Chợ lạc xoong lúc 5h sáng

Trong vai ‘thợ săn’ các chợ lạc xoong Sài thành, chúng tôi trải nghiệm nhiều chuyện ‘độc, lạ’, từ hàng hóa thượng vàng hạ cám, kẻ mua – người bán ‘kỳ dị’ đến chiêu thức giao dịch có một không hai…

Săn đồ độc vỉa hè - Kỳ 1: Chợ lạc xoong lúc 5h sáng - Ảnh 1.
Ông Hùng bán đồng hồ vui tính ở vỉa hè Nguyễn Thị Minh Khai – Ảnh: THÁI LỘC

Ở các “chợ trời” vỉa hè đó như có những cuốn phim chiếu chậm ngược dòng Sài Gòn 100 năm qua với biết bao kỷ vật, ký ức gần gũi, thân thương.

Mới gần 5h sáng, trời còn mờ mịt, dưới ánh đèn đường vàng leo lét, dăm bảy người bày biện hàng hóa trên mấy tấm bạt ở vỉa hè trước cao ốc 198 Nguyễn Thị Minh Khai (Q.1, TP.HCM).

Tìm “đồ độc” lúc mặt trời chưa mọc

Lát sau, vài người nữa chở mấy bao đầy đồ lạc xoong đổ xuống vỉa hè. Người mua cũng đông dần. Nhiều khách còn cầm cả điện thoại hoặc đèn pin săm soi đồ. Thôi thì đủ thứ, từ máy móc nghe nhạc cũ đến túi xách, đồ lưu niệm, mắt kính, mà nhiều nhất là điện thoại, iPad và đồng hồ bạc màu thời gian…

Ngoài dân “a ma tơ” (nghiệp dư) đi thể dục tò mò dừng chân, có khá nhiều “thợ săn” hàng chuyên nghiệp. Nam, người bán hàng nhẵn mặt khu này, vừa xổ bao lạc xoong thì Hưng, “thợ săn” nhà nghề, liền chớp ngay cặp muỗng bạc, trong khi người đàn ông bên cạnh nhìn thấy nhưng do đứng xa chỉ kịp chỉ tay. Hưng cầm chặt cặp muỗng bạc, trả 150.000 đồng cho người bán trong lời lầm bầm của ông nọ: “Tôi chỉ tay trước mà”…

Nhộn nhạo nhất trong đám “thượng vàng hạ cám vỉa hè” này là bạt đồng hồ của ông Hùng đến từ Q.7. Khách đông săm soi từng tí. Cách bán của ông Hùng cũng vui vẻ, chỉ cần nhỉnh hơn giá vốn hai, ba chục ngàn đồng là ông “đẩy” ngay. Có lúc chưa thấy ai mua, ông rao to át tiếng xe cộ: “Mua đi, mua đi. Vài chục ngàn có cái đồng hồ coi giờ đi… ị” khiến ai cũng bật cười.

Một khách quen cao hứng khoe với ông Hùng cái đồng hồ đeo tay: “Hàng zin nghen, chưa khui”. “Nhiêu mà ngon vậy cha?”. “Có trăm rưỡi”. Đó là chiếc đồng hồ Thụy Sĩ cũ kỹ, song còn “nguyên đai nguyên kiện” do khách nọ vừa mua được từ một bà ve chai đẩy xe mang tới. “Bả đó, nói nhiêu tui đưa nhiêu” – anh ta vừa nói vừa chỉ bà bên chiếc xe đầy đồ ve chai. “Ngon nghen” – ông Hùng cười…

Nhiều năm rồi, khu chợ lạc xoong vỉa hè này họp đều đặn từ trước 5h sáng đến gần 7h, chỉ khi cao ốc mặt tiền mở cửa người bán kẻ mua mới tản dần. Riêng chủ nhật chợ không họp. Nhiều người dạt qua chợ Nhật Tảo (Q.11), số khác sang mua bán ở chợ đồ cổ Cao Minh (Q.Bình Thạnh)…

Cứ canh me đồ dọn đống từ nhà giàu ra vỉa hè, kiểu gì cũng có hàng hiệu giá bèo.

Lan (“thợ săn” đồ vỉa hè)

Phiếu bảo hành… hàng chục triệu bạc

Mấy tháng trước, một buổi trưa, anh Nguyễn Quốc Dũng – chủ quán cà phê Ôtô Xưa đường Lý Chính Thắng – đang rà xe trên đường Hoàng Sa, bất ngờ thấy bà ve chai đẩy xe ba bánh. Nhìn trong mấy thùng giấy nát, anh thoáng thấy cái đồng hồ treo tường cũ kỹ. Dừng lại xem kỹ, anh nhận ra đó là đồng hồ hiệu Odo, không chạy, vỏ gỗ đã bạc màu bụi bặm.

Mở cửa đồng hồ, Dũng giật mình: một tờ hóa đơn cũ nằm trong nilông dùng hắc ín dán sau quả lắc. “Bả hô 5 triệu, nói đang chở lên khu Bùi Thị Xuân bán. Tui đòi mua, bả gật đầu nhưng chắc giá đó. Cuối cùng, bả cũng bớt cho tui năm trăm, còn bốn triệu rưỡi, đem về mà sướng rơn à” – anh Dũng kể.

Anh tỉ mỉ tra cần lên dây, quả lắc lại rung động, kim nhích đều đặn, đúng giờ chuông đổ hay lạ lùng. Dũng lấy khăn mềm cẩn thận lau bụi, gỗ cũ lại lên nước sáng bóng, tất cả đều còn zin, không chút tì vết. 

Đặc biệt, cái phiếu bảo hành chữ Hoa và Pháp của hiệu đồng hồ Hiệp Thành số 69 Boulevard Charner, Saigon (đường Nguyễn Huệ, Q.1) đề ngày bán 5-9-1953, tạm dịch: “Đây là phiếu bảo hành của tiệm đồng hồ Hiệp Thành, Sài Gòn, chuyên đồng hồ nổi tiếng các nước; phiếu bảo hành có giá trị 1 năm, nếu máy móc bị phá hỏng thì không chịu trách nhiệm”…

Anh Dũng chụp hình đưa lên mạng, bạn bè trầm trồ, “like mạnh” cái phiếu bảo hành đã hơn nửa thế kỷ. Nhiều người dạm mua, họ tự ra giá như kiểu đấu giá cao dần, lên đến 70, 80 triệu đồng. Dũng mân mê tấm phiếu bảo hành xưa mà khoe với tôi: “Có giá nhờ cái giấy cũ kỹ này đây, giờ đồng hồ xưa phần nhiều không còn phiếu bảo hành”.

Là chủ quán cà phê có thú “săn đồ độc” trong máu, hễ rảnh là sớm Dũng ghé chợ vỉa hè Nguyễn Thị Minh Khai, trưa sang cuối đường Võ Thị Sáu “canh me” mấy bà ve chai. Có khi tối mịt, anh còn lê la chợ Nhật Tảo. 

Quán Dũng giờ bày cả ngàn “đồ độc”, từ đồng hồ, máy hát, quạt điện, tranh ảnh xưa, đồ gốm sứ, đồ đồng… Nhiều món trong số đó lên đến hàng chục triệu đồng, có nguồn từ… bà ve chai.

Săn đồ độc vỉa hè - Kỳ 1: Chợ lạc xoong lúc 5h sáng - Ảnh 3.
Anh Dũng và phiếu bảo hành đồng hồ Odo – Ảnh: THÁI LỘC

Thú “săn” đồ hiệu

Có lẽ xôm tụ nhất trong “giới lạc xoong” Sài thành vẫn là khu chợ Nhật Tảo. Trong vai “săn” có mặt khi trời chập choạng, tôi bám ngay Tùng – “thợ chạy” (dân buôn đồ cũ/cổ mua hàng khắp nơi, không chỗ bán cố định…), chừng 40 tuổi – đang bày những bao hàng lên vỉa hè giao lộ Lý Thường Kiệt – Tân Phước. Thôi thì đủ thứ “thượng vàng hạ cám”, từ đồ gốm sứ, đũa, muỗng, loa, mạch điện tử, túi xách phụ nữ… Thậm chí còn có cả tấm hộ chiếu của một cô gái đã hết hạn.

Vừa dọn hàng, Hùng vừa khoe mình mới trúng “bao lô” đồ đạc linh tinh của gia đình chuẩn bị đi nước ngoài nên có nhiều đồ xịn, giá mềm. Cả chục khách xúm lại, lọc lựa, hỏi giá, kỳ kèo om sòm… 

Một bà trung niên vẻ sang trọng, nhanh tay “chớp” ngay hai chai nước hoa nổi tiếng của Pháp đã dùng hết nửa, rồi mở nắp đưa lên mũi ngửi. “Tám chục” – bà đưa tờ 100.000, nhận lại 20.000 tiền thối, miệng cười toe toét vì ưng bụng…

Lan, cô gái trẻ, lôi chiếc túi da màu đỏ dưới đống hàng rồi hỏi thẳng: “Nhiêu?”. “Trăm rưỡi”. “Thôi, trăm nha”. Chủ hàng gật cái rụp. Lan đưa tiền mà mừng rơn. Cô biết rõ cái túi chỉ cũ kỹ chút, nhưng là hàng hiệu có giá shop hàng triệu đồng. Kinh nghiệm người lãnh lương hành chính bèo bọt nhưng mê đồ hiệu như Lan là “cứ canh me đồ dọn đống từ nhà giàu ra vỉa hè, kiểu gì cũng có hàng hiệu giá bèo”…

Tìm lại kỷ niệm gia đình

“Hôm đó, tui ứa nước mắt bất ngờ thấy lại kỷ niệm ba mình” – bà Trần Thị Phượng, ở đường Hiệp Nhất, P.4, Q.Tân Bình, tâm sự mới năm ngoái bà ra chợ Nhật Tảo thì tình cờ bị hút mắt vào đống máy hát cũ kỹ. Bà chú ý nhất cái máy Akai nghe băng cối, loại mà cha bà đã dành lương giáo viên mua được từ 50 năm trước.

“Lật xem, tôi bật khóc tại chỗ khi góc trái máy vẫn còn dấu khắc chữ T.V.T. kỷ niệm tên ba tôi. Cuộc trùng phùng kỳ lạ quá” – bà Phượng nói và kể thêm sau năm 1975, cha bà phải bán máy hát để đong gạo. Nhưng bà vẫn nhớ mãi những tuồng cải lương Hoa Mộc Lan, Võ Đông Sơ – Bạch Thu Hà… nghe từ đĩa cối của máy hát. Không biết 44 năm trôi dạt thế nào, nó lại trở về đúng gia đình bà. Chủ tiệm kêu 16 triệu đồng, bà mua ngay vì sợ người khác lấy mất dù không còn nghe được nữa.

Quốc Minh


Kỷ vật tình yêu ở… lề đường

Bà Việt kiều rơm rớm nước mắt, run run cầm lá thư tay và mấy bức ảnh cũ vẫn còn rõ dòng lưu bút được tìm thấy trong đống đồ lạc xoong bụi bặm vỉa hè…

Đó là kỷ vật tình yêu thuộc người cô đã quá cố của bà ở Sài Gòn.

Săn đồ độc vỉa hè - Kỳ 2: Kỷ vật tình yêu ở... lề đường - Ảnh 1.
Chiếc mũ báu vật của nhà sưu tầm Vũ Kim Lộc – Ảnh: T.LỘC

“Săn” những trang đời

Dòng chảy thời gian đã trôi qua với bao cuộc dâu bể, những kỷ vật trai gái một thời đó cũng thất tán khi người cô này qua đời. Và có ai ngờ người cháu ở nước ngoài về lại bất ngờ tìm thấy chúng trong đống đồ bạc màu thời gian bên đường Nguyễn Kiệm, Q.Gò Vấp (TP.HCM)…

Tôi cố tâm sự, bà Việt kiều vẫn kiệm lời, không chịu kể thêm về những kỷ vật tình yêu đó. Nhưng chỉ nhìn gương mặt xúc động của bà, tôi cũng hiểu chúng “vô giá” dường nào. Chủ đống đồ lạc xoong ngó mặt khách, hét giá 400.000 đồng cho mấy tấm ảnh dính lá thư tay cũ kỹ. 

Người đàn bà nọ đưa tờ 500.000 đồng rồi đi ngay mà không chờ thối tiền. Mắt bà vẫn đỏ hoe. Những khách hàng không hiểu chuyện, nhìn theo cười. Họ nghĩ bà bị “chém”, vì mấy bưu ảnh đầy bụi bặm đó thường có giá không quá vài chục ngàn bạc…

Sáng chủ nhật, tôi tiếp tục “săn” đồ lạc xoong ở vỉa hè Nguyễn Thị Minh Khai, rồi “chạy sô” sang đường Phó Đức Chính (Q.1), Phạm Văn Đồng (Q.Gò Vấp). Như có duyên kỳ lạ, tôi bắt gặp rất nhiều hiện vật kỷ niệm, từ những bức ảnh, những lá thư tình cũ đến các bưu thiếp kèm lưu bút, chữ ký xưa. Không nhiều người săm soi những thứ quá đặc biệt này, nhưng ai đã mê thì khó rời đi mà không móc tiền ra.

11h trưa, một “thợ chạy” (dân mua bán đồ lạc xoong không cố định một chỗ) rủ tôi sang “săn” ở cuối đường Võ Thị Sáu cạnh công trường Dân chủ. Một bà ve chai cũng đang đẩy chiếc xe ba bánh từ phía Lý Chính Thắng tới. Cả chục “thợ chạy” vây quanh.

Người thì săm soi máy móc cũ, kẻ khác lật xem chồng tranh sơn mài vẽ chưa hoàn thiện, chưa ký tên, có lẽ từ họa sĩ quá cố nào đó… Trong tiếng í ới hỏi han, kỳ kèo giá cả, tôi thoáng thấy gói giấy tờ cũ là kỷ vật của cô gái nào đó với 2 cuốn nhật ký đề năm 1966 kèm theo cả xấp thư tay, ảnh chụp, thẻ thư viện…

Đang lần giở những tâm tư với chữ viết nắn nót ngày xưa, tôi nhận điện thoại từ nhà nghiên cứu Trần Đình Sơn: “Nghe bên Cao Minh có bán bản thảo sách Nghệ sĩ Bửu Lộc, cuộc đời và sự nghiệp của Văn Thanh”. Tức tốc đến chợ phiên đồ cổ Cao Minh (đường Nơ Trang Long, Q.Bình Thạnh), chúng tôi đành thở dài. Người bán đã nhận tiền cọc của vị khách ẩn danh nào đó.

Ông Sơn xin mượn xem tập bản thảo những thành tựu nghệ thuật và ngày tháng cuối cùng của Bửu Lộc (1911-1986), một vị nhạc sư tài danh của đàn ca cổ Huế trong trạng thái xúc động. Cũng dễ hiểu, trước năm 1975, ông Sơn nhiều lần đến nhà nhạc sư ở Sài Gòn và được tận tình sẻ chia thành quả nghiên cứu, sáng tác…

Trong lúc ông Sơn sống lại hồi ức, tôi thoáng trông qua chồng giấy bên cạnh và giật mình phát hiện nhiều di cảo của Văn Thanh, một nhạc sĩ, nhà nghiên cứu âm nhạc quá cố. Tôi cầm ngay tập bản thảo sách Tìm hiểu ca Huế và dân ca Bình – Trị – Thiên. Bên trong, toàn bộ in ronéo trên giấy pơluya, đầy chỗ chỉnh sửa viết tay, dán kèm nhiều bức ảnh xưa có chú thích viết tay…

Chưa hết, “trống ngực” tôi lại thình thịch với các tập trường ca Mẹ Việt Nam xuất bản năm 1965, 1969 và Con đường cái quan có chữ ký “tươi” của nhạc sĩ Phạm Duy đề “thân tặng Văn Thanh”, “cho Văn Thanh”. Giá mấy tập nhạc hiếm xưa chưa đến 2 triệu đồng.

Săn đồ độc vỉa hè - Kỳ 2: Kỷ vật tình yêu ở... lề đường - Ảnh 2.
Ông “Tây balô” cũng mê đồ lạc xoong đường Nguyễn Kiệm – Ảnh: T.L.

Chiếc mũ vua từ…tin vỉa hè

Rời chợ phiên đồ xưa, tôi ghé thăm nhà sưu tầm và phục chế mũ xưa Vũ Kim Lộc ở Q.1. Ông khoe vừa phục chế chiếc mũ xuân thu thời chúa Nguyễn.

“Nó đây, báu vật quý giá nhất mà tôi sở hữu. Bất ngờ lắm, từ thông tin vỉa hè đó” – ông Lộc hưng phấn kể một chiều ngồi hóng chuyện ở cà phê vỉa hè đường Lê Công Kiều (Q.1) thì bất ngờ được một “thợ chạy” mách nước: “Vừa rồi ở Huế có ông đưa xem mấy đồ bạc chạm đẹp, hình như đồ mũ xưa”. Nghe tả, ông đoán chắc là nhóm đồ bạc của chiếc mũ xưa.

Tức tốc về Huế tìm người bán, rồi được cầm trên tay những món đồ cổ cực hiếm mà ông Lộc rộn cảm xúc. Đó là 4 trang sức hoa có món đính viên thủy tinh màu, 4 con giao long, một con dơi, 6 hình dây lá… Người bán cho biết mua lại từ một nhà ở Huế, họ làm vườn tình cờ đào được cái hũ sành chứa đồ nặng khoảng 3 lượng bạc, và chịu bán giá gần 10 triệu đồng. “Nhiều thứ đồ năn nỉ gãy lưỡi mà giá trên trời, có khi đem về lại đồ giả. Còn lần này lại gặp được báu vật. Đúng là phải duyên mới gặp được” – ông Lộc tâm sự.

Tỉ mỉ nghiên cứu, ông nhận định đây là mũ xuân thu của quan võ thời chúa Nguyễn sử dụng cho hàng chánh ngũ phẩm. Là nghệ nhân làm mũ cổ gần như duy nhất của Việt Nam hiện nay, từng phục chế 4 chiếc mũ vua Nguyễn cho Bảo tàng Lịch sử Việt Nam, ông Lộc tạo khuôn xốp cho chiếc mũ, đan phần cốt bằng lông đuôi ngựa và gắn hoàn chỉnh các đồ vật trang trí cổ xưa trên đó.

“Mấy chục năm sưu tầm, tìm hiểu và phục chế mũ xưa, đây là lần đầu tiên tôi mua được trọn bộ đồ cổ của chiếc mũ xưa, đặc biệt là chiếc mũ xưa nhất chưa từng thấy. Tất cả đều nhờ vào… vỉa hè” – ông Lộc vui vẻ kể.

do doc 1
Kỷ vật thư từ, giấy tờ… của một “người xưa” trên vỉa hè – Ảnh: T.L.

Sự thú vị, độc đáo của các “chợ trời lạc xoong” là thế. Vỉa hè đường Nguyễn Kiệm chuyên bán đồ điện gia dụng, nhất là điện thoại cũ, nhưng thi thoảng khách vẫn có thể tìm thấy… thư tình viết trên bưu thiếp của ai đó.

Chợ Nhật Tảo nổi tiếng hàng điện tử, đặc biệt là tivi, máy nghe nhạc và máy tính cũ, nhưng một ngày tôi đã thấy lẫn trong đó… bức tranh vẽ phố cổ được ký tên Bùi Xuân Phái. Chỉ có điều khó biết nổi Phái thật hay Phái giả.

Sưu tầm tivi trắng đen, máy hát đĩa kim, bàn ủi than…

do doc
Thử máy hát cũ tại chợ phiên đồ xưa Cao Minh – Ảnh: T.LỘC

Nếu như người bán đồ lạc xoong vỉa hè đều cùng mục tiêu kiếm sống, thì “thợ săn” lại nhiều khác biệt. Có người chỉ mục đích mua đồ rẻ về xài lại. Họ lục lọi trong đống vàng thau lẫn lộn mà tìm đồ tốt, đồ hiệu giá bèo.

Một số người khác lại chuyên đi săn đồ quý, đồ có giá lẫn trong đống phế thải. Họ mua rẻ, bán đắt, bỏ vốn trăm ngàn, nhưng có thể lời 1 triệu, thậm chí hàng triệu. Loại thứ ba đặc biệt hơn, đó là dân sưu tầm. Họ tìm tòi đồ xưa, đồ hiếm trong những thứ tưởng chừng bỏ đi, để làm dày bộ sưu tập của mình.

Trong đồ điện máy, dân sưu tập đang chuộng các tivi trắng đen kiểu cũ, thậm chí còn cửa lùa trước màn hình. Máy nghe nhạc thì phải là máy hát đĩa kim hoặc Akai chạy băng cối, tệ nhất cũng phải là máy cassette cách đây trên 30 năm. Nhiều người lại thích sưu tầm quạt máy cổ, kể cả những bàn ủi than hơn nửa thế kỷ trước…

Quốc Minh


Thợ săn và ông già lạc xoong

Dân săn “đồ độc” vỉa hè có đủ chiêu trò, thậm chí vận dụng cả binh pháp để mua bằng được đồ quý giá bèo. Nhưng sự đời ai ngờ có khi trở ngược, cao thủ vẫn sập bẫy ông già lạc xoong.

Săn đồ độc vỉa hè - Kỳ cuối: Thợ săn và ông già lạc xoong - Ảnh 1.
Nếu “hữu duyên” và sành sõi có thể mua được đồ tốt giá bèo trong đống đồ cũ – Ảnh: THÁI LỘC

Giữa chiều, tôi theo Nhân, một “thợ chạy” chuyên săn đồ cũ, rà xe máy ven lề đường Tân Phước, Q.11 (TP.HCM)…

Liếc em này, ẵm ẻm kia

Một thanh niên đẩy xe ba bánh đầy nhóc đồ dừng lại. Mấy “thợ chạy” cùng xúm vào xem đủ thứ lủ khủ, từ quạt máy, tivi, tranh ảnh, lẫn đồ gốm cũ kỹ chất trên xe.

Nhân nhanh tay đỡ toàn bộ số chậu và đôn gốm để một góc riêng, kiểu xí phần lô gốm này. “Nhiêu em trai?” – Nhân hỏi ngay. “Ba triệu rưỡi đúng giá”.

“Ok, mua cho em trai mau mắn, mà thêm cho anh cái tượng nhỏ đó nha” – Nhân chỉ tay vào cái tượng gốm lẫn trong đám búp bê và đồ điện cũ. “Ok, anh trai”. Mọi con mắt tiếc rẻ đổ dồn theo bức tượng gốm Cây Mai nhiều màu từ tay người bán chuyển sang Nhân…

Khi Nhân cởi chiếc áo gió gói bức tượng, nhiều tiếng xì xào “ngon, hên quá”. Tiếc cũng phải, bởi hiện giá thị trường 8 cái chậu lớn nhỏ và 2 cái đôn gốm Biên Hòa mấy chục năm kia với giá 3,5 triệu đồng đã rẻ.

Riêng cái tượng cô gái gốm Cây Mai vẽ nhiều màu cao chừng 3 tấc nguyên vẹn, tuổi chắc trăm năm, giá có thể vài chục triệu bạc.

Thật ra, Nhân chơi chiêu. Đồ xin thêm lại là đối tượng chính để mua hàng là mánh lới của “thợ săn”. Nếu kẻ bán không khuyến mãi thêm món này, món kia thì “không đời nào xỉa tiền ra”.

Phần nhiều mánh này rơi vào trường hợp mua đồ xưa vàng thau lẫn lộn, lợi dụng sự thiếu hiểu biết giá trị của người bán…

Tuy nhiên, với mánh lới trên, lắm “thợ săn” cao thủ cũng bị “gậy ông đập lưng ông”. C.H., một tay buôn cứng cựa đồ sứ cổ Trung Quốc, ở Q.1, vẫn còn đau và… mắc cỡ.

Mấy tháng trước, ông ta đang lê la cà phê trên đường Nguyễn Thái Bình thì một “thợ chạy” dừng xe, chào lô đồ sứ “vừa mua nóng hổi từ nhà giàu Gò Công”. Ngoài chồng dĩa và mấy tách trà đời Thanh, có một cái dĩa ghi chữ “nhật” (đồ sứ do triều Nguyễn đặt làm từ Trung Quốc cho vua dùng).

Ông C.H. ra chiêu săm soi mấy tách, dĩa trà mà giả vờ không thèm quan tâm chiếc dĩa chữ “nhật” rất giá trị kia. Người bán hô giá 80 triệu đồng trọn lô, rồi “bớt chút đỉnh” còn 70 triệu.

“Ok” – ông nhanh chân mang về nhà, khấp khởi trên tay chiếc dĩa chữ “nhật” mà ông tin rằng có giá phải cả trăm triệu bạc.

Nhưng hỡi ôi, về xem xét kỹ, lòng ông như đeo cục đá vì chiếc dĩa giả cổ. Còn mấy dĩa, tách trà thật cùng lắm cũng chỉ 30-35 triệu đồng.

“Lỗ nặng! Càng nghĩ tui càng tức. Mình chủ quan để cỡ thằng “thợ chạy” mà cũng lừa nổi, nói ra thì thiên hạ nó cười thúi mặt” – ông chia sẻ với tôi mà nói “bỏ cái tên đi để tui còn hành tẩu giang hồ”.

Hàng sống, hàng chết

Người khoái đồ xưa, đồ hiếm nhưng không rành cánh chợ trời vỉa hè nên cẩn thận. Khi mua máy hát xưa hay điện thoại di dộng hiếm cách đây 20 năm, họ hay được chào “hàng sống”, tức còn dùng được với giá cao hơn nhiều so với “hàng chết” đã hư hỏng.

Đừng sướng mê ly ẵm vội “em cục gạch Motorola” 25 năm trước hay chiếc Ericsson 388, 688 có “vòi tê giác” ăngten mà hi vọng còn xài được. Thường bảo đảm chỉ trong một ngày hoặc ít ngày đã “tịt ngòi”.

Dân lạc xoong vỉa hè nào cũng cố đẩy giá cao vì “đồ còn xài ngon”. Nhưng người mua phải luôn nghĩ đồ điện máy đã “lăn” ra vỉa hè thường là “hàng chết”, hiếm hoi mới có đồ còn ngon, nên chỉ trả giá mua “xác” về mà nhìn mà sờ cho sướng mắt trong bộ sưu tập.

Đừng “già néo đứt dây”

Những ngày “đi săn” ở chợ Dân Sinh, đường Nguyễn Thị Minh Khai (Q.1), Võ Thị Sáu, Hoàng Sa (Q.3), quanh chợ Nhật Tảo (Q.11), Nguyễn Kiệm (Q.Phú Nhuận) hay chợ phiên đồ xưa Cao Minh (Q.Bình Thạnh)… tôi chứng kiến không ít chiêu thức săn hàng.

Có trường hợp gặp phải đồ quý giá rất bèo, người mua đã trả tiền và cầm đồ trong tay cũng bị kẻ bán đổi ý giật lui, trả tiền lại.

Để phòng kẻ bán tiếc rẻ phút cuối, “thợ săn” chơi chiêu trả thừa tiền. Nhiều người ở chợ Nhật Tảo còn nhớ chuyện một tay “thợ chạy” gặp cái máy đĩa kim xưa cực hiếm, chịu giá 10 triệu với người bán. Anh ta giả vờ gấp việc, đếm thừa 2 tờ 500.000 đồng.

Lòng tham lóe lên, kẻ bán nhanh tay giao hàng, mà không kịp nghĩ chiếc máy hát gần 100 năm trước này có giá cao hơn nhiều…

Buổi chiều, tôi gặp Hùng, một dân buôn lạc xoong lâu năm đang bày đủ thứ đồ ra vỉa hè đường Vĩnh Viễn (Q.11). Ngoài mấy đồ đồng “nhái” đồ thời Hán xưa…, Hùng khoe bộ đồ lính trận xịn gồm bình biđông, đèn pin, cuốc xếp, lon guigoz và mấy huy hiệu lính Mỹ.

Thanh, một tay chơi xe cổ, trả giá nhóm đồ móc theo xe, gồm đèn pin nhựa (hình chữ L), bình biđông nhôm màu xanh trong túi vải và chiếc còi xe có bầu cao su bóp còi.

“Tám trăm, chín trăm, thôi 1 chai nha…”. Giá tiếp tục lên. Hùng vẫn lắc đầu trước cái giá 1,8 triệu được đưa ra… “Cái còi hơi kia nhiêu?” – Long, một tay chơi khác, “hớt ngang”. “Ba xị”. Long lôi ngay 3 tờ 100.000 đồng, nhận nụ cười và bàn tay ngửa lấy tiền của kẻ bán.

“Thôi dẹp nghen, không mua nữa. Tui chủ yếu máu cái còi đó, chớ mớ kia đầy” – Thanh tiếc vì vuột mất còi rồi rồ ga phóng đi. Kẻ bán buồn ra mặt, lẽ ra đã bán được cả trọn bộ gần 2 triệu bạc. Còn người mua được cái còi giá rẻ thì khoái chí vì tìm được “đồ chơi” hiếm cho chiếc xe cổ của mình.

Chiêu trò cầm đồ mình thích trên tay với cái giá người bán đưa ra đã rẻ, nhưng cứ xoáy vào khuyết điểm nào đó của đồ (thường tự mình nghĩ ra) mà chê đắt để tìm cách hạ giá là mánh phổ biến của “thợ săn”. Tất nhiên, mánh này dễ ăn ngay quả đắng nếu đụng đối thủ cao tay trả nhanh tiền để phỗng tay trên.

“Săn đồ quý vỉa hè phải siêng đi, có duyên thì chúng mới tìm đến nhẹ nhàng. Nhưng cũng phải biết người biết ta thận trọng song phải nhanh. Đã thích thì quyết dứt điểm, trù trừ rách việc” – một “thợ săn” chuyên nghiệp “dạy bảo” tôi sau khi chìa tiền mua cái bình gốm cổ mà không thèm trả giá tại vỉa hè đường Lý Thường Kiệt.

Kèo này, anh ta chắc thắng…

Thận trọng đồ giả, đồ ăn cắp

Ở chợ Nhật Tảo, mấy lần tôi được cậu thanh niên chừng 30 tuổi thoắt ẩn thoắt hiện, cầm đồng hồ mới coóng nhanh nhảu chào mời: “Hai xị rưỡi anh giai, bao Thụy Sĩ xịn, tại kẹt mới đẩy rẻ”. Tôi lắc đầu ra vẻ từng trải. Cậu ta lẻn đi.

“May cho ông, mấy người dính chưởng thằng đó rồi” – một “thợ săn” bỏ nhỏ tai tôi. Anh ta cho biết có những tay chuyên lừa kiểu này. Hoặc bán đồ giả, đồ nhái, hoặc cũng bán đồ xịn nhưng khi trao tiền xong, người bán lẻn nhanh và xuất hiện ngay mấy thanh niên khác ập đến nói mới bị lấy cắp.

Đã mất tiền oan mà còn bị dọa đánh!

THÁI LỘC

Tổng hợp tại báo Tuổi Trẻ Online


“Có những ngôi chợ người mua hàng bị coi là khùng nếu hỏi có bảo hành không”

Nguyên tắc bất thành văn của người bán đồ lạc – xoong: Chỉ cần biết định giá món hàng “nhập” vào là lời 50%. Nhìn ra tiềm năng của món hàng là coi như lãi tiếp 30% nữa.

Cũ người mới ta

Ở TP.HCM, từ thứ dân mạt hạng cho đến giới cao sang, hầu như ai cũng từng nghe nói hoặc bước chân đến các khu chợ bán đồ lạc – xoong hay còn gọi là chợ ve chai. Những khu chợ này nằm rải rác khắp nơi ở Sài Gòn. Chỉ cần vài ba người “cùng hội cùng thuyền” chọn góc phố thích hợp, mỗi người một tấm nilon trải ra bày hàng lên là có thể thành chợ lạc – xoong, nên hầu hết là tự phát và lấn chiếm vỉa hè để buôn bán.

Nguồn hàng chủ yếu thâu lại từ những người mua bán ve chai, hàng “chôm chỉa” và một số hàng thanh lý từ các văn phòng, doanh nghiệp… chuyển trụ sở hoặc dọn dẹp cuối năm. Nói chung, đồ ở chợ lạc – xoong “thập cẩm” từ ốc vít, cục pin, quạt, điện thoại, đồng hồ, dao cạo đến đôi giày rách… Hầu hết chúng có “lý lịch” phức tạp nên tốt nhất người mua không nên hỏi. Còn chất lượng đương nhiên thuộc loại ve chai, nhưng bán ra với giá hữu dụng. Điểm khác biệt có chăng là “cái gian” của người bán, kinh nghiệm của người mua và giá cả ở từng thời điểm, từng khu chợ .

Không khí ở những nơi này có cái gì đó rất riêng, rất khó tả, nhưng vượt trên tất cả đó là sự lộn xộn, đúng nghĩa “chợ búa”. Khách đi chợ lạc – xoong rất đa dạng, hầu hết là đàn ông nhưng người bán có cả đàn bà. Khách có người ra vẻ ăn chơi, có người là công nhân, sinh viên, dân lao động nghèo… Họ đến để “săn” những món hàng ưng ý, mang về xài tạm thời hoặc sưu tầm như một thú vui trưởng giả. Cũng có ít người đi chợ lạc – xoong như một thú vui khó bỏ. Chỉ cần khách rà xe, người bán lập tức nhổm dậy mời chào. Lạnh lùng hay hồ hởi còn tùy thuộc vào cái duyên mua bán và thái độ của đôi bên. Tựu trung, có đến 1.001 lý do để đến chợ lạc – xoong, một nhu cầu mua bán tồn tại rất lâu của nhiều cư dân Sài Gòn. Một món hàng tưởng chừng vô dụng của người này nhưng lại hữu dụng với người khác, đó là một nhu cầu có thật.

Anh Trương là chủ một tấm nilon bán đồ lạc – xoong gần 10 năm nay trên đường Hùng Vương (Q.5). Anh nói, chỉ một cái đinh vít nhỏ tưởng chừng vứt đi nhưng gặp người cần thì cũng “hét” ra được vài ngàn đồng. Để làm được điều này, người bán phải có kinh nghiệm. Chỉ cần liếc sơ qua khách theo kiểu “nhìn mặt mà bắt hình dong” thì biết “thượng đế” thuộc dạng nào, sau đó mới ra tay “điểm huyệt” thì việc lấy vài ngàn đồng của khách còn dễ hơn lấy đồ trong túi.

“Kinh nghiệm mua đồ ở chợ lạc – xoong, chỉ mua con tán, bù lon, tu vít thì may ra mang về còn hữu dụng, chứ mua những món hàng khác đặc biệt là hàng điện tử thì coi như mất tiền là cái chắc”, anh Thế (một thợ sửa điện tử thường xuyên đến các chợ lạc – xoong) khẳng định. Nhưng nếu một ai đó mua đồ lạc – xoong mà hỏi có bảo hành không thì bị coi là “khùng”. Và, cái nguyên tắc bất thành văn của người bán đồ lạc – xoong: Chỉ cần biết định giá món hàng “nhập” vào là lời 50%. Nhìn ra tiềm năng của nó là coi như lãi tiếp 30% nữa.

Gần đây thành phố có chủ trương chỉnh trang đô thị, những khu chợ lạc – xoong lấn chiếm vỉa hè lâu đời trên đường Nguyễn Kiệm (Phú Nhuận), Hùng Vương (Q.5), Nhật Tảo (Q.10), Trần Quang Khải, Phó Đức Chính và Lê Thị Hồng Gấm (Q.1)… buổi sáng có phần trầm lắng, chỉ “bùng” lên vào giờ tan tầm. Lúc này lực lượng dẹp lòng lề đường… hết giờ làm việc. Cái cảnh lố nhố người mua kẻ bán trông thật xôm tụ và đông đúc. Cũng có nhiều hôm lực lượng chức năng bất ngờ ra quân chốt chặn, “đánh úp” khiến nhiều lúc chợ lạc – xoong biến tướng thành “chợ chạy”. Tuy vậy, nó vẫn và luôn sẵn sàng “hợp lại” khi lực lượng chức năng lơ là, hoặc thiếu những giải pháp dân sinh một cách căn cơ.

Rõ ràng đây là thử thách không hề nhỏ cho những ai có ý định dẹp bỏ những khu chợ này. Bằng chứng rõ nhất là sau đợt ra quân dọn dẹp vỉa hè quyết liệt ở quận 1 cách đây mấy năm, chợ lạc – xoong khi đó co lại, nay lại bùng phát. Nói điều này không có nghĩa người viết cổ suý cho những khu chợ lạc – xoong tồn tại như lâu nay. Song, chợ lạc – xoong dẫu tồn tại dưới hình thức nào, nó cũng đã giúp hàng ngàn người kiếm được cơm cháo mỗi ngày. Nó cũng giúp cho một số người có cuộc sống còn túng quẫn mua được những món hàng với giá cả phải chăng so với siêu thị, tất nhiên họ hiểu và chấp nhận “tiền nào của ấy”.  

Không dễ tổ chức chợ phiên bán đồ lạc – xoong 

Ông Tư Rê có nhiều năm buôn bán đồ lạc – xoong trên vỉa hè đường Trần Quang Khải, lo lắng chia sẻ mấy ngày nay buôn bán ế ẩm, giờ cao điểm bị lực lượng chức năng chốt chặn, hàng không dám dọn ra lấy đâu có khách. Ông mong Nhà nước quy hoạch cho một điểm bán đồ lạc – xoong, dẫu là trong hẻm cũng đỡ khổ. Ông nói không phải ai bán đồ lạc – xoong cũng đủ điều kiện hoặc chấp nhận đưa hàng vào những ngôi chợ có bán đồ cũ hiện nay như chợ Dân Sinh, chợ Nhật Tảo, chợ Bà Chiểu, chợ Nguyễn Tri Phương hay chợ Trần Hữu Trang.

Trong số rất nhiều người bán đồ lạc – xoong mà chúng tôi tiếp xúc đều cho rằng, trong lúc Nhà nước chưa quy hoạch cho họ “chỗ kiếm cơm” thì cũng nên cho phép được bán ở những nơi có vỉa hè rộng, không gây cản trở giao thông, không gây mất an ninh trật tự, nhưng hạn chế trong khung giờ nhất định. Bởi đặc thù của người bán lẫn người mua ở chợ lạc – xoong là yếu tố tiện lợi, hàng hóa có giá trị thấp nên bạ đâu mua bán đó.

Ông Trương Văn Hiếu (chuyên mua bán đồ cũ ở Hiệp Bình Phước, Thủ Đức) cho rằng đặc thù của chợ lạc – xoong mua bán chớp nhoáng theo kiểu tiền trao cháo múc. Có những món hàng không thể tìm thấy ở đâu khác ngoài chợ lạc – xoong. Cả người bán lẫn người mua ít ai quan tâm đến nguồn gốc xuất xứ của món hàng. Điều này hoàn toàn khác biệt với hàng hóa buôn bán trong chợ được Nhà nước quy định phải có chứng từ nguồn gốc xuất xứ. Trong khi đồ lạc – xoong thuộc loại ve chai thì làm sao chứng minh nguồn gốc. Do vậy, nếu quy hoạch chợ bán đồ lạc – xoong, tất nhiên Nhà nước quản lý hóa ra luật pháp dung túng cho họ buôn bán những món đồ bất minh.

Còn theo ông Huỳnh Văn Kiều (từng có nhiều năm mưu sinh bằng nghề buôn bán đồ cũ ở chợ Nhật Tảo, Q. 10), chợ Nhật Tảo hay chợ Dân Sinh thực chất là những chợ mua bán đồ lạc – xoong. Nó được hình thành từ nhiều năm trước và quản lý khá quy củ. Dù nguồn gốc xuất xứ hàng hóa ở đây khá mù mờ, nhưng cũng ít ai quan tâm. Mặc nhiên nó tồn tại và mua bán năm này qua năm khác. Ông cho rằng nếu Nhà nước vận động những người bán đồ lạc – xoong lâu năm vào những chợ này không khó. Bởi họ luôn mong muốn có một chỗ mua bán, kinh doanh hợp pháp, lâu dài. Còn với những người mua bán “thời cuộc”, hàng hóa của họ không nhiều nên khi được nhà nước vận động họ vào chợ hoặc chuyển nghề thì sẽ không mấy khó khăn.

Ở cái thành phố này, ai chẳng muốn vỉa hè thông thoáng, sạch đẹp, văn minh. Tuy vậy, muốn xóa tình trạng lấn chiếm vỉa hè mà lâu nay trở thành thói quen thì không thể một sớm một chiều làm được, mà cần phải có những giải pháp căn cơ. Trước mắt nên khuyến khích họ chuyển đổi nghề nghiệp, hoặc tạo điều kiện cho họ có chỗ mua bán phù hợp có lẽ là giải pháp khả thi hơn là chốt chặn, cấm đoán hay xua đuổi.

Cũng có người cho rằng, trước khi cấm đoán các chợ lạc – xoong trên vỉa hè, Nhà nước nên tham khảo mô hình tổ chức chợ lạc – xoong của ca sĩ Cao Minh trên đường Nơ Trang Long, Q. Bình Thạnh. Phiên chợ chỉ diễn ra vào sáng chủ nhật trong tuần, thu hút rất đông người tham gia. Cả người bán lẫn người mua đều được uống cà phê, nghe nhạc sống, tràn ngập chất văn nghệ. Nhưng “ông chủ chợ” quả quyết rằng đây không phải là quán cà phê văn nghệ mà là quán cà phê đồ cổ, nơi mua bán, giao lưu của những người thích mua đồ… cũ.

Không có cái không khí của chợ búa mà nó đầy chất văn hóa, tạo nên nét đa dạng trong đời sống của người dân Sài Gòn. Hàng hóa ở đây có những loại mang đến không phải để bán mà là để khoe, hoặc góp vui như ông chủ của một chiếc máy hát đĩa loa kèn thời Bảo Đại cứ chủ nhật “mang đến lại mang về”. Chợ ve chai cũng có luật của nó, luật ở đây chính là sự tin tưởng lẫn nhau. Nếu người bán cố tình nói sai về món đồ để bán được giá cao, một khi bị phát hiện “ông chủ chợ” sẽ không cho mang đồ vào chợ nữa.

Cao Thục Đoan / TUỔI TRẺ ĐỜI SỐNG 


Tản mạn chuyện bán, mua ở chợ lạc xoong Sài Gòn

Dân Sài Gòn ngày nay không mấy ai hiểu rõ nghĩa của từ lạc xoong nhưng hầu như ai cũng  biết đó là từ chỉ những món đồ cũ bán ở khu chợ, vỉa hè. Thời nay hàng hóa đa dạng, tràn ngập khắp nơi, tưởng chừng khó “có cửa” cho những chợ đồ lạc xoong. Nhưng không phải vậy, những khu chợ lạc xoong tại TP.Hồ Chí Minh vẫn tiếp tục… sống khỏe.

Tản mạn chuyện bán, mua ở chợ lạc xoong Sài Gòn
Một ông lão tuổi hơn 80 ngồi trên vỉa hè đường Nguyễn Công Trứ trước cửa chợ Dân Sinh mời khách mua mấy chóa đèn ô tô đã cũ

Ở Sài Gòn có ba khu chợ bán hàng lạc xoong sỉ nổi tiếng lâu nay là chợ Dân Sinh (quận 1), chợ Tân Thành (quận 5) và chợ Nhật Tảo (quận 10). Chợ Tân Thành nổi tiếng là trung tâm bán sỉ các loại phụ tùng xe máy, ô tô đã xài rồi. Nguồn hàng cung cấp cho ngôi chợ này là những chiếc xe đã cũ dân ve chai mua về bán cho tiểu thương ở chợ rã ra nhặt lại những thứ còn dùng được và xe ăn cắp đưa đến đây “luộc” lấy phụ tùng, chủ yếu bán cho các tiệm sửa xe khắp cả miền Nam. Chợ Nhật Tảo lâu nay là “vựa” hàng điện tử cũ và “làm vua” trong thời bao cấp. Hiện chợ này không còn ồn ã như trước vì những đại gia bán lẻ như Điện Máy Xanh, Thiên Hòa, Chợ Lớn lấn át. Tuy nhiên, ông Nguyễn Phước Tự, một trong những tiểu thương có “số má” về kinh doanh hàng điện tử ở chợ Nhật Tảo khẳng định, giờ kinh doanh hàng điện tử như ti vi, loa, đài, máy ghi âm… ở Nhật Tảo không mạnh như xưa những vẫn đủ sức “dựng những con ti vi hoặc dàn âm thanh xịn nhất”.

Tản mạn chuyện bán, mua ở chợ lạc xoong Sài Gòn
Một kệ hàng bày đủ các loại đồ dùng cũ trên đường Hoàng Sa quận Phú Nhuận

Chợ Dân Sinh vốn là khu tổ chức cờ bạc, ăn chơi có tiếng mang tên Kim Chung khi xưa, năm 1954 đổi tên thành chợ Dân Sinh. Ông Tăng Hậu Lạc, tiểu thương gần 80 tuổi chuyên bán các loại quần áo sida (đồ cũ nhập khẩu) ở chợ Dân Sinh nhớ lại, trước giải phóng chợ Dân Sinh chuyên bán đồ quân trang của lĩnh Mỹ, sau ngày thống nhất đất nước chợ là trung tâm bán đồ cũ lớn nhất miền Nam. Từ đồ quân trang, đồ thờ cúng, quần áo, chăn gối, giày dép, đồng hồ, túi xách cho đến cả vàng, bạc, đá quý đều bán ở đây.

Chợ Dân Sinh bây giờ hàng mới chen lấn khá nhiều tại các sạp, nhưng đồ cũ vẫn chiếm thế thượng phong. Hỏi mua một chiếc còng bằng bạc đeo tay đã cũ, cô tiểu thương chuyên bán đồ trang sức nói với tôi: “Cái này có từ thời 1950, gia bảo của con nhà giàu được khạm khắc tỉ mỉ rất đẹp, giá 1,6 triệu đồng, không bớt”. Cái này so với cùng loại mới bán ở tiệm vàng bạc giá chênh bao nhiêu ?”. Cô Hoa cho biết, chỉ đắt hơn chừng gấp đôi, loại hàng này rất hiếm nếu không mua thì khó mà tìm được. Tại chợ Dân Sinh, đồ trang sức vàng (chủ yếu là 18K) có cẩn đá quý đã cũ cũng được bày bán khá nhiều. Ông Trần Hứa Lâm – chủ một sạp chuyên bán các loại đồ nữ trang cũ – cho biết, các loại còng, kiềng, dây chuyền, nhẫn người dân không xài mang đến bán, dân ta là những người thích hoài niệm, mua để tìm lại quá khứ một thời như một thú chơi tao nhã, riêng dân tây cũng mua nhiều để làm kỷ niệm một chuyến đi Việt Nam. Một chi tiết thú vị mà ông Lâm tiết lộ, các loại trang sức bằng vàng, bạc cũ rất nhiều món đắt hơn đồ mới cùng loại, đơn giản vì nó được người thợ thủ công mài dũa rất tinh vi, đính những hột xoàn (đá quý) đủ màu sắc mà ngày nay hiếm thấy.

Tản mạn chuyện bán, mua ở chợ lạc xoong Sài Gòn
Cảnh mua bán ở một chợ lạc xoong trên đường Hoàng Sa khu vực quận 3

Chợ lạc xoong ở TP. Hồ Chí Minh còn hình thành ở nhiều nơi, bày bán từ thượng vàng đến hạ cám. Tại khu vực quận Nhất, đường Lê Công Kiều chuyên buôn bán đồ cổ, đường Lê Thị Hồng Gấm chuyên bày bán các loại giày dép, bóp ví, dây nịt, giỏ xách bằng da cũ rất đông người lại qua. Gần một năm nay, các điểm bán này bị giải tán để xây cao ốc, số dân buôn bán loại hàng này tản đến các khu vực quanh chợ Dân Sinh gần đó. Các chợ lạc xoong đường Phó Đức Chính chuyên bán dây nịt, kính đeo mắt, đồng hồ, trang sức, mũ bảo hiểm cũ. Hỏi mua một chiếc đồng hồ Citizen sản xuất năm 1960 vỏ ngoài bọc vàng 24k tại một điểm bán góc đường Nguyễn Công Trứ – Phó Đức Chính, người bán nói chắc “năm chai” (năm triệu đồng). Đồng hồ cũ sao đắt hơn cả đồng hồ mới? Người phụ nữ chuyên bán đồng hồ cũ giải thích, tuy cũ nhưng mạ vàng thiệt và hiếm, miễn trả giá!

Người Sài Gòn rất dễ bắt gặp chợ lạc xoong ở lề đường Nguyễn Kiệm (Phú Nhuận), Hùng Vương (quận 10), Võ Thị Sáu (quận 3), Hoàng Sa (nối từ Tân Bình đến quận Nhất), Cách Mạng Tháng Tám (quận 10 – Tân Bình). Hàng bán ở những khu chợ này là đồ xài rồi (second hand) và có đủ loại. Từ các loại trang sức khảm vàng bạc đá quý, lư hương, chân nến, điện thoại, ti vi, chai lọ, kìm, búa, gương, lược, đũa, bát cho đến chiếc nút áo, bật lửa xài bằng dầu hỏa tưởng chừng như đã tuyệt chủng giá chỉ một đến vài nghìn đồng mỗi món cũng được bày bán.

Tản mạn chuyện bán, mua ở chợ lạc xoong Sài Gòn
Chợ Dân Sinh là nơi quen thuộc của dân Sài Gòn chuyên đi săn hàng cũ để làm vật kỷ niệm

Đường Hoàng Sa hiện có 5 chợ lạc xoong và rất đông khách vào những lúc tan tầm. Tôi chọn mua một bộ đũa 4 đôi bằng gỗ mun bịt bạc được chạm khắc rất công phu. Người bán hàng mang tục danh “ông năm vỉa hè” xòe bàn tay năm ngón (năm trăm nghìn đồng) và nói “không bớt nha”. Ông giải thích để bịt miệng tôi mặc cả: “Hàng này là của dân quan lại năm xưa, rất hiếm!”

Chợ lạc xoong ở Sài Gòn tồn tại đã là truyền thống, nó sinh ra nhằm giải quyết công ăn việc làm cho một bộ phận khá đông người lao động, đồng thời đáp ứng được nhu cầu không ít của người tiêu dùng nghèo thành thị. Trên đường đi làm về mỗi chiều, tiếng rao “Hàng lạc xoong đây. Mại dzô, mại dzô” hòa trong âm thanh đông đặc của tiếng xe cộ như một nốt son của bản nhạc đời thường làm cho nhịp sống Sài Gòn thêm sắc màu và đáng yêu hơn.

Trần Thế – CongThuong.vn


Lạc xoong = L’auction là … bán đấu giá!


Từ này có gốc từ tiếng Anh – The auction – sau người Pháp xử dụng và mang vào Việt Nam. Người Việt ta nói “lạc-xoong” là nói theo tiếng Pháp với chữ “L” đầu và âm giọng mũi “oong” đặc trưng của tiếng Pháp (tiếng Anh không có mạo từ Le, La, Les hay L’ và không có giọng mũi đặc trưng)

Tham khảo : Otosaigon.com