Sống chung với COVID-19 bằng cách nào?


Trong bài báo có tên Học sống chung với COVID-19 đăng trên Outbreaknewstoday ngày 4-9, tiến sĩ Glenn Laverack phân tích 5 yếu tố then chốt khi sống chung với COVID-19.

Sống chung với COVID-19 bằng cách nào?
Khách chờ xe buýt ở Madrid (Tây Ban Nha) ngày 19-9. Ảnh: REUTERS

1. Duy trì tỉ lệ lây nhiễm trong cộng đồng thấp. 

Dù có hay không có vaccine, mọi người cần tuân thủ các biện pháp phòng bệnh đang được áp dụng như đeo khẩu trang, giữ khoảng cách an toàn, rửa tay đúng cách thường xuyên và tự cách ly.

2. Tập trung bảo vệ những người dễ tổn thương. 

Nhóm dễ tổn thương với COVID-19 đã được xác định là người già, người có bệnh lý nền như đái tháo đường, người khuyết tật, lao động nhập cư hoặc người vô gia cư. Cần chú ý đến các môi trường dễ bị tổn thương khác, nơi tiềm ẩn nguy cơ lây lan nhanh chóng của virus, như khách sạn dùng làm khu cách ly, ký túc xá của công nhân nhập cư và trong các gia đình nhiều thế hệ, cũng như nhà tù, nhà máy và trường học.

3. Giãn cách xã hội. 

Chúng ta có thể khuyến khích mọi người duy trì khoảng cách an toàn để có nhiều sự kiểm soát hơn với cuộc sống của mình và để bảo vệ bản thân và cộng đồng. Thói quen giữ khoảng cách sẽ không thể đạt được bằng cách chờ mỗi cá nhân tự thay đổi hành vi do không có đủ thời gian (kẻ thù đầu tiên trong bất kỳ đợt bùng phát nào), nguồn lực và năng lực ở nhiều quốc gia. Do đó, biện pháp hành chính (chính sách, pháp luật và thực thi) có thể hỗ trợ để đảm bảo thực hiện. Việc này có thể thực hiện thành công bằng cách dựa vào cộng đồng, thông qua các tổ chức từ thiện, thiện nguyện, tôn giáo, xã hội hoặc mạng lưới của những người có uy tín, sức ảnh hưởng lớn tại địa phương.

4. Tiếp cận phù hợp các nhóm tạo rủi ro lây nhiễm cao

Xã hội nào cũng có những người không có ý thức giữ khoảng cách xã hội, những người phản đối tới cùng các biện pháp hạn chế; chẳng hạn những cuộc biểu tình chống vaccine, bắt buộc đeo khẩu trang. Để ứng phó với chuyện dịch bệnh kéo dài, cần có sự thay đổi về mô hình ứng phó với đại dịch theo hướng tương tác tốt hơn với cộng đồng và khuyến khích mọi người tự bảo vệ mình. Yếu tố dịch tễ học vẫn cần thiết nhưng việc sống chung với COVID-19 phụ thuộc vào việc kiểm soát virus ngay khi nó lây lan ở địa phương. Hệ thống y tế công cộng phải có khả năng làm việc cùng các chính trị gia để hướng dẫn chính sách của chính phủ trong các bước ứng phó với dịch bệnh.

5. Phòng dịch theo văn hóa, lịch sử địa phương.

Hiện nay, các nước trên thế giới chưa có cách tiếp cận dứt điểm nào để quản lý COVID-19 do bối cảnh riêng (văn hóa xã hội, chính trị, kinh tế và lịch sử) ảnh hưởng trực tiếp đến các quyết định phòng chống dịch. Do đó, rất khó để so sánh và đối chiếu kết quả phản ứng giữa các quốc gia vì có thể biện pháp hiệu quả ở nước này lại không hiệu quả ở nước khác. Sống chung với COVID-19 phụ thuộc vào phản ứng của từng quốc gia trong bối cảnh của quốc gia đó; vì vậy, mọi sự thay đổi nào của mô hình ứng phó với đại dịch phải nhấn mạnh và dựa vào các yếu tố về khoa học xã hội, dựa trên bằng chứng từ dữ liệu. Điều này sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về bối cảnh và có đội ngũ với năng lực văn hóa có thể tương tác với các nhóm khó tiếp cận trong xã hội.

XUÂN MINH – Theo TTCT

Thank you so much

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s