'Bà mẹ hacker' và kế hoạch hoàn hảo để xâm nhập nhà tù


Ở tuổi 58, Rita Strand đã làm một việc mà ít người nghĩ tới: xâm nhập hệ thống bảo mật của một nhà tù.

John Strand là một chuyên gia bảo mật. Anh được các công ty thuê để tìm ra những kẽ hở trong hệ thống bảo mật của các đơn vị như nhà tù, ngân hàng hay tòa án trước khi kẻ xấu thực hiện điều này.

Thông thường, anh tự mình làm việc hoặc thực hiện cùng các nhân viên tại công ty mà anh sáng lập có tên Black Hills Information Security. Tuy nhiên, vào tháng 7/2014, trước khi bắt đầu công việc xâm nhập hệ thống bảo mật của một nhà tù tại Nam Dakota, John đã quyết định làm việc đó cùng mẹ của mình.

Ý tưởng của người mẹ

Thực ra, đó là ý tưởng của bà Rita Strand. Sau hơn 3 thập kỷ làm việc trong ngành thực phẩm, bà quyết định gia nhập công ty của con trai với vị trí Giám đốc tài chính. Bà tin rằng mình có thể giả làm một nhân viên điều tra chất lượng thực phẩm để xâm nhập nhà tù chỉ với một chiếc huy hiệu giả và kiến thức của mình.

“Mẹ tôi đã gọi cho tôi vào một ngày đẹp trời và nói: ‘Con biết đấy, mẹ muốn thử đột nhập vào một nơi nào đó”, Strand chia sẻ. “Mẹ tôi đã nói như thế. Vậy tôi phải làm gì lúc này”.

'Ba me hacker' va ke hoach hoan hao de xam nhap mot nha tu hinh anh 1 hacker_mom_3.jpg
Nhà tù luôn là những cơ sở được canh gác và có mức độ an ninh cao nhất. Ảnh: Getty.

Công việc này thật sự không dễ dàng. Những người đã thuê Strand chỉ cung cấp cho anh một số thông tin cơ bản, trong khi việc xâm nhập một nhà tù bang được canh gác kỹ thì không bao giờ là dễ. Công việc của Strand còn được gọi là “chuyên gia xâm nhập”, khi họ phải thâm nhập những cơ sở được bảo mật rất tốt và rút đi mà không để lại nghi ngờ.

Trước đó, hai chuyên gia thâm nhập như Strand từng cố đột nhập một tòa án ở Iowa. Kết quả là họ đã bị bắt giam trong vòng 12 tiếng trước khi được gặp chính quyền địa phương.

Với một người không rành về công nghệ như bà Rita Strand, thực hiện công việc còn khó hơn nhiều lần. Một chuyên gia thông thường sẽ tạo ra cửa hậu ngay khi tiếp cận được hệ thống máy tính, nhưng bà Rita thì không biết làm điều đó.

Kế hoạch hoàn hảo

Để bà Rita Strand có thể dễ dàng bước vào nhà tù, Black Hills đã tạo ra một huy hiệu giả đi kèm với danh thiếp và thông tin quản lý trên đó chính là số điện thoại của John.

Thay vì để mẹ mình cố gắng tự hack bất kỳ chiếc máy tính nào, John đã trang bị cho bà Rita một thiết bị có tên Rubber Duckies, đó là một thanh USB chứa mã độc có thể cắm vào mọi máy tính. Chiếc USB này sẽ gửi dữ liệu về cho những nhân viên của Black Hills.

'Ba me hacker' va ke hoach hoan hao de xam nhap mot nha tu hinh anh 2 hacker_mom_2.jpeg
Thẻ tên làm giả của bà Rita Strand. Ảnh:

Bà Strands cũng cầm theo một chiếc điện thoại để có thể chụp lại cơ sở hạ tầng mạng cũng như toàn bộ hệ thống an ninh của nhà tù.

“Rõ ràng hệ thống an ninh và máy tính của nhà tù phải rất an toàn. Nếu có người đột nhập được hệ thống đó, việc cứu phạm nhân ra sẽ rất dễ”, John nhận xét.

Ngày thực hiện kế hoạch, nhóm Black Hills lái xe tới một quán cafe gần đó. Họ tạo ra một phòng kỹ thuật với một đống laptop, cục phát mạng và những thiết bị chuyên dụng. Sau khi mọi thứ đã sẵn sàng, bà Rita tự lái xe tới nhà tù.

“Bà nói đã sẵn sàng cho mọi thứ, nhưng tôi vẫn cảm thấy rằng đây không phải là một ý tưởng hay. An ninh trong nhà tù là rất nghiêm ngặt. Mẹ tôi không có kinh nghiệm để làm việc này. Bà cũng chưa từng hack một thiết bị công nghệ nào. Tôi đã nói với mẹ tôi rằng nếu có bất kì chuyện gì xảy ra thì bà ấy cần gọi cho tôi ngay lập tức”, chuyên gia bảo mật này kể lại.

Những người xâm nhập thường cố gắng thực hiện nhanh nhất có thể rồi rút đi. Nhưng sau khoảng 45 phút chờ đợi, Strand vẫn chưa thấy mẹ mình ra khỏi nhà tù. “Tôi khá hoảng loạn khi cố gắng chờ đợi thêm 1 tiếng nữa”, anh nói.

Đột nhiên, những máy tính của Black Hills bắt đầu hiện dấu kết nối thành công. Bà Rita đã làm được. Chiếc USB mà Strand đưa cho mẹ của mình đã được bà cài cắm thành công. “Mẹ cậu siêu đấy”, những đồng nghiệp của John hồ hởi.

Cách tiếp cận của “bà mẹ hacker”

Trên thực tế, bà Rita đã không gặp phải quá nhiều khó khăn khi ở bên trong nhà tù. Lấy lý do là một cuộc kiểm tra không báo trước và cung cấp thẻ tên, bà không những được đi lại thoải mái mà còn được đem theo điện thoại di động vào bên trong. Vì vậy, bà đã có thể chụp ảnh lại được mọi ngõ ngách và các chi tiết khác bên trong nhà tù.

Với kinh nghiệm trong ngành thực phẩm, bà kiểm tra bộ phận bếp, tủ lạnh, lấy tăm bông để giả vờ kiểm tra vi khuẩn trên sàn nhà và bàn bếp, rồi lấy điện thoại để chụp hạn sử dụng của đồ ăn.

'Ba me hacker' va ke hoach hoan hao de xam nhap mot nha tu hinh anh 3 hacker_mom_4.jpg
Bằng kỹ năng thuyết phục của mình, bà Rita đã cài cắm thành công cửa hậu vào hệ thống mạng của nhà tù. Ảnh: Getty.

Bà Rita cũng yêu cầu nhân viên cho mình đi xem khu làm việc và nghỉ ngơi trong tù, phòng điều khiển mạng và cả máy chủ nhằm kiểm tra xem có côn trùng, nấm mốc không. Chẳng một ai từ chối bà. Bà còn được dành một khoảng thời gian để tự do đi kiểm tra những nơi mình thích, và đây chính là lúc bà tranh thủ chụp ảnh cũng như cắm USB Rubber Duckies.

Sau khi kết thúc cuộc kiểm tra, bà Rita đã được giám đốc nhà tù mời tới để hỏi về tình hình bảo mặt bên trong nhà tù và xin ý kiến để nâng cao hiệu quả an ninh. Với kinh nghiệm trong ngành thực phẩm, bà đưa ra một số nhận xét chân thành về hệ thống bếp ăn.

Rita cũng không quên đưa cho giám đốc nhà tù một chiếc USB chứa “những khuyến cáo để tự kiểm tra” của tiểu bang. Bên trong chiếc USB này là một tập tin Word chứa mã độc. Khi người quản lý nhà tù bấm vào tập tin, Black Hills có thể truy cập dễ dàng vào máy tính của ông.

Nghe rất kỳ khôi, nhưng đó cũng là những gì chúng tôi thường làm và chẳng mấy khi bị bắt.

David Kennedy, nhà sáng lập công ty bảo mật TrustedSec.

“Tôi hoàn toàn bất ngờ. Đó là một thành công ngoài mong đợi. Điều này cho thấy các hệ thống an ninh cần cải thiện nhiều điều để tăng cường tính bảo mật. Đừng nghĩ rằng mọi thứ đều an toàn”, John Strand kể lại.

Mặc dù cách xâm nhập của bà Rita có vẻ rất kỳ khôi, nhiều chuyên gia bảo mật cho rằng đây là cách rất hay được áp dụng để xâm nhập các cơ sở.

“Nghe rất thú vị, nhưng đó cũng là những gì chúng tôi thường làm và chẳng mấy khi bị bắt. Nếu bạn giả vờ là thanh tra, kiểm toán thuế hay người làm trong cơ quan chức năng, chuyện gì cũng có thể xảy ra”, David Kennedy, nhà sáng lập công ty bảo mật TrustedSec nhận xét.

Năm 2016, bà Rita qua đời vì căn bệnh ung thư tuyến tụy. Bà không còn cơ hội để thực hiện việc đột nhập một lần nữa. Strand từ chối tiết lộ thông tin cụ thể về nhà tù mà mẹ mình từng xâm nhập thành công, tuy nhiên anh cũng cho biết rằng nó đã bị đóng cửa. Những nỗ lực của bà Rita đã giúp hệ thống bảo mật và thậm chí là chương trình kiểm tra sức khỏe nhà tù này được cải thiện đáng kể.

Theo Zing.vn

Xem thêm bài viết về hacker tại đây :

https://nguoidentubinhduong.com/2020/03/05/mot-so-bai-viet-ve-cac-hacker/

Bài viết về Ánh Viên trên báo Người Đồng Hành.


– Tô Lan Hương: Tôi đã rất muốn trò chuyện với Ánh Viên sau SEA Games vừa rồi: dù là nữ VĐV xuất sắc nhất kỳ đại hội với 6 HCV, nhưng thay vì ăn mừng, em bật khóc trước hàng triệu khán giả truyền hình, mà ai cũng hiểu đó không phải những giọt nước mắt hạnh phúc?

– Ánh Viên: Em khóc vì đã không thể ngăn được cảm giác thất vọng về bản thân. Thầy Đặng Anh Tuấn (HLV của Ánh Viên – PV) từng nói với em, là vận động viên, không thể chỉ thoả mãn bằng việc mình đạt bao nhiêu huy chương vàng, mà phải cần cố gắng để mình ngày hôm nay luôn tốt hơn mình ngày hôm qua. Nhưng SEA Games vừa rồi, kể cả nội dung sở trường 400m, dù dành HCV, em đều thất bại với các mục tiêu cá nhân. Mà nó là chuyện em đã biết trước kỳ SEA Games, khi kết quả tập luyện không khả quan. Với thành tích vừa rồi, em không đạt chuẩn A Olympic. Mọi người có thể tế nhị không nói, nhưng em vẫn tự hiểu rằng, dù đạt được 6 HCV, thì em vẫn đang dần xa rời đỉnh cao.

Ảnh: Hoàng Triều

– Tô Lan Hương: Nhưng lý do gì khiến cho thành tích của em liên tục đi xuống? Khi mà em là VĐV được đầu tư kinh phí nhiều nhất Việt Nam?

– Ánh Viên: Em còn nhớ, ông nội là người đầu tiên dạy em bơi ở con rạch gần nhà. Mỗi lần ba mẹ đi vắng, ông thường mang em ra con rạch, ném em xuống đó. Cứ thế mà em biết bơi. Khi ấy với em, được bơi, được vùng vẫy là hạnh phúc. Em bơi mà không có gánh nặng gì cả.

Chiến thắng từng đến với Ánh Viên thật nhẹ nhàng. Ảnh: Tuấn Mark.

Lúc em chưa phải là VĐV được nhiều người biết tới, em tham gia các kỳ thi đấu với tâm thế hết sức nhẹ nhàng: bơi mà không biết đối thủ của mình là ai, bơi mà không nghĩ mình cần phải thắng, chỉ cần cố gắng hết sức mình. Và chiến thắng đến thật nhẹ nhàng. 

Nhưng sau này, em bơi với tư cách là một Ánh Viên đoạt 8 huy chương vàng. Một Ánh Viên trên đỉnh cao thì cần phải giành chiến thắng – tất cả mọi người đều nghĩ thế và chính em cũng nghĩ thế đấy. Nên em bắt đầu để ý đến đối thủ của mình, để ý đến thành tích của mình. Nhưng càng để ý thì thành tích càng đi xuống. Gánh nặng càng khủng khiếp hơn. Em không còn tự tin với chính mình nữa.

– Tô Lan Hương: Trước SEA Games vừa rồi, trên Facebook cá nhân của mình, em thường chia sẻ tâm trạng buồn bã, bất an… Thậm chí tôi biết rằng, thời gian còn tập luyện bên Mỹ, em đã gửi đơn cho Liên Đoàn Thể thao dưới nước, với nguyện vọng xin về nước, giã từ sự nghiệp thi đấu đỉnh cao…

– Ánh Viên : Vì hai năm vừa rồi là hai năm vô cùng khó khăn với em. Asiad 17 (2016), em đạt 2 HCĐ. Asiad 2018, em đặt mục tiêu đổi màu huy chương. Nhưng không những mục tiêu đó không thành, mà em còn ra về hoàn toàn tay trắng. Kể cả trước SEA Games vừa rồi, trong quá trình tập luyện, em cũng đã biết thành tích của mình ngày càng sa sút. Chuyện tình cảm thì không được như ý, thành tích bơi trong tập luyện và thi đấu không tốt; em lại không có ai để chia sẻ, nên sự chán chường, mệt mỏi là có thật.

Trong quá trình tập huấn trước SEA Games, ban ngày em cố gắng tập luyện bình thường, nhưng đêm xuống, khi có một mình thì em khóc. Em mất ngủ triền miên, và thầy Tuấn phải mua thuốc an thần về cho em uống, em mới ngủ được. Em nổi giận với tất cả mọi người xung quanh, thậm chí nói hỗn với thầy mình. Thời điểm đó, em thực sự đã viết đơn xin giải nghệ. Nhưng cả thầy Đặng Anh Tuấn và các bác, các chú ở Liên đoàn Thể thao dưới nước đã động viên em, nên em đã lấy lại được tinh thần vào phút cuối để tham dự SEA Games. 

– Tô Lan Hương: Hẳn nhiên ai cũng dễ dàng nhìn thấy vinh quang mà em đã có. Nhưng cái giá em phải trả cho thành công là gì?

– Ánh Viên: Ở Mỹ, mỗi ngày em tập từ 7h15 sáng đến 20h30. Nhiệm vụ của em là ăn, là bơi, là ngủ. Mọi thứ còn lại thầy Đặng Anh Tuấn sẽ lo. Bữa ăn của em cũng sẽ do thầy trực tiếp vào bếp. Khẩu phẩn ăn một bữa có thể là 1kg thịt bò, 50 con tôm, một đĩa rau xà lách trộn, sinh tố xay, một ngày mấy bữa, không được bỏ bữa nào.

Đằng sau những huy chương lấp lánh là những đánh đổi ít người biết đến. Ảnh: Tuấn Mark.

Có những ngày, em ăn mà cảm giác như mình đã mất đi hoàn toàn vị giác. Em nghĩ mình giống như cái máy xay sinh tố. Mà một cái máy sinh tố thì không được quan tâm đến vị của đồ ăn, chỉ cần bỏ đồ ăn vô, nhai và nuốt.

Cũng có những ngày em ốm hoặc mệt, hoặc tâm trạng bất ổn, không thể nào ép mình làm cái máy xay sinh tố được, em xin thầy được bỏ dở một phần thức ăn của mình, và thầy em sẽ nói: “OK, con cất đó, rồi để bữa sau ăn tiếp”.

– Tô Lan Hương: Và em sống cuộc đời của một cái máy xay sinh tố không một lần phản kháng?

– Ánh Viên: Cũng không phải ngày nào trong suốt 7 năm sang Mỹ tập luyện, em cũng ngoan ngoãn nghe lời thầy mình. Có những ngày em không chịu ăn hết khẩu phần dù thầy Tuấn có khuyên nhủ đủ điều. Dĩ nhiên là thầy giận. Và hình phạt của thầy là liền nhiều ngày sau đó, thầy sẽ nấu cho em những bữa ăn với khẩu phần của người bình thường. Một, hai ngày đầu, em ăn bữa cơm bình thường đó trong một trạng thái vô cùng hạnh phúc. Nhưng đến ngày thứ ba, thứ tư thì em hiểu ngay vấn đề: em sẽ bơi không nổi nữa nếu chỉ ăn có thế. Lúc đó thầy em lại hỏi: “Giờ con đã hiểu giá trị bữa ăn chưa?”. Lẽ dĩ nhiên là em hiểu thầy mình đúng, và em lại quay lại sống cuộc đời của một cái máy sinh tố. 

Thầy em nói “là một VĐV thì con phải chấp nhận trả giá”. Trong 7 năm tập huấn ở Mỹ, em không được phép dùng điện thoại. Em còn nhớ nhiều năm trước, thầy có mua cho em một cái điện thoại iPhone ở Mỹ bằng chính tiền của thầy. Nhưng nói là có điện thoại cho sang, chứ thầy không cho em dùng. Mỗi tuần, bố mẹ sẽ gọi điện cho em một lần vào ngày thứ 7 hoặc chủ nhật, mỗi lần 30 phút, qua điện thoại của thầy. Buổi trưa hoặc buổi tối, trong bữa cơm, em sẽ được mượn iPad của thầy để xem các chương trình hài hoặc các chương trình thể thao. Thầy cấm em đọc báo hay xài Facebook vì sợ em hư và sợ em bị ảnh hưởng khi đọc các thông tin về mình trên báo chí.

Sau SEA Games 2015, em 18 tuổi, nên em nói với thầy mình: “Con lớn rồi, con có nhu cầu liên lạc với mọi người, con muốn từ bây giờ sẽ được dùng điện thoại tự do”. Vì em cũng muốn được chơi Facebook, cũng muốn được kết bạn, rồi lướt Facebook xem bạn bè mình đang sống thế nào. Nhưng hậu quả là cả ngày em không rời được cái điện thoại, xem hết thứ này tới thứ khác. 

Ảnh: Hoàng Triều

Hồi đó có rất nhiều người làm quen với em trên MXH, nên em sẽ tranh thủ giờ ngủ trưa, ngủ tối để nhắn tin cho những người mình mới quen, vì cảm giác được trò chuyện và làm quen với nhiều người là thứ rất mới mẻ với em. Rồi vì thế mà em thiếu ngủ, thể lực đi xuống, thành tích tập luyện đi xuống. Nên 2 tuần sau, em lại tự giác nộp lại điện thoại cho thầy, dù thầy không ép, để quay lại với cuộc sống vốn có của mình: không bạn bè, không kết nối. Em với thầy thoả thuận với nhau là sau khi các giải đấu trong năm kết thúc, em sẽ có vài ngày xả hơi, sẽ được dùng điện thoại của mình một cách tự do. Nhưng một năm em chỉ có 7 ngày nghỉ thôi…

– Tô Lan Hương: Vào những ngày hiếm hoi sống một cuộc đời bình thường, em sẽ làm gì?

– Ánh Viên: Những ngày đó, em sẽ ngủ dậy thật muộn, thức thật khuya. Nếu ở Việt Nam, em sẽ được về nhà thăm ba mẹ 1-2 ngày, được ăn cơm cá kho và canh chua cá lóc mẹ nấu. Nếu ở với thầy, thầy sẽ nấu cho em những món em thích. Em có quyền bỏ dở phần ăn của mình nếu em không muốn. Em có thể thức đến quá nửa đêm, giấu thầy trùm chăn lướt Facebook mà không thấy tội lỗi. Thế là đã hạnh phúc lắm rồi.

– Tô Lan Hương: Ánh Viên này, em có bao nhiêu huy chương trong cả sự nghiệp thi đấu của mình đến giờ?

– Ánh viên: 150 huy chương tất cả.

– Tô Lan Hương: Vậy em có bao nhiêu người bạn…?

– Ánh Viên: Gần đây, khi không còn tập huấn bên Mỹ nữa, em quay trở lại tập luyện chung với các vận động viên bơi lội trong nước ở Đại học Thể dục Thể thao TP HCM, và em bắt đầu có bạn. Hiện tại, em có 5 người bạn mới quen, đều là bạn trong đội tuyển bơi. Nhưng suốt 7 năm qua, em không có bạn.

– Tô Lan Hương: Tôi tưởng là VĐV nổi tiếng, em sẽ có nhiều người yêu quý mình?

– Ánh Viên: Trong thế giới của VĐV, người ta không thích những người kém cỏi. Nhưng người ta cũng không vui khi thấy người khác thành công hơn mình. Cũng có những người sau khi em thành công thì thân thiết với em. Nhưng sau lưng, em biết họ làm hoặc nói nhiều điều không tốt với mình. Mà em thì vốn rụt rè nên khi gặp phải những chuyện đó, em càng thu mình lại. Việc tập huấn ở Mỹ nhiều năm trời cũng không cho em cơ hội làm quen với ai. Chị biết đấy, đến điện thoại em cũng không dùng mà. 

– Tô Lan Hương: Chỉ sống và giao tiếp với duy nhất một người đàn ông lớn tuổi suốt gần chục năm qua, không có bố mẹ bên cạnh, không có bạn bè cùng trang lứa, em đã xoay sở ra sao với tuổi mới lớn của mình?

– Ánh Viên: Mọi chuyện trong cuộc sống, em đều tâm sự với thầy. Khi em trải qua những thay đổi tuổi dậy thì, hay kể cả lúc em đem lòng thương nhớ một cậu bạn nào đó mà không được người ta đáp lại, em cũng sẽ hỏi thầy: “Tại sao em thích người đó mà người ta không thích em?”. Quần áo em mặc cũng đều do thầy mua cả.

Nhưng ở cạnh thầy thì em phải sống như một cậu con trai. Hồi em mới được thầy Tuấn nhận làm học trò, có lần các chị trong đội tuyển dẫn em đi làm tóc và sơn móng tay. Khi về, thầy la em dữ lắm. Thầy bảo, một VĐV không làm đẹp bằng những thứ đó, mà làm đẹp bằng những tấm huy chương. Lúc đó em nghĩ thầy sẽ thích em sống như một cậu con trai và chỉ chuyên tâm vào tập luyện, nên dần dần em mặc nhiên coi mình cần phải sống như thế. Thú thật là có giai đoạn, em đã quên mình là phụ nữ. 

Ảnh: Hoàng Triều

– Tô Lan Hương: Này, em đã bao giờ có một bộ váy chưa?

– Ánh Viên: Hồi ở với thầy thì không. Khi hai thầy trò đi shopping, thầy sẽ mua cho em quần áo thể thao, giày thể thao. Thi thoảng em cũng nghĩ đến việc sẽ xin thầy mua thử một bộ váy, nhưng rồi lại thôi. Vì em sợ thầy sẽ la khi em đòi làm điệu.

– Tô Lan Hương: Nãy giờ mọi thứ em nói đều là “do thầy bảo”, “do thầy quyết định”. Vậy đâu là chính kiến của em? Em đang sống cuộc đời của mình kia mà?

– Ánh Viên: Chính kiến của em cũng là do thầy em dạy mà thành, em nghĩ vậy đó. Lần đầu gặp thầy Tuấn là khi em 13 tuổi. Với em đó là may mắn lớn nhất cuộc đời. Thầy Đặng Anh Tuấn là người nghiêm khắc nhất trong tất cả các HLV bơi lội; cả làng bơi ai cũng sợ. Khi ấy thầy nói với em: “Con làm theo lời thầy sẽ thành công”. Và em đã thực sự thấy thành tích của mình thay đổi vượt bậc kể từ khi gặp thầy. Nếu không có thầy thì không có Ánh Viên ngày hôm nay. 

Những năm ở bên thầy, cũng có giai đoạn em cự cãi thầy, nói hỗn với thầy, chống đối thầy khi em gặp vấn đề về tâm lý. Thầy bảo gì thì em sẽ làm ngược lại. Nhưng khi những điều đó qua đi rồi, em hiểu rằng mọi điều thầy khuyên em đều đúng và em cần làm theo nó. Thầy thay cha mẹ dạy dỗ em. Em sống với thầy ngần đó năm, nên nghe theo thầy cũng là bình thường. 

– Tô Lan Hương: Khi đã hiểu vinh quang đi cùng với hy sinh và trả giá, có bao giờ em nghĩ nếu cho em được lựa chọn lại cuộc đời mình, em sẽ…?

– Ánh Viên: Em vẫn chọn cuộc đời này thôi. Dù một năm chỉ có 7 ngày được sống như một người bình thường thì rất ít, nhưng cũng rất vui. Nếu 365 ngày trong năm đều vui như thế thì dần dần có thể sẽ không còn thấy vui nữa. Mà ngoài bơi lội ra, em không biết phải làm gì.

– Tô Lan Hương: Sau SEA Games 30 vừa rồi, em không quay trở lại Mỹ tập huấn nữa mà về TP HCM tập luyện ở ĐH Thể dục Thể thao chung với các VĐV khác. Tôi biết rằng em thậm chí không có cả HLV riêng cho mình?

– Ánh Viên: Liên đoàn Thể thao dưới nước nói bây giờ không còn đủ kinh phí để đầu tư cho em đi Mỹ dài hạn nữa, nên em sẽ về Việt Nam tập luyện. Thật ra chuyện tập luyện ở Mỹ hay ở Việt Nam không quá quan trọng với em. Miễn là có thầy em, thì em tập ở đâu cũng được. Nhưng sau SEA Games vừa rồi, thầy Đặng Anh Tuấn từ chức để sang Mỹ làm HLV. Nên bây giờ em tập chung trong một đội 10 người. Cả đội có một cô giáo dạy chung. Khi thầy Đặng Anh Tuấn quyết định nghỉ, em khóc dữ lắm. Em xin thầy đổi ý và ở lại với em, nhưng thầy nói với em: “Thầy đi không phải vì thầy ghét giận gì con. Nhưng người lớn có những lý do mà con không hiểu được”. Nên em chẳng còn cách nào khác.

Ảnh: Hoàng Triều

Hồi thầy mới đi, những ngày đầu với em rất khủng khiếp, vì suốt 7 năm qua em đã quen với việc luôn có thầy mình ở cạnh mình trên đường bơi. Nên mỗi khi ra hồ bơi mà chỉ có một mình, em thậm chí không dám nhảy xuống. Chị nghe thế chắc buồn cười lắm nhỉ? Bơi lội là việc rất bình thường với em. Thế mà khi chỉ còn một mình, việc em tưởng chừng rất quen thuộc đó hoá ra cũng rất đáng sợ.

– Tô Lan Hương: Không đi Mỹ tập huấn, cũng không có HLV riêng, em có chạnh lòng không nếu như có người nói rằng bây giờ em đã bắt đầu “hết thời” nên không còn được đầu tư?

– Ánh Viên: Hiện tại em vẫn chờ xem quyết định của Liên đoàn về tương lai của em trong thời gian tới. Nhưng dù thế nào, em cũng không buồn về việc đó. Thể thao rất khắc nghiệt, hoặc là vinh quang, hoặc là không gì cả. Khi mình có thành tích tốt thì mình sẽ được quan tâm; khi mình sa sút, thì việc không được đầu tư là đương nhiên, vì thể thao luôn có nhân tố mới, không ai đủ kiên nhẫn để chờ đợi một VĐV đã hết thời. Mà vinh quang của thể thao là một vòng tròn, một ngôi sao mọc lên thì ắt phải lặn đi, để nhường chỗ cho một ngôi sao mới. 

– Tô Lan Hương: Em nghĩ gì về cơ hội trở lại đỉnh cao của mình?

– Ánh Viên: Chính em cũng hoang mang khi nghĩ về việc đó. Một phần vì phong độ của em đi xuống, một phần khác vì khi không có một HLV ở bên cạnh để hướng dẫn, nên có lẽ cơ hội đó gần như bằng 0. Vì bơi lội khác với những môn thể thao khác lắm. Khi mình bơi dưới hồ, luôn cần có một HLV ở trên bờ để theo dõi, phát hiện ra những lỗi sai của mình rồi mới khắc phục được. 

Ánh Viên bắt đầu phải suy nghĩ nhiều hơn về tương lai của mình. Ảnh: Tuấn Mark

Nên em đã nghĩ rất nhiều về tương lai của mình, và sẽ còn tiếp tục nghĩ trong thời gian tới. Để nếu không thể tìm lại đỉnh cao, em sẽ rời bỏ nó và tìm cho mình một hướng đi khác. Em thà buông bỏ trên đỉnh cao, còn hơn đợi đến lúc không ai nhớ mình mới chịu từ bỏ.

– Tô Lan Hương: Và em có chia sẻ ý định đó với ba mẹ mình?

– Ánh Viên: Người ngoài có thể không còn yêu thương em vì em bơi không giỏi nữa. Nhưng dù em bơi giỏi hay không thì em vẫn là con gái của ba mẹ em. Họ yêu thương và ủng hộ mọi việc em làm.

– Tô Lan Hương: Nếu rời bỏ bơi lội, em sẽ làm gì?

– Ánh Viên: Em mong mình có thể trở thành HLV. Và em cũng mơ mở một nhà hàng, để ăn thoả thích những món mà hồi là VĐV mình không được ăn.

– Tô Lan Hương:Thể thao là nhất thời, cuộc sống thì dài lâu. Em đã chuẩn bị gì cho tương lai có thể không có thể thao của mình?

– Ánh Viên: Khi còn tập huấn ở Mỹ, các thầy cô ở Việt Nam sẽ gửi bài tập và sách vở cho em tự học văn hóa. Mỗi cuối tuần em sẽ dành thời gian học bài và làm bài tập. Một năm, em về Việt Nam một lần để thi lên lớp. Để vươn tới thể thao đỉnh cao, VĐV như em không có lựa chọn khác.

Sau này, nếu may mắn được làm HLV thì tốt. Còn nếu phải ra đời bươn chải với nghề khác, em sẽ phải chấp nhận học từ đầu. Nhiều anh chị VĐV khác sau khi giải nghệ cũng phải vật lộn với cuộc sống. Nhưng em tin em còn trẻ, chỉ cần chăm chỉ, nỗ lực thì sẽ vượt qua.

– Tô Lan Hương: Thế còn việc trở nên nữ tính hơn thì sao, nó có nằm trong kế hoạch của em không?

– Ánh Viên: Mấy tháng trước, có cô bên Hiệp hội Bơi lội nhìn em, chắc vì thấy em giống con trai quá nên cô mắc cười. Nên cô bảo là con gái thì phải biết làm đẹp, phải biết mặc váy, biết trang điểm. Em về Đại học Thể dục Thể thao TP HCM tập luyện nên cũng bắt đầu có bạn bè. Các bạn dẫn em đi mua váy và tự tay trang điểm cho em. Vì em không biết chọn váy nên các bạn cũng chọn cho em luôn. Nên giờ trong tủ quần áo của em đã có 3 bộ váy rồi. 

Ảnh: Hoàng Triều

Lần đầu tiên mặc váy, em mắc cười muốn chết. Vì em nghĩ tướng mình như đàn ông thế này mà mặc váy thấy kỳ kỳ sao đó. Nó cũng khiến em lóng ngóng, khó chịu nữa, vì trước giờ em toàn mặc đồ thể thao, đâu có quen với việc phải đi lại ý tứ, nhẹ nhàng. Nhưng em cũng biết mình nên làm điệu một chút. 

Dù phải học một cách chậm chạp để trở nên nữ tính, thì em cũng có đôi lần ao ước được là con gái trong mắt một cậu bạn trai nào đó. Đến tuổi này, em vẫn không biết phải làm thế nào để giao tiếp với đàn ông, làm người ta thích mình. Em thậm chí chưa có mối tình đầu…

– Tô Lan Hương: Không biết mua một bộ váy, thế em đã bao giờ tự mua một cây son, một đôi bông tai, hay một cái túi xách – điều mà mọi cô gái tuổi em thường làm?

– Ánh Viên: Em chưa từng làm những việc đại loại như vậy. Em chỉ có một cái túi xách được một fan hâm mộ tặng từ hồi còn ở Mỹ.

– Tô Lan Hương: Vậy khoản tiền lớn nhất mà em chi cho bản thân mình?

– Ánh Viên: 130 USD, cho một đôi giày Nike.

Ảnh: Hoàng Triều

– Tô Lan Hương: 130 USD? Vậy em làm gì với những khoản thưởng tiền tỷ mà em nhận được?

– Ánh Viên: Gia đình em nghèo lắm, ba mẹ kiếm tiền rất cực. Có những bữa đến giờ cơm mà nhà hết gạo, ba em phải mang giá gạo sang nhà hàng xóm vay. Nên em tự thấy mình phải tiết kiệm. Đôi giày 130 USD đó, em mua nó từ năm 2016. Em nâng niu nó lắm và chỉ để dành đi những dịp đặc biệt, nên bây giờ nó vẫn như mới. Ngày bình thường em sẽ đi những đôi giày cũ hơn nhiều. 

Tiền kiếm được trong những năm thi đấu, em đều gửi ba mẹ. Ba mẹ cũng không tiêu gì nhiều. Có lúc thiếu tiền, ba mẹ em lấy ra tiêu. Nhưng sau đó lại tìm cách bù lại. Ba mẹ nói phải dành dụm ở đó để chờ sau này em giải nghệ sẽ đưa lại cho em. Đó là khoản tiền em tích luỹ để phòng thân sau này khi không còn bơi lội nữa, chứ không phải để tiêu xài hoang phí.

– Tô Lan Hương: Cảm ơn em về cuộc trò chuyện này. Và hãy cho phép tôi tặng em một set đồ trang điểm nho nhỏ cho ngày 8/3. Hy vọng em dù có làm gì, cũng luôn nhớ rằng mình luôn luôn và có quyền được sống như một người phụ nữ với đúng nghĩa của từ này.

Bài viết: Tô Lan Hương – Thiết kế: Bảo Linh
Ảnh: Hoàng Triều, Nguyễn, Tuấn Mark

NDH.vn

iPhone 9 sẽ có phiên bản Plus


iPhone 9 Plus có màn hình 5,5 inch, là bản nâng cấp của iPhone 8 và cấu hình tương tự iPhone 11.

https-hypebeast-com-image-2020-5738-7279
iPhone 9 Plus có màn hình 5,5 inch, là bản nâng cấp của iPhone 8 và cấu hình tương tự iPhone 11. Ảnh: Heison Ho/Hypebeast.

Apple có thể ra mắt hai phiên bản iPhone 9, bên cạnh bản thường, mẫu iPhone 9 Plus sẽ có màn hình lớn hơn với kích thước 5,5 inch và cấu hình tương tự iPhone 11.

Sau khi phân tích mã nguồn iOS 14, 9to5mac phát hiện Apple đang phát triển thêm một phiên bản với kích thước lớn hơn của mẫu iPhone 9 sắp ra mắt để thay thế cho cả iPhone 8 và iPhone 8 Plus.

iPhone 9 sẽ là bản nâng cấp của iPhone 8 với cấu hình mạnh hơn, thiết kế không thay đổi: sử dụng màn hình LCD 4,7 và 5,5 inch. Bằng chứng nữa cho thấy iPhone 9 và 9 Plus sẽ chạy chip A13 Bionic – cùng bộ xử lý của iPhone 11 và iPhone 11 Pro – và sẽ có nút Home tĩnh của iPhone 7 và iPhone 8.

iPhone 9 và iPhone 9 Plus sẽ dùng công nghệ Touch ID thay vì Face ID, nhưng cả hai điện thoại sẽ có thể sử dụng các tính năng cao cấp hơn của Apple Pay và Express Transit. Smartphone này cũng có khả năng quét các thẻ qua NFC ở chế độ nền giống như iPhone XR trở lên.

9to5Mac cũng lưu ý rằng tên iPhone 9, iPhone 9 Plus và thậm chí iPhone SE 2 bây giờ chỉ đơn giản có vai trò “người giữ chỗ”. Các sản phẩm dự kiến ​​sẽ được phát hành cuối tháng 3 hoặc sau khi phát hành iOS 13.4 nhưng do dịch bệnh Covdi-19 các sản phẩm hiện chưa có thời gian ra mắt chính xác.

Thiên Bình (Theo 9to5mac, Hypebeast ) – NDH

Những bài thuốc của FED còn lại trong tủ thuốc


Còn lại gì trong ‘tủ thuốc’ của Fed?

Fed được kỳ vọng đưa ra các biện pháp khác ngoài cắt giảm lãi suất và mua trái phiếu.“Lịch sử đã cho thấy Fed có thể rất sáng tạo”, Kathy Bostjancic, Giám đốc kinh tế tài chính Mỹ tại Oxford Economics, nói.

Động thái bất ngờ của nhà sản xuất máy bay Boeing, rút gần 14 tỷ USD tín dụng tại các ngân hàng vì các hạn chế đi lại nhằm mục đích ngăn chặn đại dịch đang ảnh hưởng tới khách hàng, là một ví dụ cho thấy các ngân hàng, doanh nghiệp bắt đầu cảm thấy sức ép.

Fed đã cắt giảm lãi suất khẩn cấp hai lần, về 0 – 0,25%, đồng thời thực hiện các bước đảm bảo thanh khoản trong hệ thống ngân hàng bằng cách tăng hỗ trợ đáng kể cho thị trường cho vay qua đêm.

Nhưng ngân hàng trung ương Mỹ vẫn còn một loạt các biện pháp cho vay và công cụ khác, từng được sử dụng trong cuộc khủng hoảng tài chính 2007-2009, và có thể tiếp tục dùng nếu cần để giữ cho thị trường tín dụng không bị đóng băng trong thời gian dịch bệnh căng thẳng.

“Kịch bản trong các trường hợp này là Fed sẽ luôn hỗ trợ thanh khoản nếu cần thiết”, Nellie Liang, thành viên nghiên cứu kinh tế cao cấp tại Viện Brookings và cựu giám đốc bộ phận ổn định tài chính của hội đồng thống đốc Fed, cho biết.

Fed có thể thực hiện một số biện pháp trong thẩm quyền hiện có, trong khi một số động thái khác có thể cần đến sự hợp tác với Bộ Tài chính hoặc quốc hội.

Dưới đây là một số công cụ có thể được đưa vào sử dụng nếu thị trường tín dụng xấu đi đáng kể.

Biểu tượng của hội đồng thống đốc Fed. Ảnh: Reiters.
Biểu tượng của hội đồng thống đốc Fed. Ảnh: Reuters.

Cửa sổ chiết khấu

“Công cụ cho vay của Fed là biện pháp cuối cùng và hiếm khi được sử dụng vì các ngân hàng lo ngại rằng vay mượn qua kênh này sẽ khiến họ trông có vẻ yếu thế. Nhưng các nhà hoạch định chính sách có thể nhắc nhở các ngân hàng rằng cửa sổ chiết khấu đang mở, vui lòng sử dụng”, Liang nói.

Các quan chức Fed cũng có thể làm cho tín dụng trở nên hấp dẫn hơn bằng cách hạ thấp lãi suất hoặc kéo dài thời gian cho vay từ một ngày lên 30 hoặc 90 ngày.

Chương trình đấu giá kỳ hạn (TAF)

Fed đã triển khai TAF vào năm 2007 như một cách cung cấp khoản vay cho các ngân hàng không muốn sử dụng cửa sổ chiết khấu. So với cửa sổ chiết khấu, TAF có vẻ được chào đón hơn do cách các khoản vay được ban hành. Các công ty tài chính phải đấu thầu để nhận tài trợ, đồng nghĩa với việc lãi suất họ phải trả xem như được quyết định bởi thị trường.

Khoản tiền cũng không được giải ngân cho đến 3 ngày sau đó, cho thấy các ngân hàng vay theo cách này không đến nỗi cần tiền mặt ngay lập tức.

“Đó là dấu hiệu cho thấy bạn chưa đến mức tuyệt vọng”, Liang nói. Fed đã ngừng chương trình này vào tháng 3/2010.

Quỹ thương phiếu (CPFF)

Trong cuộc khủng hoảng tài chính, thành lập CPFF là biện pháp được Fed sử dụng để đưa ra các khoản vay trực tiếp cho các doanh nghiệp phi tài chính.

Công cụ này là nguồn tài trợ ngắn hạn chính cho một loạt các doanh nghiệp. Khi thị trường đóng băng vào năm 2008, Fed thiết kế CPFF để khôi phục thị trường bằng cách mua thương phiếu được đánh giá cao, được bảo đảm bằng tài sản với kỳ hạn 3 tháng. Công cụ này cũng được ngừng sử dụng vào năm 2010.

Một số dấu hiệu căng thẳng bắt đầu xuất hiện. Mức chênh lệch lãi suất vay giữa doanh nghiệp phi tài chính được đánh giá cao nhất so với thứ hạng phía sau đã tăng đáng kể trong tháng này và đang cao nhất trong 2 năm.

Tuy nhiên vẫn còn quá sớm để khẳng định căng thẳng hiện tại sẽ leo thang đến mức Fed quyết định sử dụng lại công cụ này trong trường hợp “bất thường và cấp thiết” của Đạo luật Dự trữ Liên bang, cho phép các doanh nghiệp và cá nhân vay tiền.

Hoán đổi thanh khoản giữa các ngân hàng trung ương

Fed đã có thỏa thuận thường trực với 5 ngân hàng trung ương lớn khác gồm – Ngân hàng Canada, Ngân hàng Trung ương châu Âu, Ngân hàng Anh, Ngân hàng Nhật Bản và Ngân hàng Quốc gia Thụy Sĩ – cho phép họ cung cấp USD cho các tổ chức tài chính nội địa trong thời gian căng thẳng. Thỏa thuận giữa các ngân hàng được chuyển từ tạm thời sang thường trực vào năm 2011.

Fed có thể đưa ra nhiều thỏa thuận với các ngân hàng trung ương khác để tăng khả năng tiếp cận với USD nếu cần.

Các biện pháp khác?

Ngân hàng trung ương Mỹ có thể tạo ra các công cụ mới phù hợp hơn với thị trường hiện tại, Kathy Bostjancic, giám đốc kinh tế tài chính Mỹ tại Oxford Economics nói. “Phần lớn các biện pháp này được tạo ra để giải quyết các vấn đề trong hệ thống tài chính khi đó”.

“Lịch sử đã cho thấy Fed có thể rất sáng tạo”.

Minh Ngọc (Theo Reuters)– NDH.vn

Lịch sử Đại Dịch trên thế giới


Đại dịch qua lịch sử dòng thời gian

Bệnh dịch đã luôn đe dọa loài người ngay từ buổi bình minh của nhân loại. Tuy vậy, phải đến khi tổ tiên chúng ta chuyển dịch sang nền văn minh nông nghiệp thì quy mô và sự lây lan của những căn bệnh này mới tăng lên đáng kể.

Giao thương toàn cầu tạo cơ hội con người tiếp xúc với nhau và với những loài động vật khác nhiều hơn, góp phần đẩy nhanh tiến độ lây lan của các căn bệnh. Sốt rét, lao, phong, cúm và đậu mùa là những bệnh xuất hiện sớm nhất.

Khi nhân loại trở nên văn minh với các thành phố lớn và các tuyến đường giao thương mới, việc tiếp xúc giữa các quần thể người, động vật và hệ sinh thái khác nhau càng tăng lên, kéo theo đó là nguy cơ xảy ra đại dịch gia tăng.

Dưới đây là bảng tổng hợp các dịch bệnh theo dòng thời gian:

Lưu ý: Số ca tử vong được liệt kê trong bảng là ước tính dựa trên những nghiên cứu sẵn có. Số ca tử vong của các dịch bệnh khác như Dịch hạch Justinian còn nhiều tranh cãi do có thêm các bằng chứng mới xuất hiện.

Bất chấp sự tồn tại của bệnh tật và đại dịch trong suốt lịch sử, tỷ lệ tử vong luôn có xu hướng giảm dần theo thời gian. Sự phát triển của y tế, tiến bộ trong việc hiểu biết về các nguyên nhân dẫn tới đại dịch là biện pháp hữu hiệu để giảm thiểu tác động của chúng.

Cơn thịnh nộ của các vị thần

Trong xã hội cổ đại, mọi người tin rằng các vị thần gây ra bệnh tật, huỷ diệt những ai xứng đáng gánh chịu cơn thịnh nộ của họ. Nhận thức phi khoa học này thường dẫn đến hậu quả thảm khốc, khiến hàng nghìn, thậm chí hàng triệu người mất mạng.

Như với dịch hạch Justinian, nhà sử gia Đế quốc Đông La Mã, Procopius thành Caesarea đã truy tìm được nguồn gốc căn bệnh (sau này được biết đến là vi khuẩn Yersinia pestis) đến Trung Quốc và vùng trung bắc Ấn Độ, qua các tuyến giao thương đường bộ và đường biển Ai Cập, nơi virus xâm nhập vào Đế quốc Đông La Mã thông qua cảng biển Địa Trung Hải.

Dù biết rõ yếu tố địa lý và giao thương dẫn đến sự lan truyền của căn bệnh, Procopius đổ lỗi cho Hoàng đế Justinian, tuyên bố ông ta là con quỷ hoặc Chúa đã trừng phạt ông. Vài nhà sử học cho rằng chính việc này đã khiến nỗ lực của thống nhất phía Tây và phía Đông đế chế La Mã của hoàng đế đổ bể, đánh dấu sự khởi đầu của Thời kỳ Tăm tối tại đây. 

May mắn thay, nhân loại dần hiểu thêm về nguồn gốc của đại dịch và điều này dẫn đến sự cải thiện đáng kể trong việc đối phó với chúng thời nay, tuy vẫn còn chậm và nhiều thiếu sót. 

‘Nhập khẩu’ dịch bệnh

Việc cách ly được bắt đầu tại thế kỷ XIV, là nỗ lực bảo vệ các thành phố ven biển khỏi dịch hạch. Chính quyền Venice thận trọng yêu cầu các tàu đến từ các cảng bị nhiễm bệnh phải neo đậu trong 40 ngày trước khi cập cảng. Từ ‘quarentine’ cũng có nguồn gốc ‘quaranta giorni’, tức 40 ngày trong tiếng Ý.

Dịch tả London giữa thế kỷ XIX là một trong những trường hợp dịch bệnh được phân tích dựa trên địa lý và thống kê đầu tiên. Năm 1854, Tiến sĩ John Snow kết luận dịch tả lây qua đường nước và quyết định vẽ dữ liệu tử vong trực tiếp lên bản đồ khu phố. Phương pháp này chỉ ra hàng loạt trường hợp tử vong bắt nguồn từ một máy bơm nước người dân đang dùng gần đó.

Dù yếu tố thương mại và đô thị hoá đóng vai trò quan trọng trong việc lan nhiễm dịch bệnh, bản chất từng căn bệnh cụ thể cũng đóng góp vào quỹ đạo của một đại dịch.

Theo dõi sự lây nhiễm

Giới khoa học sử dụng biện pháp đơn giản để theo dõi mức độ lây nhiễm của một căn bệnh, còn được biết là Hệ số lây nhiễm cơ bản (R0 hay R-Naught). Hệ số này giúp ta dự kiến được trường hợp mắc bệnh mới được tạo ra bởi ca mắc bệnh ban đầu.

Bệnh sởi đứng đầu danh sách với phạm vi hệ số R0 từ 12-18. Điều này có nghĩa với mỗi người nhiễm bệnh có thể lây cho 12-18 người chưa được tiêm chủng vắc xin.

Dù sởi có mức độ lây lan mạnh, nỗ lực tiêm phòng và miễn dịch cộng đồng có thể hạn chế sự lan truyền của căn bệnh. Càng nhiều người miễn dịch thì virus càng ít khả năng sinh sôi nảy nở, khiến việc tiêm chủng trở nên tối quan trọng khi ngăn chặn các căn dịch đã được con người biết đến và có thể điều trị.

Tác động thực tế của Covid-19 hiện vẫn khó để tính toán và dự đoán vì căn bệnh vẫn đang tiếp tục tiếp diễn và các nhà nghiên cứu vẫn đang tìm hiểu về coronavirus mới này.

Đô thị hoá và sự lan truyền của bệnh tật

Con người trở về cột mốc ban đầu khi toàn cầu hoá đóng góp vai trò lớn trong việc sản sinh đại dịch. Từ tập hợp săn bắn nhỏ đến các bộ lạc rồi đến đô thị, quá trình tập trung dân cư của con người cũng đã tạo cơ hội cho bệnh dịch lan rộng.

Những xu hướng vĩ mô như: mật độ dân số thành thị tại các nước đang phát triển ngày càng cao, gia tăng dân số tạo áp lực lớn lên môi trường, hay lưu lượng khách di chuyển bằng đường hàng không tăng gần gấp đôi trong thập kỷ qua… đều tác động không nhỏ đến sự lây lan của các bệnh truyền nhiễm.

Khi các tổ chức, chính phủ trên thế giới yêu cầu công dân thực hành cách ly xã hội (social distancing) nhằm giảm tỷ lệ lây nhiễm, thế giới kỹ thuật số vẫn đang cho phép chúng ta duy trì kết nối và thương mại hơn bao giờ hết.

Bảo Linh (theo Visual Capitalist) – NDH.vn

10 công việc phụ nữ kiếm được nhiều tiền hơn đàn ông tại Mỹ


Trang Business Insider sử dụng dữ liệu từ cuộc khảo sát cộng đồng của Cục điều tra dân số Mỹ năm 2018 và nhận thấy có 34 trong tổng số 550 công việc được liệt kê mà thu nhập của phụ nữ cao hơn nam giới.Dưới đây là 10 công việc đứng đầu danh sách này.

1. Chuyên gia chăm sóc da

Thu nhập của chuyên gia chăm sóc da nữ bằng 290,6% của đồng nghiệp nam

Thu nhập trung bình của phụ nữ: 35.956 USD

Thu nhập trung bình của nam giới: 12.372 USD

Số lao động nữ: 76.746

Số lao động nam: 1.051

Ảnh: Shutterstock

2. Thợ hồ, thợ nề

Thu nhập của thợ hồ nữ bằng 190,5% của đồng nghiệp nam

Thu nhập trung bình cho phụ nữ: 75.712 USD

Thu nhập trung bình cho nam giới: 39.741 USD

Số lao động nữ: 1.193

Số lao động nam: 148.047

Ảnh: Shutterstock

3. Giám sát viên xe bus đưa đón học sinh

Thu nhập của các giám sát viên nữ bằng 148% của đồng nghiệp nam

Thu nhập trung bình của phụ nữ: 18.860 USD

Thu nhập trung bình của nam giới: 12.741 USD

Số lao động nữ: 31.508

Số lao động nam: 7.143

Ảnh: Getty Images

4. Thợ lợp mái nhà

Thu nhập của thợ lợp mái nhà nữ bằng 143,5% của đồng nghiệp nam.

Tiền lương trung bình của phụ nữ: 46.100 USD

Tiền lương trung bình của nam giới: 32.136 USD

Số lao động nữ: 5.140

Số lao động nam: 207.801

Ảnh: Shutterstock

5. Phiên âm y tế (chuyển các bản ghi âm của bác sĩ hoặc chuyên gia y tế thành văn bản)

Thu nhập của nhân viên nữ bằng 132,8% của đồng nghiệp nam

Thu nhập trung bình của phụ nữ: 30.504 USD

Thu nhập trung bình cho nam giới: 22.970 USD

Số lao động nữ: 44.489

Số lao động nam: 10.995

Ảnh: Reuters

6. Điều khiển cần trục, giàn trên giếng dầu

Thu nhập của lao động nữ bằng 129,9% của đồng nghiệp nam

Thu nhập trung bình của phụ nữ: 81.373 USD

Thu nhập trung bình của nam giới: 62.641 USD

Số lao động nữ: 363

Số lao động nam: 29.255

Ảnh: Getty Images

7. Điều khiển máy khai thác khoáng sản

Thu nhập của lao động nữ bằng 124,5% của đồng nghiệp nam

Thu nhập trung bình của phụ nữ: 77.688 USD

Thu nhập trung bình của nam giới: 62.418 USD

Số lao động nữ: 1.445

Số lao động nam: 42.964

Ảnh: Reuters

8. Thợ sửa chữa thân xe và các bộ phận liên quan

Thu nhập của nhân viên nữ bằng 123,6% của đồng nghiệp nam

Thu nhập trung bình của phụ nữ: 54.177 USD

Thu nhập trung bình cho nam giới: 43.827 USD

Số lao động nữ: 3.113

Số lao động nam: 132.862

Ảnh: AP

9. Kỹ sư vận hành lò hơi

Thu nhập của nữ kỹ sư vận hành lò hơi bằng 118,4% của đồng nghiệp nam

Thu nhập trung bình của phụ nữ: 73.531 USD

Thu nhập trung bình cho nam giới: 62.126 USD

Số lao động nữ: 5.207

Số lao động nam: 93.049

Ảnh: Getty Images

10. Nhân viên sinh lý học thể dục/thể chất

Thu nhập của nhân viên nữ bằng 118,3% của đồng nghiệp nam.

Thu nhập trung bình của phụ nữ: 44.331 USD

Thu nhập trung bình của nam giới: 37.462 USD

Số lao động nữ: 4.606

Số lao động nam: 2.200

Ảnh: Shutterstock

Linh Lam (Theo BI)– NDH.vn

Món ăn "Vi Nhựa"


Các hạt nhựa siêu nhỏ được tìm thấy tại sâu trong đại dương, tại những tảng băng Bắc Cực cho đến cơ thể của con người. Chúng ta hít phải các hạt vi nhựa trong không khí, ăn thức ăn hay thậm chí uống nước nhiễm vi nhựa mỗi ngày.

Nhựa không phân hủy sinh học, chúng tách thành những mảnh nhỏ hơn và tồn tại khắp mọi nơi, kể cả trong chuỗi thức ăn. “Vi nhựa (microplastic) là những hạt nhựa dài không quá 5mm, tương đương với kích thước của hạt vừng.  

Hạt vừng và hạt vi nhựa

Dù đã có nhiều báo cáo về vi nhựa được xuất bản, giới khoa học mới chỉ dừng lại ở việc tìm hiểu lượng nhựa ta tiêu thụ và mức độ nguy hại của chúng.

Nghiên cứu gần đây của Quỹ Quốc tế Bảo vệ Thiên nhiên (WWF) kết luận, lượng nhựa con người ‘ăn’ mỗi tuần tương đương với một chiếc thẻ tín dụng. Chúng ta ‘nuốt’ các hạt vi nhựa qua việc ăn uống hàng ngày, không chỉ uống nước mà còn tiêu thụ các loại hải sản có vỏ (do chúng không phân biệt được thức ăn với nhựa).

Dựa theo nghiên cứu, dưới đây là chuỗi hình ảnh Reuters minh họa, giúp bạn hình dung lượng nhựa đi vào cơ thể con người qua thời gian.

Mỗi tuần

5g nhựa

Tương đương trọng lượng của nắp chai nhựa hay nhựa vụn trong thìa sứ. 

Mỗi tháng

21g nhựa

Tương đương với trọng lượng của 5 hạt xúc xắc nhỏ hay một nửa bát cơm.

6 tháng

125g nhựa

Lượng nhựa này đủ để chứa trong một bát ngũ cốc.

1 năm

250g nhựa

Lượng nhựa có thể chất đầy một đĩa thức ăn dùng cho bữa tối.

Mỗi 10 năm

2,5 kg nhựa

Reuters không có đủ nhựa vụn để thực hiện so sánh này. Thay vào đó, một chiếc phao cứu sinh đạt chuẩn có khối lượng 2,5kg.

Cả đời

20 kg nhựa

Tuổi thọ trung bình của con người là 79 năm cùng với ước tính hiện tại trong chế độ ăn uống và nếu không được cải thiện hoặc tệ hơn, chúng ta sẽ tiêu thụ khoảng 20kg nhựa. Trọng lượng này tương đương với 2 thùng rác công cộng như hình dưới.

Tiến sĩ Thava Palanisami, Đại học Newcastle (Australia), chia sẻ: “Chúng ta đã sử dụng nhựa trong nhiều thập kỷ qua nhưng chưa thực sự hiểu được tác động của các hạt nhựa micro và nano lên sức khoẻ”.

“Tất cả những gì ta biết là con người đang tiêu thụ nhựa vi hạt và nó có khả năng nhiễm độc. Đây là điều đáng lo ngại”. 

Bảo Linh (theo Reuters) – NDH.vn