Xuân hạ thu đông, bốn mùa tám tiết, quy luật của đất trời, ngẫm ra lắm điều kỳ diệu.

Mới tháng trước còn những cơn mưa gây bao điều phiền toái, kẹt xe, ngập nước làm đề tài cho các anh hùng bàn phím phê phán này khác…, tưởng như bi quan lắm, không lối thoát đến nơi! Ấy vậy mà, mùa mưa vừa dứt, đông về, trời se lạnh chút xíu đã thấy ngoài phố đi bộ các kiểu áo khoác thu-đông chụp hình, tạo dáng khoe lên Facebook, trăm hoa đua nở.

Tâm lý con người mong manh, cảm xúc đến và đi khá dễ dàng. Người ta quên nhanh những ngày nắng nóng, gió bụi, ngộp thở hay những ngày mưa ề à, lướt thướt để hăm hở chuẩn bị cú chót cuối năm.

Người nông dân ra ruộng nhẩm tính vụ Đông Xuân được bao nhiêu chuẩn bị cho tết. Nhà vườn gom vốn liếng trong những chậu hoa với cái nhìn lo âu và tâm trạng thắc thỏm. Ông, bà chủ doanh nghiệp đi ra đi vào nhẩm tính năm nay được bao nhiêu, chốc chốc lại điện thoại hỏi cô kế toán khoản này, khoản khác…

Phố vui và rộn rã không chỉ bởi tưng bừng đèn hoa giăng mắc mà còn là sự xuống đường của muôn hồng ngàn tía những sản phẩm mà người bán thì mong bù lỗ cho những tháng ế ẩm trong năm, còn người mua cũng vội vàng chọn lựa. Dù tháng nào cũng mua sắm nhưng cái vội tất bật cuối năm khiến người ta dễ nghĩ làm như cả năm không có quần áo đẹp mà phải chờ đến tết vậy!

Chợ, siêu thị, trung tâm mua sắm, rộn ràng là thế. Cả xã hội như lao vào cái dòng chảy vốn đã vội vã ngày thường rồi giờ hết năm càng nôn nóng hơn. Kèm theo đó những câu căn dặn, nhắc nhở, cẩn thận, còn mấy ngày nữa, chú ý lời ăn tiếng nói, đi đứng… Chạy nhanh qua một năm rồi, sắp rút về đích phải cố mà giữ cho tròn vẹn.

Cuối năm, người làm bảng tổng kết, một năm qua đi, tạ ơn trời mọi thứ bình an. Cha mẹ vẫn còn khỏe mạnh, nhúc nhắc việc trong nhà. Người hăng hái vì năm nay trúng đậm, những hợp đồng đã và sẽ thanh lý có những con số đẹp như mơ.

Người xoa tay, mỉm cười năm nay đổi được xe, tết này cả nhà sẽ có chuyến du lịch thú vị. Người hạnh phúc tràn trề nhìn con cái vừa ra trường đã có ngay việc làm lương hậu. Mỗi cây mỗi hoa, một năm với người này là thắng thì cũng có với người khác là bại, xoay bên nào cũng giống như mắc lưới.

Cuối năm mà công nợ không thanh toán được, người nợ mình, mình nợ lại người khác. Người thì tối mặt như con thoi từ nhà đến bệnh viện, mẹ ốm con đau…

Trên mạng ảo thì sao? Nếu có những dòng trạng thái hân hoan, hình ảnh đẹp, những bữa tiệc cuối năm hoành tráng thì cũng có người chia sẻ trên Facebook: “Phố phường bên ngoài nhộn nhịp, họ vẫn quẩn quanh ở nơi này, khu xạ trị của bệnh viện ung bướu. Họ, có người đi nuôi bệnh, có người là bệnh nhân.Vòng vòng nơi phòng bệnh và hành lang. Sống ở đó. Ăn ngủ ở đó. Ở riết thành thân. Bữa ăn họ ngồi quây lại cùng ăn uống. Có người nói là lâu rồi cô không biết bên ngoài ra sao…”.

Bởi bản chất của sống là hy vọng nên dù buồn đến mấy con người cũng phải hướng về tương lai bằng cái nhìn lạc quan, trời sẽ quang, mưa sẽ tạnh! Thời gian luôn là phép mầu nhiệm kể cả khi con người đau khổ hay hạnh phúc.

Một chút cảm giác hụt hẫng và trống vắng cuối năm để dũng cảm đón nhận ngày mới, năm mới. Không ai chắc mình đoán được chính xác những gì đang chờ đợi phía trước. Thôi thì, dù vui hay buồn cũng hãy nâng ly và chúc nhau, một năm mới đến, mọi thứ sẽ mới.

Quan trọng nhất là sức khỏe và hãy nghĩ một chút về tha nhân. Có cơ hội được chia sẻ cũng là hạnh phúc. Đó cũng là mục tiêu của anh chàng Mark Zuckerberg khi nghĩ ra trang mạng Facebook giờ đây đã “thống lĩnh toàn cầu” về ý nghĩa chia sẻ.

Hãy nhìn anh ấy vui như thế nào khi chào đón cô con gái ra đời và hiến tặng số tài sản 45 tỉ USD làm từ thiện cùng những dòng trong lá thư gửi con gái: “Bố mẹ mong con có một cuộc sống đầy tình yêu, hy vọng và sự vui vẻ như con đã mang lại cho bố mẹ. Bố mẹ rất nóng lòng muốn trông thấy con sẽ mang đến điều gì cho thế giới này”.

Kim Duy/ Doanhnhanplus