Sự phát triển nội công và các ứng dụng thực tiễn trong kung fu Vĩnh Xuân (Chapter-6)


CHƯƠNG 6: SỬ DỤNG KHÍ NHƯ MỘT THỨ VŨ KHÍ

Việc tập luyện nội công giúp cho cơ thể và bộ não trở thành một khối thống nhất. Kỹ năng bám rễ là nền tảng cho tất cả các kỹ năng khác về nội công. Cùng với việc phát triển kỹ năng bám rễ của người võ sinh, anh ta sẽ bắt đầu học cách phóng thích năng lượng thông qua đôi tay của mình. Việc tập luyện với một cái túi cát treo trên tường là một phần cần thiết để phát triển kỹ năng này.Cái túi cát trên tường nên được sử dụng thường xuyên trong một thời gian dài nhằm làm sâu thêm khả năng phóng thích năng lượng. Việc tập luyện cú đấm lên chiếc túi này phải được thực hiện một cách đúng đắn, với một thế tấn chuẩn và không được gồng cứng. Nếu người võ sinh cố gắng đánh thật mạnh vào cái túi anh ta sẽ đạt được rất ít lợi ích từ việc tập này. Anh ta cần thả lỏng để cho phép năng lượng chảy từ nắm đấm của anh ta đi vô tường.

Nên nhớ rằng Vĩnh Xuân ban đầu được phát triển và tập luyện bởi hai người phụ nữ: Ngũ Mai và Nghiêm Vịnh Xuân. Bạn nghĩ họ có thể đánh bại những người đàn ông to lớn, mạnh mẽ và cũng có những kỹ năng về kung fu bằng cách học đánh với sức mạnh cơ bắp không? Ý tưởng này rõ ràng là rất vô lý, họ không thể nào so sánh về sức mạnh cơ bắp với những người đàn ông được. Và họ đã không đánh với cơ thể nhỏ bé của họ. Ngũ Mai và người học trò của bà đã học cách đánh với khí, với năng lượng. Họ đã có thể đánh bại sức mạnh cơ bắp thông qua việc phát triển sâu sắc kỹ năng sử dụng năng lượng. Đó là cách mà Vĩnh Xuân lúc ban đầu được dạy và tập luyện. Khi đang tập luyện hãy luôn hỏi bản thân mình rằng: “Liệu một người phụ nữ có thể sử dụng những kỹ năng hay kỹ thuật theo cách mà tôi đang sử dụng để đánh bại một gã cao lớn không?” Nếu bạn trả lời không thì đó không chính xác là Vĩnh Xuân.

Việc rèn luyện cú đấm đúng cách qua nhiều tháng sẽ mang đến sức mạnh phá hủy sinh ra từ một khoảng cách ngắn được tìm thấy trong cú đấm một inch. Tương tự việc tập luyện cú đánh bằng lòng bàn tay và cú đá cũng tạo ra một sức mạnh rất lớn.

Việc phóng thích năng lượng từ cánh tay có thể được tăng cường rất nhiều bằng cách học phóng thích năng lượng bằng cả cơ thể. Fa-Jing là một cụm từ chính xác để nói đến việc bùng nổ năng lượng này. Một khi người võ sinh đã phát triển một bộ rễ năng lượng đủ sâu và học cách phóng thích năng lượng thông qua tứ chi, sau đó anh ta sẽ được học Fa-Jing. Fa-Jing được biểu lộ bởi một sự rung đặc trưng của cơ thể khi cú đánh được thực hiện. Sự rung khác lạ này là một đặc tính của khí khi được phóng thích thông qua cú đánh. Sự rung này tập trung ở vùng eo chứ không phải vùng hông. Một dạng tự nhiên của Fa-Jing xảy ra khi chúng ta có một cú hắt xì hơi lớn! Thường thì cả cơ thể rung lên khi chúng ta hắt xì. Trong một khoảnh khắc cả cơ thể hoàn toàn bị mất khả năng kiểm soát. Đây là một đặc tính của một cú Fa-Jing tốt. Điều này có thể được chứng minh bằng cách đánh bằng gan bàn tay (hand pad). Một cú đánh chỉ sử dụng năng lượng của cánh tay cũng có thể rất ấn tượng, nhưng nếu được thêm vào với Fa-Jing thì sức mạnh đó qua cả những giới hạn thông thường. (xem phần lắng đọng gan bàn tay).

Một cú đánh sử dụng Fa-Jing có một sức mạnh đáng kinh ngạc. Nó là một cú ra đòn mà một người không thể gượng dậy ngay được nếu bị đánh trúng. Nó phải mất nhiều năm tập luyện để có thể làm chủ được khí một cách hiệu quả để có thể tinh luyện những kỹ năng này. Nhưng một khi những kỹ năng này được bắt đầu, người võ sinh sẽ nhận ra rằng khả năng Vĩnh Xuân của anh ta trở nên mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì anh ta đã từng mong đợi. Tuy nhiên, Fa-jing không phải đơn giản chỉ là những rung động của cơ thể. Sự rung động chỉ là phẩn biểu hiện có thể quan sát được của một cú nổ phóng thích năng lượng thông qua cơ thể. Việc rung động riêng nó không thể tạo ra được điều này. Để đạt được khả năng phóng thích Fa-jing một người cần phải phát triển một sự kết nối sâu sắc giữa cơ thể và bộ não. Điều này mang lại một năng lực để điều khiển khí của bạn, để cảm nhận nó và điều khiển nó với cơ thể và thậm chí dẫn nó lên từ quả đất thông qua bộ rễ. Một sự thả lỏng sâu trên cơ thể vật lý là rất cần thiết để cho phép năng lượng chảy qua nó một cách tự do.

Tất cả các bài tập về nội công được miêu tả ở trước nhằm mục đích rèn luyện năng lực về tinh thần, thể chất và yếu tố năng lượng cần thiết để tạo ra một sự phóng thích năng lượng Fa-jing. Sự rung động đơn giản chỉ là phần có thể quan sát được thể hiện bởi kỹ năng nội công này. Một phần thể hiện khác là sức mạnh không thể chối cãi của cú đánh này, nó được thể hiện bởi tác động dữ dội lên người bị dính đòn.

Nhiều kỹ năng về nội công khác không tạo ra sự bùng nổ về năng lượng. Sự thực là một số kỹ năng khó khác là kỹ năng lắng nghe và đọc năng lượng và thường được gọi là linh giác (listening Jing), những kỹ năng về sự cảm nhận này được luyện tập rộng rãi trong Vĩnh Xuân với bài tập niêm thủ.

Một kỹ năng niêm thủ thực sự chỉ có thể đến khi năng lượng được dạy cùng với những bài tập này. Kể cả khi cơ thể trở nên già cả và yếu đuối thì nhưng kỹ năng này vẫn không hề thay đổi. Một vị lão sư có một sức mạnh lớn bởi vì ông ấy học các kỹ năng về nội công trong quá trình tập luyện nhiều năm. Theo thời gian kỹ năng về nội công trở thành vũ khí lợi hại nhất của ông ấy, nó là sự tích lũy của tất cả các kỹ năng của ông ta.

Trong một số môn tập nội, khí thường được luyện tập để tăng cường sức khỏe. Một vài niềm tin sai lầm cho rằng việc tập nội công chỉ nhằm tăng cường sức khỏe cho bản thân. Trong Vĩnh Xuân lợi ích về sức khỏe chỉ xếp hàng thứ hai, hầu hết các hiệu ứng lợi ích phụ của một môn võ thực sự đều do khí mang lại. Và gần như là không thể để miêu tả sự khác nhau giữa một cú đánh bằng khí và một cú đánh bởi một cơ thể cường tráng. Nó là thứ bạn phải thực sự trải nghiệm để có một đánh giá xác đáng.

Khi tôi quyết định chấp nhận việc dạy võ và mở một võ đường, nhiều người đã đến dự buổi lễ khai trương và để xem coi sự thể ra sao. Tôi đã cố gắng nỗ lực rất lớn để giải thích với họ là Vĩnh Xuân lấy sức mạnh từ một nguồn khác chứ không phải từ cơ bắp như thế nào. Rằng nó lấy sức mạnh từ khí hay năng lượng. Mọi người đã rất lịch sự nhưng rất ít người đã quay lại. Tôi có thể thấy rằng họ không tin vào điều tôi nói, nên tôi bắt đầu biểu diễn điều này với họ. Để biểu diễn về khí trong Vĩnh Xuân bạn thực sự phải đánh người mà bạn đang muốn thuyết phục.

Việc đánh ai đó không thể nào thuyết phục được những người đứng xem. Anh ta phải tự thân trải nghiệm về điều đó. Lúc đầu tôi cảm thấy thật miễn cưỡng để đánh ai đó, nhưng tôi sớm nhận ra rằng sẽ không có ai tin rằng khí là có thật và có thể được sử dụng như một thứ vũ khí mạnh khủng khiếp trừ khi họ được cảm nhận về nó. Cho nên tôi trình diễn cú đánh bằng bàn tay chìm (sinking palm trike) lên ngực những người học trò tiềm năng. Tôi giải thích cho họ rằng năng lượng sẽ chìm xuống bao tử họ và họ sẽ cảm thấy nó ở phía bên trong hơn là trên bề mặt, nơi mà tay tôi va chạm. Sau đó tôi sẽ vỗ vào ngực họ; và họ luôn trở nên kinh ngạc bởi sức mạnh tạo ra bởi một cú vỗ tưởng chừng như vô hại. Họ bị chết lặng bởi cảm giác năng lượng di chuyển trong người họ và hoang mang rằng làm thế nào mà nó có thể tiếp tục làm đau họ trong nhiều phút kế tiếp. Và sau khi việc tôi bắt đầu đánh người tôi đã có thêm nhiều người học trò. Ở phương Tây, thậm chí cả những người võ sư đầy kinh nghiệm cũng không tin vào khí và không hiểu làm sao nó có thể sử dụng như một thứ vũ khí.

Tại thời điểm mà tôi hứng thú với việc cạnh tranh trong một khía cạnh đầy đủ của võ thuật. Tôi đã gặp một tay quyền anh kỳ cựu, tay này sẵn sàng huấn luyện cho tôi chiến đấu như thế nào. Trong lần đầu tiên gặp gỡ, chúng tôi đã thử sức một chút để anh ta thấy khả năng của tôi có những gì. Anh ta có vẻ ấn tượng. Sau đó anh ta bắt đầu hỏi tôi về Vĩnh Xuân. Tôi có thể nói rằng anh ta không hiểu gì về nội công và không tin về khí. Nên tôi nói với anh ta là tôi sẽ chứng minh về nó với anh ta bằng một cú vỗ nhẹ lên ngực anh ấy. Anh ta là một anh trông rất cứng rắn, một nhân viên cảnh sát, có một đôi hàm vuông vức và một mái tóc cắt theo kiểu quân đội. Anh ta thực sự trông rất khó có thể vượt qua. Nên tôi đã để anh ta nếm thử nó. Thay vì sử dụng ¼ đến ½ sức mạnh với cú vỗ tôi đã sử dụng ¾ sức mạnh của mình với anh ta. Tôi cảm thấy năng lượng được phóng thích và chìm sâu vào cơ thể anh ta, anh ấy ho hai lần và sau đó vài giây liền nhìn tôi và nói “wow cú vỗ này đầy sức mạnh” rồi anh ta nhanh chóng từ biệt và hẹn gặp lại vào một dịp khác. Khoảng ba tháng sau, chúng tôi bắt đầu trở thành những người bạn tốt. Anh ta đã đề cập lại cú vỗ mà tôi đã thực hiện với anh ta. Anh ấy nói rằng anh ta chưa từng bao giờ bị đánh mạnh như thế trong đời và đó là tất cả những gì anh ta có thể làm để tránh bất tỉnh. Anh ta nói anh ta cảm tưởng như bị đánh cho vai chạm xuống tận mông và ruột thì bị rơi cả xuống sàn. Anh ta từ biệt tôi để có thể đi chỗ khác nằm nghỉ trong vài giờ. Tôi tưởng rằng tôi đã không làm ấn tượng gì anh ta nhưng thực sự tôi đã làm được điều đó. Anh ta đã thật cứng rắn và tự hào nên không thể cho tôi thấy anh ta đã bị đau như thế nào chỉ với một cú vỗ. Anh ta liên tục hỏi tôi làm thế nào để đánh được như thế. Anh chàng này đã tập luyện rất nhiều với môn quyền anh và biết rất rõ làm thế nào để tung một cú đánh. Nhưng nó luôn thật ấn tượng với lần đầu tiên bạn bị đánh với khí. Nó thay đổi mọi thứ. Khí là một thứ vũ khí rất lợi hại.

1. Cú vỗ hay bàn tay chìm

Có hai phương pháp phóng thích khí trong cú đánh bằng bàn tay của Vĩnh Xuân. Bàn tay đẩy và bàn tay chìm – cái mà được biết đến như một bàn tay mềm hay cú vỗ. Trong hai cú đánh này, cái dễ nhất để học và thực hiện là bàn tay chìm. Bí quyết vật lý để thực hiện tốt một cú đánh bàn tay chìm là thả lỏng một cách hoàn toàn bàn tay và cánh tay, để đánh vào mục tiêu bạn phải sử dụng toàn bộ phần bên trong của bàn tay bao gồm gan bàn tay và các ngón tay, và phải bám dính vào mục tiêu khi tiếp xúc mà không tạo ra bất cứ sự căng cơ nào. Ngoài những yếu tố vật lý này cú đánh sẽ trở nên mạnh khủng khiếp khi mà người võ sinh có thể tập trung sự chú ý của mình lên làn sóng năng lượng trong cánh tay và bàn tay và đồng thời đặt sự chủ đích của mình lên mục tiêu. Thông thường cú đánh sẽ có hướng đi xuống nên năng lượng sẽ chìm sâu vào mục tiêu. Và người bị dính đòn sẽ không bị văng ra xa bởi sức mạnh đi trực tiếp xuống dưới và sẽ bị hấp thụ hoàn toàn bởi cơ thể người dính đòn.

Riêng dòng năng lượng chảy trong cánh tay cũng đủ để gây nên một tổn thương nghiêm trọng lên đối tượng nếu được phóng thích đúng cách. Một người võ sinh cao cấp có thể thêm vào một lượng lớn năng lượng vào cú đánh bằng cách phóng thích năng lượng từ bộ rễ và toàn bộ cơ thể vào cú đánh. Kỹ năng này là việc phóng thích Fa-Jing đã được đề cập ở trước đó và có sức mạnh rất lớn. Với một đẳng cấp cao của kỹ năng phóng thích năng lượng: bàn tay có thể đánh từ một khoảng cách rất ngắn tương tự như cú đấm 1 inch mà vẫn phóng thích ra một lượng lớn năng lượng.

Một đặc điểm thú vị của bàn tay chìm là bạn đánh ai đó tại một điểm trên cơ thể và điều khiển khí đến một phần khác trên cơ thể mà thông thường là phía dưới điểm tiếp xúc. Và nó trở nên rõ ràng với người tiếp nhận cú đánh là họ sẽ cảm thấy khó chịu nhất ở vùng phía bên trong hơn là tại điểm tiếp xúc. Một ví dụ là: chúng ta thường biểu diễn bàn tay chìm lên ngực và năng lượng sẽ được lắng đến vùng bụng. Nên cho dù bàn tay không hề tiếp xúc với vùng bụng nhưng đó lại là vùng cảm thấy khó chịu nhất.

Cú vỗ thường để lại vết hằn lên bàn tay tại điểm tiếp xúc. Cũng với việc năng lượng được truyền đi, nó tạo ra một cảm giác nóng, nên người tiếp nhận cú đánh này sẽ bắt đầu thấy nhói tại điểm tiếp xúc. Tuy nhiên sau khoảng 1-2 giây anh ta sẽ cảm thấy tác động xuyên thấu của năng lượng lên bao tử của anh ta. Đó là lý do tại sao cú đành này được gọi là bàn tay chìm. Năng lượng lắng từ điểm tiếp xúc vào bộ phận nào của cơ thể phục thuộc vào sự chủ đích của người đánh. Cú vỗ hay bàn tay chìm cũng được sử dụng trong phất thủ (pak sau block) nơi mà một sức mạnh đáng kể được phóng thích và thường đánh văng cánh tay hay cẳng chân của kẻ tấn công ra xa và thậm chí phá vỡ một số mạch máu và gây nên những vết bầm tím ngay lập tức. Một trong những mục tiêu hữu hiệu nhất cho cú vũ khí năng lượng này là ngay phía trước hay bên dưới tai. Có một số lượng lớn huyệt đạo này ở các vị trí này và không khó khăn gì để hạ gục đối thủ chỉ với một cú vỗ tưởng chừng như đơn giản.

Một lần, tôi đã bị đẩy vào cuộc chiến với một võ sư tự phong của một môn phái kung fu, người mà đã tuyên bố những lời lẽ không chính xác chống lại tôi. Trong suốt buổi thảo luận ông ta trở nên thù địch và bắt đầu thúc vào ngực tôi. Tôi đẩy anh ta ra xa rất nhiều lần khi tôi đang ngồi trên tay của một cái ghế dài trong văn phòng nơi chúng tôi gặp mặt. Anh ta trở nên nóng giận và rồi quay đi và sau đó liền quay lại tung một cú đấm xoay người vào tôi. Tuy nhiên trước khi tôi biết được điều đó tôi đã đứng dậy và sử dụng đòn tán thủ để khóa đòn tấn công của anh ta bằng tay trái của tôi và sau đó tung một cú đánh mềm lên một bên mặt của anh ta với cùng một bàn tay. Âm thanh phát ra từ cú vỗ thật là chói tai, (các học trò của tôi đã ghi lại đoạn này) và anh ta trở nên hoàn toàn bất tỉnh. Tôi tiếp tục tiến lên tấn công anh ta nhằm đảm bảo rằng anh ta đã học được bài học khi mà bò lê trên mặt đất. Rốt cuộc anh ta bị thủng màng nhĩ, gãy mũi và gãy răng và phải khâu nhiều mũi. Anh ta cũng bị đau đầu trong một tuần tiếp theo. Nhưng cú đánh bằng bàn tay không phải là thứ tác động hiệu quả nhất làm thay đổi thái độ của anh ta.

Cách tốt nhất để tập luyện bàn tay chìm là sử dụng một cái bao nặng. Đơn giản là thả lỏng cánh tay và bàn tay và vỗ vào nó cho đến khi bàn tay tạo nên một tiếng vỗ như sấm nổ lên đối tượng. Tiếng nổ như sấm là một dấu hiệu cho thấy bạn đang phóng thích năng lượng đúng cách vào cái bao. Chỉ với một nỗ lực nhỏ và một ít việc tập luyện hầu hết mọi người đều có thể học được cách vỗ và phóng thích năng lượng. Cùng với năng lực về nội công của bạn trở nên sâu hơn bạn sẽ thấy rằng năng lượng phát ra từ cú đánh sẽ tăng lên rất lớn. Ở trình độ cao nhất của kỹ năng này bạn có thể điều khiển năng lượng đi đến một bộ phận nào đó của có thể (như là một cơ quan nội tạng nào đó) và bạn có thể phóng thích một nguồn năng lượng lớn chỉ với một khoảng cách khoảng 12 inch~30 cm. Cú đánh từ khoảng cách gần với việc phóng thích Fa-Jing là một kỹ năng cao cấp đòi hỏi phải có một kỹ năng nội công quan trọng để có thể thực hiện tốt.

2. Bàn tay thọc sâu (Thrusting palm)

Dạng thứ hai của cú đánh bằng lòng bàn tay là bàn tay thọc sâu của Vĩnh Xuân. Kỹ thuật này thì khó học và khó biểu diễn hơn là bàn tay chìm. Bàn tay thọc sâu phóng thích ra một dòng năng lượng khí mạnh mẽ đi xuyên qua đối thủ và hạ gục anh ta với sức mạnh của nó.

Khi biểu diễn cú đánh này, tốt hơn hết là cho người tiếp nhận cầm một miếng đệm dày hoặc một quyển danh bạ điện thoại trước ngực của anh ta để bạn đánh vào. Nó sẽ bảo vệ người bị đánh bởi vô số chấn thương gây ra bởi cú đánh. Nếu bạn biểu diễn cú đánh thọc sâu này mà không có cái gì bảo vệ ngực của người bị dính đòn thì nó có thể gây ra chấn thương nghiêm trọng, trừ khi người biểu diễn không có khả năng phóng thích năng lượng.

Trong lần đầu tôi biểu diễn sức mạnh của cú đánh này tôi không dám chắc sức mạnh của nó sẽ là như thế nào. Tôi đã nói điều này với rất nhiều võ sinh của tôi và yêu cầu Mark, anh bạn nhân viên cảnh sát của tôi, giữ một quyển sách dày trên ngực anh ấy để tôi có thể biểu diễn cú đánh này. Anh ấy sẵn sàng giữ quyển sách và mọi người thì quan sát và chờ đợi. Và do tôi chưa bao giờ biểu diễn kỹ thuật này lên bất kỳ ai trước đây và cũng không chắc rằng nó sẽ có tác động như thế nào và cần bao nhiêu năng lượng để phóng thích nên tôi đã phóng thích tất cả. Cú đánh chạm vào cuốn sách và khiến Mark văng ra xa 12 feet~3,6m anh ta đánh rơi cuốn sách và nhìn tôi với một sự khiếp sợ trong khi miệng thì thì thầm chửi bới. Khi anh ta đã tương đối hồi phục anh ta nói rằng cảm tưởng như anh đang bị bắn bởi một khẩu súng shotgun từ một khoảng cách gần. Và năng lượng tạo thành một cái lỗ xuyên qua anh ta và gần như làm sụp đổ cả bộ ngực của anh ấy. Nó là một màn trình diễn thành công! Bây giờ, khi biểu diễn cú đánh này tôi chỉ phóng thích khoảng một nửa sức mạnh tôi có so với lần đầu tiên, và nó cũng đủ làm văng người bị đánh ra xa và lấy đi hơi thở của anh ta trong một lúc.

Bàn tay thọc sâu được tập luyện tốt nhất bằng cách tập đánh bằng lòng bàn tay vào chiếc bao treo tường truyền thống của Vĩnh Xuân. Và đó là lúc bạn học cách dẫn năng lượng từ bộ rễ và thọc sâu sự có chủ đích của bạn xuyên qua chiếc bao và đi vào bức tường phía sau nó. Sau hàng ngàn cú đánh lên chiếc bao, bạn sẽ học được cách phóng thích năng lượng theo một chùm tập trung ra khỏi bàn tay. Nó tương tự như chuyển động của cú đấm (sun punch). Nguyên tắc vật lý là: thả lỏng bàn tay và cánh tay, đẩy mạnh từ phía sau cùi chỏ, đánh với cả bàn tay và ngón tay cùng một lúc.

Điều quan trọng là không được gồng cổ tay và bàn tay bởi những tác động khi đánh. Điều này sẽ gây nên sự cản trở khí chảy ra từ bàn tay và đi vào mục tiêu. Bạn phải giữ trạng thái thả lỏng và đánh với cả bàn tay và ngón tay.

Bí quyết năng lượng là phải bám rễ một cách vững chắc, và đánh với một cảm giác dẫn năng lượng từ Đan Điền, tưởng tượng một quả bóng năng lượng bám vào bàn tay và bạn đang đập nó vỡ ra từng mảnh vào mục tiêu và bắn nó xuyên qua tường. Hình ảnh này giúp cho hiện diện sự có chủ đích của bản thân tập trung vào chùm tia hội tụ xuyên qua mục tiêu. Điều quan trọng là không được nghiêng người hay đẩy với sức nặng của cơ thể khi bạn đang đánh. Nên nhớ rằng bạn đang đánh với năng lượng chứ không phải đánh bằng sức mạnh cơ bắp. Có thể nói rằng bàn tay thọc sâu là một phiên bản của kỹ thuật thôi thủ nổi tiếng trong Thái Cực Quyền. Nó đều có những tác động tương tự với những tổn thương nội tạng kèm theo. Khi ở Trung Quốc tôi thấy rằng những vị Sư phụ Thái Cực Quyền sử dụng cú vỗ bàn tay rất giống với bàn tay thọc sâu trong Vĩnh Xuân.

Một trong những khác biệt lớn nhất giữa cú đánh bằng năng lượng và cú đánh sử dụng sức mạnh cơ bắp là sự tổn thương gây ra bởi các cú đánh. Khi làm việc với Sư phụ Yang ở Trung Quốc, tôi đã rất nhiều lần yêu cầu ông sử dụng năng lượng của mình để đẩy mạnh tôi ra xa như Thái Cực Quyền đã nổi tiếng với chuyện này. Ông ấy đã từ chối và nói rằng ông không thể làm được chuyện đó mà không gây nên tổn thương nội tạng lên tôi, và đó quả thật là một vị sư phụ đầy đạo đức bởi không muốn làm tổn hại đến người khác bởi kỹ năng của mình. Tôi hiểu ý vị sư phụ này bởi những kiến thức của mình về sức mạnh và sự tác động của Fa-jing lên cơ thể. Nếu bạn đánh một cú đánh mạnh kiểu thể chất bình thường và không có khí bạn sẽ làm thâm tím hoặc thậm chí làm gãy xương những điểm gần điểm tác động. Một cú đánh cứng sẽ gây nên những tổn thương bên ngoài. Nó làm cho da, các mô cơ bị bầm tím và có thể dễ dàng thấy được các tổn thương này. Chỉ trừ một trường hợp là khi bàn tay được bao bọc bởi một găng tay boxing mềm, điều này sẽ làm ngăn chặn hầu hết các tổn thương bên ngoài.

Với cú đánh bằng khí, những tổn thương là ở bên trong. Thường thì dấu vết để lại trên da tại điểm tiếp xúc là không đáng kể. Năng lượng đi xuyên qua những bộ phận đầy nước của cơ thể như những làn sóng. Nó đi qua bộ phận phòng ngự tự nhiên của cơ thể (xương và cơ) và bùng nổ tại điểm nó được tập trung nhất. Khi cú shock năng lượng này đánh vào những cơ quan nội tạng chính yếu nó khiến chúng bị đổ vỡ hoặc rách nát. Chấn thương là ở bên trong. Những cơ quan này không có khả năng chống lại những cú đánh tác động trực tiếp như thế, đó là lý do tại sao chúng được giấu trong những tấm lá chắn phòng ngự là xương và cơ của cơ thể. Nhưng cú đánh bằng năng lượng đi vòng qua tấm lá chắn này và gây nên những tổn thương đáng kể vào các cơ quan nội tạng. Trong khi một cú đánh vật lý thiết yếu phải tấn công các tấm lá chắn trước.

3. Phóng thích năng lượng từ các ngón tay và ngón chân (Tiêu Chỉ)

Bài quyền Tiêu Chỉ dạy về kỹ năng phóng thích năng lượng mà chúng ta đang bàn. Điểm độc đáo của bài Tiêu Chỉ là sự phóng thích năng lượng thông qua các ngón tay. Đó là lý do tại sao bài quyền mang tên là “phóng các ngón tay”. Một khi bạn đã thành thạo sự phối hợp và kỹ năng đặt năng lượng của bài Tầm Kiều thì đây là một bước tự nhiên để học kỹ năng phóng năng lượng được tìm thấy trong bài Tiêu Chỉ. Để phóng năng lượng bạn phải có khả năng hiện diện (chú ý) với cảm giác của năng lượng và khả năng chủ đích, hiện diện cùng những cảm giác này với chuyện động và cả ngoài những ngón tay, vượt qua cả những biên giới vật lý cơ thể.

Để phóng thích năng lượng tốt bạn phải có một bộ rễ vững chắc. Bộ rễ năng lượng là nền tảng của tất cả các kỹ năng nội công khác mà môn võ này sử dụng. Nếu bạn muốn học cách sử dụng khí như một vũ khí hữu hiệu, bạn phải phát triển bộ rễ năng lượng của mình trước. Một công cụ đơn giản giúp bạn học cách phóng thích năng lượng qua ngón tay là một tờ giấy tiêu chuẩn. Treo hai góc trên của tờ giấy ngang mặt. Sử dụng chuyển động phóng ngón tay từ cú đánh đến bề mặt tờ giấy.

Cùng với việc tập luyện, bạn sẽ thỉnh thoảng chú ý thấy tiếng động phát ra từ cú đánh như một tiếng phất roi. Ban đầu thì cần phải có thời gian để có thể nghe thấy âm thanh này, hãy lắng nghe âm thanh và chú ý rằng mình đang làm gì khi âm thanh này phát ra. Sự thực thì chuyển động trong động tác tiêu chỉ cũng tương tự như khi bạn phất roi. Ngay tại điểm tác động bạn đẩy vai về phía sau một ít và bắn năng lượng vào cánh tay rồi đi ra khỏi ngón tay, tương tự như cách bạn kéo tay cầm của một cái roi về để phất nó về phía trước. Cùng với việc tập luyện, bạn sẽ có thể tạo ra âm thanh này ngày càng nhiều cho tới khi bạn có thể tạo ra nó bất cứ lúc nào. Khi bạn có thể tăng cường sự tập trung và sức mạnh của cú phóng năng lượng bạn có thể xé toang một cái hố trên tờ giấy. Cần phải chắc rằng là bạn không ăn gian bằng cách kéo lê ngón tay xuống tờ giấy. Những ngón tay cần được bắn trực tiếp vào bề mặt của tờ giấy và năng lượng sẽ tạo ra cái lỗ trên tờ giấy. Tùy thuộc vào chất lượng tờ giấy mà bạn có thể phải cố gắng rất nhiều lần trước khi tạo được một lỗ. Cùng với việc bạn phát triển kỹ năng này, bạn có thể thực hiện với hai tờ giấy. Đây là một việc khá khó và thể hiện được một kỹ năng đáng kể về phóng thích năng lượng.

Có rất nhiều cách để biểu diễn sự phóng năng lượng lên một người nào đó và cho phép họ cảm nhận sức mạnh của nó. Cách thứ nhất là sử dụng tiêu chỉ lên bàn tay của họ. Thường thì họ sẽ cảm thấy sức nóng của năng lượng và sẽ kéo tay họ ra xa. Bàn tay thì rất khỏe và sẽ không bị tổn thương. Một màn biểu diễn khác là tiêu chỉ (Bui) lên ngực họ. Nó thường để lại hai hay ba vết bầm sâu nơi mà ngón tay đánh vào. Nó sẽ gây ra đau đớn nhiều hơn so với cú đánh vào bàn tay nhưng nó thể hiện một sức mạnh xuyên thấu khi phóng thích năng lượng qua ngón tay. Trong chiến đấu, bạn nên sử dụng kỹ thuật này lên các khu vực mô mềm của cơ thể. Mục tiêu dễ bị tổn thương nhất với cú đánh tiêu chỉ là khu vực cổ. Đôi mắt cũng có thể bị xé toạc bởi năng lượng xuyên thấu này, tuy nhiên đôi mắt được bao bọc bởi xương và nếu bạn đánh hụt vào trán bạn có thể gây tổn thương cho các ngón tay của mình.

Một dạng mở rộng của việc phóng thích khí qua ngón tay là khả năng phóng thích khí qua bàn chân và ngón chân khi bạn thực hiện cú đá. Điều này sẽ khó hơn bởi bạn khó phối hợp đôi chân hơn là đôi tay. Chuyển động phóng năng lượng đòi hỏi một số chuyển động nhỏ tinh tế cho nên cần phải có thời gian để tập luyện. Tuy nhiên những cảm giác và chuyển động đã sử dụng với đôi tay cũng sẽ tương tự đối với đôi chân. Để có thể phóng thích năng lượng qua ngón chân là rất quan trọng. Nó giúp cho bộ rễ trở nên sâu hơn và linh động hơn. Và có những điểm phía trong bắp đùi mà khi đá vào bằng ngón chân phóng năng lượng bạn có thể vô hiệu hóa đối thủ nhanh chóng. Kỹ thuật đá trong Vĩnh Xuân cũng là cú đánh bằng năng lượng tương tự như cú đánh bằng lòng bàn tay và ngón tay.

4. Cú đấm từ một khoảng cách ngắn (đoản kiều)

Một khả năng đáng chú ý khác của một võ sinh giỏi Vĩnh Xuân là cú đấm 1 inch, khi thực hiện đúng cú đấm này, bạn không chỉ đẩy một người ra xa nhiều mét mà còn gây một sự bùng nổ khí bên trong họ và tạo nên những chấn thương bên trong trừ khi ngực của người bị đánh được đệm kỹ càng. Cú đấm 1 inch là một sự biểu lộ sâu sắc khả năng xây dựng, đặt và phóng thích năng lượng của một võ sĩ Vĩnh Xuân. Nếu bạn thực hiện đúng cú đánh 1 inch, đừng bao giờ thực hiện đối với một bộ ngực không được che chắn bởi vì điều này sẽ gây nên những chấn thương nghiêm trọng. Để có thể thực hiện cú đánh 1 inch tốt trong Vĩnh Xuân đòi hỏi phải có một năng lực đáng kể về năng lượng. Những ai thực hiện cú đấm này trên ai đó mà không mang một cuốn sách dày hay một miếng đệm thì thật vô trách nhiệm, hoặc là không có năng lực để biểu diễn kỹ thuật này. Nếu bạn có thể thực hiện tốt cú đấm này, đừng bao giờ đánh lên một bộ ngực trần.

Một cuốn sách dày bìa mềm hay một miếng đệm chắc chắn là rất cần thiết để đảm bảo an toàn. Những ai mà thực hiện kỹ thuật này lên một bộ ngực không được bảo vệ mà không gây ra chấn thương thì người đó không biết cách phóng thích khí đúng cách. Hầu hết thời gian họ đơn giản chỉ là đẩy. Đây thực sự là một kỹ thuật tương đối khó để có thể đánh tốt. Lý Tiểu Long đã khiến nó trở nên nổi tiếng bằng cách biểu diễn cú đánh này một cách đầy hứng thú tại giải vô địch Large Ed Parker Karate ở California. Anh ta thực hiện cú đánh này rất hiệu quả, nhưng anh ta đã chỉnh sửa nó theo một cách nào đó cho phù hợp với sự phát triển phong cách của anh ta.

Khi một võ sĩ Vĩnh Xuân biểu diễn cú đánh 1 inch anh ta sẽ đứng đối mặt với mục tiêu trong tư thế tấn của bài Tiểu Niệm Đầu. Sau đó sẽ đặt quả đấm lên miếng đệm để đảm bảo rằng được chính xác để cánh tay sẽ không duỗi ra sau khi chạm mục tiêu. Sau đó, một công cụ phổ biến để đo khoảng cách 1 inch đến mục tiêu là co ngón tay trỏ lại cho đốt ngón tay thứ nhất chạm mục tiêu. Vị trí này tạo nên một khoảng cách 1 inch từ cú đấm đến mục tiêu. Lúc bấy giờ hãy lắng chìm sâu xuống bộ rễ và khởi động năng lượng ở cùi chỏ. Đồng thời cũng tạo một cảm giác năng lượng đang đè nặng trong bàn tay. Thả lỏng và tập trung sự chú ý lên năng lượng ở bộ rễ, cùi chỏ và bàn tay. Loại bỏ mọi lo lắng, suy nghĩ đang có trong đầu.

Lúc này hãy dẫn một làn sóng năng lượng từ bộ rễ đi lên cẳng chân vào Đan Điền. Khi nó tiến đến Đan Điền bạn cho nó đi tiếp đến mục tiêu từ Đan Điền. Làn sóng tiếp tục chảy lên cánh tay, qua cùi chỏ, thu thập năng lượng ở đó và đắp lên bàn tay. Làn sóng đập vào bàn tay cùng với cú đấm bắn thẳng vào mục tiêu. Sau đó bạn tiếp tục tưởng tượng làn sóng đi xuyên qua bàn tay, xuyên qua mục tiêu và đến chiếc ghế hay bức tường phía sau mục tiêu. Dòng chảy có chủ đích này là rất quan trọng.

Thường thì Lý Tiểu Long để một cái ghế phía sau người anh ta sẽ đấm khoảng bốn đến năm feet. Nó cho anh ta một cái gì đó hữu hình để đặt sự chủ đích của mình lên đó. Nó hỗ trợ sự chủ đích và tạo nên dòng chảy năng lượng cuốn người bị dính đòn đi cùng nó. Sự tác động của cú đánh là một sự bùng nổ. Âm thanh phát nghe sẽ như là một cú nổ chú không phải một cú đấm. Thường thì người dính đòn sẽ cảm thấy quả đấm đi xuyên qua miếng đệm và cảm thấy quả bóng năng lượng trong ngực anh ta trong nhiều phút hoặc thậm chí hàng giờ sau khi dính đòn. Bài tập tốt nhất để luyện cú đấm này là rèn luyện cú đấm với túi treo tường.

5. Sự biểu lộ âm dương của năng lượng

Cả năng lượng âm và dương đểu được sử dụng trong Vĩnh Xuân. Chúng thực sự không phải là những dạng năng lượng khác nhau và đúng hơn thì là những dạng biểu hiện khác nhau của cùng một nguồn năng lượng. Với cơ thể một nửa đường kinh mạch (kênh năng lượng) được xem như là đường âm và nửa còn lại là đường dương. Phía trước cơ thể, phía trong cánh tay và cẳng chân là mang tính âm, trong khí phía sau cơ thể và phía bên ngoài là mang tính dương. Thực tế thì vòng tuần hoàn năng lượng thông qua các đường kinh mạch cũng tương tự như máu chảy trong động mạch và tĩnh mạch. Năng lượng chỉ có những tính chất khác nhau khi nó ở trạng thái âm hay dương.

Ví dụ như cú đánh thọc sâu mang tính dương nhiều hơn, nó mạnh mẽ, và đánh xuyên qua mục tiêu. Trong khi bàn tay chìm lại mang tính âm nhiều hơn, nó chìm vào trong mục tiêu và di chuyển mọi thứ trong đó. Cả hai cú đánh bằng bàn tay này để gây ra tổn thương nhưng theo những cách khác nhau. Nhìn chung âm thường được xem là mềm mại, nhẹ nhàng, nữ tính, và thụ động hơn trong sự bộc lộ năng lượng trong khi dương thì thể hiện trực tiếp, công kích, mang tính đực, và thô ráp hơn.

Thực ra thì không thực sự cần thiết để chia ra làm hai loại; mọi sự biểu hiện âm đều có những mặt dương trong nó và ngược lại. Cho nên trong biểu tượng âm/dương thái cực, cho dù biểu tượng âm hay dương đều có một phần ngược lại nằm trong nó. Và sự cân bằng là mạnh nhất, khi mà những mặt biểu hiện của năng lượng này kết hợp tốt với nhau.

Vị trí hay hình dạng của bàn tay, cánh tay hay cẳng chân đều có ảnh hưởng đến đặc tính âm hay dương của chuyển động cũng như là sự chủ đích, tình trạng cơ thể (mức độ thả lỏng), và trình độ của người võ sinh. Tất cả các yếu tố này tạo nên một tác động tổng thể lên sự biểu hiện âm hay dương của kỹ thuật đang thực hiện. Thường thì động tác ấn, đẩy mang tính âm trong khi đấm mang tính dương nhiều hơn. Tất cả các động tác, kỹ thuật trong các bài quyền của Vĩnh Xuân đều có cả các ứng dụng của âm và dương. Phải mất nhiều năm trước khi một người võ sinh thành thạo mới có thể hiểu được cả hai ứng dụng về âm và dương cho mỗi kỹ thuật và chuyển động trong các bài quyền. Cần phải có một nỗ lực rất lớn để có thể hiểu được mỗi kỹ thuật trong bài Tiểu Niệm Đầu với các ứng dụng âm dương của chúng. Điều này cũng có thể thực hiện với bài Tầm Kiều, Tiêu Chỉ, Mộc nhân pháp, và các bài sử dụng vũ khí để có thể có một sự hiểu biết sâu hơn về tính hai mặt tồn tại trong các ứng dụng của các nguyên tắc và chuyển động trong Vĩnh Xuân. Ví dụ như với sự trao đổi niêm thủ đơn (single chi sau exchange) chúng ta có một vị trí ở trên và một vị trí ở dưới, mỗi vị trí sử dụng 3 kỹ thuật khác nhau. Vị trí dưới sử dụng tay tán thủ, cú đánh bằng lòng bàn tay và tay bàng thủ. Vị trí trên sử dụng tay phục thủ, (trầm thủ-sinking elbow) và cú đấm sun punch. Mỗi kỹ thuật đều có thể thực hiện với cả sự bộc lộ năng lượng âm và dương. Kỹ thuật trầm thủ là cái rõ ràng nhất. Trong niêm thủ đơn, trầm thủ được sử dụng để đáp lại cú đánh bằng lòng bàn tay của bạn tập. Nếu bạn đỡ trầm thủ bằng cách chìm tay về phía trước, hướng đến đối thủ, bạn sẽ cắt ngang cú đánh bằng lòng bàn tay và là dừng lại việc thực hiện kỹ thuật này. Nhưng nếu bạn thực hiện trầm thủ bằng cách kéo về phía bản thân mình, và cưỡi trên cú đánh đó rồi sau đó mới chìm xuống trên cánh tay đối thủ tại điểm cuối của cú đánh bạn sẽ sử dụng chuyển động của anh ta và khiến vai của anh ta bị di chuyển nhẹ về phía trước. Đó là biểu hiện âm của kỹ thuật trầm thủ. Cả hai đều là những cách sử dụng đúng của trầm thủ dựa trên điều bạn muốn thực hiện trong sự trao đổi này. Bởi vì cú đánh bằng lòng bàn tay này là một kỹ thuật mang tính dương, nên thường thì bạn phản ứng bằng trầm thủ âm sẽ được ưa thích hơn trong niêm thủ đơn. Bằng cách này người võ sinh sẽ học cách cân bằng âm dương trong sự trao đổi, cách sử dụng sự mềm mại để đối chọi với sự cứng rắn, và cách sử dụng chuyển động của đối thủ hơn là cố gắng dừng chuyển động đó. Một cú đỡ trầm thủ dương trên một cú đánh dương tính bằng lòng bàn tay là một sự trao đổi xung đột và không cân bằng. Nếu người bạn tập với bạn thông thạo hơn và thực hiện cú đánh lòng bàn tay thì anh ta có thể cảm nhận và đọc được sự phản hồi dương này và sẽ đổi cú đánh dương thành cú đánh âm để không xung đột với sự biểu hiện năng lượng của bạn. Anh ta đơn giản là thay đổi thành chủ đích âm khi sử dụng cú đánh. Điều này được thực hiện bằng cách sử dụng cú đánh bằng bàn tay với một nguồn năng lượng âm bị động, nhún nhường hơn là một nguồn năng lượng dương cưỡng bức.

Trong luyện tập niêm thủ cần nhấn mạnh đến kỹ năng lắng nghe nội công, nó là một sự thể hiện âm tính tiêu biểu của khí.Còn sức mạnh hay kỹ năng đánh là sự thể hiện dương tính tiêu biểu của khí. Nên với niêm thủ, cả hai sự thể hiện đều được sử dụng như nhau. Một sử dụng kỹ âm lắng nghe, kết nối và đi theo chuyển động của bạn tập trong cuộc trò chuyện bằng kỹ thuật. Sau đó dựa vào khả năng nhìn thấy kẽ hở hay một lời mời của đối phương mà có thể áp dụng một lối tấn công nào đó bằng cách sử dụng kỹ năng dương biểu hiện sức mạnh trong cú đánh. Cú đánh ngắn của Vĩnh Xuân tưởng chừng như không có hiệu quả lại thực sự có một sức phá hủy ghê gớm nếu người võ sinh học được cách phóng thích năng lượng qua những kỹ thuật này.

Học cách sử dụng chuyển động của bạn tập cũng là sự thể hiện âm của kỹ năng sử dụng năng lượng. Nó đòi hỏi sự mềm mại trong khi vẫn duy trì sự bám dính cần thiết để di chuyển với chuyển động của anh ta mà không gây ra một chút cản trở nào, từ đó biến chuyển động đó thành lợi thế của mình. Đó là những kỹ năng tinh tế tạo cho một người nhỏ con một lợi thế lớn vượt qua được một người mạnh hơn và lớn hơn mình. Sự biểu lộ âm của nội công này được phát triển qua nhiều năm tập luyện và ngày càng trở nên tinh tế hơn. Để phát triển chúng một cách sâu sắc, một người võ sinh phải “kế thừa” chúng từ sư phụ của họ bằng cách tập luyện với vị sư phụ này và học cách cảm nhận năng lượng âm này.

Để phát triển kỹ năng về năng lượng đòi hỏi sự kiên nhẫn khi tập luyện. Tuy nhiên, một võ sinh tận tâm có thể phát triển những năng lực này mà không cần nhiều hướng dẫn. Tập luyện kiên trì với chiếc bao treo tường sẽ mang lại một kết quả tốt trong sự biểu hiện năng lượng dương thông qua cú đấm 1 inch của Vĩnh Xuân và cú đánh bàn tay thọc sâu. Kỹ thuật đã cũng được phát triển theo cách tương tự. Mọi sự biểu hiện dương với kỹ thuật đánh trong Vĩnh Xuân để có thể được phát triển với việc tập luyện một mình nếu những nguyên tắc về vị trí, thả lỏng và tập trung tinh thần được duy trì trong khi tập. Tuy nhiên, sự phát triển của kỹ năng về sự biểu hiện âm thì đòi hỏi phải có hàng giờ tập luyện với một người thầy giỏi. Kỹ năng dương có thể đạt được thông qua việc tập luyện một mình, trong khi kỹ năng âm thì phải được truyền từ người thầy đến võ sinh.

Nguồn: Sifu Scott Baker -Trích từ Ebook cùng tên của Scott Baker

Thank you so much

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s