Hoàng Thuần Lương: đại đệ tử của Diệp Vấn,sư huynh có công dạy Vịnh Xuân cho Lý Tiểu Long.


Học trò Diệp Vấn và ơn nghĩa quá lớn với Lý Tiểu Long
Học trò Diệp Vấn và ơn nghĩa quá lớn với Lý Tiểu Long
Là đại đệ tử của tôn sư Diệp Vấn và cũng chính là sư huynh của Lý Tiểu Long, Hoàng Thuần Lương sở hữu công phu vào loại đỉnh cao của môn phái Vịnh Xuân Quyền.

Bị Diệp Vấn đánh cho… không kịp thở

Dù đã qua đời được ngót hai thập kỷ nhưng đến nay, Hoàng Thuần Lương vẫn được coi là một tượng đài của môn phái Vịnh Xuân Quyền.

Thuở trai trẻ, Thuần Lương đặc biệt say mê võ thuật. Ông vốn là một cao thủ “có số” ở môn Thái cực quyền, đấm bốc và cả kickboxing.

Có một kỷ niệm rất thú vị khiến ông phải từ bỏ chiếc găng boxing một cách bất đắc dĩ. Đó là trong một buổi tập luyện rất cực nhọc, vì quá say đòn mà ông đã vô tình tung một cú đấm trời giáng trúng vào mặt vị sư phụ của mình.

Quá tức giận, sư phụ đã đuổi Thuần Lương ra khỏi võ đường, nhất quyết không chịu thu nạp lại vì cho rằng gã là kẻ hiếu thắng, khó dậy bảo.

Thế rồi, Thuần Lương không thể ngày ngày đeo găng để tập luyện tại võ đường kickboxing được nữa. Nhưng vì niềm đam mê võ thuật quá lớn, ông đã quyết tâm đi tìm một cao thủ để bái làm sư phụ.

Học trò Diệp Vấn và ơn nghĩa quá lớn với Lý Tiểu Long - Ảnh 1.

Hoàng Thuần Lương chính là đệ đại cao đồ của Diệp Vấn.

Một ngày nọ, người bạn của anh trai đã dẫn Lương tìm đến gặp một cao thủ tiếng tăm lừng lẫy đất Hồng Kông. Người đó không ai khác chính là Nhất đại tôn sư Diệp Vấn.

Đến nơi, vì biết Lương vốn là người luyện võ nên Diệp Vấn đã thử sức bằng cách để ông đấu với hai đệ tử của mình.

Nhưng rồi, trận đấu đã diễn ra quá chóng vánh. Bằng vài chiêu, Lương đã dễ dàng khiến hai vị đệ tử kia bị đo ván.

Thấy đệ tử bị đánh cho “mất mặt”, bất đắc dĩ Diệp Vấn đã phải ra tay, trực tiếp tỉ thí với Hoàng Thuần Lương.

Tưởng chừng đây sẽ là màn “long tranh hổ đấu” nhưng hóa ra, kết cục cũng diễn ra rất chóng vánh. Chỉ có điều Thuần Lương trở thành kẻ bại trận.

Dù chỉ cao ngót 1,6m, nặng chưa tới 50kg nhưng Diệp sư phụ đã dễ dàng đánh cho Lương – người cao lớn hơn hẳn phải ngã dúi dụi.

Cậy sức trẻ, cứ sau một lần ngã, Lương lại đứng đậy, tung đòn đáp trả. Song Diệp sư phụ lại hóa giải nhanh như cắt mà chẳng gặp chút khó khăn gì.

Được vài phút, Lương đã bị vị sư phụ đánh cho thâm tím mặt mày, liền xin thua cuộc.

Thán phục trình độ thâm hậu của vị tôn sư, Lương liền xin bái Diệp Vấn làm sư phụ.

Học trò Diệp Vấn và ơn nghĩa quá lớn với Lý Tiểu Long - Ảnh 2.

Hoàng Thuần Lương sở hữu công phu thượng thừa.

Người anh, người thầy của Lý Tiểu Long

Sẵn có căn cơ, lại được sự truyền dạy của Diệp Vấn, Thuần Lương chẳng khác nào cá gặp nước, trình độ thăng tiến vượt bậc.

Hồi đó, Diệp Vấn có không ít đệ tử giỏi nhưng Thuần Lương luôn là người có khả năng thực chiến tốt nhất bởi ở ông có sự chắt lọc giữa sự tinh tế của Vịnh Xuân và sự thực dụng của kickboxing.

Sau một thời gian không lâu, Thuần Lương trở thành đại đệ tử của Diệp Vấn, được sư phụ cho làm trợ giảng, trực tiếp dạy Vịnh Xuân cho các môn đệ, một trong số đó có Lý Tiểu Long.

Ngoài được sư phụ chỉ dậy, Tiểu Long cũng thường được luyện tập với sư huynh Hoàng Thuần Lương. Nhờ vậy trong 6 năm, “Con rồng nhỏ” đã trở thành một cao thủ.

Sau này, đến năm 1970, trong một bức thư từ Mỹ gửi về Hồng Kông cho Hoàng Thuần Lương, Lý Tiểu Long có viết: “Mặc dù đệ và huynh đều là một môn đồ của Diệp sư phụ nhưng thực tế là đệ đã học được rất nhiều công phu từ sư huynh”.

Học trò Diệp Vấn và ơn nghĩa quá lớn với Lý Tiểu Long - Ảnh 3.

Thuần Lương và sư đệ Lý Tiểu Long.

Theo lời kể của Wan Kam Leung- một đệ tử của Hoàng Thuần Lương thì ông và Lý Tiểu Long đã từng một lần so tài khi Lý từ Mỹ trở về Hồng Kông.

Trận đấu được diễn ra trong vài phút. Thuần Lương thực hiện những cú đánh bằng tay nhanh hơn Tiểu Long nhưng “Rồng nhỏ” lại cho rằng, mình sở hữu cước pháp nhanh hơn của sư huynh.

Màn so tài diễn ra trong không khí rất thân thiện và sau đó cả hai đều đã nhất trí với kết quả hòa.

Dù sở hữu trình độ đỉnh cao nhưng Hoàng Thuần Lương lại rất mực khiêm tốn. Ông chẳng mấy khi nói về bản thân mình mà rất thường xuyên dành lời khen cho người sư đệ Trương Trác Khánh.

Năm 1985, có một vị khách người Tây Ban Nha đã hỏi Hoàng Thuần Lương rằng: “Anh có thể đấu được với bao nhiêu người?”.

Lương liền đáp: “Tôi có thể hạ được hơn một người. Nhưng nhiều khi ta không biết đâu là địch thủ. Có lẽ sư đệ của tôi là người giỏi hơn bởi ông ấy có thể đấu với 36 người. Rất khó để ra đòn trúng  ông ấy bởi ông quá nhanh nhẹn”.

“Rửa tay gác kiếm” vì trót làm mù mắt đối thủ

Trong một cuộc trả lời phỏng vấn, Hoàng Thuần Lương từng khẳng định ông đã thắng khoảng hơn 60 trận trên võ đài và hơn 100 trận chiến đấu đường phố với rất nhiều đối thủ ở các môn phái khác nhau.

Sinh thời, những lần tỉ thí của ông trên võ đài đều là những trận thi đấu tự do không có quy tắc, không giới hạn thời gian và không thiết bị bảo hộ. Về sau do lệnh cấm của chính phủ nên những trận đấu này phải diễn ra trong bí mật.

Các trận đấu của ông thường diễn ra trên một võ đài vòng tròn có đường kính rộng 5m được vẽ bằng phấn. Một khi người nào bị knock-out hoặc bị đánh ra khỏi vòng quá 3 lần là bị xử thua cuộc.

Học trò Diệp Vấn và ơn nghĩa quá lớn với Lý Tiểu Long - Ảnh 4.

Hoàng Thuần Lương thi triển công phu.

Lee Hang Cheong – học trò của Thuần Lương từng kể lại rằng, có lần, vì sự khiêu khích quá mức của một võ sư mà ông đã bất đắc dĩ phải nhận lợi tỉ thí.

Nhưng trong lúc giao đấu, vì một khoảnh khắc thiếu kiểm soát nên ông đã đánh trúng mắt khiến đối thủ bị mù. Kể từ trận đấu đó, ông đã rất ân hận và quyết định “rửa tay gác kiếm”, từ giã võ đài.

Trước đó, Hoàng Thuần Lương từng có một trận đấu rất đặc biệt với một kiếm sĩ phương Tây tại một sự kiện võ thuật diễn ra ở 3 địa điểm Đài Loan – Hồng Kông – Ma Cao.

Ở lần tỉ thí này, cả hai võ sĩ đều mặc đồ bảo hộ và Hoàng Thuần Lương đã dùng 2 thanh Bát trảm đao đánh bại cây trường kiếm của võ sĩ phương Tây.

Sau đó, đổi thủ đã tỏ ra không phục bởi cho rằng tại sao Thuần Lương được dùng 2 thanh đao mà mình chỉ có 1 thanh kiếm?.

Cuối cùng, Thuần Lương đưa cho đối thủ 2 thanh đao y hệt nhau rồi đấu lại. Kết quả, kiếm sĩ phương Tây thất bại. Tiếp đó, cả hai lại đấu bằng một thanh trường kiếm phương Tây giống nhau và kết quả vẫn y như 2 lần trước.

Hoàng Thuần Lương dậy võ cùng đệ tử.

Theo đánh giá của nhiều võ sư tại Trung Quốc, Hoàng Thuần Lương là người đã kế thừa xuất sắc những tinh hoa của dòng Vịnh Xuân Diệp Vấn.

Điều đặc sắc nhất trong võ thuật của Hoàng Thuần Lương chính là việc biến Vịnh Xuân trở thành môn võ chú trọng tính thực chiến, với động tác dứt khoát, mạnh mẽ, không quá hoa mỹ nhưng lại rất tinh tế.

Cùng với hai người con trai của Diệp Vấn là Diệp Chuẩn, Diệp Chính và cả sư đệ Lý Tiểu Long, Hoàng Thuần Lương chính là một trong những trụ cột đã phát dương dòng Vịnh Xuân Hồng Kông phát triển rộng rãi trên phạm vi toàn thế giới.

Hoàng Thuần Lương sinh ngày 8/5/1935, mất ngày 28/1/1997, thọ 62 tuổi.

Ông từng đạt đẳng cấp đại võ sư, có rất nhiều đồ đệ giỏi trong đó nổi bật nhất có 4 người là Lý Tiểu Long, Châu Tinh Trì, Philipp Bayer, Wan Kam Leung.

Ông từng tham gia một số bộ phim rất nổi tiếng, làm nên tên tuổi của Lý Tiểu Long như Tử vong du hí, Long tranh hổ đấu…

Lê Sơn – theo Trí Thức Trẻ, Soha.vn

Lương Đĩnh : đệ tử cuối cùng của đại sư Diệp Vấn


Bí ẩn về đệ tử cuối cùng của đại sư Diệp Vấn

Bí ẩn về đệ tử cuối cùng của đại sư Diệp Vấn
Vị đệ tử này là một trong những người có công lớn giúp Vịnh Xuân quyền được biết đến trên khắp thế giới.

Ngày nay, cái tên Diệp Vấn đã nổi danh khắp thế giới. Nhờ vào việc thành lập Hội Thể dục Vịnh Xuân quyền Hong Kong và truyền bá rộng rãi thay vì chỉ bó hẹp trong môn phái, Vịnh Xuân quyền thu hút rất đông người học.

2 con của Diệp Vấn là Diệp Chuẩn và Diệp Chính đều là những người tinh thông Vịnh Xuân quyền. Trong khi đó, Lý Tiểu Long với môn võ này làm nền tảng đã sáng lập ra Triệt quyền đạo và chinh phục những người yêu võ thuật bằng các bộ phim đầy ấn tượng.

Những không phải ai cũng biết, góp công vào quá trình phổ biến Vịnh Xuân trên thế giới còn có một nhân vật tên Lương Đĩnh, người được mệnh danh là đệ tử cuối cùng của Diệp Vấn.

Đến với Vịnh Xuân

“Tôi đam mê võ thuật Trung Quốc từ khi còn nhỏ”, Lương Đĩnh chia sẻ “Tôi rất nghịch ngợm. Trong khi cha tôi là một thanh tra phải đối đầu với các băng nhóm hàng ngày, vì thế ông cho rằng những ai học võ đều là người xấu hết.

Vài thập kỷ trước, Hong Kong vẫn còn khó khăn và giáo dục không được quan tâm. Người dân không có nhiều hình thức giải trí. Họ chủ yếu đánh bạc, xem TV và theo dõi các cuộc đấu võ. Một vài người học võ cho vui, số khác học để đánh nhau”.

Một ngày nọ, Lương Đĩnh cùng 2 người bạn đi dạo phố. 3 người xích mích với một nhóm thanh niên du thủ du thực. Mặc cho các cố gắng giảng hòa của ông, 2 bên vẫn xảy ra xô xát. Và buồn thay, 2 người bạn lại chạy thoát, còn Lương Đĩnh thì không.

Bí ẩn về đệ tử cuối cùng của đại sư Diệp Vấn - Ảnh 1.

Lương Đĩnh trong một bộ phim võ thuật những năm 60.

Sau khi nhận trận đòn nhừ tử, Lương Đĩnh được người bác dẫn đi học võ để tự vệ. Người trực tiếp đảm nhiệm dạy dỗ ông là Leung Sheung, đại đệ tử của Diệp Vấn.

Hết lòng học Vịnh Xuân quyền từ sư phụ, Lương Đĩnh còn thường xuyên tìm tòi, phát triển những kiến thức khác về võ học. Đôi khi ông cũng dính vào rắc rối vì thói quen “giữa đường thấy sự bất bình chẳng tha”:

“Có lần tôi gặp một người lái xe bus đang bắt nạt một cụ già, tôi giận dữ và muốn đánh hắn ta một trận. Cuối cùng, tôi bị đưa vào đồn và gặp chính cha mình.

Cha tôi cuối cùng cũng biết tôi đang bí mật học võ công. Ông cho phép tôi được tiếp tục học, nhưng phải cố tránh xa các vụ ẩu đả”.

Đệ tử cuối cùng của Diệp Vấn

Lương Đĩnh có lẽ sẽ vẫn là một môn sinh sở hữu võ công cao cường chứ khó trở thành bậc tông sư nếu không xảy ra sự kiện năm 1968. Thời điểm đó, ông phát hiện rằng không có trường đại học vào tại Hong Kong dạy võ thuật Trung Quốc, nhưng Karate lại rất phổ biến.

Một buổi trình diễn Vịnh Xuân quyền được tổ chức. Và đến năm 1969, Lương Đĩnh trở thành người đầu tiên giảng dạy Vịnh Xuân tại các trường đại ở Hong Kong.

Cũng trong thời gian này, Lương Đĩnh được sư huynh đưa đến thọ giáo trực tiếp đại sư Diệp Vấn. Diệp đại sư hài lòng với tư chất cũng như khát vọng của Đĩnh, truyền thụ hết những tinh hoa của Vịnh Xuân quyền.

Bí ẩn về đệ tử cuối cùng của đại sư Diệp Vấn - Ảnh 2.

Lương Đĩnh (đang đánh mộc nhân) được đại sư Diệp Vấn chỉ bảo võ công.

Kể từ đây, không chỉ võ công tiến bộ vượt bậc, Lương Đĩnh cũng ngày càng giỏi hơn trong việc dạy dỗ, dẫn dắt các môn sinh của mình:

“Diệp sư phụ dạy cho tôi cách để làm một người tốt. Sư phụ đối xử rất ân cần với tôi và còn góp mặt trong đám cưới của tôi nữa”.

Lý Tiểu Long chọn con đường điện ảnh và hoạt động tại Mỹ, còn Lương Đĩnh đi theo con đường dạy võ truyền thống và tiến sang châu Âu.

Vào thập kỷ 70, Lương Đĩnh phát hành ấn bản về Vịnh Xuân cho các môn sinh tại Đức. Môn võ công vốn là ẩn số hàng trăm năm với người phương Tây giờ đây được truyền thụ một cách rộng rãi.

Vị thế của Lương Đĩnh tăng lên chóng mặt. Người ta gọi ông với các biệt danh như “Vua Vịnh Xuân” hay “Thành Cát Tư Hãn của cộng đồng võ thuật Trung Quốc”.

Bí ẩn về đệ tử cuối cùng của đại sư Diệp Vấn - Ảnh 3.

Lương Đĩnh và các môn sinh vào những năm 80.

Hiệp hội Vịnh Xuân quốc tế phát triển như vũ bão. 4000 võ quán được mở ra ở hơn 60 quốc gia và vũng lãnh thổ. Những minh tinh màn bạc sau này như Thành Long, Chân Tử Đan, Chung Lệ Đề cũng đều có thời gian học võ dưới sự chỉ bảo của Lương Đĩnh.

Diệp Chuẩn, con trai cả của đại sư Diệp Vấn, từng nói rằng cha mình kỳ thực không thích và không truyền võ công cho Lương Đĩnh. Nhưng khi Lương Đĩnh công bố các bức ảnh giữa mình và Diệp sư phụ, Diệp Chuẩn không bình luận gì thêm cả.

Cuộc tranh cãi này đến nay vẫn chưa ngã ngũ. Song sự thật là Lương Đĩnh đã giúp Vịnh Xuân có một hệ thông võ quán rộng khắp và đồng bộ hóa được nhiều thứ, từ cách thức dạy võ cho đến võ phục…

Bí ẩn về đệ tử cuối cùng của đại sư Diệp Vấn - Ảnh 4.

Chân Tử Đan và Chung Lệ Đề học Vịnh Xuân dưới sự chỉ bảo của Lương Đĩnh.

Ở tuổi 71, ông vẫn tiếp tục con đường học võ: “Tôi vẫn học hỏi. Khi bạn dạy cho người khác, bạn cũng rút ra được bài học cho bản thân. Tôi không chỉ dạy Vịnh Xuân mà còn truyền thụ tư tưởng của võ thuật Trung Quốc.

Bởi vì cách đối nhân xử thế mới giúp bạn được mọi người tôn trọng, chứ không phải là một kẻ bạo lực lúc nào cũng chìa nắm đấm ra dọa dẫm người khác”.

Trư Cương Liệt – theo Trí Thức Trẻ

http://soha.vn