Mặc đẹp và học võ: Chìa khóa để một người đàn ông trở nên tự tin


Trong cuộc sống có rất nhiều thứ bạn không thể làm chủ, ví dụ chiều cao, việc bạn bị hói đầu, IQ, cách bạn được giáo dục khi còn là một đứa trẻ… Tập trung vào những điều này chỉ làm lãng phí thời gian của bạn. Thay vì thế, bạn nên dành thời gian cho những thứ bạn có thể kiểm soát.

Bạn có chiều cao khiên tốn? Bạn thấp hơn so với mặt bằng chung đàn ông trong nước? Có bao giờ ngoại hình hạn chế khiến bạn thấy mình như một cậu bé thay vì một người đàn ông?

Ngày còn đi học, tôi luôn là đứa thấp bé nhất lớp. Ngay cả bây giờ, chưa bao giờ chiều cao tôi đạt đến mức 1m60. Tôi nghĩ là bạn có thể gọi tôi là anh chàng bé nhỏ mặc dù tôi thích được miêu tả là “mảnh dẻ” hơn.

Trên tất cả, nhìn tôi lúc nào cũng trẻ con. Tôi không thể để râu, cũng không có nhiều lông ngực. Mỗi khi đi bar và gọi đồ uống, luôn có ai đó yêu cầu tôi trình chứng minh thư  nhân dân. Đi trên các phương tiện giao thông công cộng ở nước ngoài, tôi khó có thể với tới tay nắm của họ.

Ước mơ theo đuổi môn bóng rổ chuyên nghiệp tan tành sau khi tôi tốt nghiệp trung học, thời điểm mọi cậu bạn cùng tuổi bước vào giai đoạn dậy thì. Tôi cũng khó tìm được một bộ lễ phục tử tế không có vẻ là được “thải lại” từ anh trai.

Không cần phải nói nhiều chắc bạn cũng tưởng tượng được sự hạn chế về ngoại hình đã làm tôi thất vọng như thế nào. Chiều cao từng là nguồn cơn gây ra nhiều nỗi bất an nhất trong những năm tháng tuổi trẻ của tôi. Thật lòng mà nói thì ngay cả bây giờ, đôi khi đây vẫn là trở ngại tâm lý lớn với bản thân tôi, đặc biệt khi:

– Tôi không thể chọn những bộ quần áo phù hợp với dáng người.

– Bạn gái nhờ tôi lấy đồ từ chỗ cao cô ấy không với tới và tôi cũng không thể với tới.

– Tôi không nhìn thấy sân khấu khi đi xem các buổi biểu diễn đông người.

– Người khác chế nhạo tôi.

Tuy nhiên mọi chuyện của hiện tại đã khá hơn rất nhiều so với ngày xưa. Tôi không còn để tâm quá nhiều đến nó nữa. Chiều cao không nợ tôi. Là tôi nợ nó.

Tôi không bị lùn. Mà tôi lùn. Đó chính là tôi. Tôi mất đến gần 30 năm để nhận ra rằng đó không hẳn là một điều tồi tệ.

Chiều cao buộc tôi phải quan tâm đến những yếu tố khác quan trọng hơn như tính cách, sự vị tha. Nó khiến tôi tập trung xây dựng sự tự tin và sự nam tính theo những cách không bị lệ thuộc vào những yếu tố bẩm sinh tôi được tạo hóa ban tặng. Nói cách khác, việc mình là một đứa trẻ thấp bé đã dạy cho tôi bài học vô cùng quý báu:

Bạn nên tập trung vào những thứ bạn có thể kiểm soát

Trong cuộc sống có rất nhiều thứ bạn không thể làm chủ, ví dụ chiều cao, việc bạn bị hói đầu, IQ, cách bạn được giáo dục khi còn là một đứa trẻ… Tập trung vào những điều này chỉ làm lãng phí thời gian của bạn. Thay vì thế, bạn nên dành thời gian cho những thứ bạn có thể kiểm soát như:

– Kiến thức (không phải trí thông minh bẩm sinh)

– Các kỹ năng

– Sự dẻo dai

– Ngoại hình (trang phục, cạo râu, điệu bộ)

– Các mối quan hệ

Trên đây là những lĩnh vực bạn nên tập trung năng lượng thể chất cũng như tinh thần của mình vì đó là những yếu đó làm nên sự tự tin của một người đàn ông.

Tự tin chỉ là một loại niềm tin

Tự tin không tự nhiên tồn tại. Nó không phải một kiểu vật chất mà là kết quả của một quá trình tâm lý. Đó là lý do vì sao lời khuyên “bạn hãy tự tin lên” không hiệu quả lắm.

Bạn thấy điều này rất thường xuyên nếu bạn là một thành viên trong diễn đàn những người thấp bé trên Reddit. Các thành viên nam thuộc cộng đồng này thường bày tỏ sự bất mãn về chuyện hẹn hò và khi chuyện tình cảm gặp trục trặc, họ đổ lỗi cho chiều cao của mình.

Những lời khuyên họ thường nhận được sẽ là: “Phụ nữ không quan trọng chiều cao, điều họ quan tâm là sự tự tin. Thế nên bạn không nên lo lắng về chiều cao của mình mà hãy tự tin lên.”

Giá mà mọi chuyện có thể đơn giản như thế! Bạn không thể chỉ lựa chọn mà tự tin lên được. Cốt lõi của một người đàn ông tự tin là anh ấy chắc chắn về bản thân mình. Anh ấy coi trọng đồng thời tin tưởng vào khả năng và phẩm chất của mình. Bất kể đó là tiếp cận người phụ nữ anh ấy có cảm tình, phỏng vấn xin việc, sửa toilet, người đàn ông tự tin luôn tin rằng mình có thể hoàn thành tốt mọi chuyện. Niềm tin anh ấy dành cho bản thân đủ lớn để người khác có thể tin cậy và dựa vào anh ấy.

Việc bạn tôn trọng và tin tưởng chính mình chính là biểu hiện của sự tự tin. Bạn sẽ không thể đạt đến cảnh giới đó nếu bạn chỉ biết nghĩ và hy vọng. Bạn phải cho bản thân lý do để tin tưởng chính mình, những lý do này thì không liên quan đến những điều bạn không thể kiểm soát ví như chiều cao của bạn.

2 chìa khóa giúp một người đàn ông trở nên tự tin

Cá nhân tôi dành khá nhiều thời gian để trang bị một số kỹ năng thuộc hai lĩnh vực rất phù hợp với những người đàn ông không đạt “10 điểm”, đặc biệt những người thấp bé:

1. Mặc đẹp

2. Học võ

2 câu chuyện mới nghe có vẻ không liên quan nhưng thực chất võ thuật và phong cách cá nhân có rất nhiều điểm chung:

– Chúng gây nghiện.

– Chúng giúp bạn duy trì một vẻ ngoài ưa nhìn.

– Chúng lặp đi lặp lại.

– Chúng dài hạn và cũng không có điểm kết thúc.

Đó không phải tất cả những điểm tương đồng. Tập võ và ăn mặc đẹp có thể làm bạn ức chế, tốn thời gian và tiền bạc. Nhưng cả hai hoạt động này đều có những tác động lớn đến sự tự tin và chúng rất đáng để theo đuổi.

Chúng ta sẽ đi vào tìm hiểu kỹ từng vấn đề.

Mặc đẹp bắt đầu từ đâu?

Trước khi đi vào cốt lõi của việc cải thiện hình ảnh cá nhân, chúng ta cần trả lời một câu hỏi quan trọng nhưng thường bị bỏ qua:

Tại sao ăn mặc đẹp lại khiến bạn thấy tự tin hơn?

Những trang phục phù hợp có thể tôn lên những đường nét đáng tự hào trên thân hình của bạn, che bớt khuyết điểm, giúp bạn ưa nhìn, nam tính và đẹp trai hơn vẻ ngoài “thực sự” của bạn. Điều này dẫn tới hai hệ quả: tâm trạng của bạn khá hơn nên bạn thể hiện bản thân tốt hơn đồng thời mọi người dành cho bạn nhiều lời khen, cách họ tiếp cận và tương tác với bạn cũng sẽ có sự khác biệt. Cả hai hệ quả đều dẫn đến một vòng tuần hoàn: bạn càng mặc đẹp, bạn thể hiện càng tự tin, bạn càng tự tin và trông bạn càng thần thái thì bạn càng nhận được nhiều nhận xét tích cực từ mọi người và chuyện đó sẽ khiến bạn tự tin hơn nữa.

Tự tin đến từ cả môi trường bên trong và bên ngoài. Các dấu hiệu từ người ngoài có tác động nhất định đến những cảm nhận bên trong của bạn. Não của bạn nghĩ: “Mọi người đang đối xử với mình như một anh chàng ưa nhìn và tươm tất, thế nên mình cần thể hiện đúng như vậy.”

Tuy nhiên, chú trọng đến việc ăn mặc không hẳn là tấm vé mặc định giúp bạn trở nên tự tin. Thực tế nếu bạn đi sai đường, bạn có thể nhận lại kết quả không như kỳ vọng.

Thường thì khi các anh chàng quyết định sẽ đầu tư vào việc ăn mặc, họ đi một mạch từ thái cực này sang thái cực khác – từ quần bò, áo phông sang sport coats và quần âu. Họ cảm thấy mình cần ăn mặc thật chỉn chu trong một số trường hợp và đôi khi họ bị rườm rà quá đà. Vậy nên những trang phục mới trang bị không phù hợp hoàn toàn với các anh bạn, thay vì cảm thấy tự tin hơn, họ tự soi mói mình và lúng túng nhiều hơn.

Mới chập chững bước vào lĩnh vực thời trang, điều đầu tiên bạn cần chú trọng không hẳn là lựa chọn cho mình một phong cách nhất định mà bạn cần chắc rằng những trang phục bạn chọn vừa vặn với thân hình của bạn. Sự vừa vặn thực sự chiếm đến 80% việc ăn mặc đẹp, đó là lý do vì sao nó nằm ở ngay đỉnh của “kim tự tháp phong cách”.

Bất kể bạn muốn mình trông thẳng lưng hơn, cao hơn hay nam tính hơn bạn cũng cần mặc quần áo vừa vặn. Dù bạn sở hữu kiểu thân hình nào, quần áo đúng cỡ cũng sẽ giúp dáng vẻ của bạn khỏe khoắn, phong độ, tự tin hơn những quần áo không vừa khác.

Bạn cũng cần kiểm tra lại tủ đồ của mình để quyết định xem những món đồ nào đáng giữ, món nào có thể đem đi sửa và món nào nên được loại bỏ.

Bạn phải hết sức sáng suốt và thật lòng. Với những món đồ cả năm bạn chưa mặc lần nào, bạn nên đem tặng/cho/bán chúng càng sớm càng tốt. 

Sau khi công cuộc dọn tủ hoàn thành, bạn có thể bắt đầu dựng một tủ đồ mới với những trang phục có thể tôn lên cơ thể của bạn. Đây cũng là lúc bạn nên quan tâm đến những khía cạnh phong cách khác như:

– Giày dép

– Màu sắc

– Họa tiết

– Cách phối đồ

– Quy định về trang phục

– Phụ kiện

Hãy nâng cấp tủ đồ từ việc nâng cấp từng chút một những món đồ bạn đang mặc. Ví dụ, thay áo phông bằng áo polo, thay quần bò thụng sáng màu bằng quần giả bò ôm, tối màu, từ giày thể thao sang giày da cao đến mắt cá chân. Sau khi đã quen với tủ đồ đã được nâng cấp hơn một chút, hãy bắt đầu lưu ý đến việc lựa chọn trang phục phù hợp với địa điểm, thời gian nhất định. 

Khi đi mua sắm để nâng cấp tủ đồ, bạn có thể ghé qua gian hàng bán găng tay đấm bốc vì bạn sẽ cần học cả cách “đánh đấm”.

Học võ

Tôi chưa một lần thực sự vướng vào một trận ẩu đả. Tất nhiên là anh trai tôi đã từng đánh tôi và tôi cũng từng bắt nạt cậu em trai kế. Nhưng tôi chưa bao giờ đánh đấm ở bên ngoài. Bạn biết gì không? Đó là chuyện tốt. Đánh đấm rất đáng sợ và nguy hiểm, ngay cả khi bạn có “chiến thắng”.

Thế nhưng chuyện đó cũng rất kích thích đúng không? Tôi không muốn đánh nhau với ai cả nhưng ở một mức độ nào đó, tôi muốn thử sức mình. Tôi muốn biết trong trường hợp bất khả kháng, liệu tôi có thể bảo vệ bản thân và những người quan trọng với mình hay không.

Trong một cuộc phỏng vấn với MMA Mania, tác giả người Mỹ Ryan Holiday từng phát biểu:

“Khi học Nhu thuật, tôi nhớ đến Theodore Roosevelt (Tổng thống thứ 26 của Hoa Kỳ) rất nhiều. Theodore Roosevelt từng là một đứa trẻ yếu ớt và bé nhỏ. Bố ông còn nói với con mình rằng, ‘Con có trí tuệ sáng láng nhưng cơ thể con quá yếu đuối, một tinh thần mạnh mẽ thì không thể làm việc nó cần làm với một thể chất yếu ớt.’ Roosevelt không chỉ tập thể hình và nâng tạ. Ông đã thử thách thể chất của mình suốt cả cuộc đời: đó cũng chính là ý tưởng của bài diễn văn nổi tiếng ‘The Strenuous Life’ (tạm dịch: Cuộc đời hăm hở). Nội dung của bài diễn văn là về việc thử thách bản thân cả về tinh thần và thể chất. Nhu thuật và MMA (võ thuật tổng hợp) là những ví dụ chân phương nhất cho ý tưởng đó.”

Võ thuật ngày càng trở nên phổ biến. Một phần nhờ vào thành công của giải UFC, MMA đã vươn lên trở thành một ngành công nghiệp lớn. Càng ngày càng có nhiều phòng tập MMA được mở ra, điều đó đồng nghĩa với việc những ai có hứng thú với việc học võ sẽ có môi trường an toàn, tiện nghi để luyện tập.

Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên bước vào một phòng tập MMA ở khu nhà tôi đang sống. Căn phòng ấm và ẩm, sực mùi mồ hôi. Tôi nghe thấy tiếng găng tay đấm vào bao cát và tiếng tay đập trên thảm. 

Họ tổ chức rất nhiều lớp học, từ quyền anh đến tự vệ hay vật. Tôi quyết định tập trung vào Nhu thuật Brazil vì tôi nghe nói đó là môn võ phù hợp cho những người thấp bé. Thực chất đa số những người tập Nhu thuật Brazil đầu tiên cũng là những người đàn ông thấp bé. Điều này khá hợp lý vì Nhu thuật chủ yếu là tấn công trên mặt đất, chiều cao và khổ người không còn quá quan trọng vì bạn tập trung vào đôi bàn chân.

Bạn có biết cảm giác hạ gục được một anh bạn to gấp đôi mình xuống thảm như thế nào không? Tự tin ngút trời!

Nếu bạn đang phân vân về việc học võ, tôi thật lòng khuyên bạn nên nhanh chóng tìm một trung tâm dạy Nhu thuật Brazil, MMA hay quyền anh để thử sức. Hầu hết các phòng tập đều để bạn tham dự thử 1-2 buổi học miễn phí.

Sau đó hãy thật kiên trì. Bất kể bạn chọn môn võ nào thì đó cũng là sự thử thách lớn về thể chất và tinh thần. Tuy nhiên mọi việc sẽ dần dễ dàng hơn nếu bạn quyết tâm và tập luyện đều đặn.

Kết

Ai cũng có những nỗi bất an của riêng mình. Đó thường là những điều chúng ta không thể kiểm soát, ví dụ như chiều cao. Thay vì dằn vặt mình vì những điều không thể thay đổi, hãy tập trung vào những thứ bạn có thể kiểm soát như học kỹ năng mới (như võ thuật) hay chỉn chu ngoại hình (ăn mặc đẹp).

Bạn cũng cần nhớ rằng: Đối với phần lớn chúng ta, tự tin không tự nhiên mà có. Đó là kết quả của cả quá trình từ hành động, rèn luyện thói quen đến không ngừng cải thiện để tiến bộ.

Phương Thảo / Theo Trí Thức Trẻ

Lão võ sư trọn đời vì võ học cổ truyền


Muốn gặp lão võ sư Nguyễn Minh Trí, Chưởng môn phái Thiếu lâm Long Phi để đàm đạo chuyện võ học, sáng thứ 2 và thứ 5 hàng tuần ghé quán nước nhỏ bên lề đường Đoàn Thị Liên ở phường Phú Lợi, TP.Thủ Dầu Một ắt sẽ gặp. Còn muốn tận mắt xem ông truyền dạy võ học cho các thế hệ võ sinh thì vào chiều tối thứ 2, thứ 6 ra sân Trung tâm Văn hóa tỉnh trên đường 30-4. Năm nay đã gần “thất thập cổ lai hy”, nhưng nghe ông nói chuyện võ học rồi xem ông múa võ, chúng tôi mới cảm nhận hết tình yêu và sự đam mê võ học vẫn không ngừng tuôn chảy trong con người ông…

Đại võ sư Nguyễn Minh Trí vẫn tích cực truyền dạy võ học cho các thế hệ học trò

 Tầm sư học võ 

Nhắc đến các môn phái võ cổ truyền ở Việt Nam, môn phái Thiếu lâm Long Phi ở Bình Dương hiện do võ sư Nguyễn Minh Trí làm chưởng môn (đời thứ 2) khá nổi tiếng. Võ sư Nguyễn Minh Trí là người nắm giữ bài quyền “Roi Tấn Nhất” có nguồn gốc từ dòng võ Tân Khánh – Bà Trà và đã được Liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam chọn để biên soạn là 1 trong 18 bài võ quy định trong sách “Võ cổ truyền Việt Nam”.

Bài quyền “Roi Tấn Nhất” có nguồn gốc từ dòng võ Tân Khánh – Bà Trà, bao gồm 12 câu thiệu, 53 động tác. Võ Tân Khánh – Bà Trà là một trong những di sản văn hóa phi vật thể hình thành từ rất sớm trên địa bàn tỉnh, đã và đang được ngành Văn hóa, Thể thao và Du lịch quan tâm bảo tồn, phát triển.

Để trở thành người nắm giữ bài quyền “Roi Tấn Nhất” này, đại võ sư nói rằng đó là cả một hành trình miệt mài theo đuổi võ học của ông. Quê ngoại của ông ở phường Tân Phước Khánh, TX.Tân Uyên – vùng quê một thời nổi tiếng với món võ “đả hổ” Tân Khánh – Bà Trà. Từ nhỏ, cậu bé Nguyễn Minh Trí đã được ông ngoại của mình dẫn dắt đến với võ thuật. Ngày ngày về thăm ông ngoại, thấy ngoại thường hay múa võ rèn luyện sức khỏe, cậu cũng tập tành múa theo.

Thấy cháu mình có năng khiếu và nhiều lần xin theo học, ông ngoại đã đồng ý dạy cho cháu những thế võ đầu tiên trong đời, đó là những thế võ Tân Khánh – Bà Trà. Từ cái gốc ban đầu ấy, sau này võ sư Nguyễn Minh Trí đã nghiên cứu, hệ thống lại thành bài quyền “Roi Tấn Nhất” và được Liên đoàn Võ thuật cổ truyền Việt Nam chọn là 1 trong 18 bài võ quy định, in trong sách “Võ cổ truyền Việt Nam”. Ông được xem là người nắm giữ bài quyền “Roi Tấn Nhất” thuộc dòng võ Tân Khánh – Bà Trà trên đất Bình Dương.

Phát triển võ học 

Năm 1967, ông chuyển về TP.Hồ Chí Minh sinh sống. Với niềm đam mê học võ luôn chảy bỏng, mỗi khi có dịp ngang qua võ đường nào ông cũng nán lại gần xem. Như cái duyên đưa đẩy, một lần đi ngang qua chợ Tân Bình, ông thấy có một võ đường hoạt động ở đó. Sau nhiều lần nấn ná xem các môn sinh võ đường này miệt mài luyện tập, thấy các thế võ, quyền pháp của môn phái này cũng có những nét tương đồng như dòng võ mà ông từng được ngoại truyền dạy trước đây nên vào xin theo học. Từ đó, ông trở thành đệ tử của môn phái Thiếu lâm Long Phi. Đây cũng là nơi ông từng bước trưởng thành trên con đường võ học. Sau một thời gian luyện tập, ông trở thành huấn luyện viên truyền dạy cho bao thế hệ học trò và bây giờ là chưởng môn đời thứ 2 của môn phái.

“VÕ NHẠC LÀ SỰ KẾT HỢP ĐẶC SẮC. NHẠC TÔN VÕ LÊN MỘT TẦM CAO MỚI VÀ THƯỜNG GẮN VỚI NHỮNG SỰ KIỆN LỊCH SỬ DÂN TỘC NÊN ÂM HƯỞNG HÙNG HỒN VÀ MANG LẠI CHO NGƯỜI XEM CẢM GIÁC RẤT PHẤN CHẤN. ĐÂY CŨNG CHÍNH LÀ NÉT ĐẶC SẮC RIÊNG MÀ MÔN PHÁI THIẾU LÂM LONG PHI ĐÃ PHÁT TRIỂN TRONG NHIỀU NĂM QUA”,

(Võ sư Nguyễn Minh Trí)

Điềm đạm, ít nói, nhưng khi nhắc đến võ học 2 mắt ông sáng hẳn lên. Ông cho biết, sau gần 10 năm rời quê tầm sư học võ, ông lại quay về quê hương Bình Dương để truyền bá võ học Thiếu lâm Long Phi cho mọi người. Năm 1991, khi chưởng môn đầu tiên Nguyễn Văn Thinh qua đời, là đệ tử chân truyền của môn phái, võ sư Nguyễn Minh Trí được tín nhiệm là người thay thế thầy mình gánh vác trách nhiệm của môn phái. Ông trở thành chưởng môn đời thứ 2 của môn phái Thiếu lâm Long Phi khi mới 40 tuổi.

Từ đây, võ sư Nguyễn Minh Trí đã có cơ duyên phát triển môn phái trở thành một trong những môn phái võ cổ truyền nổi tiếng trong làng võ cả nước. Không chỉ ở TP.Hồ Chí Minh, Bình Dương, ông còn đưa môn phái Thiếu lâm Long Phi phát triển mạnh ở tỉnh Bình Phước, Đồng Nai, Quảng Trị và cả ở nước ngoài.

Tại Bình Dương, Câu lạc bộ (CLB) võ thuật Thiếu lâm Long Phi là một trong những CLB võ thuật cổ truyền được thành lập đầu tiên (vào năm 1996) của Nhà Văn hóa Sông Bé (nay là Trung tâm Văn hóa – Nghệ thuật tỉnh). Môn sinh của môn phái cũng ngày càng phát triển và tăng lên rất nhiều so với con số chỉ hơn 100 người ban đầu. Trong quá trình hoạt động, CLB đã nhiều lần đi biểu diễn, thi đấu trong các kỳ Festival, hội thi liên quan đến võ thuật. Những tiết mục xuất sắc của Thiếu lâm Long Phi luôn được đánh giá cao, chọn làm tiết mục công diễn tại các hội thi, hội diễn.

Thăng hoa võ nhạc 

Để được đánh giá cao và mọi người đón nhận, trong các tiết mục biểu diễn của môn phái Thiếu lâm Long Phi trên sâu khấu luôn có sự kết hợp với âm nhạc. Trên nền các bài nhạc, như: Bạch Đằng giang, Nòi giống tiên rồng, Vươn vai Phù Đổng, Hòn vọng phu… võ sư Nguyễn Minh Trí đã dày công nghiên cứu để kết hợp giữa võ với nhạc tạo thành những bài võ nhạc đặc sắc. Với sự kết hợp các bài quyền trên nền nhạc mang âm hưởng dân tộc, ca ngợi lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước, dưới sự hướng dẫn của võ sư Trí, các tiết mục võ nhạc đã được các võ sinh Thiếu lâm Long Phi biến hóa uyển chuyển, kết hợp, hòa quyện giữa võ thuật và nghệ thuật.

Các thế võ được thăng hoa trên nền nhạc và truyền thêm cảm hứng cho người biểu diễn cũng như người xem. Mỗi tiết mục lên sâu khấu biểu diễn dù chỉ có mấy phút, nhưng phải mất công nghiên cứu, dàn dựng đến mấy tháng trời. Sau khi chọn được bài nhạc phù hợp, phải biên tập, dàn dựng, rồi huy động lực lượng diễn thử xem có phù hợp hay chưa. Nếu vẫn chưa được thì tiếp tục nghiên cứu đến khi nào giữa võ và nhạc thật sự hòa quyện vào nhau thì mới đưa vào biểu diễn.

Trong thời gian qua, môn phái Thiếu lâm Long Phi đã tham dự nhiều giải đấu trong nước, khu vực cũng như quốc tế và mang về nhiều huy chương các loại, góp phần tích cực vào những thành tích về võ cổ truyền của tỉnh nhà. Đặc biệt, trong nhiều lần tham gia Liên hoan Quốc tế võ thuật cổ truyền Việt Nam tại Bình Định, môn phái Thiếu lâm Long Phi ở Bình Dương đều có tiết mục xuất sắc được chọn công diễn bế mạc. Năm 2016, trong khuôn khổ giải vô địch thế giới võ cổ truyền Việt Nam lần thứ 1 (tại nhà thi đấu Phú Thọ, TP.Hồ Chí Minh), tiết mục võ nhạc sân khấu hóa “Nòi giống tiên Rồng” của môn phái Thiếu lâm Long Phi Bình Dương cũng vinh dự được chọn diễn khai mạc và được đánh giá rất cao. Từ nhiều năm qua, phần tế võ – một nghi lễ chính trong lễ Giỗ tổ Hùng Vương tại trường chuyên Hùng Vương đều do môn phái Thiếu lâm Long Phi thực hiện. Các tiết mục võ nhạc mang âm hưởng sử ca hết sức hào hùng, góp phần mang lại không khí lễ giỗ tổ hết sức thiêng liêng và ý nghĩa.

Với những đóng góp trong việc truyền dạy, phát triển võ học, năm 2019, võ sư Nguyễn Minh Trí được Liên đoàn Võ thuật cổ truyền Việt Nam phong tặng danh hiệu “Đại võ sư quốc gia” vì đã có thành tích cống hiến đặc biệt vào việc bảo tồn và phát triển võ cổ truyền Việt Nam. Năm nay, đại võ sư đã xấp xỉ 70 tuổi, nhưng trông vẫn rất cường tráng, khỏe khoắn và đặc biệt ông vẫn tích cực truyền dạy võ học cổ truyền cho những môn sinh muốn rèn sức khỏe, phát triển võ học trên đất Bình Dương. Mới đây, võ sư Nguyễn Minh Trí là một trong 3 cá nhân tiêu biểu trên địa bàn tỉnh đã được hội đồng cấp tỉnh họp xem xét và thống nhất đề nghị hội động cấp bộ xét tặng danh hiệu “Nghệ nhân ưu tú” trong lĩnh vực văn hóa phi vật thể lần thứ III năm 2021.

HỒNG THUẬN / Báo Bình Dương

[Nhẫn] Bài học từ người thầy dạy võ


Phần lớn hạnh phúc hay bất hạnh được quyết định bởi tính cách của bạn chứ không phải phụ thuộc vào hoàn cảnh.

Một cậu bé 10 tuổi quyết định học môn võ Judo cho dù cánh tay trái của cậu đã mất trong một tai nạn xe hơi. Cậu theo học Judo với một võ sư Nhật. Vì tin rằng mình đã học tập rất chuyên cần và sự tiến bộ nên cậu vô cùng thắc mắc tại sao sau ba tháng tập luyện mà thầy chỉ dạy cho mình mỗi một thế võ duy nhất.

Cuối cùng, không kiên nhẫn nổi nữa, cậu bé hỏi thầy:
-Thưa thầy,chẳng lẻ con không thể học được các thế võ khác sao?
Ông trả lời:
-Đây là thế võ duy nhất thầy dạy cho con, cũng chính đó là thế võ duy nhất mà con cần phải học.

Tuy không hiểu hết lời thầy nhưng tin tưởng ở nơi thầy, cậu bé tiếp tục tập luyện.
Nhiều tháng sau, võ sư dẫn cậu bé đến tham dự một cuộc thi judo. Cậu bé rất ngạc nhiên khi thấy mình thắng dễ dàng trong hai trận đầu. Trận thứ ba khó khăn hơn nhưng sau một hồi, đối phương mất kiên nhẫn trong các đòn tấn công, cậu bé đã khéo léo sử dụng thế võ và chiến thắng. Vẫn chưa hết ngạc nhiên vì thành công của mình, cậu tự tin bước vào trận chung kết.
Lần này, đối thủ của cậu là một võ sinh cao lớn, to khỏe và dày dạn kinh nghiệm hơn. Vào trận không lâu, cậu bé đã liên tiếp trúng đòn và hoàn toàn bị đối phương áp đảo.

Hết hiệp đầu, sợ cậu bé bị thương, trọng tài ra hiệu để kết thúc trận đấu sớm nhưng người thầy của cậu không đồng ý:
-Cứ để cậu bé tiếp tục.- Võ sư yêu cầu.

Ngay sau khi trận đấu bắt đầu lại, đối phương phạm phải sai lầm nghiêm trọng: anh ta coi thường đối thủ và mất cảnh giác. Ngay lập tức cậu bé dung thế võ duy nhất của mình quật ngã đối phương và khóa chặt anh ta trên sàn. Cậu bé đã đoạt chức vô địch.

Trên đường về, hai thầy trò ôn lại các thế đánh trong từng trận đấu. Lúc này cậu bé mới thu hết can đảm nói ra cái điều ám ảnh trong đầu mình bấy lâu nay:
-Thưa thầy, làm sao con có thể trở thành vô địch chỉ với một thế võ như thế?
-Con chiến thắng vì hai lý do. – Người thầy trả lời – Lý do thứ nhất, con gần như đã làm chủ được một trong những cú đánh hiểm và hiệu quả nhất của môn võ này. Lý do thứ hai, cách duy nhất mà đối thủ của con phá được thế võ đó là họ phải giữ chặt cánh tay trái của con lại – mà con lại không có cánh tay trái.

Đôi khi, một điểm yếu của ai đó lại trở thành điểm mạnh vững chãi nhất của họ. Có ưu điểm là một điều tốt nhưng nếu có thể biến khuyết điểm thành lợi thế lại càng là một điều kỳ diệu hơn. Hãy tin vào chính mình, bạn có thể làm được tất cả!

Tham khảo: truyencotich.vn

Những “võ sư bậc thầy”


Là võ sư, ông Rabbi Elimelech Golberg hiểu trong võ thuật người ta có thể học được bài học có hiệu quả không ngờ: phải biết quên đi đau đớn.

Rabbi Elimelech Golberg – võ sư đai đen môn choi kwang do (có nguồn gốc từ taekwondo) – từng mất đi cô con gái nhỏ mới 2 tuổi vì bệnh bạch cầu. Và chính tinh thần quả cảm đối mặt bệnh tật của con gái đã thôi thúc ông đồng hành với hơn 5.000 trẻ em bị ung thư trong suốt 12 năm qua.Ông Golberg đang tập võ cho trẻ mắc bệnh hiểm nghèo – Ảnh: CNN

Ông cũng là sáng lập viên dự án Kids Kicking Cancer năm 1999 tại bang Michigan (Mỹ).

Một ngày cách đây hơn mười năm, ông Goldberg cố gắng thử giúp một em nhỏ bị ung thư đang la hét dữ dội vì đau đớn trong khi điều trị.  

Do đó, ông dạy cậu bé kỹ thuật thở trong võ thuật để đương đầu với đau đớn. Kỳ diệu làm sao khi cô y tá rút mũi kim ra, cậu bé gần như không hề biết. Trải nghiệm đó khiến Goldberg hiểu ông có thể giúp nhiều em nhỏ khác bị ung thư hoặc các bệnh nan y khác luyện kỹ thuật thở, thiền định để kiểm soát đau đớn và trở nên mạnh mẽ hơn.

Năm ngoái, cô bé Haley Wallace gia nhập Tổ chức Kids Kicking Cancer sau khi bị chẩn đoán ung thư. Đã từng liên tục bỏ chạy ra cửa mỗi khi trông thấy bác sĩ trong giai đoạn hóa trị, nhưng sau khi tham gia lớp học được hướng dẫn theo mô hình một thầy – một trò của võ sư Goldberg, cô bé 9 tuổi đã biết cách kiểm soát nỗi sợ hãi và đau đớn của bản thân.

Theo đó, mỗi lúc hít thở sâu, Haley được hướng dẫn tập trung nghĩ về luồng ánh sáng, những điều tốt đẹp, hạnh phúc và mỗi hơi thở bung ra, cô bé hình dung như đang giải tỏa các ý nghĩ tiêu cực hay bóng tối để có sức mạnh đẩy lùi đau đớn.

Không chỉ tự giúp bản thân, thầy Goldberg còn khuyến khích các học trò nhỏ dạy lại bạn bè, người thân những kỹ năng thở, thiền định được học tại Kids Kicking Cancer bởi theo ông, theo cách đó trẻ sẽ tìm thấy mục đích sống của mình. Hiểu được mục đích sống của mình là cảm giác vô cùng quan trọng với những đứa trẻ đang ở giai đoạn cuối cuộc đời.

Ông nói: “Khi bọn trẻ thấy rõ mình có thể đem lại ánh sáng và xua tan bóng tối, điều đó sẽ làm thay đổi con người”.

Trước khi những đứa trẻ qua đời vì bệnh nặng, Kids Kicking Cancer tổ chức buổi lễ lên đai đen cho các em. Những buổi lễ có khi được tổ chức tại các khán phòng lớn với cả trăm người tham dự, nhưng cũng có khi diễn ra ngay trong các phòng chăm sóc đặc biệt chỉ toàn những người thân thích.

Ông Goldberg nói: “Khi trao tặng cho các em đai đen, một bên đai chúng tôi thêu tên trẻ và bên kia chúng tôi thêu chữ “võ sư bậc thầy” vì các em thật sự là những người thầy của thế giới này”.

D.KIM THOA / Theo TTO

Taekwondo


Taekwondo nguyên thủy và hành trình trở thành môn quốc võ, môn chính thức tại Olympic

Lịch sử hình thành và quá trình phát triển của môn võ nổi tiếng nhất thế giới – Taekwondo

Taekwondo là môn là môn võ truyền thống của Hàn Quốc. Taekwondo được công nhận là một trong những hình thức võ thuật lâu đời nhất trên thế giới với hơn 2.000 năm tuổi.

Trong “Taekwondo”, Tae có nghĩa là “cước pháp”, Kwon nghĩa là “thủ pháp” và Do (có nghĩa là “đạo” hoặc “nghệ thuật”. Vì vậy, Taekwondo có nghĩa là “Nghệ thuật chiến đấu bằng tay và chân”.

Nguồn gốc Taekwondo
Nguồn gốc Taekwondo

Một trong những manh mối sớm nhất về sự tồn tại của Taekwondo là một bức tranh được tìm thấy ở vương quốc Koguryo của Hàn Quốc. Các nhà khảo cổ học cho biết bức tranh đã được vẽ trong khoảng thời gian từ năm 37TCN đến năm 66 SCN.

Hình vẽ cho thấy hai người không có vũ khí đối đầu với nhau trong tư thế tương tự như Taekwondo. Ngoài ra còn nhiều bức vẽ khác với hình người đang luyện tập một bài quyền và mặc võ phục Taekwondo.

Bức tranh vẽ về Taekwondo cổ đại
Bức tranh vẽ về Taekwondo cổ đại

Nguồn gốc Taekwondo thời sơ khai

Ở thời đại Cao Ly, đất nước Triều Tiên luyện tập môn võ tên là Subakhi. Ở thời điểm đó, việc tập luyện môn võ này không chỉ nhằm mục đích nâng cao sức khỏe mà còn được xem là môn nghệ thuật có giá trị cao. Không chỉ là nội dung thi tuyển vào quân đội của hoàng gia lúc bấy giờ, Subakhi còn thường được biểu diễn cho vua xem.
 
Thời vua Triều Tiên Chính Tổ, những cuốn sách giáo khoa viết phong tục, tập quán của người Hàn đã nói rằng môn võ này được đổi tên thành Taekkyon. Không chỉ thay đổi về tên mà các kỹ năng, kỹ thuật của Taekkyon vào giai đoạn này cũng được thay đổi rất nhiều. Những tài liệu xuất bản vào cuối thế kỷ XIX đã cho biết môn võ Taekkyon tập trung chủ yếu vào các kỹ thuật đá.

Môn võ Taekkyon
Môn võ Taekkyon

Cuối triều đại Chonsun, Taekkyon bắt đầu suy tàn vì sự thờ ơ của hoàng gia. Nguyên nhân là vì giai đoạn này xã hội đề cao giá trị văn chương. Võ thuật lúc này chỉ đơn thuần là một hoạt động giải trí của người dân.
 
Cuối TK XIX, Triều Tiên bị Nhật Bản đô hộ, võ thuật đã bị cấm đoán. Dù là vậy, những người lính kháng chiến vẫn luyện tập môn võ này để rèn luyện thể chất và tinh thần. Du học sinh Triều Tiên cũng đúc kết, học hỏi được nhiều môn võ mới tại đất nước Phù Tang. Đây là một trong những yếu tố ảnh hưởng lớn việc hình thành Taekwondo.

Taekwondo thời hiện đại

Sau khi giải phóng đất nước vào năm 1945, người dân Triều Tiên bắt đầu quá trình gầy dựng lại truyền thống võ thuật. Du học sinh Triều Tiên từ Nhật trở về nước, mở các võ đường để dạy môn võ mới. Môn võ này là sự kết hợp của nhiều kỹ thuật từ các môn võ khác nhau với Taekkyon là nền tảng chính.
 
Vào tháng 1/1946, một sĩ quan trẻ tên là Choi Hong Hi đã đi đầu trong phòng trào cho các binh sĩ tại đơn vị luyện võ thuật. 8 năm sau, ông đã trở thành Thiếu tướng và thành lập võ đường Oh Do Kwan.

Tháng 9/1954, Choi Hong Hi cùng các đệ tử biểu diễn kỹ thuật trước sự chứng kiến của tổng thống thời bấy giờ là Rhee Syngman. Buổi biểu diễn đã tạo nên tiếng vang lớn với cả nước.

Taekwondo phát triển mạnh mẽ từ những năm 40
Taekwondo phát triển mạnh mẽ từ những năm 40


 Đầu năm 1955, một ủy ban đặc biệt được thành lập với mục tiêu quảng bá môn võ đến quần chúng. Vào tháng 4/1955, ủy ban đã đặt tên môn võ là Taekwondo.
 
Thập niên 1960, những HLV Taekwondo Hàn Quốc đã mang môn võ này ra truyền bá tại nhiều nước trên thế giới. Tháng 10/1963, Taekwondo đã có tên trong danh sách các môn thi đấu chính thức tại Đại hội thể thao quốc gia của xứ sở Kim Chi. 3 năm sau đó, ITF – Liên đoàn Taekwondo quốc tế được thành lập.

Tháng 5/1973, Giải Taekwondo vô địch thế giới lần đầu tiên được tổ chức. Cùng năm đó, Liên đoàn Taekwondo Thế giới (WTF) được thành lập với tư cách là cơ quan quản lý quốc tế về các khía cạnh thể thao của Taekwondo. Ngày nay, WTF có 120 quốc gia riêng biệt là thành viên, đại diện cho 20 triệu học viên. Những con số này giúp Taekwondo trở thành môn võ được luyện tập nhiều nhất trên thế giới.

Taekwondo chính thức trở thành môn thi Olympic vào năm 1988
Taekwondo chính thức trở thành môn thi Olympic vào năm 1988

Taekwondo lần đầu tiên được công nhận là một môn thể thao Olympic khi môn võ được trình diễn tại Thế vận hội Olympic Seoul năm 1988. Taekwondo trở thành một môn thể thao tranh huy chương bắt đầu từ năm 2000 tại Thế vận hội Sydney.

Vào năm 2017, Liên Đoàn Taekwondo thế giới – World Taekwondo Federation – đã đổi tên thành World Taekwondo (WT) để tránh hiểu nhầm gây tiêu cực.

Phúc Cơ – Theo Webthethao

Võ sĩ giác đấu trên đấu trường La Mã cổ đại


Võ sĩ giác đấu là những chiến binh được huấn luyện để mua vui cho tầng lớp quý tộc thời La Mã cổ đại. Họ được trang bị đầy đủ vũ khí và tham gia vào các trận chiến sinh tử với những đấu sĩ khác, hoặc thậm chí cả thú dữ.

Các đấu sĩ La Mã cổ đại đang chiến đấu. Ảnh: Adobe Stock.Các đấu sĩ La Mã cổ đại đang chiến đấu. Ảnh: Adobe Stock.

Các đấu sĩ, hay võ sĩ giác đấu, là những nhân vật mang tính biểu tượng đã góp phần định hình cách chúng ta nghĩ về giải trí ở La Mã cổ đại. Thông qua phim ảnh và những câu chuyện, chúng ta thường liên tưởng họ với sự đổ máu và tàn bạo. Nhưng đó có phải là sự thật lịch sử đằng sau những nhân vật này, và họ có phải thường xuyên đối mặt với cái chết?

Thuật ngữ đấu sĩ “gladiator” có nguồn gốc từ tiếng Latinh “happyius”, nghĩa là thanh kiếm ngắn. Đây chính là thứ vũ khí mà các đấu sĩ thường sử dụng. Nhiều nhà sử học tin rằng, cuộc chiến của các đấu sĩ có nguồn gốc từ nền văn minh của người Etruscans. Họ đã tổ chức các trận thi đấu như một phần của nghi thức tôn giáo về cái chết. Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng các trận chiến ban đầu được tổ chức để tưởng nhớ đến cái chết của một số người thuộc tầng lớp quý tộc giàu có. Lòng dũng cảm của các đấu sĩ được cho là đại diện cho đức tính của những quý tộc này.

Từ năm 105 trước Công nguyên đến năm 404 sau Công nguyên, các cuộc huyết chiến trên đấu trường trở thành trò giải trí phổ biến cho tầng lớp quý tộc trên khắp Đế chế La Mã. Trong quãng thời gian hơn 500 năm hình thành và phát triển, luật thi đấu gần như không thay đổi.

Ban đầu, hầu hết đấu sĩ đều là những kẻ phạm tội bị kết án hoặc nô lệ. Nhưng kể từ khi Đấu trường La Mã (Colosseum) với sức chứa 50.000 khán giả được xây dựng ở thành phố Rome vào năm 80 sau Công nguyên, võ sĩ giác đấu đã trở thành một nghề nghiệp có thể mang lại danh tiếng và của cải. Nhiều trường đào tạo đấu sĩ ra đời nhằm giúp các “chiến binh tình nguyện” chiến thắng và giành được tiền thưởng. Họ bao gồm những người lính đã nghỉ hưu hoặc những người đàn ông không có việc làm, đang khao khát kiếm sống. Một số đấu sĩ thậm chí còn xuất thân từ tầng lớp hiệp sĩ và giới quý tộc, những người muốn chứng minh sự quả cảm và thể hiện kỹ năng chiến đấu của họ.

Đấu trường La Mã ở Rome. Ảnh: BigStockPhotos.Đấu trường La Mã ở Rome. Ảnh: BigStockPhotos.

Các đấu sĩ chiến thắng sẽ được trả tự do nếu trước đó họ là nô lệ, tù binh. Đấu sĩ trình độ cao được phép có gia đình và sống cuộc đời giàu có nhờ số tiền kiếm được từ việc bán mạng trong các trận đấu. Danh dự là điều rất quan trọng đối với các đấu sĩ. Khán giả mong đợi người thua cuộc sẽ dũng cảm cho đến phút cuối cùng.

Những người chiến thắng trong nhiều trận đấu sẽ được tặng một thanh kiếm gỗ. Với biểu tượng này, họ có thể giải nghệ và trở thành người đào tạo những kẻ muốn trở thành đấu sĩ.

Thành phố Rome có nhiều trường đào tạo đấu sĩ, trong đó lớn nhất và nổi tiếng nhất là Ludus Magnus. Các học viên sẽ ăn ba bữa thịnh soạn mỗi ngày và được hưởng chế độ chăm sóc y tế tốt nhất. Tuy nhiên, họ phải tuân thủ một số quy định nghiêm ngặt, chẳng hạn như không nói trong giờ ăn. Chế độ ăn của họ bao gồm cháo lúa mạch, ngũ cốc, hoặc những thức ăn giàu proteincarbohydrate khác. Họ không uống rượu vang mà chỉ uống nước. Họ được phép giữ tiền và các phần thưởng mà họ giành được sau khi đánh thắng mỗi trận chiến.

Các đấu sĩ là một khoản đầu tư đắt đỏ đối với những người điều hành các trường đào tạo, vì vậy họ luôn muốn các đấu sĩ đủ dũng mãnh và khỏe mạnh để tham gia nhiều hơn một trận đấu. Trái ngược với suy nghĩ của nhiều người, không có nhiều đấu sĩ chiến đấu đến chết. Nhiều nhà sử học nói rằng có khoảng 1/5 số lượng các đấu sĩ chết trong trận chiến. Một số khác cho rằng tỷ lệ này là 1/10. Tuy nhiên, hầu hết các đấu sĩ chỉ sống đến khoảng 25 tuổi. Đây thực sự là một con số gây sốc.

Trong các trận chiến được tổ chức tại Đấu trường La Mã, hoàng đế sẽ đưa ra phán quyết cuối cùng về việc các đấu sĩ sống hay chết sau khi ông tham khảo ý kiến của số đông khán giả trên khán đài. Nếu đa số khán giả quay ngón tay xuống đất, đồng nghĩa với việc các đấu sĩ sẽ phải chết. Vì vậy, dù các đấu sĩ có chiến đấu tốt hay không, số phận của họ vẫn nằm trong tay người cai trị.

Khi đề cập đến các đấu sĩ La Mã cổ đại, chúng ta có xu hướng nghĩ rằng họ đều là nam giới. Nhưng điều thú vị là các nữ nô lệ cũng bị ép buộc vào đấu trường. Hoàng đế La Mã Domitian thậm chí còn cho các nữ đấu sĩ chiến đấu với những người lùn để làm trò tiêu khiển. Phụ nữ đã có mặt trong các trận chiến trong khoảng 200 năm, cho đến khi Hoàng đế Septimius Severus cấm họ tham gia vào trò chơi khát máu này.

Các đấu sĩ La Mã không chỉ mang sức mạnh và lòng dũng cảm vào sân đấu mà còn cả thanh kiếm của họ. Loại áo giáp và vũ khí mà họ mang theo phụ thuộc vào cấp bậc đấu sĩ, bao gồm bốn loại chính: Samnite, Thracian, Myrmillo và Retiarius.

Các đấu sĩ Samnites được trang bị một thanh kiếm ngắn, khiên hình chữ nhật, phần giáp che ống chân và một chiếc mũ bảo hiểm bằng sắt. Đấu sĩ Thracia chiến đấu bằng một thanh kiếm cong và một chiếc khiên nhỏ hình vuông hoặc tròn. Các đấu sĩ Myrmillo có biệt danh là “người cá” vì họ đội chiếc mũ có hình một con cá phía trên. Họ cũng mang theo thanh kiếm ngắn và khiên giống như đấu sĩ Samnites nhưng áo giáp của họ chỉ bao gồm miếng lót đệm ở cánh tay và chân. Cuối cùng, Retiarius là những đấu sĩ ít được che chắn nhất. Họ không có mũ bảo hiểm hoặc áo giáp. Vũ khí của họ là cây đinh ba kết hợp với lưới. Khi lâm trận, họ cố gắng làm đối thủ bị vướng trong lưới rồi mới tấn công. Chiến thuật này khá mạo hiểm và cần luyện tập rất nhiều.

Các trận huyết chiến trên đấu trường La Mã cổ đại đã kết thúc vào năm 404 sau Công nguyên, sau khi Hoàng đế Honorius đóng cửa các trường đào tạo đấu sĩ. Trong bối cảnh của thế kỷ 21, đây là một trong những hình thức giải trí tàn bạo mà chúng ta hy vọng nó không xuất hiện trở lại.

Quốc Hùng (Theo Ancient Origins) / Khoahocphattrien

Top 10 môn võ nguy hiểm nhất ngoài võ thuật phương Đông


Ngoài những môn võ thuật nức tiếng bắt nguồn từ Nhật Bản, Trung Quốc hay một nơi nào đó ở châu Á thì còn rất nhiều dạng võ thuật có tính thực chiến cực kỳ nguy hiểm ở những nơi khác trên thế giới.

1. Capoeira

Kết hợp giữa chiến đấu và các điệu múa, Capoeira là một trong những phong cách chiến đấu đẹp mắt nhất. Capoeira bắt đầu từ Brazil bởi những người nô lệ châu Phi và người châu Mỹ bản địa phải tự mình học cách chiến đấu bằng đôi chân khi đôi tay bị gông cùm. Sau khi chế độ nô lệ được bãi bỏ, Hoàng đế Brazil đã xem các kỹ thuật Capoeira là thứ võ vô cùng nguy hiểm bởi các nô lệ được thả tự do và cấm thực hành môn võ này.

Sau đó Capoeira đã bắt đầu tổ chức các giải đấu mang tính chất đào tạo, huấn luyện và đi kèm với đó là âm nhạc khiến cho việc thi triển môn võ này như một điệu khiêu vũ. Ngày nay các trận đấu của Capoeira luôn được xem như một loại hình âm nhạc và nhào lộn. Nhưng phải nói rằng các động tác với những cú đá, ném người và tiếp đất ấn tượng khiến cho Capoeira sẽ rất hữu ích khi thực chiến.

2. Savate

Được phát triển ở Pháp trong suốt thế kỷ 19, Savate ban đầu do các võ sĩ đường phố thực hiện bằng việc đeo các đôi giày hạng nặng đá vào đầu nhau. Trong thực tế, Savate là tiếng lóng của từ “chiếc giày cũ”. Savate bắt đầu di chuyển từ đường phố vào trong các trường dạy đấm bốc và vẫn còn là một loại hình thi đấu không vũ trang phổ biến ở Pháp, được biết đến với những cú đá tàn bạo vào đầu và mặt cho đến khi hạ gục đối thủ.

3. Jeet-Kune-Do (Triệt quyền đạo)

Rất nhiều người hiểu nhầm rằng Triệt quyền đạo là một môn võ phương Đông. Trong thực tế môn võ này được phát triển ở Mỹ bởi Bruce Lee (Lý Tiểu Long – lúc đó là một công dân Mỹ) từ việc nghiên cứu và hâm mộ lối đánh đơn giản của võ thuật phương Tây như các môn đấm bốc và đấu vật. Mệt mỏi với những phương pháp quá phức tạp của Kung Fu, Bruce Lee đã cọ xát những chiến thuật cơ bản nhất khi phát triển Triệt quyền đạo. Rất nhiều bạn bè là các ngôi sao của Lee đã thực hành môn võ này như Abdul-Jabbar, John Saxon, Jim Kelly and Steve McQueen.

4. Krav Maga

Môn võ chiến đấu nguy hiểm từ Israel này bắt nguồn từ các đường phố, được phát triển bởi đội bảo vệ khu phố người Do Thái chống lại các băng nhóm đối kháng với người Do Thái. Krav Maga khác với hầu hết các môn võ thuật ở chỗ tập trung vào việc kết thúc một trận đấu càng nhanh càng tốt bằng cách sử dụng một lực áp đảo. Vì thế khiến cho kỹ thuật của Krav Maga trở thành thứ vũ khí nguy hiểm nhất của bất kỳ môn võ nào. Ngày nay, loại võ này được sử dụng bởi lực lượng cảnh sát và quân đội, bao gồm cả Lực lượng Đặc nhiệm và FBI của Mỹ.

5. Chiến đấu bằng gậy của người Nguni

Kỹ năng chiến đấu huyền thoại của tộc người Nguni (Zulu) chính là sử dụng các cây gậy cầm trên tay và một cái khiên nhỏ tự vệ. Dù các vết cắt của gậy không gây tổn hại nhiều nhưng cú đập và đấm bằng gậy sẽ khiến cho đối phương vô cùng đau đơn. Chính môn võ thuật này đã rèn luyện khả năng chịu đau và lòng dũng cảm của người Zulu khiến cho họ không cảm thấy sợ hãi trước cả cuộc tấn công bằng súng của thực dân Anh trước đây.

6. Sambo

Sambo là một môn võ tương đối hiện đại, đồng thời cũng là một môn thể thao chiến đấu và tự vệ được phát triển ở Leien Xô và được công nhận chính thức như một môn thể thao vào năm 1938. Có ba nhánh của môn võ Sambo cần chú ý, gồm: Sport Sambo là một môn thể thao giống với đấu vật hay judo; Combat Sambo được phát triển trong quân đội và tương tự như võ thuật tổng hợp hiện đại (MMA); và Freestyle Sambo được phát triển để thi đấu theo những nguyên tắc chiến đấu của Sambo do Hiệp hội Sambo Mỹ sáng tạo.

7. Chiến đấu bằng dao găm của người Apache

Người Apache sử dụng thành thạo rất nhiều vũ khí để tấn công các đối thủ của mình, và một trong những vũ khí nguy hiểm nhất mà họ sử dụng trong cận chiến chính là một con dao găm. Tất cả người Apache lúc nào cũng mang theo mình ít nhất một con dao găm để sử dụng vào rất nhiều công việc trong khi đi săn, nhưng nếu trong một trận chiến thì mỗi người sẽ mang theo mình hàng chục con. Họ có thể phóng dao rất chính xác, cứa vào đối phương ở gần, đâm vào ngực hoặc cổ họng đối phương. Ngày nay Quân đội Mỹ đã thuê rất nhiều huấn luyện viên là người Apache để đào tạo cho đặc nhiệm sử dụng dao găm trong chiến đấu. Vì thế không cần thắc mắc gì thêm lực lượng SEALS Hải quân nước này được xem là những chiến binh dao găm tốt nhất trên thế giới.

8. Đấu kiếm châu Âu

Đấu kiếm châu Âu là một môn võ chiến đấu phức hợp và thông minh, có hàng ngàn hướng dẫn sử dụng ở trên khắp châu Âu. Các võ sĩ đấu kiếm nổi tiếng với khả năng tấn công chính xác và bàn chân di chuyển một cách tinh thế cũng như khả năng kiểm soát toàn bộ cơ thể điêu luyện như bất kỳ một võ sĩ Samurai nào. Mỗi quốc gia ở châu Âu đều có một phong cách đấu kiếm đặc trưng với các loại kiếm khác nhau.

9. Pankration

Kết hợp giữa đấm bốc và đấu vật, Pankration của người Hy Lạp cổ đại cho phép võ sĩ chiến đấu không theo bất kỳ quy tắc nào từ đá vào hang tới bẻ gãy ngón tay. Mục đích của các trò chơi tại Olympic thời cổ đại chính là giúp tất cả đàn ông trong thành phố của Hy Lạp luôn nêu cao tinh thần sẵn sàng phục vụ quân đội. Trong số đó môn võ Pankration đã nhanh chóng giúp cho đội quân trở nên hùng mạnh và tàn bạo. Ngày nay, người Hy Lạp vẫn luyện tập Pankration như một môn thể thao và các kỹ thuaatj của nó đã được phát triển cách đây hàng ngàn năm vẫn được sử dụng trong các sự kiện đấu võ hỗn hợp.

10. Đấu vật cao nguyên (Highland Wrestling)

Đấu vật cao nguyên là một loại võ chiến đấu đầu tiên được dạy cho thế hệ trẻ ở Scotland, thường là các kỹ thuật gia truyền được truyền từ cha tới con. Sử sách ghi lại rằng, các hiệp sĩ Anh thường bị người Scotland sử dụng môn võ này vật ngã và lôi các hiệp sĩ áo giáp khỏi yên ngựa của mình một cách dễ dàng.

Văn Biên (theo Listverse) / khoahocphattrien.vn

Giai thoại về cao thủ bắn cung là sư phụ của ‘Võ Tòng Việt Nam’


Ông Cử Tốn là một trong số những võ sư xuất sắc trong lịch sử nước nhà. Tài năng, đức độ của ông đã đi vào huyền sử của võ học dân tộc.

Theo những tài liệu còn lưu truyền đến nay, võ sư Cử Tốn tên thật Nguyễn Đình Trọng, sinh ra tại Hà Nội. Ông là dòng dõi với võ tướng Nguyễn Đình Tùng, người từng đỗ thủ khoa kỳ thi Đình dưới thời nhà Nguyễn.

Năm mới 18 tuổi, Cử Tốn đã thi đỗ Hội nguyên (phó bảng võ). Đến kỳ thi Đình, do gia đình có chuyện buồn, cụ đã xin về quê không thi nữa.

Dù phải bỏ thi giữa chừng, võ sư Cử Tốn vẫn được vua Tự Đức ca ngợi hết lời. Theo sách Đại Nam hội điển sự lệ, nghe danh tài bắn cung siêu hạng của Cử Tốn, vua Tự Đức rất muốn chứng kiến tài năng của ông. Nhà vua đã tổ chức một cuộc thi bắn cung ở sân đình.

Những võ tướng, nhân tài giỏi bắn cung nhất nước đã tham dự. Dù còn trẻ và chưa có kinh nghiệm ở những nơi đông người, trang nghiêm, Cử Tốn đã rất bình tĩnh để bắn liền lúc 9 mũi tên trúng hồng tâm.

Không chỉ vua Tự Đức, các cao thủ ở kinh thành chỉ biết tròn mắt kinh ngạc. Vua Tự Đức đã ban cho võ sư bốn chữ “xạ năng quán quốc” để ghi nhận tài năng của Cử Tốn.

Cũng theo một số tư liệu được dòng họ ông Cử Tốn lưu giữ, thực dân Pháp từng muốn thử thách tài năng của vị võ sư bằng cách chỉ lên con chim đang đậu trên cây, yêu cầu bắn trúng. Ông chưa kịp bắn, chúng đã rung cây cho chim bay đi. Dù vậy, võ sư tài năng vẫn kịp bắn hạ con chim được chỉ định.

Giai thoai ve cao thu ban cung la su phu cua 'Vo Tong Viet Nam' hinh anh 1
Chân dung võ sư Cử Tốn nổi tiếng một thời. Ảnh tư liệu.

Ngoài tài bắn cung, Cử Tốn còn tinh thông võ thuật, thông thạo nhiều loại vũ khí. Trong đó, thương thuật của ông khiến nhiều người kính nể. Cho rằng thầy trò Cử Tốn là mầm họa, thực dân Pháp nhiều lần tìm cách hãm hại.

Chúng cho dựng võ đài, loan báo khắp Đông Dương rằng,ai đánh hạ được thầy trò Cử Tốn sẽ được trọng thưởng Bắc Đẩu bội tinh và được trọng đãi hậu hĩnh. Hiểu rõ âm mưu ấy, Cử Tốn nghĩ ra kế sách đối phó.

Ngày ấy, ở sở thú Hà Nội có con hổ cụt đuôi hung dữ, thấy người là lồng lên, bổ nhào lên chuồng thép như muốn ăn tươi nuốt sống. Võ sư Cử Tốn muốn môn sinh của mình diễn lại tích “Võ Tòng đả hổ” ngay trước mắt quần hùng để tạo thanh thế. Người được cụ chọn sắm vai Võ Tòng là võ sư Mùi Đen, một đệ tử có thân hình vạm vỡ.

Trước sự kinh hãi của mọi người, Mùi Đen thủng thẳng vào mở cửa chuồng cọp đực. Sau một giờ quần thảo, bằng một đòn chí mạng, ông đã bẻ gãy cổ mãnh thú.

Chẳng cần nghỉ ngơi lấy sức, túm gáy “kẻ thua cuộc”, ông vác sang chuồng con cọp cái. Lại một màn kịch chiến kinh hoàng diễn ra. Con cọp cái đã bị ông bẻ gãy bốn chân, nằm phủ phục, rên những tiếng thảm thiết.

Phía dưới, quần hùng không ngớt vỗ tay tán thưởng và nể trí, dũng của thầy trò võ sư Cử Tốn, chẳng ai còn dám thượng đài nữa. Có người còn gọi võ sư Mùi Đen là “sư phụ của Võ Tòng” vì một lúc đánh chết 2 con hổ.

Đám cai trị được một phen muối mặt, rẽ đám đông đang hân hoan với những lời tán dương không ngớt, chuồn thẳng.

Tương truyền, có lần, một mình ông Cử Tốn dùng tay không đánh bại 10 tên cướp có võ công và vũ khí. Sau này, cháu ngoại của cụ là võ sư Vũ Văn Nhàn (Nguyễn Văn Nhân) đã kế thừa những di sản võ học của ông để thành lập nên phái Thăng Long võ đạo.

Theo Zing.vn