống khép kín ở ngôi nhà riêng trên đường Cách Mạng Tháng Tám. Ở đây vợ chồng ông Nguyễn Xuân Oánh – Thẩm Thúy Hằng sống gần như ẩn dật. Ông Nguyễn Xuân Oánh thì nghỉ hưu, xa rời chốn quan trường, còn Thẩm Thúy Hằng thì muốn che giấu mọi người thời kỳ nhan sắc tàn tạ của mình bởi trong giai đoạn biến chứng cuối cùng của chất silicon mà một thời bà đã bơm vào da thịt để làm tăng sắc đẹp của một minh tinh màn bạc. Những năm tháng cuối cùng này đối với một “Nữ hoàng nhan sắc” quả thật là tột cùng của sự đau khổ, bà đã trải qua rất nhiều cuộc giải phẫu lớn nhỏ và sử dụng phương pháp tiêm botox thường xuyên để chống chọi với sự tàn phá của hóa chất trong cơ thể.

Dù cố gắng hết sức mình, bằng mọi phương pháp kéo dài thời gian nhưng rồi “Người đẹp Bình Dương” lộng lẫy một thời cũng phải chấp nhận sự thật: tất cả những gì đẹp đẽ, lộng lẫy trước đây đã bị đào thải, gương mặt bà đã biến dạng từng ngày. Rồi căn nhà ở đường Cách Mạng Tháng Tám cũng được bán đi, vợ chồng ông Nguyễn Xuân Oánh – Thẩm Thúy Hằng mua một ngôi nhà khác ở vùng Bình Quới, quận Bình Thạnh và lui về ẩn dật theo đúng cả hai nghĩa đen và nghĩa bóng. Ông và Thẩm Thúy Hằng không tiếp xúc với bên ngoài, sống gần như trong bóng tối, ăn chay trường, tu tại gia, nghe kinh và làm việc thiện cho xã hội. Nghe nói sau khi được một nhà sư đến thuyết pháp, đeo vào cổ một tượng Phật bằng vàng, ông Nguyễn Xuân Oánh dường như ngộ ra lẽ vô thường nên sống ung dung tự tại cho đến khi chết vì một cơn đau tim vào năm 2003. Từ ngày chồng chết, Thẩm Thúy Hằng càng lẻ loi, cô độc trong căn phòng ẩn kín tràn ngập bóng tối. Bà mặc áo nâu sòng, lấy pháp danh nhà Phật, che giấu gương mặt biến dạng xấu xí để đi làm việc từ thiện với nhà chùa.

Vì thế nên không ai biết một minh tinh màn bạc một thời mặt mũi đã biến dạng, không còn đẹp lộng lẫy như xưa. Có lẽ bà sẽ sống yên ổn với huyền thoại và hào quang cũ khi đi ra đường với bao nhiêu người ngưỡng mộ kéo nhau theo phía sau để nhìn mặt và xin chữ ký. Và “Người đẹp Bình Dương” vẫn tồn tại trong tâm tưởng mọi người nếu Thẩm Thúy Hằng không xuất hiện tại đám tang của NSND Phùng Há và trực suốt bên quan tài của “Má Bảy” theo lễ của thầy trò. Tuy mặc áo tang đen và che giấu mặt, nhưng rồi chân dung hiện tại của “Người đẹp Bình Dương” sau biến chứng silicon đã lộ ra và ai đó đã chụp được mấy tấm ảnh, sau đó họ đã tung lên mạng. Không có gì tồn tại mãi trên cõi đời này mà điều phù du nhất chính là nhan sắc. Nhưng một người quá nổi tiếng trên lãnh vực nghệ thuật, lãnh vực giải trí như Thẩm Thúy Hằng, lại đẹp lộng lẫy như biểu tượng nhan sắc đã biến thành chuẩn mực của bất cứ người phụ nữ nào và trước sự ngưỡng mộ của công chúng thì nhan sắc đó không thể bị tàn tạ với bất cứ lý do gì. Người ta hiểu được tâm lý ấy và chính vì thế nên hoàn toàn chia sẻ nỗi khổ đau của Thẩm Thúy Hằng trong hiện tại. Bởi không có gì buồn thảm hơn một người sống mà phải luôn luôn giấu kín gương mặt mình sau lớp vải ngụy trang.

Võ Trí Minh Nhân / Duyên dáng Việt Nam


Thẩm Thúy Hằng ‘Người đẹp Bình Dương’ một thời: Lấy chồng sớm và đứa con định mệnh

Vợ chồng Thẩm Thúy Hằng có 4 người con trai hiện ở nước ngoài và đều thành đạt. Họ lại là những đứa con hiếu thảo, luôn về thăm viếng cha mẹ và bao bọc bà trong lúc tuổi già, sống cuộc sống cô độc trong ngôi nhà thiếu vắng người đàn ông đã từng thấu hiểu, chở che, gánh vác mọi sự đàm tiếu, miệng lưỡi thế gian để cho bà hạnh phúc. Nhưng ở đời không ai được hưởng trọn vẹn may mắn, hạnh phúc mà trong may mắn hạnh phúc luôn tiềm ẩn sự rủi ro thậm chí cả bi kịch. Thẩm thúy hằng cũng thế, nếu thông tin mới nhất xảy ra là sự thật thì đúng là một cú sốc lớn cho bà vào những ngày cuối đời.

Người ta nói rằng Thẩm Thúy Hằng đã công khai với một vài tờ báo vào chiều ngày 8.7.2011 rằng bà có một đứa con gái bị bỏ rơi vào lúc đang ở trên tuyệt đỉnh vinh quang. Đứa bé gái này bà đặt tên là Nguyễn Thụy Thi Hằng để đánh dấu thời kỳ vinh quang ấy và do hoàn cảnh ngang trái bà đã gửi cho một gia đình quen nuôi dưỡng. Sau năm 1975, gia đình này sang Mỹ và đứa con gái của Thẩm Thúy Hằng cũng theo cha mẹ nuôi đi mất từ thời điểm đó. Sau những khổ đau ray rứt, hối hận dày vò, Thẩm Thúy Hằng đã tìm ra được manh mối đứa con gái lạc loài của mình và mong sẽ có ngày đoàn tụ. Nhưng cô gái ấy, theo hình ảnh chúng tôi có được hiện là một cô gái trưởng thành, rất đẹp, giống Thẩm Thúy Hằng như hai giọt nước bằng những lời lẽ mềm mỏng, lễ độ đã lên tiếng phủ nhận mối quan hệ này trên màn ảnh truyền hình Mỹ mới đây qua một cuộc phỏng vấn.

Không biết đàng sau scandal mới nhất đối với “Người đàn bà đẹp một thời” Thẩm Thúy Hằng như thế nào. Nhưng nếu đây là sự thật thì quả là chuyện đáng tiếc, đáng đau buồn cho người đàn bà nổi tiếng, truân chuyên với số phận ở ngưỡng cửa cuối cuộc đời. Sài Gòn trước năm 1975 chỉ nói riêng trong thế giới giải trí, Thẩm Thúy Hằng là một mỹ nhân được nhiều người ngưỡng mộ không chỉ thuộc cánh nam giới mà cả phụ nữ cũng xem Thẩm Thúy Hằng là biểu tượng của nhan sắc. Thời con gái bà đẹp một cách tự nhiên, mặt trái xoan, mũi dọc dừa, mắt bồ câu, môi trái tim, cằm chẻ…

Cơ thể chuẩn cả 3 vòng, phải nói là một vẻ đẹp hoàn hảo mà nếu nói như bây giờ thì Thẩm Thúy Hằng đẹp “từng centimet”. Rất nhiều cô gái thời đó lấy hình tượng sắc đẹp của Thẩm Thúy Hằng làm mẫu để ma-ki-dê làm sao cho giống Thẩm Thúy Hằng không chỉ ở gương mặt mà còn giống y kiểu tóc uốn dài, gợn sóng, thả bồng bềnh xuống vai, mặc áo dài nhấn eo phô diễn những đường cong tuyệt mỹ. Thế vẫn chưa đủ, các cô gái còn rập khuôn theo Thẩm Thúy Hằng để chọn cho mình cách phục trang, xài mỹ phẩm, đồ trang sức và cả các sở thích đời thường như… món ăn, thói quen mua sắm, hàng quán mà bà thường lui tới. Nói tóm lại, Thẩm Thúy Hằng không chỉ là thần tượng về nhan sắc, trên sân khấu, phim ảnh mà còn ngay cả trong đời thường.

Thập niên 60-70 Sài Gòn là thế giới của phồn hoa đô hội, chiến tranh gần như không ảnh hưởng nhiều trong khu vực nội thành nên không khí ăn chơi, giải trí vẫn náo nhiệt về đêm với những quán bar, phòng trà, vũ trường mở cửa tới tận giờ giới nghiêm. Giới nghệ sĩ thường sống về đêm và không ít người đẹp trong giới đã gây ra những scandal tình ái nổi đình nổi đám mang tai tiếng khiến dư luận bàn tán, dèm pha và cánh báo chí Sài Gòn đua nhau khai thác chuyện giật gân để bán báo. Nhưng riêng Thẩm Thúy Hằng càng nổi tiếng càng khéo léo giữ mình, bà sống gần như cho công việc và danh vọng, ít có mặt ở những chốn ăn chơi phù phiếm để tránh tiếng thị phi. Nhiều đại gia giàu có, vương tôn công tử sẵn sàng bỏ cả đống tiền để chinh phục mỹ nhân nhưng Thẩm Thúy Hằng đều không quan tâm.

Do đó hầu như không có tai tiếng gì để dư luận bàn tán, báo chí được dịp khai thác chuyện scandal tình ái, đời tư… dù lúc đó báo nào cũng có trang kịch trường, hoặc có báo chuyên đề về sân khấu kịch trường từng viết nhiều bài về Thẩm Thúy Hằng nhưng không “moi” được gì ngoài sự nghiệp đang lên của bà. Thân phụ của Thẩm Thúy Hằng là một công chức mẫn cán trong công việc và nghiêm túc trong đời riêng, ông mất sớm. Thẩm Thúy Hằng ở với mẹ và các anh. Năm 1959, theo sự sắp xếp của thân mẫu và mấy người anh, Thẩm Thúy Hằng lập gia đình. Người đàn ông đầu tiên trong đời bà lớn hơn bà 2 tuổi và họ có với nhau một đứa con vào năm 1961. Đó là đứa con gái mà Thẩm Thúy Hằng sau này đã gửi cho cha mẹ nuôi rồi họ ra nước ngoài năm 1975 mang theo cả đứa bé để giờ đây đối với bà thành nỗi khổ đau dằn vặt khi cô gái ấy cự tuyệt không nhìn mẹ. Cô gái ấy là Nguyễn Thụy Thị Hằng, con gái đầu của bà với người chồng đã chia tay do hai ông bà sống không hạnh phúc, đầy mâu thuẫn nên họ đã quyết định ly hôn. Cô Nguyễn Thụy Thị Hằng khi trả lời phỏng vấn trên màn ảnh truyền hình Mỹ ngày 8/1/2011 đã lạnh lùng tuyên bố nữ minh tinh Thẩm Thúy Hằng không phải là mẹ cô. Và người ta đã hiểu vì sao ngay sau đó Thẩm Thúy Hằng đã bày tỏ sự đau khổ, ray rứt của mình về sự kiện này trong những ngày cuối đời.

Thân phận mỹ nhân làm vợ người “quyền thế”

Ông Nguyễn Xuân Oánh gặp Thẩm Thúy Hằng năm 1968 trong một dịp rất tình cờ như đã nói ở phần trên. Đây có thể coi như cuộc gặp gỡ của định mệnh bởi sau đó GS.TS Nguyễn Xuân Oánh còn gọi là Tony Oánh (lớn hơn Thẩm Thúy Hằng 20 tuổi), lúc đó là Phó Thủ tướng thời Nguyễn Khánh chế độ Sài Gòn đã yêu mê mệt giai nhân Thẩm Thúy Hằng, ông Oánh là người có học vị, tốt nghiệp tiến sĩ kinh tế ở một trường đại học danh tiếng của Mỹ và cả thế giới, lại đang có quyền thế trên cương vị Phó Thủ tướng nên chuyện ông “chấm” minh tinh Thẩm Thúy Hằng rồi hẹn hò với bà là một sự kiện lớn không chỉ đối với giới chính trị và văn nghệ sĩ mà còn đương đầu với dư luận vốn có nhiều thành kiến. Nhưng ông Oánh là người bản lãnh để chống chọi với những cơn bão “chính trị” có thể thổi bay chiếc ghế Phó Thủ tướng lúc bấy giờ, hoặc đưa lưng ra đỡ búa rìu dư luận xoáy vào Thẩm Thúy Hằng cho rằng bà “cặp” ông Oánh chỉ để lợi dụng tiến thân trên con đường sự nghiệp chứ không có tình yêu.

Dư luận quả thật quái ác, nhưng ông Oánh và cả Thẩm Thúy Hằng đã vượt qua tất cả để năm 1970, sau 2 năm “bão táp” hai người quyết định cưới nhau. Trong lúc nhiều người đang chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra với “cặp đôi” chênh lệch đủ mọi lãnh vực, đủ mọi khía cạnh này để chứng minh định kiến của mình là đúng, thì ngược lại “đôi đũa lệch” thời đại đã chứng minh là nhiều người đã sai bởi họ sống với nhau rất hạnh phúc, có được 4 người con, cả 4 người đều thành đạt. Nói gì thì nói, làm vợ một Phó Thủ tướng, một GS. TS kinh tế được đào tạo bài bản, chuẩn mực… vị trí của một minh tinh màn bạc trong làng giải trí cũng có khác, thân phận được nâng lên và rõ ràng với quyền thế của một người như ông Oánh, con đường sự nghiệp của Thẩm Thúy Hằng đã nhanh chóng phát triển, mở rộng, tên tuổi nổi như cồn.

Chính ông Nguyễn Xuân Oánh đã dùng mối quan hệ và uy thế của mình để đưa một người phụ nữ đẹp, có tài năng như Thẩm Thúy Hằng lên tận đỉnh vinh quang của nghệ thuật thứ 7, trở thành một minh tinh màn bạc của cả khu vực chứ không riêng gì trong nước. Ông Nguyễn Xuân Oánh là một người rất khiêm tốn trong đối nhân xử thế và mẫn cán trong công việc, đồng thời cũng rất yêu thương Thẩm Thúy Hằng bằng trái tim của một trí thức lớn. Bởi thế nên tình yêu ấy mới tồn tại và mới chinh phục được một mỹ nhân giữa vòng vây của biết bao anh chàng vương tôn công tử giàu có, trẻ tuổi, đẹp trai lúc bấy giờ. Ông Oánh yêu thương vợ mà không ích kỷ, chính ông đã khuyến khích, động viên vợ tiếp bước trên con đường nghệ thuật thay vì cấm cản và cũng chính ông đã bỏ tiền ra cho Thẩm Thúy Hằng thành lập hãng phim mang tên bà, tiền thân của hãng Vilifilms nổi tiếng một thời.

Giải mã con số ai cập huyền bí 54 cộng lại thành 9 của Thẩm Thúy Hằng

Báo chí Sài Gòn thời ấy đều có mục dành riêng những ông thầy tướng số chấm tử vi, giải đáp thắc mắc, luận bàn về nhân tướng học để… câu độc giả thuộc phái nữ bởi quý bà, quý cô rất “mê” mục này. Tất nhiên các nữ nghệ sĩ cũng không ngoại lệ, thú thật, cứ nghe những ông thầy này bàn cho vui, mang tính giải trí thì không sao chứ tin vào lời phán của mấy ổng thì chỉ có nước… bán lúa giống mà ăn. Không biết nữ minh tinh Thẩm Thúy Hằng có thắc mắc về số phận mình và nhờ mấy thầy “giải mã” tử vi trọn đời hay không nhưng dạo ấy có một lần mục đoán số tử vi của một tờ báo đã “chấm số” của Thẩm Thúy Hằng theo kiểu người Ai Cập cổ đại bằng phương pháp cộng số từ các chữ cái của tên người được đặt. Ví dụ: tên Thẩm Thúy Hằng cộng lại bằng những con số tương ứng của các chữ cái là: 9072 9704 7036 = 54, cộng lại thành 9.

Một con số cực tốt, ai mang con số 9 là người hoàn toàn may mắn. Không biết như thế nào, nhưng rõ ràng từ lúc đi thi diễn viên điện ảnh, Thẩm Thúy Hằng may mắn vượt qua con số 2.000 thí sinh để giành giải nhất rồi được ông chủ hãng phim Mỹ Vân gửi đi Hongkong đào tạo diễn viên điện ảnh ngắn ngày. Trở về, đóng vai chính Tam Nương trong phim “Người đẹp Bình Dương” nổi tiếng ngay với vai diễn này và từ đó Thẩm Thúy Hằng chết tên “Người đẹp Bình Dương”, xem đây là “thương hiệu” độc quyền không ai cạnh tranh lại. Rồi từ đó Thẩm Thúy Hằng “lên” luôn, liên tục được mời đóng phim mà phim nào cũng đóng vai chính. Có thể nói không ngoa, trong thập niên 60-70 Thẩm Thúy Hằng là một hiện tượng của điện ảnh miền Nam, tên tuổi còn lan xa trong khu vực. Không chỉ riêng điện ảnh mà cả lãnh vực sân khấu cải lương, âm nhạc, kịch nói, thậm chí hài kịch Thẩm Thúy Hằng đều thành công.

Không chỉ trong vai trò diễn viên, mà ngay khi làm chủ Hãng phim Thẩm Thúy Hằng bà cũng rất thành công, vừa sản xuất, vừa đóng vai chính hàng loạt phim, trong đó bộ phim đầu tay do hãng phim bà sản xuất là “Chiều kỷ niệm”, đạo diễn Lê Mộng Hoàng, đã thành công rực rỡ. Sau đó là các bộ phim khác như: Nàng, Ngậm ngùi… Với phim “Chiều kỷ niệm”, hãng phim của Thẩm Thúy Hằng đã quy tụ một dàn diễn viên “gạo cội” không phải trong lãnh vực điện ảnh mà là trong lãnh vực… sân khấu cải lương gồm: Năm Châu, Phùng Há, Kim Cúc, Việt Hùng, Ngọc Nuôi, Thanh Tú và chỉ riêng Huy Cường là thuộc lãnh vực điện ảnh. Ở lãnh vực sân khấu cải lương, kịch nói, kịch truyền thanh… Thẩm Thúy Hằng cũng rất thành công. Với vai trò trưởng ban kịch, Thẩm Thúy Hằng còn viết kịch bản, làm đạo diễn, đóng luôn vai chính và ban kịch của bà cũng là một trong những ban kịch được mọi người ái mộ. Một số vở kịch theo kiểu “3 trong 1” như vừa nói đã làm nên tên tuổi và thương hiệu của Ban kịch Thẩm Thúy Hằng như: Suối tình, Đôi mắt bằng sứ, Người mẹ già… Đặc biệt trên sân khấu cải lương, Thẩm Thúy Hằng đã từng đóng vai cô vũ nữ Cẩm Lệ trong vở “Bóng chim tăm cá” của Đoàn Thanh Minh – Thanh Nga cũng rất được khán giả ái mộ.

Võ Trí Minh Nhân / Duyên dáng Việt Nam

Nguồn tham khảo : motthegioi.vn và Youtube.com

Quỳnh Trang Bolero


Nhạc bolero, các ca khúc chọn lọc của Thiên Thần Bolero Quỳnh Trang. Mời các bạn cùng nghe.

American Factory – Nhà máy Mỹ


American Factory

From Wikipedia, the free encyclopedia

American Factory
Directed by Steven Bognar Julia Reichert
Produced by Jeff Reichert Julie Parker Benello
Music byChad Cannon
Cinematography Steven Bognar Aubrey Keith Jeff Reichert Julia Reichert Erick Stoll
Edited byLindsay Utz
Production
company
Higher Ground Productions Participant Media
Distributed byNetflix
Release date January 25, 2019 (Sundance) August 21, 2019 (United States)
Running time110 minutes
CountryUnited States
Language English Mandarin

American Factory (美国工厂) is a 2019 American documentary film directed by Steven Bognar and Julia Reichert, about Chinese company Fuyao’s factory in Moraine, a suburb of Dayton, Ohio, that occupies Moraine Assembly, a shuttered General Motors plant. The movie had its festival premiere at the 2019 Sundance Film Festival. It is distributed by Netflix [1] and is the first film distributed by former President Barack Obama and First Lady Michelle Obama‘s production company, Higher Ground Productions.[2]

After the film’s screening at Sundance, the film garnered positive reviews. On Rotten Tomatoes the film has an approval rating of 96% based on reviews from 55 critics, with an average of 8.51/10. The site’s consensus reads: “American Factory takes a thoughtful – and troubling – look at the dynamic between workers and employers in the 21st-century globalized economy.”[3] On Metacritic it has a weighted average score of 86 out of 100 based on 20 critics, indicating “universal acclaim”.[4]

David Edelstein of New York Magazine wrote: “It’s a great, expansive, deeply humanist work, angry but empathetic to its core. It gestures toward the end of the working world we know – and to the rise of the machines.”[5] Eric Kohn at IndieWire wrote that it’s “A fascinating tragicomedy about the incompatibility of American and Chinese industries.”[6]

In April 2019, the film won the Best Documentary Feature Award at the RiverRun International Film Festival.[7]
References

Felming Jr., Mike (February 1, 2019). “Netflix Acquiring Sundance Documentary ‘American Factory'”. Deadline Hollywood. “‘American Factory’: When A Chinese Company Takes Over An Ohio Factory”. NPR. 2019-08-21. “American Factory”. Rotten Tomatoes. Retrieved February 11, 2019. “American Factory”. Metacritic. Retrieved August 29, 2019. David Edelstein (August 23, 2019). “The Obamas’ Netflix Doc American Factory Gestures Toward the End of the Working World”. Vulture.com. New York Magazine. Kohn, Eric (January 26, 2019). “American Factory’ Review: A Cross-Cultural Working-Class Doc, Via ‘The Office’ – Sundance”. IndieWire. “2019 film awards announced!”. RiverRun International Film Festival. 2019-04-16. Retrieved 2019-04-17.


American Factory: Làm thế nào hai nhà làm phim nắm bắt được tương lai của công việc

Vào tháng 12 năm 2008, chiếc xe tải cuối cùng đã rời khỏi dây chuyền lắp ráp của nhà máy GM ở Dayton, Ohio. Nó đóng cửa khiến hàng ngàn người mất việc. Sau đó, vào năm 2014, một công ty Trung Quốc có tên Fuyao Glass đã mở lại nhà máy để phục vụ như một chi nhánh tại Mỹ và thuê một lực lượng lao động, bao gồm nhiều cựu nhân viên GM, để chế tạo kính ô tô. Các nhà quản lý Trung Quốc đã được đưa đến Dayton để giám sát người Mỹ.

Câu chuyện là một chương khác trong quá trình sản xuất của Mỹ, hành quân không thể chối cãi đối với toàn cầu hóa, và nó đã kể lại một cách chi tiết, hấp dẫn trong bộ phim tài liệu mới Nhà máy Mỹ, hiện đang phát trực tuyến trên Netflix. Và như bạn có thể đoán, có một số va chạm trên đường.

Đạo diễn bởi các tài liệu kỳ cựu Steve Bognar và Julia Re Richt, Nhà máy Mỹ biên niên sử thực vật mở cửa trở lại và những năm sau đó, chủ yếu là trong thời trang bay trên tường. (Đây cũng là bộ phim đầu tiên từ Lower Ground, công ty sản xuất của Barack và Michelle Obama, đã hợp tác với Netflix để phân phối một chương trình lập trình.) nhưng sớm nhận thấy rằng những kỳ vọng của họ về thực hành lao động và văn hóa doanh nghiệp xung đột với lý tưởng của quản lý mới.

Bộ phim theo dõi các công nhân và nhà quản lý người Mỹ và Trung Quốc thông qua một thời gian dài điều chỉnh, một số trong đó khá khó hiểu. Đôi lúc, nó có một chút hài hước; tại những người khác, nó nghiêm trọng hơn. Sự khác biệt trong các ý tưởng của Mỹ và Trung Quốc về lòng trung thành với chủ nhân của bạn, sự an toàn trên sàn nhà máy, làm việc ngoài giờ và nhiều hơn nữa đã đến với tiền cảnh. Và khi các công nhân tại Fuyao Glass America quyết định hợp nhất, rắc rối xảy ra.

Rericht (có 50 năm làm nghề làm phim tài liệu thường kiểm tra tầng lớp lao động Mỹ) và Bognar, những người thường xuyên làm việc cùng nhau, biết họ đang làm gì khi chọn nhà máy này làm chủ đề. Cả hai đều sống ở Dayton và trong bộ phim tài liệu ngắn năm 2009 của họ Chiếc xe tải cuối cùng, họ đã nắm bắt được việc đóng cửa nhà máy GM và ảnh hưởng của nó đối với cộng đồng xung quanh, chủ yếu thông qua các cuộc phỏng vấn với những người lao động đang mất việc.

Tôi đã nói chuyện với Re Richt và Bognar qua điện thoại về cách họ xây dựng niềm tin với công nhân và quản lý, những thách thức văn hóa họ quan sát được trên sàn nhà máy và những gì họ học được về tương lai của công việc trong nền kinh tế toàn cầu hóa. Cuộc trò chuyện của chúng tôi, đã được chỉnh sửa nhẹ cho độ dài và rõ ràng, sau đây.

Tài liệu Julia Re Richt và Steve Bognar với máy quay phim của họ tại vị trí cho American Factory.
Re Richt và Bognar chụp trên sàn nhà máy.

Alissa Wilkinson

Bạn trước đây đã làm một bộ phim tài liệu ngắn, Chiếc xe tải cuối cùng, về việc đóng cửa nhà máy GM vào cuối năm 2008. Điều gì đã thúc đẩy bạn tạo ra nhà máy này?

Julia Re Richt

Vâng. Toàn bộ câu chuyện diễn ra tại quê hương của chúng tôi, Dayton, Ohio và tại một thành phố tương tự ở Trung Quốc. Chúng ta đều biết rằng có một cuộc cạnh tranh giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ trong hầu hết thế kỷ 21. Nó có một điều lớn lao mà tất cả chúng ta đều quan tâm, và chúng tôi muốn xem nó sẽ diễn ra như thế nào.

General Motors rời khỏi thị trấn của chúng tôi, và (nhà máy) sau đó được một tỷ phú Trung Quốc mua lại. Chúng tôi nhận ra rằng chúng tôi có thể nhìn thấy gần gũi và thân mật những gì sẽ xảy ra khi hàng trăm người Trung Quốc đến đây để làm việc – đến thị trấn của chúng tôi, để cư trú ở đây. Họ phải học về văn hóa của chúng tôi, phải học cách cắt cỏ, cách các cửa hàng tạp hóa và trung tâm mua sắm của chúng tôi hoạt động. Chúng tôi cũng sẽ thấy tác động của một chủ sở hữu Trung Quốc và quản lý Trung Quốc đối với các công nhân cổ xanh nhưng tự hào của chúng tôi.

Chúng tôi nghĩ, wow. Bất cứ điều gì xảy ra – bất kể câu chuyện sẽ xảy ra – nó sẽ thực sự thú vị và phù hợp, và chúng tôi có cái nhìn cận cảnh về nó bởi vì chúng tôi sống ở đây. Chúng tôi chỉ có thể lái xe qua.

Alissa Wilkinson

Nó chắc chắn có cảm giác của một bộ phim tài liệu nơi các nhà làm phim biết đến cộng đồng, thay vì chỉ nhảy dù để làm một bộ phim. Nhưng ngay cả như vậy, bạn đã phải xây dựng mối quan hệ với những người làm việc trong nhà máy và quản lý công ty để tạo ra loại phim bạn đã làm. Làm thế nào bạn nuôi dưỡng niềm tin?

Steve Bognar

Chúng tôi có quyền truy cập rất lớn từ chính công ty, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi có quyền truy cập vào bất kỳ cá nhân nào làm việc trên sàn nhà máy đó. Mỗi một người chúng tôi quay phim đều phải cho chúng tôi được đi chơi với họ, và sau đó chúng tôi phải xây dựng niềm tin và mối quan hệ với mọi người.

Cách bạn làm điều đó là bằng cách hiển thị hết lần này đến lần khác. Chúng tôi cách nhà máy 25 phút lái xe. Chúng tôi đã đến đó hàng trăm và hàng trăm lần. Chúng tôi đã quay trong khoảng ba năm, từ tháng 2 năm 2015 đến hết tháng 12 năm 2017 và chúng tôi đã có hơn 1.200 giờ quay. Chúng tôi có năm người quay phim thường xuyên ở đó, theo dõi những người khác nhau làm việc trong nhà máy đó.

Chúng tôi phải nói với mọi người hết lần này đến lần khác rằng đây là một độc lập phim ảnh. Nó đã được bảo trợ bởi công ty. Chúng tôi sẽ cố gắng bao gồm tất cả mọi người về quan điểm của bạn, ngay cả khi những quan điểm đó không đồng ý với nhau. Nhưng nó chỉ cần có thời gian để thực sự ở đó trước khi mọi người nói, Được rồi, tôi đoán bạn là một phần của việc này.

Alissa Wilkinson

Vì vậy, bạn trong nhà máy rất nhiều, quay phim, và bao gồm mọi thứ đang diễn ra trong đó. Đó là một nơi rất thú vị về mặt thị giác, với những mảnh thủy tinh lớn lăn ra khỏi dây chuyền lắp ráp và tất cả các loại thiết bị. Làm thế nào bạn tiếp cận việc quay một bộ phim thú vị về mặt trực quan cũng như mạch lạc?

Steve Bognar

Chúng tôi có năm người camera chính. Ý tôi là Julia, bản thân tôi, Jeff Re Richt, Aubrey Keith và Erick Stoll. Mỗi người trong chúng ta phải thực sự được một người làm phim tài liệu, không chỉ là một người quay phim được nói về những gì cần chụp bởi (một đạo diễn) đứng bên cạnh họ. Aubrey, Erick, Jeff, Julia và tôi, chúng tôi sẽ ở một mình, sâu bên trong nhà máy, đi chơi với một nhóm người nhất định trong một túi nhất định của nhà máy. Chúng tôi phải sử dụng bản năng của mình để nói, Được rồi, Chuyện gì đang xảy ra? Trường hợp động lực học ở đâu? Ở đâu thì căng thẳng? Nơi mà xung đột xung đột? Ai đang phải trải qua một điều gì đó khó khăn ngay bây giờ?

Âm thanh quan trọng. Mọi người không nói về âm thanh đủ trong phim tài liệu, nhưng chúng tôi sẽ đưa những câu chuyện lavalier lên những người bên trong nhà máy. Chúng tôi đã nghĩ về việc sử dụng cực boom, nhưng nó quá tệ to tiếng để nghe bất cứ điều gì Cách duy nhất chúng ta có thể có bất kỳ sự thân mật nào là mic lavalier.

Hai công nhân trên sàn nhà máy trong Nhà máy Mỹ Netflix.
Hai công nhân trên sàn nhà máy trong Netflix Nhà máy Mỹ.

Sau đó chúng tôi cũng bắt đầu thực hiện các cuộc phỏng vấn chỉ có âm thanh. Bạn có biết những cảnh cho bạn thấy mọi người, và bạn có cảm giác như bạn đang nghe những suy nghĩ trong đầu họ không? Chúng tôi nhận ra rằng các công việc nhà máy rất lặp đi lặp lại và tâm trí của bạn bắt đầu đi lang thang. Bạn đã bao giờ có một công việc mà bạn có thể làm điều tương tự lặp đi lặp lại và tâm trí của bạn có thể trôi dạt, cho dù đó là rửa chén bát hay bất cứ điều gì. Chúng tôi cố gắng gợi lên cuộc độc thoại nội tâm của một người bằng cách nhìn thấy họ tại nơi làm việc, nhưng sau đó ngồi xuống nhà sau khi làm việc trong một không gian yên tĩnh, yêu cầu họ nói chuyện thân mật và lặng lẽ, và sau đó ghi lại những suy nghĩ phản xạ hơn của họ. Một số cuộc phỏng vấn âm thanh được ghi lại vào lúc hai giờ sáng, tại nhà của người dân. Rằng khi chúng tôi cảm thấy như chúng tôi phải nghe độc ​​thoại nội tâm, hoặc suy nghĩ có hồn của mọi người.

Julia Re Richt

Nó thực sự là một câu hỏi hay mà hầu như không ai từng hỏi: Làm thế nào chúng ta, với tư cách là một đội, quyết định làm thế nào để kể câu chuyện này? Tôi và Steve đã quen làm việc với chỉ hai chúng tôi, và sau đó có lẽ chúng tôi sẽ mang thêm một vài người cho một ngày trọng đại. Chúng tôi chưa bao giờ thuê một biên tập viên trước đây – đây là lần đầu tiên của chúng tôi.

Một trong những điều chúng tôi nhận ra chúng tôi phải làm là (xác định) một loại câu hỏi thống nhất và sau đó giải thích về câu hỏi đó. Câu hỏi thống nhất lúc đầu là, Nỗ lực này có thành công không? Ý tưởng này hoàn toàn lớn: Các nhà máy thuộc sở hữu của Trung Quốc ở Mỹ cổ xanh, 2.000 công nhân và 300 giám sát viên và huấn luyện viên. Điều đó sẽ thành công chứ?

Nhưng điều mà chúng tôi nhận ra sau một thời gian – và tất cả chúng tôi đã nói về nó – đó là thành công khác nhau đối với mỗi cấp độ nhân viên trong doanh nghiệp đó. Thành công cho chủ sở hữu khác với thành công cho công nhân cổ xanh, người muốn biết, những công việc này sẽ trở thành tốt công việc? thành công cho quản lý, thành công cho các kỹ sư có nghĩa là một cái gì đó khác nhau. Họ sẽ có thể thực hiện các đơn đặt hàng? Họ sẽ có thể hỗ trợ lợi nhuận?

Những gì chúng tôi nhận ra là tất cả mọi người ở đó đang đối mặt với những thách thức lớn. Không thể có kẻ xấu và kẻ tốt, bởi vì mọi người đều có mục tiêu riêng của họ. Mọi người đều có ý thức về những gì là thành công và mọi người đều chịu áp lực rất lớn theo những cách khác nhau. Mọi người đều cố gắng hết sức.

Steve Bognar

Ngay từ sớm, chúng tôi cũng nhận ra rằng chúng tôi thiếu một phần lớn câu chuyện bởi vì chúng tôi không phải là người Trung Quốc và chúng tôi không nói tiếng Trung Quốc. Điều đó khi chúng tôi bắt đầu nhận ra rằng chúng tôi cần phải đưa vào các cộng tác viên Trung Quốc, các nhà làm phim, những người vừa biết kể chuyện nhưng cũng là người Trung Quốc về văn hóa và ngôn ngữ. Đó là khi chúng tôi tìm thấy Yiqian Zhang và Mijie Li, một hoặc cả hai người bắt đầu đến Ohio mỗi tháng. Sau đó, với họ, chúng tôi cũng đã đến Trung Quốc, và họ đã dạy chúng tôi rất nhiều. Chúng rất cần thiết để chúng tôi kết nối với các nhân vật Trung Quốc trong phim, nhưng họ cũng dạy chúng tôi rất nhiều.

Công nhân trên sàn nhà máy tại American Factory.
Công nhân trên sàn nhà máy ở Nhà máy Mỹ.

Julia Re Richt

Rất nhiều về văn hóa Trung Quốc, bởi vì tất cả họ đều sinh ra và lớn lên ở Trung Quốc, vì vậy họ có thể giúp chúng tôi hiểu về cuộc sống công việc, hệ thống giáo dục và nơi Trung Quốc có trong lịch sử của nó, về việc thoát khỏi đói nghèo ở nông thôn và chết đói tầng lớp trung lưu đang bùng nổ mà họ có bây giờ. Đó có lẽ là thách thức lớn nhất của chúng tôi: Tìm hiểu văn hóa Trung Quốc.

Steve Bognar

Giống như bất cứ ai đọc báo, chúng tôi đều biết, Thái Oh yeah, Trung Quốc đã ở trên quỹ đạo đi lên tuyệt vời này. Nhưng những gì Mijie và Yiqian đã dạy chúng tôi là cảm giác của một người lao động bình thường ở Trung Quốc. Nếu bạn có thể cố gắng tạo ra một bộ phim tài liệu hay, thì đó là tất cả về việc gợi lên và hiểu những gì một người khác trải qua ở cấp độ cảm xúc.

Julia Re Richt

Những người Trung Quốc thực sự đang thực hiện một nhiệm vụ cho công ty để thành công, nhưng cũng để đất nước của họ thành công. Người Mỹ không cảm thấy có nhiệm vụ như vậy, ngoại trừ lúc ban đầu khi họ biết ơn những công việc đó. Mọi người rất biết ơn những công việc đó ngay cả khi lương thấp, vì họ nghĩ, Nhìn Nhìn. Nó là một khởi nghiệp. Chúng tôi sẽ hy sinh. Nó sẽ là một năm khó khăn, nhưng sau đó, nó sẽ trở nên tốt hơn. Hầu như điều ngược lại thực sự xảy ra.

Steve Bognar

Tiền lương không tăng nhiều như vậy. Nó đã tăng lên một chút, nhưng mọi người đã quen với việc kiếm được 29 đô la hoặc 30 đô la một giờ khi họ làm việc tại General Motors, và họ có thể có một cuộc sống trung lưu. Có thể họ không bao giờ đi học đại học, nhưng họ có thể mua một trang trại ở Dayton, Ohio, và họ có thể mua một chiếc xe hơi và có thể đủ khả năng để gửi con cái họ vào đại học. Đó là một cuộc sống tốt. Vào những năm 1950, thập niên 60, thập niên 70, thậm chí vào thập niên 80, chúng ta đã có một tầng lớp trung lưu bùng nổ ở Dayton, và nó là đa chủng tộc – đó không phải là những người da trắng. Chúng tôi cũng có một cộng đồng da đen trung lưu.

Nhưng khi những công việc công nghiệp và sản xuất này bắt đầu rời đi, chúng ta đã mất … NCR là một công ty lớn ở Dayton. Delco là một công ty lớn ở Dayton. Sau đó, khi nhà máy GM rời đi, những công ty đó đã rời đi. Khi nhà máy GM rời đi, đó là một cú đánh sâu, cảm thấy sâu sắc vào thị trấn.

Rất nhiều Nhà máy Mỹ khám phá cách văn hóa của chúng ta ảnh hưởng đến những gì chúng ta nghĩ rằng chúng ta nên thoát khỏi công việc – những gì chúng ta đang tìm kiếm trong công việc. Tất cả mọi người muốn được trả tiền, tất nhiên. Nhưng những gì người Mỹ trong phim đang yêu cầu từ trải nghiệm này khác với những gì người Trung Quốc đang tìm kiếm. Nó phụ thuộc vào những gì họ đã được điều kiện để mong đợi.

Steve Bognar

Thật vậy.

Alissa Wilkinson

Và cuộc đụng độ của những nền văn hóa đó là một phần lớn của sự căng thẳng kịch tính trong phim.

Julia Re Richt

Chắc chắn rồi. Người Mỹ đôi khi rất khó chịu và cảm thấy thiếu sự tôn trọng từ các giám sát viên Trung Quốc. Nhưng một khi chúng tôi tìm hiểu thêm về văn hóa Trung Quốc, chúng tôi nhận ra rằng người Trung Quốc không tôn trọng người Mỹ, nhưng họ không bao giờ nói, đó là công việc tốt. Sự kỳ vọng ở Trung Quốc là nếu người giám sát nói với người lao động làm gì đó , công nhân sẽ chỉ làm điều đó. Nó không phải là một nền văn hóa nơi mọi người nghi ngờ thẩm quyền rất nhiều.

Nhưng chúng tôi là một nền văn hóa mà rất nhiều câu hỏi thẩm quyền. Chúng tôi muốn biết tại sao. Chúng tôi muốn có thể nói, Nhìn Nhìn, tôi có một ý tưởng tốt hơn. Tại sao tôi phải làm theo cách đó?

Vì vậy, có rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều cách mà người Mỹ diễn giải theo cách người Trung Quốc mong đợi họ hành động như một sự thiếu tôn trọng. Quan trọng hơn tiền lương (đối với người lao động Mỹ, tinh thần của người lao động) là ý thức tôn trọng, một công việc mà bạn đã đối xử công bằng, nơi mà nó an toàn, nơi điều kiện làm việc khá tốt.

Lễ cắt băng khánh thành tại lễ khai mạc Fuyao Glass America.
Lễ cắt băng khánh thành tại lễ khai mạc Fuyao Glass America.

Steve Bognar

Một điều khác mà tôi nghĩ rằng những người bị chia rẽ: Các nhà sản xuất Trung Quốc của chúng tôi đã giải thích cho chúng tôi rằng sự hấp dẫn của chủ nghĩa yêu nước hoặc chủ nghĩa dân tộc trong bối cảnh Trung Quốc là khá phổ biến, trong rất nhiều công ty. Ông chủ sẽ nói, Đồng ý, chúng tôi sẽ làm việc gấp ba lần hoặc tăng ca trong tuần này vì chúng tôi làm việc đó không chỉ cho công ty này mà còn cho cả đất nước chúng tôi. Chúng tôi sẽ xây dựng Trung Quốc.

Chúng tôi đã thấy điều đó trong khi chúng tôi đang quay phim. Một số trong những lời kêu gọi trực tiếp đến đội Trung Quốc có trong phim.

Nhưng những gì nó làm là tạo ra một người chúng tôi và một người họ. Họ không phải là một đội trong nhà máy đó; nó trở thành hai đội, đội Trung Quốc chịu trách nhiệm quản lý hoặc xử lý đội bóng kia. Vì vậy, trong khi bạn có thể có lợi ích hoặc lợi ích ngắn hạn từ việc thu hút những cảm xúc đó của các thành viên đội Trung Quốc, thì bạn cũng đang xây dựng một sự chia rẽ, bởi vì bạn đã giữ họ tách biệt với những người họ làm việc cùng nhau.

Alissa Wilkinson

Bộ phim bao gồm một thời gian đầy biến động ở Mỹ, từ năm 2015 đến 2017, khi có nhiều thay đổi, bao gồm cả mối quan hệ của chúng tôi với Trung Quốc. Và Obamas đang phát hành nó như là bộ phim đầu tiên trong dự án Netflix của họ. Nhưng nó cũng là một bộ phim cực kỳ ấn tượng. Có một quan điểm khác, nhưng tôi không nghĩ rằng hầu hết người xem sẽ thấy dễ dàng đóng dấu một lăng kính chính trị cụ thể lên nó. Bạn đã cố gắng để tránh xa chính trị?

Julia Re Richt

Chúng tôi bắt đầu với trái tim của chúng tôi, với các công nhân cổ xanh. Nhưng sau đó, như Steve nói, chúng tôi bắt đầu làm quen với một số công nhân Trung Quốc. Đi đến Trung Quốc là hoàn toàn mặc khải về việc hiểu các phong tục và cách suy nghĩ về cuộc sống làm việc ở Trung Quốc. Trong phòng chỉnh sửa, chúng tôi thực sự, thực sự đã đưa ra quan điểm đưa ra những quan điểm khác nhau một cách tôn trọng. Tôi hy vọng chúng tôi đã thành công.

Tôi nghĩ rằng tại sao Tổng thống Obama và đệ nhất phu nhân muốn chọn bộ phim của chúng tôi là phát hành đầu tiên của họ. Tên của công ty của họ là Ground Ground. Họ muốn lấy đất cao hơn. Họ muốn nắm lấy sách, phim ảnh, truyền hình chiếm lĩnh vị trí cao hơn, rằng don don có một cái rìu để mài giũa, và đó là chính trị hóa, hay don hiến có một khía cạnh chính trị. Chúng tôi đã rất cố gắng để làm điều đó, và tôi nghĩ họ đã tôn vinh điều đó.

Ngoài ra, tổng thống và bà Obama đều từ những khởi đầu khiêm tốn. Cô ấy từ một gia đình thuộc tầng lớp lao động, và anh ấy chắc chắn không thuộc bất kỳ loại giàu có nào. Vì vậy, họ thích kể chuyện của những người hàng ngày. Đó là một điều khác mà không chỉ bộ phim này, mà gần như tất cả các công việc mà Steve và tôi, hoặc tôi trước đó, đã làm: Làm cho nhân vật chính của câu chuyện chỉ là những người bình thường. Không phải người nổi tiếng. Chúng tôi không bao giờ thực hiện loại phim đó.

Steve Bognar

Bạn biết đấy, Alissa, đây là năm thứ 50 của Julia làm nhà làm phim tài liệu. Cô ấy có được di sản tuyệt vời này khi kể những câu chuyện về những người lao động và phụ nữ, và những người không phải là người nổi tiếng, những câu chuyện thực sự khám phá tác động của lớp học đối với cuộc sống của một người.

Chúng tôi đã có một biên tập viên xuất sắc, Lindsay Utz, người mà chúng tôi đã làm việc với siêu chặt chẽ trong suốt 18 tháng chỉnh sửa bộ phim này. Chúng tôi thường có cuộc trò chuyện trong phòng chỉnh sửa nếu chúng tôi sẽ bao gồm điều này cảnh hoặc nếu chúng ta cần một cảnh khác để cân bằng nó. Hoặc nếu chúng tôi bao gồm dòng này hoặc tuyên bố này, hoặc nếu chúng tôi cần một dòng khác. Chúng tôi có trách nhiệm kể một câu chuyện hay, nhưng chúng tôi cũng đang cố gắng luồn một cây kim nhất định, để tạo ra một bộ phim trong đó bao gồm tất cả các giọng nói và điều đó sẽ ít phân cực hơn so với thời gian chúng tôi sống.

Julia Re Richt

Vâng, đó là một thời gian rất, rất phân cực. Chúng tôi muốn làm một bộ phim mà mọi người xem nó – cho dù họ là chủ sở hữu hay quản lý hay cổ áo xanh – sẽ cảm thấy nó công bằng.

Steve Bognar

Rằng họ có thể nghe thấy giọng nói của họ trong đó.

Julia Re Richt

Vâng, và tôi nghĩ rằng đó là những gì chúng tôi đã làm.

Steve Bognar

Vâng, chúng tôi hy vọng như vậy. Chúng tôi sẽ thấy rất sớm.

Alissa Wilkinson

Có lẽ một trong những lợi ích của Nhà máy Mỹ được phát hành trên Netflix là những người có thể không đến rạp chiếu phim tài liệu về sản xuất – hoặc có thể nó đã từng chơi trong một nhà hát gần họ – sẽ xem nó ở nhà và phát hiện ra họ thích nó.

Julia Re Richt

Nó có một loại đáng kinh ngạc rằng bộ phim sẽ được xem trên toàn thế giới. Tôi nghĩ rằng nó được dịch sang 20 ngôn ngữ –

Steve Bognar

28!

Julia Re Richt

Các doanh nghiệp Trung Quốc và chính phủ Trung Quốc có chỗ đứng ở nhiều nơi trên thế giới – khắp châu Phi, một số ở Nam Mỹ, ở Afghanistan, các nước Trung Đông, ở Pakistan. Người Trung Quốc có mặt ở đó. Tôi nghĩ mọi người sẽ thấy thú vị khi thấy toàn cầu hóa diễn ra ở Mỹ như thế nào trong khi họ đang xem nó diễn ra ở đất nước của họ.

Steve Bognar

Nhưng nếu bạn đã nói với chúng tôi khi bắt đầu làm phim, khi chúng tôi lần đầu tiên bước vào nhà máy trống rỗng khổng lồ đó, chẳng mấy chốc, chúng tôi thấy mình đang quay những chú gà nhảy nhỏ trên một sân khấu ở Trung Quốc, chúng tôi sẽ tin bạn. Những chuyến đi mà bộ phim này đưa chúng tôi đi đã quay đầu.

Hai công nhân nhà máy từ Nhà máy Mỹ.
Công nhân nhà máy từ Nhà máy Mỹ.

Julia Re Richt

Nó sẽ được phát tại rạp, mặc dù.

Steve Bognar

Vâng, đó là sự thật. Chúng tôi rất tự hào khi được tham gia Netflix, nhưng nó cũng được phát tại sân khấu ở New York, LA, San Francisco, London, Toronto, Washington, DC, và một thành phố lớn, Dayton, Ohio, một thị trấn mà chúng tôi rất tự hào là – đặc biệt là bây giờ, cho rằng thị trấn của chúng tôi vẫn đang hồi phục sau vụ xả súng hàng loạt khủng khiếp vừa xảy ra.

Julia Re Richt

Tất cả đã là một câu chuyện lớn ở đây. Có khoảng 8.000 người làm việc hoặc đã từng làm việc tại nhà máy đó, cả những người cổ trắng và cổ xanh. Bạn cũng thấy nhiều người Trung Quốc hơn. Những đứa trẻ Trung Quốc không nói tiếng Anh sẽ đến các trường công lập.

Steve Bognar

Chúng tôi có nhà hàng Trung Quốc tốt hơn bao giờ hết.

Julia Re Richt

Ôi trơi ơi, đường tốt hơn.

Steve Bognar

Chúng tôi cũng có thể đặt hàng thực đơn Trung Quốc, không phải thực đơn Mỹ!

Alissa Wilkinson

Bạn đã dành rất nhiều thời gian xung quanh câu chuyện này, nhiều hơn hầu hết các nhà báo sẽ có thể. Bây giờ bạn đã đến lúc kết thúc bộ phim, bạn có nghĩ rằng có một giải pháp cho những thách thức đặt ra bởi toàn cầu hóa không? Hay sự căng thẳng này giữa các nền văn hóa sẽ luôn là một phần của tương lai toàn cầu hóa? Có những điều mà cộng đồng trên khắp nước Mỹ và các nhà quản lý trong tình huống này có thể làm để cải thiện điều kiện cho công nhân của họ và cho sản xuất nói chung?

Julia Re Richt

Chúng tôi đã làm bộ phim để đưa ra giải pháp. Nhưng tôi nghĩ rằng một số câu hỏi mà nó đặt ra là những câu hỏi lớn cho đất nước chúng ta – thực sự cho thế giới. Sẽ tốt hơn nếu công ty Fuyao đã đầu tư nhiều tiền và tài nguyên hơn vào đào tạo văn hóa, để thực sự có những người hiện đang quản lý và giám sát hiểu luật pháp và phong tục của chúng tôi. Điều đó sẽ giúp mọi thứ tốt hơn. Văn hóa chạy rất sâu, và cần có thời gian để định hướng lại mọi người khi họ ở trong một nền văn hóa mới. Ma sát tiêu cực giữa quản lý Trung Quốc và công nhân Mỹ có thể tránh được.

Khi người dân Trung Quốc kêu gọi lực lượng lao động của họ bằng cách nói, Nhìn Nhìn, chúng tôi sẽ tốt hơn họ, đó là điều sẽ không tốt. Bạn thấy điều đó trong phim. Họ nói rằng, Bạn phải đối xử với người Mỹ giống như những người nghiện. Điều đó không nên xảy ra. Họ nên được khuyến khíchđể hiểu nhau qua các nền văn hóa. Công nhân đã làm điều đó một mình, trên sàn nhà máy, như bạn thấy – mời nhau ăn tối và cứ thế.

Nhưng tôi nghĩ những câu hỏi về tự động hóa, về toàn cầu hóa – nơi bạn thấy các nền văn hóa khác nhau phải hòa nhập – tôi nghĩ đó là những câu hỏi cho đất nước chúng ta. Chúng ta muốn có loại đất nước nào? Chúng ta có muốn có một đất nước nơi tiền lương của những người làm việc đang thực sự trì trệ trong khi tầng lớp tỷ phú ngày càng phát triển? Đó có phải là loại đất nước chúng ta muốn có? Chúng ta có muốn có một đất nước nơi tự động hóa khiến mọi người mất việc không?

Hay chúng ta muốn có một quốc gia nơi chúng ta cùng nhau suy nghĩ về điều đó, với các công ty, tập đoàn cùng bàn, với chính phủ cùng bàn, và với những người làm việc tại bàn với tiếng nói chung của họ, cùng nhau suy nghĩ về những gì sẽ là tương lai của chúng ta với tự động hóa, toàn cầu hóa, AI, v.v.

Đây không phải là những điều đáng sợ. Chúng ta nên nghĩ rằng, Đây là những gì xảy ra trên thế giới. Làm thế nào chúng ta sẽ làm cho điều đó làm việc cho tất cả mọi người? Có vẻ như Pollyanna-ish có thể nói điều đó. Nhưng mặt khác, chúng ta muốn loại thế giới nào, với tư cách là công dân?

Chúng tôi đã rất ấn tượng rằng mọi người đến với chúng tôi sau các buổi chiếu đến từ các trường kinh doanh, những người đến từ các trường luật, những người ở cả hai phía – lao động và quản lý. Mọi người nói, chúng tôi phải chiếu bộ phim này cho học sinh của mình, vì họ cần biết những gì đang diễn ra.

Steve Bognar

Và sau đó, những người trong công đoàn đến với chúng tôi và nói rằng, Chúng tôi muốn thể hiện điều đó trong hội trường của chúng tôi.

Julia Re Richt

Nó đặt ra rất nhiều câu hỏi.

Steve Bognar

Và vượt qua biên giới.

Nhà máy Mỹ đang phát trực tuyến trên Netflix và phát tại các rạp ở các thành phố được chọn.

Tham khảo: http://gioicongnghe.com


Phim “đầu tay” của vợ chồng cựu Tổng thống Barack Obama: Không được chiếu chính thức nhưng vẫn đạt gần 1 triệu lượt xem ở Trung Quốc, gây tranh cãi lớn cho cộng đồng mạng

Bộ phim có thời lượng 115 phút đang trở thành chủ đề được thảo luận rầm rộ trên mạng xã hội Trung Quốc, đi kèm với đó là rất nhiều đánh giá của các blogger nổi tiếng và giới truyền thông.

“American Factory” (Tạm dịch: Nhà máy Mỹ) là một bộ phim tài liệu mới phát hành của Netflix. Bộ phim nói về một nhà thuộc quyền sở hữu của Trung Quốc ở Ohio – Mỹ, nhưng lại không được chiếu chính thức ở nước này. Dẫu vậy, hàng trăm hàng ngàn người đã theo dõi bộ phim và từ đó một cuộc tranh luận về mối quan hệ giữa 2 nền kinh tế lớn nhất thế giới đã nổ ra.

Bộ phim có thời lượng 115 phút đang trở thành chủ đề được thảo luận rầm rộ trên mạng xã hội Trung Quốc, đi kèm với đó là rất nhiều đánh giá của các blogger nổi tiếng và giới truyền thông. Họ tranh luận về toàn cầu hoá, sự khác biệt văn hoá, tự động hoá và quyền lợi của người lao động. 

“American Factory” có sự tham gia sản xuất của vợ chồng cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama và Michelle Obama, được hỗ trợ bởi công ty sản xuất phim của hai người là Higher Ground. Bộ phim kể về một nhà máy General Motors bị bỏ hoang bên ngoài thành phố Dayton, sau đó được mua lại và trở thành nhà máy do công ty Fuyao Glass của Trung Quốc điều hành. Sự phức tạp của vấn đề ở đây thể hiện rõ trong phản ứng của người xem mà bộ phim tạo nên ở Trung Quốc: khán giả nhận thấy sự tương đồng và nhóm khán giả phản đối trong bối cảnh chiến tranh thương mại với Mỹ không có dấu hiệu kết thúc. 

Bộ phim bắt đầu với những dòng giới thiệu đầy lạc quan, thế nhưng sự mâu thuẫn của văn hoá làm việc, đặc biệt là nỗi băn khoăn về bộ phận công đoàn, đã sớm khiến nhà máy này lụi tàn. Cuối cùng, nỗ lực của công đoàn thất bại và các nhà quản lý Trung Quốc của công ty bắt đầu thay thế công nhân bằng các loại máy móc.

Mâu thuẫn giữa công nhân Mỹ và những nhà quản lý mới của Trung Quốc xuất hiện trong phim có thể bắt nguồn từ sự khác biệt trong mô hình kinh doanh vốn phổ biến ở 2 nước, một blogger tên Liu Run viết trong một bài đăng trên WeChat và số lượt xem đạt hơn 40.000. Run nhận định, trong phim, hoạt động quản lý của Fuyao thất bại là do họ theo đuổi mục tiêu giảm thiểu chi phí thay vì đầu tư để đổi mới.

Phim đầu tay của vợ chồng cựu Tổng thống Barack Obama: Không được chiếu chính thức nhưng vẫn đạt gần 1 triệu lượt xem ở Trung Quốc, gây tranh cãi lớn cho cộng đồng mạng - Ảnh 2.

Công nhân Trung Quốc trong buổi học bồi dưỡng về văn hoá Mỹ tại Fuyao.

“Nói chung, nếu hoạt động sản xuất ở Mỹ là chất lượng cao thì ở Trung Quốc vẫn chỉ là thiên về lắp ráp với chất lượng trung bình và thấp.” Run viết. Blogger này nói thêm rằng, tự động hoá không thể là một giải pháp hiệu quả, đặt câu hỏi rằng “nếu Mỹ và Đức tăng cường tự động hoá, thì cớ gì các công ty ở rất xa lại đầu tư vào Trung Quốc?”

Hiện tại, Netflix không hoạt động ở Trung Quốc và một phát ngôn viên của hãng cho biết chưa có cách thức hợp pháp để có thể theo dõi bộ phim ở quốc gia này.

Mâu thuẫn về văn hoá

Trong rất nhiều bài đăng và bình luận, cư dân mạng Trung Quốc đã theo dõi bộ phim này “mổ xẻ” và phân tích sự khác biệt giữa các công nhân Mỹ và Trung Quốc. Trong phim, một cựu nhân viên phàn nàn về thời gian làm việc quá dài, bày tỏ nỗi lo ngại về rủi ro an toàn lao động và bảo vệ môi trường, từ đó công ty cố gắng thành lập bộ phận công đoàn. Trong khi đó, công nhân Trung Quốc lại làm việc nhiều giờ hơn, họ không chú ý nhiều đến sự an toàn và ít khi phản đối yêu cầu của sếp. 

Joe Zhou, đang làm việc trong ngành truyền thông, chia sẻ trên WeChat: “Khi nỗ lực của sự hoà hợp thất bại, công nhân Trung Quốc dường như hài lòng hơn những người quản lý, có phải họ gặp Hội chức Stockholm hay không? Câu trả lời có thể khá phức tạp.”

*Hội chứng Stockholm: Thuật ngữ mô tả một loạt những trạng thái tâm lý, trong đó con tin lâu ngày chuyển từ cảm giác sợ hãi, căm ghét sang quý mến, đồng cảm, có thể tới mức bảo vệ và phát triển phẩm chất xấu của kẻ bắt cóc.

Ở Trung Quốc, mọi công ty đều có một bộ phận gọi là công đoàn. Các tổ chức này không liên quan trực tiếp đến việc đàm phán về lương bổng và lợi ích, mục đích chính của họ là lên kế hoạch xây dựng các hoạt động xây dựng đội ngũ và phát quà vào những ngày lễ. Ở trường hợp của Fuyao, bộ phận này được điều hành bởi anh rể của chủ tịch. Người này miêu tả phòng công đoàn và công ty như “hai bánh răng cưa cùng quay với nhau”. 

Truyền thông nói gì?

Các phương tiện truyền thông thuộc sở hữu của chính phủ khẳng định chắc nịch rằng bộ phim tài liệu này có liên quan đến mâu thuẫn thương mại kéo dài giữa Mỹ và Trung Quốc. Họ lấy “American Factory” để củng cố lập luận rằng Mỹ cần đến đầu tư của Trung Quốc để tạo thêm việc làm và rằng sự tách rời về mặt kinh tế là không thể thực hiện được.

Phim đầu tay của vợ chồng cựu Tổng thống Barack Obama: Không được chiếu chính thức nhưng vẫn đạt gần 1 triệu lượt xem ở Trung Quốc, gây tranh cãi lớn cho cộng đồng mạng - Ảnh 3.

Các nhân viên của Fuyao trong một ngày nghỉ.

CCTV, đài truyền hình của nhà nước Trung Quốc, đã xuất bản một bài báo trên các nền tảng truyền thông xã hội, chỉ ra vai trò quan trọng của Ohio cho sự chiến thắng trong cuộc đua vào Nhà Trắng của ông Trump năm 2016 và ông cũng hứa hẹn sẽ mang lại nhiều việc làm hơn cho tiểu bang này.

CCTV viết: “Dẫu vậy, GM đã đóng cửa một nhà máy lớn khác ở bang này vào đầu năm nay. Điều trớ trêu hơn, căng thẳng thương mại đã khiến lượng đầu tư của Trung Quốc vào Mỹ giảm mạnh và gây ra tình trạng ‘những nhà máy Mỹ’ như một trong những nhà máy mang tính ‘huyết mạch’ của Fuyao trong khu vực.”

Hãng tin Tân Hoa Xã thì cho rằng bộ phim tài liệu này đang đóng “vai trò tích cực” trong việc giúp hai nhóm người thấu hiểu lẫn nhau. Hai quốc gia từ lâu đã có nhiều sự trái ngược, đi cùng với đó là sự “tách rời” và “mâu thuẫn giữa các nền văn minh”. Bộ phim này tập trung vào sự hợp tác và giao thương giữa Mỹ và Trung Quốc, được đưa ra “rất đúng thời điểm, đầy tính hiện thực và có ý nghĩa.”

Dẫu vậy, một số khán giả còn nhận định vượt xa hơn cả sự xung đột trước đó. Zhang Ming, người đưa bộ phim lên một trang web của Trung Quốc và nhận được hơn 700.000 lượt xem, cho hay: “Cảm xúc của tôi rất khó tả. Tôi vẫn đánh giá cao sự chăm chỉ và tính tổ chức của những công nhân Trung Quốc. Nhưng mặt khác, tôi cũng cũng đồng cảm với công nhân Mỹ, những người đang đòi hỏi nhiều quyền lợi và sự bảo vệ hơn.” Zhang nói thêm rằng: “Tôi không thấy có lời hồi đáp cho những câu trả lời này. Cõ lẽ, rồi cuối cùng tất cả sẽ được thay thế bằng tự động hoá.”

Hương Giang -Theo Trí thức trẻ/Bloomberg


Tham khảo thêm các thông tin về bộ phim :

https://www.netflix.com/vn/title/81090071

https://www.rottentomatoes.com/m/american_factory

https://www.imdb.com/title/tt9351980/

https://www.vox.com/culture/2019/8/21/20812012/american-factory-interview-netflix-reichert-bognar

Bài hát “Sóng Gió” sáng tác Jack & K-ICM


Lời bài hát: Sóng Gió , sáng tác Jack và K-ICM

Hồng trần trên đôi cánh tay 
Họa đời em trong phút giây 
Từ ngày thơ ấy còn ngủ mơ 
Đến khi em thờ ơ ờ 
Lòng người anh đâu có hay 
Một ngày khi vỗ cánh bay 
Từ người yêu hóa thành người dưng 
Đến khi ta tự xưng à 
Thương em bờ vai nhỏ nhoi 
Đôi mắt hóa mây đêm 
Thương sao mùi dạ lý hương 
Vương vấn mãi bên thềm 
Đời phiêu du cố tìm một người thật lòng 
Dẫu trời mênh mong anh nhớ em 

Chim kia về vẫn có đôi 
Sao chẳng số phu thê 
Em ơi đừng xa cách tôi 
Trăng cố níu em về 
Bình yên trên mái nhà 
Nhìn đời ngược dòng 
Em còn bên anh có phải không? 
Trời ban ánh sáng, năm tháng tư bề 
Dáng ai về chung lối 
Người mang tia nắng 
Nhưng cớ sao còn tăm tối 
Một mai em lỡ vấp ngã trên đời thay đổi 
Nhìn về anh, người chẳng khiến em lẻ loi 

Oh! Nếu em có về 
Anh sẽ mang hết những suy tư 
Mang hết hành trang 
Những ngày sống khổ 
Để cho gió biển di cư 
Anh thà lênh đênh không có ngày về 
Hóa kiếp thân trai như Thủy Hử 
Chẳng đành để em từ một cô bé 
Sóng gió vây quanh thành quỷ dữ 
Ta tự đẩy mình hay tự ta trói 
Bây giờ có khác gì đâu 
Ta chả bận lòng hay chẳng thể nói 
Tụi mình có khác gì nhau 
Yêu sao cánh điệp phủ mờ nét bút 
Dẫu người chẳng hẹn đến về sau 
Phố thị đèn màu ta chỉ cần chung lối 
Để rồi sống chết cũng vì nhau 
Nhặt một nhành hoa rơi 
Đoạn đường về nhà thật buồn em ơi 
Dòng người vội vàng giờ này 
Tình ơi tình ơi tình ơi em ở đâu rồi 
Lặng nhìn bờ vai xưa 
Tựa đầu mình hỏi rằng khổ chưa 
Đành lòng chặn đường giờ 
Đừng đi đừng đi đừng đi vì câu hứa 
Trời ban ánh sáng năm tháng tư bề 
Dáng ai về chung lối 
Người mang tia nắng 
Nhưng cớ sao còn tăm tối 
Một mai em lỡ vấp ngã trên đời thay đổi 
Nhìn về anh, người chẳng khiến em lẻ loi 
Ngày buồn giờ áo ai khâu vá quàng rồi 
Lặng nhìn dòng nước con sông phút bồi hồi 
Một lần này hỡi em ơi ở lại đi 
Vạn trùng cơn đau 
Ngoài kia chỉ là bão tố 
Trời ban ánh sáng năm tháng tư bề 
Dáng ai về chung lối 
Người mang tia nắng 
Nhưng cớ sao còn tăm tối 
Một mai em lỡ vấp ngã trên đời thay đổi 
Nhìn về anh, người chẳng khiến em lẻ loi 
Người thì vẫn đây 
Người thì cách vạn dậm ngàn mây 
Không say không về 
Rượu nào mà chả đắng 
Đoạn đường dài giờ này quạnh vắng 
Ai buông câu thề 
Chỉ còn lại nỗi nhớ 
Ngày nào chuyện tình mình vụn vỡ 
Tơ duyên lỡ làng 
Lùi lại về đằng xa 
Cuộc đời mình chẳng bằng người ta 
Tiếng lòng thở than


Hồng Nhan, Bạc Phận, Sóng Gió của Jack và K-ICM: bức tranh nhạc Việt vốn khác hẳn những gì chúng ta vẫn nghĩ?

Sóng Gió, “kẻ chấm dứt” 13 ngày “Hãy Trao Cho Anh” của Sơn Tùng M-TP ngự trị top 1 trending đang khiến không ít người phải đặt chấm hỏi về hiện tượng này.

Hồng Nhan, Bạc Phận, Sóng Gió của Jack và K-ICM: bức tranh nhạc Việt vốn khác hẳn những gì chúng ta vẫn nghĩ?

4 tháng trước, ca khúc Hồng Nhan, được xem là “người tiền nhiệm” của Sóng Gió, cũng từng khiến nhiều khán thính giả bất ngờ khi trở thành MV đạt 100 triệu view nhanh nhất trong năm 2019 tính tới bây giờ. Bạc Phận sau đó cũng đạt thành tích khủng với 157 triệu view sau 2 tháng. Nhất quá tam, với lượng view kỷ lục của Sóng Gió, bộ đôi tân binh V-Pop này buộc chúng ta phải thừa nhận họ không còn là những kẻ ăn may hay hiện tượng nhất thời nữa.

Hồng Nhan, Bạc Phận, Sóng Gió của Jack và K-ICM: bức tranh nhạc Việt vốn khác hẳn những gì chúng ta vẫn nghĩ? - Ảnh 1.

Thế nhưng, thành tích nào cũng có những luồng ý kiến đối lập. Không ít người nhận xét Hồng Nhan hay Sóng Gió chẳng khác gì những ca khúc “nhạc chợ” mười mấy năm trước, được khoác thêm vẻ ngoài xập xình của EDM để chiều chuộng sự dễ dãi của khán giả đại chúng, rồi hiện tượng cũng sẽ nhanh chóng sủi bọt bốc hơi. Nhận định này chỉ là một trong số những tranh cãi trái chiều trước một hiện tượng triệu người mê, triệu người dị ứng và đông đảo còn lại khó hiểu này.

Hồng Nhan, Bạc Phận, Sóng Gió của Jack và K-ICM: bức tranh nhạc Việt vốn khác hẳn những gì chúng ta vẫn nghĩ? - Ảnh 2.

Hồng Nhan, Bạc Phận, Sóng Gió: Sự trỗi dậy tất yếu của những giai điệu Việt Nam

Nếu chịu khó phân tích một chút, bạn sẽ hiểu vì sao những bài hát có giai điệu não nề; những cách hát lê thê hay những ca từ kể lể lại được số đông đón nhận. Đứa trẻ nào cũng lớn lên bằng những lời ru ê a, những câu hò điệu lý dễ đi vào ký ức nên tất nhiên những ca khúc dễ nghe, dễ hiểu sẽ có một sức hút rất tự nhiên. Bạn có thể nghe những ca khúc bolero tưởng chỉ thịnh hành ở các tỉnh miền Tây, miền Nam được bật trên những chiếc taxi ở thủ đô Hà Nội. Sự phổ cập của dòng nhạc này khủng khiếp như thế, nó như thể hơi thở của âm nhạc Việt cũng không ngoa.

Hồng Nhan, Bạc Phận, Sóng Gió của Jack và K-ICM: bức tranh nhạc Việt vốn khác hẳn những gì chúng ta vẫn nghĩ? - Ảnh 3.

Vẫn cách hát luyến láy, ca từ bình dân và nội dung MV đơn giản nhưng hợp thời, K-ICM và Jack sáng tạo hơn khi phối những nhạc cụ dân tộc và EDM. Hai thể loại tưởng chừng như không ăn rơ với nhau, nhưng lại tạo nên sự khác biệt.

Sự thành công của K-ICM và Jack có thể làm người ta liên tưởng một chút với ca khúc đang làm sóng làm gió trên bảng xếp hạng Billboard hiện nay, “Old Town Road” của Lil Nas kết hợp với Billy Ray Cyrus. Cũng như thể loại nhạc bình dân của Việt Nam, nhạc country và rap của Mỹ luôn tồn tại và giữ vai trò quan trọng trong nền văn hoá của Mỹ. Thứ âm nhạc được lấy nguồn cảm hứng từ những chàng cao bồi miền viễn Tây cho đến thứ âm nhạc có vần điệu trên những con phố ồn ào của khu phố Brooklyn ở New York luôn tồn tại trong máu của một người Mỹ. Chính vì thế, sự kết hợp trong Old Town Road với nội dung vui tươi, dễ nghe đã mang lại một hiệu ứng vượt lên trên tất cả sự mong đợi của Lil Nas.

Hồng Nhan, Bạc Phận, Sóng Gió của Jack và K-ICM: bức tranh nhạc Việt vốn khác hẳn những gì chúng ta vẫn nghĩ? - Ảnh 4.

Bản hit với sự kết hợp không tưởng giữa dòng nhạc đồng quê (country) và rap trở thành một bức tường thảnh vững chắc mà không một tên tuổi lớn nào tính cho đến thời điểm hiện giờ có thể soán ngôi. Từ Katy Perry, Taylor Swift cho đến cặp đôi “Senorita” Shawn Mendes và Camila Cabello đều phải đứng im chịu trận.

So sánh hai sự thành công của các nghệ sỹ đến từ hai quốc gia khác nhau có vẻ khập khiễng, nhưng điểm chung của “Old Town Road” và “Bạc phận” đó chính là sự trỗi dậy của dòng nhạc dân tộc. Người ta có thể thay đổi tên họ, thay đổi nơi sinh sống nhưng không thể nào thay đổi được nơi mình sinh ra và văn hoá mình lớn lên. Chính vì vậy, những ca khúc như thế này luôn tạo nên những sức hút rất lớn.

Hồng Nhan, Bạc Phận, Sóng Gió của Jack và K-ICM: bức tranh nhạc Việt vốn khác hẳn những gì chúng ta vẫn nghĩ? - Ảnh 5.

Ưng Hoàng Phúc, Phan Mạnh Quỳnh và cả Sơn Tùng MTP… những hiện tượng âm nhạc đại chúng luôn luôn bị hoài nghi

Cách đây 17 năm, Thà Rằng Như Thế và Nỗi Nhớ Nơi Con Tim Mồ Côi cũng từng tạo ra những làn sóng tương tự trong công chúng. Ưng Hoàng Phúc cũng nổi lên như một hiện tượng lúc bấy giờ cùng không ít những nhận định mang tính đả kích. Nhưng rồi hiện tượng đó không “chết” nhanh như người ta đã nghĩ, thậm chí Ưng Hoàng Phúc còn sở hữu những thành tích về lượng CD tiêu thụ và độ viral mà bao nhiêu ca sĩ mơ ước suốt nhiều năm dài. Những ca khúc mà người ta từng bĩu môi, cho rằng “hát như nói”, là nhạc chợ khi đó bây giờ lại trở thành “tuổi thơ”, là hoài niệm của cả một thế hệ khán giả. Cũng từ giai đoạn của Ưng Hoàng Phúc mà khái niệm “nhạc thị trường” ra đời với một thái độ không mấy tốt đẹp của những người đánh giá âm nhạc chuyên môn.

Năm 2015, ca khúc Vợ Người Ta của Phan Mạnh Quỳnh sáng tác và trình bày leo lên top những trang nghe nhạc trực tuyến cùng sự phủ sóng trên diện rộng, khắp hang cùng ngõ hẻm. Bài hát cũng nhận về không hề ít những ý kiến chê bai, thậm chí bị đánh giá là rẻ tiền. Nhưng cách đây mấy ngày thôi, chỉ với một đoạn điệp khúc trong teaser phim điện ảnh Mắt Biếc, một ca khúc cũ của Phan Mạnh Quỳnh, được khen ngợi hết lời ở khắp nơi, từ cả những người từng ghét cay ghét đắng Vợ Người Ta. Cần hiểu rõ, Có Chàng Trai Viết Lên Cây và Vợ Người Ta mang cùng phong cách sáng tác đặc trưng của Phan Mạnh Quỳnh. Nhưng không thiếu những khán giả đã cự tuyệt “Vợ người ta” nhân danh đẳng cấp âm nhạc chỉ vì họ còn lạ lẫm và không cùng tần sóng với số đông ủng hộ khi đó.

Nếu bàn về giá trị nghệ thuật, sự đẳng cấp, giá trị quốc tế đầy hào nhoáng thì không thể bỏ quên mục đích ban đầu của sản phẩm đó hướng đến là gì. Một ca khúc có đẳng cấp, có tầm nhưng lại không có sự ủng hộ của số đông thì chắc chắn nó không có giá trị đối với thị trường. Thị trường, như nghĩa đen của nó, là thuộc về công chúng. Mỗi người có thể có gout nghe nhạc và đánh giá khác nhau, nhưng đại chúng chính là số lượng Và những cái tên kể trên chính là nhu cầu của đại chúng, của V-Pop, một cách rõ ràng bằng số liệu và cả thời gian, không cần phải tranh cãi thêm nữa làm gì.

Ngay cả Sơn Tùng ngày hôm nay cũng từng 1 thời gây tranh cãi và bị hoài nghi về thành tích khủng hay những ồn ào quanh chuyện beat nhạc khi chập chững ra khỏi địa phận Underground. Có thể nói tất cả mọi hiện tượng âm nhạc đại chúng trước khi được thừa nhận thì luôn bị đánh giá thấp, dè bỉu và hoài nghi trong thời gian đầu ra mắt.

Hồng Nhan, Bạc Phận, Sóng Gió của Jack và K-ICM: bức tranh nhạc Việt vốn khác hẳn những gì chúng ta vẫn nghĩ? - Ảnh 6.

Sơn Tùng MTP hay Jack, K-ICM: Luôn có chỗ đứng cho tất cả

Nền âm nhạc Việt Nam hiện đại cho dù có bị ảnh hưởng mạnh mẽ bởi bất kỳ trào lưu quốc tế nào, thì những sản phẩm âm nhạc đại chúng như của K-ICM và Jack sẽ luôn luôn có những chỗ đứng nhất định.

Với cú hit triệu views trên Youtube của K-ICM và Jack với “Bạc phận” và “Sóng gió” lại là một lần nữa chứng minh cho sự tồn tại mạnh mẽ của dòng nhạc này.

Các tên tuổi hiện nay đều xác định ra sản phẩm để phục vụ cho đối tượng khán giả thành thị với MV rực rỗ, thể loại nhạc đa dạng và cập nhật xu hướng quốc tế trong cả phần nghe lẫn phần nhìn. Đó là một xu hướng tất yếu vì đa số nghệ sĩ ngày nay là những người nghe nhạc thành thị, yêu thích nhạc quốc tế. Hình ảnh và âm nhạc hiện đại vừa thể hiện cá tính âm nhạc của chính họ, vừa là một lợi thế chinh phục khán giả trẻ cũng như những nhãn hàng. Và rõ ràng, những ngôi sao Đông Nhi hay Sơn Tùng MTP đã khiến khán giả Việt tự hào với loạt thành tích trending tại quốc tế, MV và màn trình diễn đầy đẳng cấp được bạn bè năm châu khen ngợi.

Hồng Nhan, Bạc Phận, Sóng Gió của Jack và K-ICM: bức tranh nhạc Việt vốn khác hẳn những gì chúng ta vẫn nghĩ? - Ảnh 7.

Nhưng cùng lúc đó, một thị trường rộng lớn như các vùng quê hoặc các đối tượng bình dân lại bị bỏ ngỏ. Trên thực tế, thị trường miền Tây hay các vùng thôn quê là nơi mà ca sỹ có thể kiếm tiền tỷ. Nó tạo nên cơ hội để những làn gió mới như bộ đôi K-ICM và Jack tạo ra một màu sắc riêng mà không ai có thể cạnh tranh được. Âm nhạc vừa gần gũi nhưng được khoác thêm áo mới trẻ trung, MV dạng phim ngắn chủ đề giang hồ vốn chưa bao giờ lỗi thời với tầng lớp khán giả đại chúng; ngay cả tựa bài hát “Hồng Nhan”, “Bạc Phận”, “Sóng Gió” cũng hợp thị hiếu của đông đảo tầng lớp khán giả này. Rất rõ ràng, Jack và K-ICM cùng ekip ý thức rất rõ đối tượng khán giả của mình là ai và phục vụ họ một cách bài bản, kỹ lưỡng.

Nhưng lượng view khủng của bộ đội này cũng không thể không kể đến những người nghe trung lập. Để chinh phục đối tượng này, họ cần gì? Họ cần một thứ âm nhạc dễ nghe, họ có thể không nhớ lời bài hát là gì nhưng giai điệu phải đọng lại trong đầu họ. Không ít những khán giả thành thị cũng gật gù nghe Jack và K-ICM dù không thích MV mà chỉ đơn giản là họ cảm thấy dễ chịu và kết nối với giai điệu ca khúc.

Điều đó chứng minh một thực tế quan trọng hơn: không nhất thiết một MV hoành tráng đẳng cấp, không cần những xu hướng EDM hay Hiphop, tự thân âm nhạc vẫn có thể tạo nên giá trị và kỷ lục khi nó cùng tần sóng với người nghe.

Hồng Nhan, Bạc Phận, Sóng Gió của Jack và K-ICM: bức tranh nhạc Việt vốn khác hẳn những gì chúng ta vẫn nghĩ? - Ảnh 8.

Sự tồn tại của K-ICM hay Jack trong thị trường âm nhạc Việt Nam mang đến một góc nhìn tích cực, rằng đến tận cùng thì bạn không cần tiền tỷ hay MV hay chiến lược PR ghê gớm để thành công.

Hồng Nhan, Bạc Phận, Sóng Gió của Jack và K-ICM: bức tranh nhạc Việt vốn khác hẳn những gì chúng ta vẫn nghĩ? - Ảnh 9.

“Tôi không cần phải nổi bật, luôn luôn có chỗ cho tất cả mọi người”, đây là câu nói cách đây vài năm Adele đã phát biểu. Quả thật vậy, sẽ luôn có chỗ cho những ca khúc thuộc thể loại âm nhạc bình dân như của Jack hay K-ICM. Nó chẳng là điều để đáng lo hay bước đi lùi của nền âm nhạc hiện đại. Nói nôm na bộ đôi này không mang đến một món ăn fusion pha lẫn giữa hamburger, kim chi và phở, họ mang đến một bát phở nóng với những gia vị nâng cấp để phục vụ cho mọi đối tượng khán giả Việt Nam.

Hồng Nhan, Bạc Phận, Sóng Gió của Jack và K-ICM: bức tranh nhạc Việt vốn khác hẳn những gì chúng ta vẫn nghĩ? - Ảnh 10.

Theo Phúc Du-Duy Phan

Trí thức trẻ

Kenh14.vn , cafebiz.vn

Review: Thiên Long Bát Bộ (Phim 2003)


Tiểu Khả

Mình vừa xem lại bộ này, 40 tập và xem trong 4 ngày nên đầu óc hơi bị mụ mị, kết hợp sức khỏe không tốt nên hay nằm mơ tới =))
Kết quả là phải gắng viết ra cho đỡ và cho quên bớt đi :v

Khi xem bộ phim này lần đầu năm 2003 2004, mình khoảng 18 tuổi, lúc đó mình đã khóc trong vài cảnh cuối khi thấy hành động quả cảm của người anh hùng Tiêu Phong. Đến nay đã 33 thì chả hiểu do thay đổi hocmon hay đã trải nhiều rồi mà khóc cũng mấy lần :| Thực sự đối với mình, Tiêu Phong vẫn là nhân vật được yêu thích nhất trong số tất cả các tác phẩm của Kim Dung cũng như là đấng nam nhi có hào khí nhất!!!

Bộ phim này khá dài, nếu xếp về số lượng từ…

View original post 4,762 more words