[Sách cũ] Những câu chuyện về sách cũ – P8


Thú chơi sách cũ: Định giá sách như thế nào?

Chơi sách không chỉ là một thú chơi văn hóa mà còn không tốn kém và đem lại nhiều lợi ích cho mọi người.

Trong khuôn khổ của Ngày hội Sách cũ TP.HCM 2017, diễn ra tại Khu B – Công viên 23/9 (phường Phạm Ngũ Lão, Quận 1, TP.HCM), sáng 3/3/2017 đã diễn ra buổi tọa đàm “Thú chơi sách cũ: Định giá như thế nào?” với sự tham gia của các diễn giả: nhà báo Lê Minh Quốc, nhà nghiên cứu Trần Nhật Vy, nhà nghiên cứu Trương Ngọc Tường cùng đông đảo bạn đọc yêu sách cũ đã cùng tới tham dự.

Những năm gần đây, phong trào chơi sách cũ diễn ra khá sôi nổi và đang được quan tâm mạnh mẽ từ cộng đồng. Những cuốn sách cũ không còn chịu cảnh nằm im lìm trên kệ sách, chịu cảnh mối mọt, bụi bặm mà đang có một đời sống khá sôi nổi ở ngoài đời lẫn trên mạng internet.

Bạn đọc có thể tìm mua sách cũ ở những con đường nổi tiếng của Sài Gòn như Trần Nhân Tôn, Trần Huy Liệu, Nguyễn Thị Minh Khai, Đường sách Nguyễn Văn Bình hay các đại hội được tổ chức gần đây ở Hà Nội, Sài Gòn, Huế…

Sôi nổi là vậy, tuy nhiên việc định danh như thế nào là sách cũ, định giá sách cũ như thế nào là những vấn đề không phải ai cũng biết. Buổi tọa đàm “Thú chơi sách cũ: Định giá như thế nào?” với những chia sẻ từ các khách mời chính là cách cung cấp cho bạn đọc những thông tin liên quan đó. 

Không chỉ là nhà nghiên cứu mà còn là chủ nhân của nhiều bộ sách cũ quý hiếm, nhà nghiên cứu Trương Ngọc Tường (quê ở Cai Lậy, Tiền Giang) cho rằng, sách cũ xưa và quý hiếm là những sách trước năm 1975, đặc biệt là giai đoạn 1930 – 1945 được in trên giấy dó.

Còn nhà thơ Lê Minh Quốc lại cho rằng, khái niệm thời gian chỉ mang tính tương đối. Với riêng ông, những cuốn sách mang tính quý hiếm đơn giản vì mình chưa thấy. Sau đó là các yếu tố năm in, trang bìa, có thủ bút của tác giả hay có phải là độc bản hay không… 

Nhà thơ Lê Minh Quốc nhấn mạnh: “Tôi cho rằng, mỗi cuốn sách có một số phận, cuộc đời riêng của nó. Nhìn vào một cuốn sách có thể thấy được một giai đoạn lịch sử. Trước năm 1975 in khác, trước bao cấp in khác bây giờ in khác. Trong sách có những trí thức mà mình đọc có thể áp dụng cho hiện tại”.

Trước câu hỏi của người dẫn chương trình, nhà văn Trần Nhã Thụy: “Điều thú vị mà những người chơi sách cũ có được, khác với các thú sưu tầm khác như thế nào?”, nhà nghiên cứu Trần Nhật Vy hài hước cho biết: “Trong cuộc sống, có nhiều lựa chọn, còn tôi chọn chơi sách cho an toàn. Thứ hai, so với chơi đồ cổ thì chơi sách cũ rẻ tiền hơn.

Sợ tiền mất tật mang rồi bị nhiều thứ khác nữa, thậm chí còn bị vợ la. Thành thử mình đọc sách cho nó an toàn, đối với sách, mình biết nhiều hơn; quan trọng là đọc sách hay mua một cuốn sách cũ ít có bị vợ la!”.

dinh gia sach cu anh 2
Các diễn giả trong buổi tọa đàm về thú chơi sách cũ.

Nhà nghiên cứu Trần Nhật Vy nói thêm: “Tôi chỉ mua những cuốn sách nào mình thực sự quan tâm. Tôi thường nghiên cứu về Sài Gòn, về báo chí quốc ngữ và những vấn đề văn hóa liên quan đến Sài Gòn nên tôi chỉ tập trung tìm những cuốn sách nào có liên quan đến chữ quốc ngữ và liên quan đến Sài Gòn; có nhiều cuốn sách mình cũng thấy giá trị lắm nhưng mình không hiểu hết, không đọc hết và không sử dụng được thì tôi không lấy”.

Với chủ đề chính của buổi tọa đàm – “Thú chơi sách cũ: Định giá như thế nào?”, theo nhà nghiên cứu Trần Nhật Vy, vấn đề này rất khó nói bởi không dễ dàng để định giá được cuốn sách mà chúng ta biết rằng nó không in giá sau bìa.

“Tất cả các sách đều in giá, riêng sách cũ thì không. Nếu chúng ta mua được cuốn sách đúng với sở thích của mình, vừa với túi tiền của mình thì đó là giá được. Nếu nó vượt quá khả năng của mình, quá sức yêu cầu của mình thì đó là giá đắt. Do đó, định giá cuốn sách là định giá sức mình với yêu cầu về nội dung cuốn sách đó. Nếu chúng ta thấy cuốn sách đạt yêu cầu của mình thì giá cả lúc đó không phải là vấn đề. Và thực tế, không thể nào có một giá chuẩn cho sách cũ được” – ông chia sẻ.

Theo Zing.vn


Đời sống mới của sách cũ

Với sự hỗ trợ của những phương tiện tân tiến trong cuộc sống hiện đại, những cuốn sách cũ giờ đây đã có một sức sống mới cả trên mạng internet lẫn ngoài đời.

Với sự hỗ trợ của những phương tiện tân tiến trong cuộc sống hiện đại, những cuốn sách cũ giờ đây đã có một sức sống mới cả trên mạng internet lẫn ngoài đời.

Không chỉ sôi động trên mạng, ngoài đời, những tiệm sách cũ hằng ngày vẫn tiếp đón khá đông người mua sách thuộc đủ mọi thành phần, từ sinh viên, người hưu trí đến giới sưu tầm sách cũ.

Thời của sách cũ

Chỉ trong thời gian ngắn gần đây, có hàng loạt trang Facebook chuyên bán sách cũ xuất hiện như: Sách cũ xưa nay, Sách cũ Sài Gòn, Booksale, Ai sách cũ đơi, Sách cũ Hà thành…

Mỗi lần các trang này đăng tải hình ảnh và thông tin về những cuốn sách cũ, ngay lập tức có người “like” và đặt sách. Sau đó, các giao dịch mua bán được tiến hành giữa “chủ tiệm” và khách hàng.

Hiện giới mua bán sách cũ đang hoạt động khá sôi nổi trên một số diễn đàn, điển hình như phomuaban.vn, trong đó đáng kể nhất là diễn đàn sachxua.net. Theo một người trong giới, diễn đàn ra đời vào tháng 10/2008, do một người sinh năm 1987 thành lập.

Tại thời điểm ngày 7/8/2013, diễn đàn có 409.548 bài viết về 14.202 chủ đề, được gửi bởi 13.414 thành viên. Diễn đàn sachxua.net được xem là “đại bản doanh” của sách cũ, ở đó thành viên sẽ được chia sẻ thông tin, những câu chuyện về sách hay giao dịch mua bán.

Nhờ những trang mạng này mà dường như đã không còn ranh giới giữa thế giới “ảo” và thế giới thật. Phạm Quang Huy, sinh năm 1986 tại TP.HCM nhưng đã có 8 năm theo đuổi đam mê sưu tầm sách cũ, hầu như tháng nào cũng tranh thủ thời gian rảnh rỗi để tìm kiếm những cuốn sách mình cần tại các hiệu sách cũ trong thành phố hay các vùng lân cận.

Có tháng Huy chi phí cho đam mê này lên tới 10 triệu đồng. Quang Huy cho biết: “Tôi sưu tầm sách cũ để đọc là chủ yếu. Sau khi chia sẻ trên mạng, nếu có ai cùng thích và có dư thì tôi sẽ bán lại cho họ. Hoặc trường hợp có ai đặt hàng thì tôi sẽ tìm giúp họ. Tôi bán “văn nghệ” là chính, theo kiểu bù qua sớt lại để có thể theo đuổi đam mê hơi tốn kém này”.

Trong buổi “offline” của trang Facebook Sách cũ xưa nay vào đầu tháng 8 tại một quán cà phê trên đường Hồ Hảo Hớn, Q.1, diễn ra từ 8 giờ 30 – 17 giờ cùng ngày, ông Vương Văn Giang, “chủ tiệm”, đã mang tới 1.500 cuốn sách cũ với đủ thể loại.

Từng bán sách cũ tại Sài Gòn vào năm 1977, ba năm sau, vì lý do đi làm xa nên ông Giang buộc phải tạm nghỉ. Mãi đến năm 2011, sau 6 tháng lên mạng thăm dò, nhận ra đây là thị trường đầy tiềm năng nên ông quyết định quay trở lại công việc bán sách cũ. Khác với trước đây, ông Giang không mở tiệm mà chỉ bán trên mạng.

Thị trường đầy tiềm năng

Hiện tại, ông Giang đang có trong tay nhạc kịch Cô Sao của nhạc sĩ Đỗ Nhuận, được xem là vở opera đầu tiên của Việt Nam. Quyển sách có thủ bút của tác giả và thời gian tác giả ký trên là năm 1966. “Cuốn này tôi may mắn mua được từ một người mua ve chai.

Tôi muốn giữ lại vì khó mà có bản thứ hai. Đã có người hỏi mua nhưng tôi chưa bán vì chưa biết định giá như thế nào cho phù hợp”, ông Giang cho biết.

Buổi “offline” của Sách cũ xưa nay không chỉ thu hút nhiều bạn đọc tại TP.HCM mà còn có khá đông những người yêu sách tại các tỉnh lân cận như Đồng Nai, Bình Dương. Với lượng người chơi đông như thế, tất nhiên giá sách cũ cũng “nhảy múa” loạn xạ.

Không ít người vẫn lùng sục khắp các hang cùng ngõ hẻm để tìm mua những ấn bản trước đây dù giá của chúng không “cũ” chút nào. Hiện tại, cuốn tiểu thuyết Cơ hội của Chúa của Nguyễn Việt Hà đã được NXB Trẻ tái bản, bìa được thiết kế đẹp, in giấy “xịn” và chỉ bán với giá 130 ngàn đồng.

Với bản in lần thứ hai, Cơ hội của Chúa “rút túi” của những “con nghiện” sách cũ 170 ngàn đồng. Đặc biệt, với bản in đầu tiên, con số đó là 200 ngàn đồng. Tương tự, cuốn Mê lộ của Phạm Thị Hoài do NXB Phú Khánh xuất bản năm 1989 được bán với giá 350 ngàn đồng.

Với giới sưu tầm và yêu thích sách cũ, những cuốn sách xuất bản trước năm 1975 vẫn có sức quyến rũ khó cưỡng. Đơn cử như những tác phẩm của Duyên Anh, có cuốn giá chỉ 550 ngàn đồng, nhưng cũng có cuốn, như Dấu chân sỏi đá, được bán với giá 800 ngàn đồng.

Tuy nhiên, những con số trên vẫn chưa phải là cao nhất. Hồi tháng 1 năm nay, trong buổi “offline” sách cũ của Nhã Nam thư quán, quyển bút ký Sông Đà bản in năm 1978 (NXB Tác phẩm mới), có chữ ký của Nguyễn Tuân được bán 4 triệu đồng tại phiên đấu giá.

Theo dân chơi sách cũ, con số này sẽ không dừng ở đó mà còn tăng lên nữa với những bản sách có kèm chữ ký, thủ bút của các nhà văn khác như Vũ Trọng Phụng, Hàn Mặc Tử, Bích Khê…

Theo Phạm Quang Huy, dân chơi sách cũ không ít như nhiều người lầm tưởng. Do vậy, những buổi “offline” sách cũ là cơ hội để cùng trao đổi về sách.

Dù những buổi “offline” hay những phiên giao dịch còn mang tính cá nhân nhưng những gì cộng đồng chơi sách cũ đã và đang làm cũng là những tín hiệu vui cho những người yêu sách.

Còn quá sớm để nhận định phong trào chơi sách cũ có tác động mạnh mẽ đến văn hóa đọc hay không, nhưng một khi đã trở thành thói quen, niềm đam mê thực sự thì phong trào này sẽ mang tính lâu dài.

Và đương nhiên, đây là một thú vui tích cực và lành mạnh nên mọi người có quyền kỳ vọng vào điều đó.

Xem thêm :

>> Kinh nghiệm xây dựng văn hóa đọc
>> FAHASA góp phần thúc đẩy “văn hóa đọc”
>> Định nghĩa lại “văn hóa đọc”
>> Văn hóa đọc và nhận thức của xã hội
>> Sách điện tử và “văn hóa đọc”
>> Văn hóa đọc ở Việt Nam: Bắt đầu từ đâu?
>> Văn hóa đọc đã được khơi thông

Nguồn : Doanhnhansaigon.vn


Cụ già sở hữu nhiều sách nhất Việt Nam

Có trong tay hơn 5 triệu cuốn sách từ cổ chí kim, ông Nguyễn Hồng Sanh ở thành phố Vũng Tàu đang là người giữ kỷ lục có nhiều sách nhất Việt Nam. Ai đến với mục đích tiếp cận “kho tri thức” này đều được ông tận tình tiếp đón.

Mỗi ngày ông Sanh đón tiếp hàng trăm lượt khách ở địa phương và các vùng xa xôi đến tìm sách, tra cứu tư liệu. Nhiều người ở ngoài Bắc biết ông cũng tìm đến kết thân.

– Hơn 5 triệu cuốn sách hiện nay được ông sưu tầm từ khi nào?

 Ngày xưa tôi học khoa Văn CĐ Sư phạm Sài Gòn nên rất thích đọc và sưu tầm sách. Sách là một người thầy vĩ đại và thiết thân nhất. Sách với tôi chính là người thầy đầy nhiệt tâm. Ngay cả lúc 2 hay 3h sáng, hễ tôi cần kiến thức bất chợt thì người thầy này cũng luôn sẵn lòng chỉ dạy. Tôi không muốn chỉ có một vị giáo sư nhiệt tâm như thế ở trong nhà, vậy là tôi rước hết vị này đến vị khác về nhà mình…

Năm 1986, khi đất nước đổi mới, tôi mới có điều kiện sưu tập sách. Mỗi ngày tôi đều tìm mua các loại sách, cả sách cũ lẫn mới, bằng tất cả khả năng tài chính của mình. Nhiều sách tôi biết là có giá trị thì bằng giá nào cũng phải mua cho được, dù có phải bán cái này cái nọ trong nhà, hoặc phải vay nợ của ai đó… Có lẽ tôi làm được đồng lương nào đều dành để mua sách.

Nhưng may nhờ vợ chạy chợ cũng đủ nuôi con, trong khi ngoài lương tôi cũng có tài vặt là viết bài ca cổ, ca kịch cho những ai có nhu cầu để kiếm thêm thu nhập phụ vợ nuôi con nên cuộc sống mới tạm ổn. Hiện tôi có trong tay khoảng 70 tuồng chèo cổ lớn, nhỏ và 8.000 bài ca đạo đức…

– Ngoài sưu tập sách, ông còn có thú vui nào khác?

– Ngoài thú chơi sách tôi còn có thú đờn ca tài tử. Tôi quê gốc miền Tây nên đờn ca tài tử là cái khiếu bẩm sinh và đã chơi là nghiền. Hiện, tối thứ Sáu hằng tuần, bạn bè thân thiết thường tụ tập đến đây quây quần nghe tôi hát. Nhiều người biết cũng đến xin học nên tôi có khoảng 50 học trò.

– Nhiều người có thói quen sưu tập sách chỉ để trưng bày. Vậy, 5 triệu cuốn sách đó ông sử dụng như thế nào?

– Kiến thức thì vô bờ bến. Tôi học được hai điều cơ bản giúp bản thân luôn được vui khỏe để sống tốt, đó là trong tinh thần phải luôn luôn toại và nguyện, còn sức khỏe thể xác thì cần phải điện, khí, động, nạp.

Trong đó, toại tức là biết mình biết ta, biết thế nào là đủ, thế nào là thiếu để nên tiếp tục hay dừng lại khi làm một việc gì đó. Nguyện tức là bản thân luôn phải có ước muốn, sở nguyện là phúc lộc, hạnh phúc, kể cả sự đầy đủ vật chất… sẽ đến với mọi người chứ không chỉ riêng cho mình.

Còn điện, khí, động, nạp trong vấn đề sức khỏe cũng cần được nghiêm chỉnh nhìn nhận, từ đó đưa ra được những lịch trình hoạt động, ăn uống, thể dục thể thao… của cá nhân mình sao cho phù hợp nhất để có được một sức khỏe tốt.

– Ông có thể giải thích rõ hơn?

– Mẹ tôi năm nay đã 93 tuổi, bị bệnh cách đây mấy năm. Khi đưa đi bệnh viện các bác sĩ hầu như đã có ý bỏ cuộc. Lúc đó tôi mới dùng đến phương pháp truyền khí học được từ sách để chữa cho bà. Sách nói trong con người khí rất quan trọng. Thế là tôi làm theo các chỉ dẫn của sách và từ kinh nghiệm của bản thân.

Tôi cho bốn nam thanh niên xoa bóp tứ chi, hai nữ xoa bóp phần ngực và lưng, riêng tôi xoa bóp phần đỉnh đầu cho bà. Khoảng 30 phút sau bà tươi tỉnh, hồng hào trở lại và sống khỏe mạnh tới hôm nay. Riêng bản thân tôi và các thành viên trong gia đình, mỗi ngày vẫn áp dụng phương pháp tự mình truyền khí cho mình để bớt đi căng thẳng, mệt mỏi hay bệnh tật…

– Ông gặp khó khăn gì trong quá trình sưu tập và bảo quản nguồn sách khổng lồ này?

– Khó khăn lớn nhất mà tôi gặp phải là việc bảo quản sách. Năm 1990, trong một đêm, mối ăn mất 1.500 cuốn sách. Từ lần đó tôi sợ, phải làm lại nền nhà bằng gạch tốt và phải đổ xuống nền đất hàng chục bao thuốc mối.

Ngoài ra, vì quá nhiều sách nên khâu sắp xếp phân loại cực kỳ khó khăn. Nhiều khi khách đến tìm một cuốn mà tôi biết chắc là có, nhưng thường phải hẹn ít nhất là 2 ngày sau hoặc lâu hơn (khoảng một tuần sau) mới có. Tuy nhiên, dù khó khăn thế nào tôi cũng tìm được cuốn sách họ cần.

– Đạt được con số 5 triệu cuốn, vậy ý định sưu tầm sách của ông thế nào?

– Số sách vẫn tăng lên và vơi đi hằng ngày. Có điều, bây giờ tôi đã hạn chế việc mua vào ồ ạt như trước. Vì nhà chật, không có chỗ chứa và bảo quản, nên tôi chỉ chọn những cuốn có giá trị.

(Theo Người Lao Động) / Thư Viện Quốc Gia Việt Nam


Bài liên quan:

Đọc thêm cùng chuyên mục:

Thank you so much

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s